Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 10

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 10. Duyên phận

Im lặng làm xong [ đi đêm ở Thanh Phong sơn ], kế tiếp đi làm [ bí mật Thủy Liêm động].

Nhiệm vụ này chỉ cần một người đánh yêu quái, xem ra có vẻ tiết kiệm thời gian. Đúng vậy. Nhưng thực chất phải vào trong Thủy Liêm động mới có thể đánh yêu quái, vấn đề là đường vào Thủy Liêm động rất khó khắn. Tuyệt đối phải có kỹ thuật tốt !

Nhớ kỹ ngày trước Thần Sương cùng Vãn Vụ làm nhiệm vụ này. Lần kia Thần Sương bị thất lạc. Hoàn hảo Vãn Vụ có đủ kiên trì, bằng không đã tan vỡ.

Muốn làm được, Thần Sương ngày trước xuyên qua động mất đến 3 giờ 56 phút. Hắn mệt mỏi nhưng cuối cùng vẫn không bỏ cuộc, Vãn Vụ cũng vẫn cùng hắn.

Hai người đều có đủ cực phẩm.

Ánh ngân sắc lóe lên trong Thủy Liêm động, được ánh trăng chiếu vào, khúc xạ ánh sáng bảy màu lung linh. Đối với mọi người đây quả thực là cảnh sắc mĩ lệ. Đương nhiên, ngoại trừ Tiểu Lộ tinh nghịch ra. Ở đây quả thực là ác mộng của hắn. Bất quá hiện tại đã tới, hắn cũng sẽ không lâm trận mà lui bước. Nhiều lắm thì lại 3 tiếng 56 phút!

Tiểu Lộ cục cưng không chút suy nghĩ, dễ dàng nhảy lên khoảng không phía trước, liền đi vào.

Tiểu Lộ tinh nghịch, lại một đoạn “Lịch sử tái diễn”

Biểu tình Diệp Vãn Vụ có chút biến hóa, trong lòng thầm nghĩ.

Tiểu Lộ tinh nghịch nhảy 10 lần chưa được…

^_^|||( nguyên lai ngoại trừ Thần Sương cũng còn có người dốt như vậy a. )

Sau 10 phút đồng hồ…

→_→( rốt cuộc có thể lên được không? )

Hai mươi phút sau…

⊙o⊙( nguyên lai trên đời thật sự có người dốt như Thần Sương ! )

Nửa giờ sau…

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Khái, nếu không ngươi đi trước làm nhiệm vụ a.”

Tiểu Lộ cục cưng : “= = ta, ta đợi lát nữa ngươi một hồi.”

Một giờ sau…

Diệp Vãn Vụ trong lòng nói người dốt y chang Thần Sương,  có khi nào chính là Thần Sương, cho nên ta không đợi ngươi.”Cái kia… Không có ý tứ, con ta khóc, ta phải đi cho hắn ăn.”

“…” Hạ Thần Sương im lặng.

Sẽ không như lần trước gặp gỡ một kẻ mê hoặc lòng người, lần này gặp gỡ một yêu nhân đi?

Tiểu Lộ cục cưng logout ngủ, Tiểu Lộ tinh nghịch tiếp tục nhảy…

Ba giờ sau…

[ hệ thống nêu lên ]: [ Tiểu Lộ cục cưng ] login

Tiểu Lộ tinh nghịch: …

Tiểu Lộ cục cưng: Nhảy lên được rồi sao?

Tiểu Lộ tinh nghịch: … Không ~~~~~~~

Tiểu Lộ cục cưng: …

Tiểu Lộ tinh nghịch: ngươi khuya như thế còn login?

Tiểu Lộ cục cưng: nga, con ta lúc này còn phải ăn một lần, rất nhanh. Ngươi thì sao?

Tiểu Lộ tinh nghịch: … Ta dự định tiếp tục nhảy lên.

Tiểu Lộ cục cưng: a, ha hả. Đêm an ~

Ba ngày sau, Diệp vãn Vụ đưa Vân Lộ đi tiêm Vắc-xin phòng bệnh.

Nếu không phải có hài tử, hắn cũng chưa từng đến đây, nghĩ như vậy hắn nói cho bác sĩ biết một chút.

Bác sĩ là nữ, nghe xong nửa ngày cũng không nói với hắn. Hắn ôm Vân Lộ, không tự giác mà giật mình, nghĩ có phải vị bác sĩ xinh đẹp này oán giận hắn không cho hài tử vào phòng bệnh tiêm đúng giờ…

Bác sĩ xinh đẹp cười: “Không nhớ rõ ta sao?”

Sửng sốt, hắn lúc nào biệt vị bác sĩ xinh đẹp này? ! Vì vậy hắn lắc đầu.

Bác sĩ xinh đẹp sờ sờ khuôn mặt xinh đẹp của Vân Lộ: “Ngài thật đúng là người hay quên, lần trước tại cửa siêu thị, ngài mang theo một đống đồ nên không gọi được xe, là ai tìm người hỗ trợ a.” Nàng cũng không quên, bởi vì cuối cùng nghĩ rằng có thể gặp lại bọn họ.

Diệp Vãn Vụ rốt cuộc phản ứng, “Nga, nhớ ra rồi, lần trước được ngài hỗ trợ thực đa tạ. Nguyên lai ngài làm việc ở trạm phòng dịch.”

Bác sĩ xinh đẹp chính là Hạ Hâm. Nàng khoát khoát tay: “Điều không phải, ta đến tìm bằng hữu, nàng đi ra ngoài có chút việc, lập tức trở về.” Dứt lời nhéo nhéo tiểu Vân Lộ, khiến hắn mở miệng, ủy khuất nửa ngày.

Diệp Vãn Vụ “nga” một tiếng, trong lòng nói ngươi sớm nói ra, ta không phải vất vả nửa ngày.

Hạ Hâm biết trong lòng Diệp Vãn Vụ đang nghĩ gì, liền nói: “Đừng oán thầm ta a, có oán thì oán người bỏ ta ở đây mà đi nửa ngày.”

Diệp Vãn Vụ xấu hổ cúi đầu, nhìn chăm chú nhi tử trong lòng.

Hạ Hâm cười: “Ngươi sao có thể dễ bị trêu đùa vậy?” Đều đã có hài tử, ngại ngùng giống như tiểu xử nam.

“Yêu, như thế nào một chút công phu có thể biết được người ta?” Một nữa bác sĩ bước đến. Diệp Vãn Vụ giờ mới phát hiện, vị bác sĩ xinh đẹp kia chính là mặc thường phục.

“A, là người có duyên. Ngươi nhanh lên đến đây ngồi, vị này mang theo hài tử đến tiêm Vắc-xin.” Hạ hâm nói tòng ghế trên ly khai.

Bác sĩ gật đầu, “Vị tiên sinh này, lấy sổ tiêm chủng Vắc-xin của hài tử ra.”

Diệp Vãn Vụ ngây ra: “Sổ tiêm chủng Vắc-xin?” Nó là cái gì? ? ?

Bác sĩ có điểm hờn giận nói: “Hài tử đã lớn như vậy, vẫn chưa tiêm chủng sao?”

Diệp Vãn Vụ lắc đầu: “Không có ý tứ bác sĩ, hài tử khi ta tìm thấy cũng không mang theo cái gì, ta chỉ biết sinh nhật hắn. Cũng không biết hắn đã tiêm chủng chưa.” Hắn cũng không thấy trong bức thư có nhắc đến, nếu như có nhắc đến hắn liền nhớ.”Người xem ta bây giờ làm thế nào.”

Bác sĩ hỏi thẳng: “Hài tử này không phải của ngươi sao?”

Diệp Vãn Vụ vừa nghe lời này cũng có chút mất hứng, tức giận nói: “Là của ta.”

Bác sĩ hỏi lại một chút, Hạ Hâm ở bên cạnh mở miệng: “Ta nói Liên Tích, thuận tiện giúp hài tử này đi, vị này với ta có duyên.” Hạ Hâm biết không nên thất lễ. Nàng hiểu rõ, Liên Tích cũng chỉ muốn chiếu cố tiểu hài từ. nàng xem người này, hẳn là không phải loại người đối xử không tốt.

Liên Tích không tình nguyện lấy ra Vắc-xin tiêm chủng, ghi ghi chép chép tên tuổi.

Hạ Hâm không biết đệ đệ chơi trò chơi có hài tử tên là Vân Lộ, nên nghe đến tên đứa nhỏ cũng không có phản ứng.

Chuẩn bị tốt mới giữ chặt Vân Lộ, tiêm một mũi rồi mới thả hắn ra. Mắt đen to tròn mờ nước, Diệp Vãn Vụ thương cảm mà yêu thương hắn.

Hạ Hâm cùng Vãn Vụ rời khỏi, Hạ Hâm nói: “Diệp tiên sinh, hài tử trước 1 tuổi mỗi tháng phải tiêm một lần, trên sổ khám đã ghi tỉ mỉ,  ngài nghìn vạn lần đừng quên.”

Diệp Vãn Vụ tự đáy lòng cảm tạ, liền hỏi: “Tiểu thư quí tính đại danh?”

Hạ Hâm vui vẻ nói cho hắn: “Cái gì tiểu thư, hài tử nhà ta đều đã lớn. Ta họ Hạ, Hạ Hâm.”

Diệp Vãn Vụ quấn chặt Vân Lộ một chút, nói: “Như vậy đi Hạ tiểu thư, ta mời ngài bữa trưa được không. Lần trước ngài giúp ta, lần này lại chiếu cố lớn như vậy.”

Hạ Hâm bộ dạng như không can hệ: “Không được, đơn vị ta còn có việc, hữu duyên có lẽ còn tái kiến. Ta cuối cùng nghĩ hài tử này rất giống đệ đệ ta.”

Diệp Vãn Vụ: “…” Thật không, ta không khỏi nghĩ hắn có phải của đệ đệ ngươi sinh ra.”Như vậy, đã làm lỡ nhiều thời gian của ngài. Ngày hôm nay thực sự là cảm tạ.”

Hạ Hâm vỗ vai Diệp Vãn Vụ: “Đừng trách móc, ta là người thích nói gì thì nói không ai ngăn được.” Dứt lời nàng hướng bãi đỗ xe đi.

Diệp Vãn Vụ dẫn Vân Lộ đi mua hoa quả, còn mua cả cháo. Cuối cùng mua cả sách dạy nấu ăn cho trẻ nhỏ. Vân Lộ cũng dễ tính.

Tiểu tử kia hiện tại rất béo, đặt ở trên giường thịt rất dày. Bất quá da trơn nhẵn, sờ rất hảo, giống như nhào bột mỳ.

Diệp Vãn Vụ lấy gối chặn xung quanh hắn mới dám ra ngoài.

Hiện tại Vân Lộ nếu xoay người, không có cái gì chặn ở xung quanh rất dễ bị ngã xuống sàn. Tuy rằng hắn rất hoài nghi tiểu tử béo này rơi xuống đất có cảm giác đau không, nhiều thịt lót như vậy.

Suy nghĩ vẫn là suy nghĩ, ở trù phòng hắn nghĩ kế hoạch ngày mai, mua thảm dày để lót sàn.

Câu cửa miệng nói, nói trước bước không qua.

Ngày thứ hai, trời mưa…

Bên ngoài tiếng sấm sét vang lên, trong phòng tiếng Vân Lộ “A phốc ~ a phốc ~” thổi nước bọt.

Diệp Vãn Vụ sợ hắn sợ nên ôm hắn, không dám dời tay.

Thẳng đến mưa dừng lại, tiểu tử kia đã nằm ngủ trong lòng hắn.

Tay nhỏ bé chăm chú nắm tay hắn, đặt ở trước ngực giống như phòng vệ.

Diệp Vãn Vụ ôm hắn đến giường đắp chăn, sau đó đi mở máy vi tính.

Hắn gần nhất chuyên chú chuyện Vân Lộ, công tác đều để một bên.

Mở QQ, giống như quỉ đòi mạng liên tiếp này vào. Vừa mới mở ra, ngày nào cũng có tin. Tin đủ các nội dung đa dạng, khả năng làm được như vậy chỉ có một người.

Tiểu tử, hồi âm, nếu không hồi âm chờ chết đi!

Còn dám ngâm công văn, cho ngươi ra vùng núi hẻo lánh!

Đại ca, cầu ngài, ta bắt đầu ghi hình? !

Ta xiên! Nếu ngươi không login lão nương giết cả nhà ngươi!

Diệp Vãn Vụ cười cười, từ lần xóa nhân vật kia hắn cũng không lên xem công việc, ở trên toàn tin ngắn.

Không quá năm phút đồng hồ, có tiếng chuông. Diệp Vãn Vụ cảm giác tiếng chuông phát ra sát khí.

“Uy?” Hắn bình tĩnh tiếp nhận, thông minh để microphone ra xa một chút, để tránh cái lỗ tai khỏi “chết sơm”.

“#%¥… %—… *—¥%#¥… —%*—” oanh tạc một hồi, cuối cùng cũng có âm thanh bình thường. Lúc nào nộp bản thảo? !”

“Lý đại nhân bớt giận, tiểu nhân gần nhất có chút chuyện, ngươi chờ ta làm xong, nhất định sẽ nộp.” Diệp Vãn Vụ thái độ phi thường tốt, hy vọng có thể xử lý khoan dung.

Lý đại nhân tên là Lý Khiết, là biên tập của Diệp Vãn Vụ. Hai người biết nhau cũng đến ba năm.

Năm đó cha mẹ Diệp Vãn Vụ qua đời khiến hắn suy sụt một thời gian dài. Sau lại mê viết tiểu thuyết, ngoài ý muốn sách được nhiều người yêu thích. Tuy rằng điều không phải tác gia năng suất cao, thế nhưng để nuôi sống chính mình thì hoàn toàn có khả năng. Vì vậy mỗi lần không chơi trò chơi, lại muốn an tĩnh hắn sẽ viết một chút.

Vân Lộ là ngoài ý muốn, hiện tại để sống, hắn nên bắt đầu công việc lại.”Yên tâm đi Lý đại nhân, quá vài ngày ta sẽ truyền cho ngươi. Ta lúc trước gặp khó khắn, bất quá có thể làm bình thường rồi.”

“Thực sự?” Lý đại nhân lòng còn sợ hãi. Vạn nhất lại tìm không ra người đâu? !

“Thực sự thực sự.” Diệp Vãn Vụ luôn bảo chứng.

“Nói cho đúng đi, ta nhất định mỗi ngày đều xem hộp thư, năm ngày ta thấy không có gì, ta liền đi bắt người! Nói lầm bầm, ngươi đừng tưởng rằng… Cái kia cái gì…”

“Người nào cái gì?”

Đô đô đô… Treo ~~~~~

“…”

…………………….

Có lẽ từ tuần sau số lượng chương sẽ giảm vì ta phải đi học, đầu năm nên làm trò ngoan mừ ^^

Sẽ cố làm hết Toái Phong Thiên trong năm nay, hy vọng đến Noel sẽ thấy từ Hoàn ( ha ha, ta đùa đấy, sẽ nhanh thôi)

*hun gió*

Content Protection by DMCA.com

loading...

7 Responses

  1. Hồ Điệp says:

    T.y ơi…
    Đến hồi này rồi đứt là sao ?
    T.y ác độc dữ…
    Ta đang ngậm…
    Đang cắn…
    Đang kéo…đập bàn…
    Ta hảo hảo ủy khuất…
    T^T
    Ta tự tử đây,đừng cản ta…

  2. longphivan says:

    chuc nàng có 1 đêm trung thu vui vẻ :”>

  3. Rian says:

    T.y trung thu vui vẻ nha,ăn bánh trung thu nhìu nhìu nhé…
    * ôm hôn t.y*

Để lại bình luận

%d bloggers like this: