Toái Phong Thiên – Đệ thập tam chương

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Đệ thập tam chương – Ngọc Dung

Ngọc dung tựa hồ có chút ngoài ý muốn – quả thực, Thái hậu nương nương từng nói qua sẽ cho mình trở thành phi tử, nhưng chính là nàng thực không muốn…… Nam tử mình ngưỡng mộ trong lòng chính ở trước mắt.

Nhẹ nhàng vuốt ve hai gò má mềm mại, Lục Vũ Hạo cười nói,” Có năng lực đối Hoàng hậu nói chuyện  như vậy, không phải phía sau có Thái hậu tận lực duy trì tính mạng nếu không tiểu cung nữ ngươi thế nào lại mạo muội lỗ mãng…… Huống chi ta thấy Ngọc Dung cô nương  mặt mày nguyệt mạo, Thái hậu hẳn là hy vọng tâm phúc của mình có thể an bài bên cạnh Hoàng đế.”

Nghe được Lục Vũ Hạo tán dương chính mình, Ngọc Dung lập tức lại cúi đầu sợ hãi nói,” Hoàng hậu…… Người…..”

Lục Vũ Hạo thu hồi tay, trong nháy mắt sắc mặt có chút âm trầm,” Ngươi đến đây là muốn nói gì?”

” Là…… Hồi…… Hồi hoàng hậu……” Nàng thân mình run nhè nhẹ,” Ngọc dung lần này tiến đến hoàn toàn là vì chuyện cá nhân…… Bởi vì thân là thị cận của Thái hậu, cho nên đối Minh phi có chút rõ ràng…… Cũng gặp qua người bị nàng hại…… Cho nên…… Cho nên tới nhắc Hoàng hậu cũng phải cảnh giác……”

Ánh mắt cao thâm khó lường dò xét nữ tử trước mặt, Lục Vũ Hạo ngồi tại vị trí chủ thượng, uống trà nói,” Không thể nào, nàng vừa mới đến rõ ràng là khiêm tốn có lễ, hơn nữa cử chỉ thích đáng, ta lại nghĩ đây là một nữ nhân ôn nhu hiền huệ. Mỹ nhân như vậy lại đi hại người?”

Tựa hồ là nghe thấy người trong lòng mình đi khen ngợi người khác, Ngọc Dung vốn sắc mặt hồng nhuận trong lúc đó lại có chút tức giận, nàng không cam lòng nói,” Hoàng hậu nương nương người lại không biết! Minh phi là tiểu công chúa Kim Nhật quốc, lúc đó sang Thiên Phong quốc chỉ có vài năm ngắn ngủn, biểu hiện đích thực không hiện sơn dấu thủy, nhưng chính là…… Tại thời điểm nàng được Hoàng thượng đắc sủng, có một lần bệ hạ đối một cung nữ có sủng ái chi tâm, kết quả Minh phi đêm đó liền giết người diệt khẩu…… Ta…… Lúc ấy chỉ có ta chứng kiến…… Thái hậu tựa hồ cũng biết, nhưng chính là để ngoài mắt. Ngọc Dung không có nói dối…… Còn thỉnh hoàng hậu……”

Lục Vũ Hạo cười nhạt, chén trà hung hăng nện ở trên bàn, cười nói,” Ngọc Dung a Ngọc Dung, ngươi nghĩ ta hội tin tưởng một lời ngươi nói?” Chuyển sang lớn tiếng,” Đúng vậy…… Nếu hiện tại người được Hoàng Thượng sủng ái là ta hợp lực với hậu cung thế lực lớn nhất Minh Phi nương nương cùng đấu đá thì chắc chắn ngươi chết còn ta sống , có Thái hậu trợ giúp, ngươi khả dĩ có thế một tấc lên mây trở thành một trong số hậu phi, a, ta thấy kỳ quái, khinh bỉ ta thân là nam sủng của Hoàng đế chính là Ngọc Dung cô nương, tự nhiên lại hảo tâm đến cảnh báo cho ta?”

Mặt mày thất sắc, còn có một cỗ chua xót khó tả,” Ngọc Dung tự là biết…… Hoàng hậu nương nương là người của Hoàng Thượng…… Thế nhưng bây giờ…… Cho dù chết trong tay Hoàng hậu nương nương…… Ngọc dung cũng không hối tiếc…… Minh phi nàng thực sự  rất nguy hiểm, rất nguy hiểm, nàng……”

Nhìn thấy nữ nhân cố nén nước mắt, Lục Vũ Hạo có chút mềm lòng, dù sao chính mình cũng muốn thử, xem ra nàng là thực tâm.

” Ta nói vậy đích thực là….” Lục Vũ Hạo đứng dậy, bước trước mặt Ngọc Dung, nhẹ nhàng nâng nàng dậy, giúp nàng lau nước mắt, hòa nhã nói,” Thái hậu cùng Minh phi là đồng dạng người, Ngọc Dung cô nương mạo hiểm liều chết đến đây, ta như thế nào dám có ý hoài nghi…… Huống chi…… Nhìn thấy mỹ nhân rơi lệ, ta cũng là không đành lòng.”

Ngọc Dung thấy thái độ hoàn toàn tương phản của Lục Vũ Hạo khiến cho nàng cảm thấy kinh ngạc, nhưng chính là cảm giác được Lục Vũ Hạo tựa hồ tin tưởng chính mình, cầm nước mắt cười nói,”…… Có khả năng giúp được  Hoàng hậu nương nương, Ngọc Dung  có chết vạn lần cũng không từ……”

Lục Vũ Hạo tiêu sái xoay người, đưa lưng về phía nữ nhân đang quỳ,” Đừng lên đi, sớm một chút trở về. Những gì ngươi nói ta đều nhớ kỹ. Nếu Ngọc Dung cô nương có tâm, có thể tại bên Thái hậu tiếp tục giúp ta lưu ý Minh phi. Lục Vũ Hạo sẽ trọn đời lưu tâm…… Ngọc Dung ngươi thật là cô nương tốt.”

Ngọc Dung ngẩng đầu, nhìn thấy bóng dáng nam nhân trước mặt trước mặt, biết bọn họ thân phận cách biệt rất xa – Nam sủng của Hoàng đế cùng cung nữ!

Nhưng chính là…… Tại nơi Hoàng cung tranh đấu này…… Nàng lần đầu tiên tìm được một người có khả năng khiến mình thoái mái……

Chỉ thấy từng thấy qua một mặt, thậm chí trước kia nghe tin đồn về hắn cũng không hảo……

Nhưng chính là người này một chút si ngốc cũng không có…… Cũng không có làm kẻ khác chán ghét…… Khí chất trên người hết lần này đến lần khác hấp dẫn người……

Có rơi vào tay giặc cũng không nửa câu oán hận……

*

Đèn thắp rực rỡ, Lục Vũ Hạo nhìn một bàn đầy đồ ăn lại có chút đăm chiêu.

Hôm nay có phải là có điểm quá phận? Đối với mối tình đầu của thiếu nữ lại cư nhiên dùng hết thủ đoạn……

” Hoàng đế bệ hạ giá lâm!” Thanh âm sắc nhọn của cung nhân phá vỡ sự áy náy của Lục Vũ Hạo. Lục Vũ Hạo đứng dậy, một bên Lâm Một Năm nhanh chóng quỳ xuống.

Hắc sắc long bào cao lớn xuất hiện, tiếp theo là toàn bộ cung nhân lui ra.

Lâm Một Năm cũng thức thời quay vào nội đường.

” Ta nói, ngươi mỗi ngày đều đến chỗ  ta là có ý tứ gì chứ?” Cầm đôi đũa đập đập lên mặt bàn, không hề có lễ phép nói,” Còn nữa! Muốn tới thì thuận tiện đem Tiểu Lam tử tiểu quỉ kia cùng đến.”

” Ngươi không muốn gặp ta?” Lãnh Phong Lam nói,” Ngươi thấy ta đến khiến ngươi trong này ăn cơm sẽ  phiền toái?”

Lục Vũ Hạo bỗng nhiên biến thành ai oán nói,” Bệ hạ a, ngài cũng biết ta gọi thẳng tục danh của ngài đều bị Một Năm hô to gọi nhỏ! Ngài ở trong này cao cao tại thượng a, ta nào dám không muốn gặp ngài a ! Huống chi, bệ hạ cấp ta gây ra một loạt phiền toái đã là bệ hạ đối ta ‘quan tâm chu toàn’ a, Lục Vũ Hạo sao dám cự tuyệt. Như vậy liền thỉnh bệ hạ quí trọng thân thể Lục Vũ Hạo ta, sớm sớm ăn xong cơm liền hồi phủ đi. Lục Vũ Hạo sợ hãi trong cung hội lan truyền bệ hạ sa đọa vào nam sắc vô pháp tự kiềm chế a, bệ hạ.”

“……” Thiêu mi xem người trước mắt, mình đã nói một đống thứ như vậy cư nhiên cũng không them nhìn mình một cái, Lãnh Phong Lam thản nhiên nói,” Không phải nói có thể cho phép khi chúng ta là bằng hữu, vì sao còn muốn này bệ hạ kia bệ hạ. Ngươi bị kích động sao?”

Vốn đang uống một ngụm trà, không ngờ Lục Vũ Hạo lại bị sặc!

” Khụ khụ…… Khụ……” Ôm bụng dậm chân, Lục Vũ Hạo nói,” Là a, ta xem ngươi là  bằng hữu, ngươi lại cái gì không để cho ta nói. Ta một mình gánh chịu thống khổ, một mình chiến đấu hăng hái mệt chết đi được! Khiến tâm ta thụ thương, lại bị kích động sâu sắc a!”

Hắc mâu thâm thúy khẽ liếc nhìn, nói,” Ngươi là nén giận đi bằng không ta không có nói cho ngươi điều người muốn a?”

“…… Không được.” Lục Vũ Hạo liền đứng thẳng dậy, nghiêm trang nói,” Ta hy vọng bằng hữu trong lúc nay có thể thẳng thắn với nhau, không cần che che dấu dấu, có cái gì thì nói cái đó.”

“…… Chúng ta không phải đã sớm thẳng thắn với nhau sao?” Lãnh Phong Lam nghi hoặc nói,” Hay là ngươi vẫn chưa thẳng thắn nói chuyện với ta?”

Nắm chặt đôi đũa cơ hồ muốn đem nó ra bẻ làm đôi, Lục Vũ Hạo nghiến răng nói,” Đúng vậy, ta đúng là bị ngươi nhìn thấu? Ân? Mặc dù lại hảo hảo cầm kiếm đối ta, tin được ngươi rất khó a.”

” Ta là hoàng đế, đương nhiên có quyền bá đạo.” Nói xong, Lãnh Phong Lam bình thường trên mặt vốn không có biểu tình gì nay cư nhiên lại có chút nhớ nhung cười, hơn nữa nhìn thấy Lục Vũ Hạo tức giận hai má đỏ phừng cùng vẻ mặt tưởng ăn thịt người thực sự có điểm hứng thú.

Tốn hơi thừa lời,” Aha cáp, vậy Hoàng hậu ta có cái gì đặc quyền chứ?”

” Có.” Tiếng Lãnh Lam ở bên ngoài vọng vào, thân hình nhỏ nhỏ len qua khe cửa , chạy đi tới ôm thắt lưng Lục Vũ Hạo, ngọt ngào ngẩng đầu cười đối Lục Vũ Hạo nói,” Ngươi bị Phụ hoàng khi dễ và theo giúp ta ngoạn chính là đặc quyền! Hạo ca ca Tiểu Lam rất nhớ ngươi!”

Hắc tuyến.

Ôm lấy thân mình chính là tiểu tử mềm mềm đang nũng nĩu, cư nhiên lại nói ra những lời ác ma khủng bố.

Hỗn đản tiểu quỷ một bụng xấu xa……

Một bên cười mèo véo véo mặt Lãnh Lam, trả thù nói,” Ách a a, phải không…… Ngươi xem Hạo ca ca ta đang cùng ngươi ngoạn này! Được ngoạn vui chứ? Ân, Tiểu Lam đáng yêu của ta!”

Nặn ra vài giọt nước mắt, Lãnh Lam nhìn về phía Lãnh Phong Lam cầu trợ, tựa hồ ý bảo Phụ hoàng cứu hắn.

Đáng tiếc người ngồi sau đang ăn cơm, còn khoái trí nhìn hai người.

” Lam nhi a, nếu Hạo ca ca có gì muốn hỏi ngươi thì hội trả lời hắn. Nhớ rõ còn phải nói đầy đủ.” Lãnh Lam ngốc lăng, nghe thấy Lãnh Phong Lam nói có chút khó tin vội hỏi lại,” Phụ hoàng? Thực sự cái gì cũng có thể nói?”

Lục Vũ Hạo cũng nhìn hai người kỳ quái, dừng lại khi dễ Lãnh Lam, cảm thấy lại muốn đem Lãnh Phong Lam ra lần thứ hai trăm mà mắng chó huyết lâm đầu – quả nhiên là đối ta luôn cảnh giác, cái gì cũng không nói! Hiện tại lại làm sao vậy, thái độ chuyển biến 180 độ? (chó huyết lâm đầu: ý nói mất uy tín, tin tưởng)

” Ân.” Bởi vì mệt nhọc một ngày, Lãnh Phong Lam đang chuyên tâm ăn cơm.

Ai ngờ, Lãnh Lam đột nhiên cười quỷ dị,” Chuyện trước kia Phụ hoàng sủng hạnh phi tần cùng với sở thích xấu xa gì cũng có thể nói sao?”

Lãnh Phong Lam tuy nhiên không có phun cơm, nhưng chính là bị kinh động, nhìn Lục Vũ Hạo ôm bụng cười tới cười lui, nhẫn trụ giận dữ nói,” Ngươi nói đi, ta có cái gì sở thích xấu xa?”

” Chuyện này a, ta chỉ đối một mình Hạo ca ca nói, hắc hắc.” Nói xong liền nhào vào lòng Lục Vũ Hạo cầu bảo hộ, Lục Vũ Hạo cười ôm lấy Lãnh Lam, thuận tiện đối Lãnh Phong Lam khoát khoát tay nói,” Được rồi, Lam, đứa nhỏ này rất hay thích nói giỡn.”

Lãnh Phong Lam liếc mắt cảnh cáo Lãnh Lam, lại đối Lục Vũ Hạo nói,” Ngươi không phải nói có vấn đề cần hỏi ta. Buổi tối ta còn muốn phê tấu chương, có thể sẽ không có thời gian. Có cái gì liền nói luôn đi.”

Nhin thấy khuôn mặt cương nghị đầy uy nghiêm khi nhắc đến quốc gia đại sự, Lục Vũ Hạo trong lòng cười nhạt – Quả nhiên là tên gia hỏa quỉ dị

………………

Ai ai ai…. Truyện này ngày càng hay, không chừng mấy chương tiếp còn hay hơn a!!!

Ha ha… đợi đến khi ban Hạo bị ăn mới hay ^ ^!!!

Ai nha!! Không nói nữa … hắc hắc

*yêu *

Content Protection by DMCA.com
loading...

5 Responses

  1. sakura236 says:

    bạn quảng cáo làm sak mong đến H quá à *mắt nong nanh*

  2. Joyce says:

    “sở thích xấu xa”…. tự nhin lạnh sống lưng nga!~

  3. Tiểu Uy Uy says:

    ” Ta là hoàng đế, đương nhiên có quyền bá đạo.” => =)) *đập bàn* e thích a roài đó nha=))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: