Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – chương 7

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 7. Trùng lặp (có kế hoạch)

Hạ Thần Sương tỉ mỉ quan sát sắc mặt mọi người trong phòng. Đôi mắt thỉnh thoảng đảo qua, kết quả khiến lòng hắn có chút nguội lạnh.

Hắn mang Hạ Hâm đến để xem điều nàng nói có chính xác không, nhưng kết quả có vẻ không như nàng tưởng.

Hạ Thần Sương cuối cùng cười và nói một câu: “Được rồi, ngày hôm nay nói đến đây, tan họp.” Sau đó lại nói: “Ninh Uy, đưa Vãn Vụ tiểu thư đi tham quan Thần Viễn một chút. Văn Phỉ, Đào Vũ hai người lưu lại.”

Đang nói Lục Ninh Uy quay đầu mời “Vãn Vụ” tiểu thư ra ngoài, “Lục Vãn Vụ” tiểu thư nhìn móng tay, trong lòng nói “Mẹ ơi” ta còn chưa chơi đùa đủ a.

Đến khi phòng họp chỉ còn ba người, Hạ Thần Sương an tĩnh chờ hai người mở miệng. Sắc mặt hắn rất không tốt, giống như một loại “thất vọng”.

“Chuyện này Phỉ không quan hệ, mong muốn Hạ tổng không nên trách oan người tốt.” Đào Vũ trầm giọng nói.

“Văn Phỉ, là như thế này sao?” Hạ Thần Sương nhìn Văn Phỉ bình tĩnh hỏi.

Văn Phỉ nhìn Đào Vũ một chút, nội tâm có chút động, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn tự bảo vệ mình. Nàng miễn cưỡng gật đầu.

Nàng không thể mất việc, nếu cả nàng và Đào Vũ đều bị đuổi thì bọn họ không thể sống được.

Hạ Thần Sương không cho  nàng ra ngoài mà nói: “Vậy lưu lại thêm một người nghe, ngươi đã hiểu tình hình cũng không cần thiết nói một lần nữa” Đỡ phải đau đầu! Thực sự là một nha đầu đơn thuần.

Văn Phỉ nói “Đúng vậy Hạ tổng” sau đó an tĩnh ngồi một chỗ không mở miệng.

Đào Vũ trầm mặc một lát nói: “Số liệu vũ khí của Thất Vũ Phục đúng là do ta sửa, đơn xin từ chức lát nữa sẽ mang lên.”

“Ngươi thật ra lại thống khoái, đối với ngươi muốn nghe không phải những điều này.” Hạ Thần Sương sảng khoái cười cười, châm một điếu thuốc: “Nói một chút nguyên nhân đi,ngươi khiến cho ID của vị hôn thê ta biến mất chắc phải có lý do gì đó chứ?”

“…” Đào Vũ cắn cắn môi chỉnh lại tâm tình hỗn loạn.

Hạ Thần Sương cũng không ép, cho hắn thời gian “ủ rượu”.

Chờ đến khi điếu thuốc quá nửa Đào Vũ lần thứ hai mở miệng: “Ta họ Đào nhưng phụ thân ta hiện nay là họ Triệu. Khi ta bốn tuổi thì cha mẹ qua đời, là hàng xóm họ Triệu thu nhận ta. Từ nhỏ đến giờ sinh hoạt đều dựa vào bọn họ. Tuy rằng không phải ruột thịt nhưng bọn họ cũng không bạc đãi ta, học phí cũng đều trả cho ta. Bọn họ chỉ có một con gái, trời sinh tính nuông chiều, tháng trước đến Thần Viễn đưa đồ cho ta thì gặp Hạ tổng… Sau đó… Sau đó nàng bày ta tìm hiểu tin tức về Hạ tổng. Ta kiểm tra vài ngày thì phát hiện ngài ở Thất Vũ.”

“Tên hiệu của nàng ở đâu ra ?”

“Là mua được, sau lại biết ngài luôn ở bên một người là Vãn Vụ ở Sương Tẩm chơi, ngày đó chuyện…”

“Ngày đó nói Vãn Vụ là nam chính là nàng?”

“…” Đào Vũ cam chịu.

“Ta cũng thấy ngạc nhiên vì sao các ngươi lại nói như vậy.”

“Không có gì căn cứ, chỉ là đổ thêm dầu vào lửa thôi.”

“A ~” Hạ Thần Sương nản lòng dựa lưng vào ghế. Nói vậy cũng không ai biết Vãn Vụ thực sự là nam? Nếu như ngày đó hắn có chết cũng không thừa nhận, như vậy bọn họ hiện tại vẫn có thể chơi cùng nhau như xưa…

“Xin lỗi Hạ tổng, nếu như ngài không có gì muốn nói nữa ta cũng xin đi viết đơn từ chức.”

“Văn Phỉ, ngươi cũng không có gì hỗ trợ hay giải thích sao?” Hạ Thần Sương nhìn tiểu cô nương muốn nói nhưng lại không nói kia mà cười.

“Cái này… Hạ tổng, ta là bạn học của Đào Vũ, đều rất thích công việc hiện tại. Muội muội hắn ta cũng gặp qua vài lần, nàng là người không phân biệt phải trái, Đào Vũ là nghĩ mình thiếu nợ Triệu gia, vì vậy…” Vì vậy ngài có thể xem xét lại không?

Văn Phỉ dè dặt nhìn Hạ Thần Sương.

“Vậy ngươi nghĩ ta bây giờ nên xem xét lại ?”

“Ách…” Gật đầu, mạnh mẽ gật đầu.

Hạ Thần Sương đau đầu nhìn hai người trước mắt, rõ ràng dự định thăng chức một người lên Phó quản lý, một người sẽ tăng lương. Kết quả…”Nếu như các ngươi còn muốn ở lại Thần Viễn,  Đào Vũ giáng xuống chức nhân viên kỹ thuật bình thường, Văn Phi… Nghe nói ngươi làm yến mạch rất tuyệt, Vãn Vụ rất thích ăn.” Hắn như vậy là mượn hương bái phật, hẳn là không có vấn đề gì đi. Khái ~

“Yến mạch? ! Không thành vấn đề không thành vấn đề. Hạ tổng ban lệnh ta phải đi làm. Vì  Hạ tổng phu nhân, tiểu nhân nhất định tận tâm tận lực làm. Ngày mới trôi nhanh, phu nhân muốn cái gì tiểu nhân làm cái đấy.”

“…”

“Đa tạ Hạ tổng, ta…” Đào Vũ có chúng ngơ ngác, không biết làm sao biểu đạt lòng biết ơn. Hắn sẽ không làm yến mạch a TT

“Nếu như có lần sau, các ngươi biết ta là người không muốn nói nhiều.” Hạ Thần Sương khôi phục biểu tình băng lãnh. Trong lòng đang suy nghĩ, ngày hôm nay mặc kệ người nào bắt được trộm, Vãn Vụ muốn hắn mời khách, hắn liền mời yến mạch. (khôn quá a~~~)

Buổi chiều, Hạ tổng cùng “vị hôn thê” đến nhà Văn Phỉ, mang theo sủng vật Lục Ninh Uy.

“Ba vị tùy tiện ngồi, yến mạch lập tức có ngay.” Văn Phỉ tính cách ngay thẳng không gò bó!

Ngược lại Đảo Vũ có điểm mất tự nhiên, hắn quen việc đi theo hai vị cấp trên cùng “Lục Vãn Vụ” tiểu thư, tay cũng không biết để đâu.”Ách… Nhượng ngài tốn kém rồi.” Hắn tiếp nhận chuyển giao của Hạ Thần Sương, Lục Ninh Uy lấy ra hoa quả với chai rượu.

“Quấy rầy rồi.” Hạ Thần Sương vẫn như lạnh như băng.

“A, nguyên lai các ngươi là đôi a.” Lục Ninh Uy nhìn Đào Vũ cười. Khẩn trương gì chứ, bọn họ cũng không phải cắt giảm biên chế.

“Cái kia… Mới vừa vào công ty thì chưa kết hôn, đợi hết ngày nghỉ mới đi lấy chứng hôn.”

“Lúc nào mà không nói một tiếng, chúng ta nhất định đến.” Lục Ninh Uy lần thứ hai bật lên tiếng.

“Hảo hảo.”

Văn Phỉ tại phòng bếp bận rộn, Hạ Hâm thấy thế cũng đi hỗ trợ. Nói hay ho thì là đi hỗ trợ như Hạ Thần Sương biết nàng là đi điều tra a.

Ước chừng 15 phút, yến mạch đã được bày trên bàn.

Văn Phỉ cũng ngồi xuống, vừa định động đũa, chợt nghe tiếng điện thoại di động của Đào Vũ vang lên. Hắn nhìn điện thoại nhíu mày.

“Uy, ca, ngươi đang ở nhà sao?” Thanh âm của tiểu muội Đào Vũ vang lên.

“Ân…”

“A! Ta đây đi tìm ngươi!” Dứt lời trực tiếp ngắt điện thoại.

Đào Vũ nghe xong dở khóc dở cười.

“Làm sao vậy?” Văn Phỉ săn sóc hỏi.

“Là Nguyệt Dương.” Hắn áy náy nhìn người đối diện, “Không có ý tứ Hạ tổng, là muội muội ta, nàng…”

“Ai, lão công ngươi thực sự là không cứu được.” Văn Phỉ cảm giác huyệt thái dương đau quá đau quá.

“A nga, là “tình địch” của ta a…” Hạ Hâm có thâm ý nhìn Hạ Thần Sương, nàng vừa bước vào đã nói. Nàng sẽ đến, bất quá Đào Vũ tiên sinh, lát nữa ta trêu trọc muội muội ngươi sinh khí cũng đừng có trách ta, ta cực kỳ  ghét có người muốn đoạt “vị hôn phu” của mình a.”

“Tổng tài phu nhân yên tâm, ta nhất định đứng về phía ngài.” Văn Phỉ vỗ ngực bảo chứng. Em gái chồng nàng vốn đã không ưa!

Chuông cửa vang lên, mọi người cũng đã lót bụng xong.

Đào Vũ trong lòng phiền muộn mở cửa, chỉ thấy một người ăn mặc theo mốt thời thượng ước chừng 20 tuổi lao vào. Gặp người trong phòng khách, nàng đầu tiên là ngẩn ngơ, sau đó lộ ra biểu tình vạn phần kinh hỉ

“Hạ tổng tài nhĩ hảo.” Nàng dịu dàng chào hỏi, quay đầu nhìn Hạ Thần Sương.

Hạ Thần Sương gật đầu, cũng chỉ là lễ nghĩa cho đúng nguyên tắc.

“Sương, ngươi xem vị tiểu muội này rất lễ phép a? Trong nhà chật ních người mà chỉ nhìn thấy mình ngươi.” Hạ Hâm tươi cười bắt đầu công kích.

“Ách… Cái kia, các ngươi là…”

“Tổng tài phu nhân đừng trách móc, em gái chồng ta là người như thế.” Văn Phỉ liếc mắt nói.

“Nguyệt Dương ngồi đi.” Đào Vũ ở trong lòng bất đắc dĩ thở dài, đem Lục Ninh Uy và hạ Hâm giới thiệu. Giới thiệu Hạ Hâm thì cố ý gọi là “Lục Vãn Vụ” tiểu thư, nhấn mạnh là “tổng tài phu nhân”. Giới thiệu xong hắn mượn cớ vào WC chạy. Hắn phải biến mất một hồi!

Chuyện này khiến Hạ Hâm và Văn Phỉ đắc ý.

“Nguyệt Dương, vị này chính là Tổng tài phu nhân của chúng ta, hảo chiêm ngưỡng?” Văn Phỉ cố tình nói.

“…” Nguyệt Dương sắc mặt lúc này trở nên rất khó xem, nói thẳng: “Không phải nói Hạ tổng luôn luôn độc thân sao?”

Hạ Hâm thân mật túm lấy cánh tay Thần Sương nói: “Di? Sương ngươi chưa nói chúng ta ở cùng một chỗ thật lâu sao?” Vốn có a, nàng với đệ đệ từ nhỏ ở với nhau, cả ngày lẫn đêm chung một chỗ, một năm vài lần. Khái ~ cũng không phải nói xạo.

“Ta cần thiết phải chỗ nào cũng nói sao? Tình cảm là chuyện của hai người, hà tất phải nói cho người ngoài.” Hạ Thần Sương cười đến rất ôn nhu. Mặt ngoài phối hợp, nội tâm muốn nói: thật là một nữ nhân buồn chán!

Lục Ninh Uy tiến đến: “Anh rể, ngươi cùng chị gái ta cũng sắp kết hôn, định đi đâu?” Ha ha ha, chết cười. Nha đầu Nguyệt Dương biểu tình rất hài.

“Ân, đi Mỹ a.” Hạ Hâm cười đến dương quang sáng lạn.

Nguyệt Dương bực bội, nghe người ta sắp kết hôn, nàng hiện tại cũng không biết làm thế nào, cố gắng giữ hình tượng. Cuối cùng cũng giả vờ cười cười, chỉ cần vị Hạ tổng này chơi Tiên Tích, nàng cũng không tin không còn cơ hội. (>0< sợ nha ~)

Khi ba người Hạ Thần Sương ra về Đâò Vũ mới xuất hiện, Hạ Hâm cũng Lục Ninh Uy thiếu chút nữa cười đến chết, Đào Vũ đúng là văn nhược thư sinh cổ xưa.

Lục Ninh Uy lái xe đi, Hạ Thần Sương đưa Hạ Hâm về chỗ nãi nãi, nhìn nãi nãi một chút rồi quay về nhà mình.

Hắn ở nơi cách xa nhà nãi nãi, nhưng từ công ty còn có thể lộn ngược lại, vậy nên chưa có dự định gì.

Lái xe rời khỏi tiểu khu, ở cửa tiểu khu nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc.

Đã lần thứ ba nhìn thấy cái người ôm hài tử này. Lần đầu tiên là giữa trưa, lần thứ hai giống như hôm nay, mặt trời ngả về tây…

Kim sắc chói lọi chiếu vào gương mặt thanh tú của hắn, trong lòng còn có tiểu hài tử đang ngủ, một cảm giác ấm áp không nói lên lời.

Hắn nhịn không được phanh xe nhìn ba giây sau đó mới ly khai.

Không rõ vì sao, cảm giác giống như nhin thấy thân ảnh màu lam kia…

……………………………….

ta thề là lúc đầu tưởng Đào Vũ là nữ, băn khoăn mãi cái đoạn kết hôn, hóa ra là nam a ~~~ ta chết, lại phải sửa lại ạ ;___;

Ôi!!! truyện dài dài, người ta hảo k muốn ~~~~

Lại đây yêu thương ta đi *chớp mắt*

Content Protection by DMCA.com

loading...

6 Responses

  1. Rian says:

    Tem hoài !
    Đọc càng ngày càng hấp dẫn a,tuy tiết tấu khá chậm…nhưng k giảm đc độ hấp dẫn của nó..
    Miss U,baby Tiêu!

  2. Smiley Joyce says:

    lúc đầu ta kụng tưởng Đào Vũ là nữ 😐 Đọc tới đọc lui mới xác định được nak~ :”>~
    Ta lấy phong bì~ *bụng ấm ức*

  3. beeluv2402 says:

    nàng thực tình chương này ta có chút k hiểu a~~~, cái đoạn Đào Vũ vs vk bj bắt a~~~ *đầu óc choáng váng*

  4. yuu says:

    h thì ta thấy mấy anh chị này ko đi làm diễn viên thật uổng phí tài năng nha~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: