Toái Phong Thiên – Đệ tam thập ngũ chương

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Đệ tam thập ngũ chương – Vườn không nhà trống

Ngựa của Sa Trầm Thanh không biết bị cái gì hù dọa,  tiến về phía trước hai bước bỗng nhiên lại hoảng sợ,” Hu–!”

Ngựa bị kinh động, rống to hơn. Tựa như là sợ hãi trước sát khí mà không dám bước tới.

Sa Tần nhìn chăm chú vào việc kì quái trước mắt, nàng gắt gao cắn chặt môi, cau mày nhìn về phía Lục Vũ Hạo.trên tường thành– không ai? Trên tường thành không có ai? Không thể nào?

” Chậm rãi, để tỏ thành ý của Thiên Phong, ta liền đích thân dẫn mọi người tiến vào.”

Lục Vũ Hạo đã xuất hiện trước cửa thành.

Rõ ràng không có gió, nhưng ống tay áo,  tóc, dải lụa trắng buộc tóc của Lục Vũ Hạo bay bay theo gió……

Đó là, sát khí sao?

Ngựa sợ hãi lui về phía sau, không dám gần chút nữa. Bọn lính vốn khí thế hùng dũng bây giờ lại hoài nghi, không dám tiến lên từng bước.

Sa Trầm Thanh lúc này lại giơ tay, Sa Tần giữ tay hắn lại, lo lắng nói,” Ca, nhất định có trá, chúng ta không thể trúng kế a! Lãnh Phong Lam chính là muốn cho chúng ta nghĩ hắn không muốn chúng ta đi vào mà chúng ta lại đi vào, phía sau là Đường Bộ Thiền Hoàng Tước! Nếu chúng ta trúng kế sẽ không thể quay lại. Cho dù chúng tab a vạn đều là quân tinh nhuệ, hừ, lùi về ba trăm dặm phái mật thám xem rõ thực hư, lúc này trở lại tấn công cũng không muộn! Không nên nóng vội nhất thời! Chúng ta cũng phải cẩn thận cẩn thận a!”

Sa Trầm Thanh nhìn về phía muội muội, gật gật đầu.

Bọn họ còn có mười lăm vạn đại quân ở phía sau, hơn nữa…… Cho dù có trá Thiên Phong hoàng cung binh lính cũng không đến hai vạn, hừ, đến lúc đó thực hư liền rõ ràng, Thiên Phong cũng sẽ không mở cửa đón địch như vậy, binh lực của hắn bây giờ đánh bừa cũng được? Huống hồ vừa mới nãy Lục Vũ Hạo làm động tác nhiễu binh, tuyệt không phải không phải thời cơ tốt xuất binh……

Hừ, mục đích cuối cùng của hắn là thành công, hà tất  dục tốc bất đạt?

” Lục Vũ Hạo, đã lâu không gặp, cô rất nhớ ngươi a.” Sa Trầm Thanh tự tin cười,” Ta là rất muốn vào thăm Thiên Phong hoàng cung, nhưng ta đối với thứ mình muốn thực khoan dung. Ta sẽ cho nó tự do vài ngày, sau đó liền vĩnh viễn không thoát khỏi bàn tay ta.”

” Bệ hạ không tiến đến sao? Thiên Phong đã chuẩn bị loại trà cực phẩm a……” Lục Vũ Hạo cũng tự tin cười,” Cam đoan làm ngài lưu luyến không quên, tốt nhất vĩnh viễn ở lại trong này, không trở về Địa Hỏa nữa.”

“Trà kia của ngươi liên cấp Lãnh Phong Lam uống đi, cái mạng của hắn cũng không giữ được lâu.” Sa Trầm Thanh kéo cương, ngựa chuyển đầu,” Tái kiến, Lục Vũ Hạo, chúng ta còn có thể tái kiến.”

” Các tướng sĩ, hướng nam ba trăm dặm hạ trại!”

Sa Tần con mắt u oán nhìn Lục Vũ Hạo, thúc ngựa đuổi theo Sa Trầm Thanh.

Ánh mặt trời sáng lạng bao phủ.

Bụi bậm trong gió cũng có thể nhìn thấy tận tường……

Đến tận khi ba vạn đại quân biến mất phía chân trời, Lục Vũ Hạo chân mềm nhũn, ngã ngồi dưới đất, Lâm Một Năm bối rối chạy tới đỡ dậy,” Chủ tử ngươi không có việc gì chứ?”

” Hô, cáp…… Cáp, cáp……” Lục Vũ Hạo rất không hình tượng xụi lơ dưới đất, há miệng thở dốc,” Ông trời ta, rất khủng bố, trái tim ta đã muốn nhảy ra ngoài! Đây đúng là chiêu rất hiểm, nếu chúng ta không kiên trì, ta cùng người sớm đã bị loạn tiễn giết chết. Thượng đế, làm ta suyễn khí, rất khủng bố, ta còn sống hoàn hảo hoàn hảo……”

Lâm Một Năm gặp Lục Vũ Hạo trong khoảng thời gian ngắn không muốn đứng lên, thân thiết lý giải cho vị chủ tử tính cách như hài tử này, bất đắc dĩ nói,” Chủ tử, Một Năm vừa mới nghĩ nói cho nhủ tử biết ban nãy khuôn mặt người có biết bao nhiêu anh tuấn ăn ảnh, hiện tại xem ra không cần.”

” Di? Ăn ảnh? Ngươi như thế nào biết này từ ngữ?” Lục Vũ Hạo thiêu mi vấn.

” Lạc cô nương nói a, nàng dạy Một Năm rất nhiều thứ a. Đúng rồi chủ tử, không nói chuyện này nữa, chúng ta nhanh lên đóng cửa thành lại rồi đem những dải lụa màu kia tháo xuống, không dám đảm bảo Sa Trầm Thanh sẽ không phái người đánh bất ngờ!” Lâm Một Năm vừa nói xong, Lục Vũ Hạo liền đứng lên, phủi phủi bụi gật đầu đồng ý,” Đúng vậy, vừa rồi đã thành công một bước, sau này liền dễ dàng hơn…… Chính là không biết……”

Lục Vũ Hạo tiến lên vài bước, nhìn về phía Bắc.

Bên kia là hướng “họng quỉ” ,” Chính là không biết, Lam ở đó trận đầu tiên có thành công. Hắn bên kia, càng thêm nguy hiểm.”

” Không quan hệ, bệ hạ có các cao thủ bảo hộ, bệ hạ chính mình cũng thân thủ không phàm, chủ tử ngươi sẽ không phải đang lo lắng.” Lâm Một Năm một bên giúp Lục Vũ Hạo phủi bụi đất nói,” Huống hồ Vương gia cũng sẽ đến, chủ tử không cần lo lắng.”

Ai ngờ đến, Lục Vũ Hạo xoay người túm lấy Lâm Một Năm, tốc độ cực nhanh kẻ khác không thể tưởng tượng,” Cho nên ta chính là không thích hắn ở điểm này, Tiêu Dao Vương là ta (thân thể này) phụ thân! Không đến trợ giúp đứa con này lại chạy tới cứu Lãnh Phong Lam, người nào mới là thân sinh a a a a a?”

” Chủ chủ chủ chủ chủ chủ tử!” Lâm Một Năm túm chặt tay Lục Vũ Hạo, lay động cũng dừng lại, hắn giận dữ nói,” Van xin người, chúng ta làm chính sự a, hiện tại đang tình thế nguy cấp là ai nói a!”

Lục Vũ Hạo nhức đầu, đi theo Lâm Một Năm đến tường thành.

Không biết có phải là theo bản năng không, Lục Vũ Hạo quay đầu lại nhìn thoáng qua tường thành bên kia, chính là phương Bắc.

Cầm lấy dải lụa màu buộc chặt tay……

Lam……

Ngươi cũng phải cẩn thận a……

*

Họng quỷ, nổi danh nguy hiểm.

Bốn bề là hóa thạch nâu quái dị, ở giữa thông gió, nhìn lên tụa như yết hầu. Lại bởi vì gần thung lũng, tiếng gió thật lớn, giống như đêm gian, như oán quỷ khóc nỉ non, vì vậy có tên Họng quỉ.

Đường uốn lượn quanh co không bằng phẳng, hơn nữa bởi vì địa thế hiểm yếu, lại là địa bàn của Tiêu Dao Vương, sơn tặc không dám trêu chọc, tiểu thương tiểu phiến thường thường trộm đi, cũng tương đối vô sự. Nhưng là hiện tại, đường đi nhỏ hẹp chật đầy người.

Không ngoài dự đoán đúng là mười lăm vạn quân của Sa Trầm Thanh.

Kỳ quái chính là không đến mười lăm vạn, chỉ có năm vạn!

Lãnh Phong Lam đứng trên nham thạch phía sau sửng sốt, bởi vì đột nhiên thiếu nhiều lính đến như vậy, thật sự kỳ quái! Tuy rằng chiến tranh lần này bọn họ có thể thắng lợi, nhưng mười vạn quân kia biến mất đi đâu?

” Sư phụ, có vấn đề.” Lãnh Phong Lam đối Lục Thuấn Hành bên cạnh nói,” Dẫn đầu đội quân đúng là Tứ đệ, chính, nhưng mật thám báo tin không thấy tung tích của mười vạn đại quân, chẳng lẽ Địa Hỏa phô trương thanh thế?”

” Có thể.” Lục Thuấn Hành gương mặt cương nghị có chút ngưng trọng,” Nhưng là cấp báo từ Địa Hỏa xuất phát quả thật là hai mươi vạn đại quân, ba vạn tiên phong, mười lăm vạn chủ lực, mặt khác hai vạn nghe nói là muốn chia làm bốn đội để mười lăm vạn đại quân mở đường cùng cản phía sau. Nhưng là trước mắt không ai mở đường và cản phía sau, chỉ có năm vạn đại quân…… Nói cách khác, còn có mười hai vạn ở trong tối a. Sa Trầm Thanh là suy nghĩ cái gì?”

Lãnh Phong Lam suy tư nói ” Có lẽ hắn biết, lần này một ngụm không thể ăn tươi khối thịt béo Thiên Phong, cho nên lúc này đây cũng không muốn thực sự tấn công? Nhưng Tứ đệ cũng không cần gấp gáp a?”

“…… Lãnh Mẫn Chi tính tình nóng này, thái độ làm người không đủ ổn trọng, phái hắn mang chủ lực…… Không đúng, chẳng lẽ không đúng là chủ lực?”

Nghĩ vậy, Lục Thuấn Hành đột nhiên sửng sốt.

” Không được…… Hạo có thể có nguy hiểm!” Lãnh Phong Lam cùng Lục Thuấn Hành trong lòng đều là cả kinh, hai người cũng không nói ra.

Đúng vậy, chủ tướng không được dao động — trước mặt năm vạn đại quân nói cách gì cũng phải đánh hạ . Hiện tại Lục Vũ Hạo cách bọn họ quá xa, muốn quay lại thực sự không thể. Như vậy chỉ có thể tốc chiến tốc thắng……

Lãnh Phong Lam cùng Lục Thuấn Hành nhìn nhau gật đầu, Lãnh Phong Lam giơ tay lên,” Cung tiễn thủ, hỏa tiễn thủ nghe lệnh……”

*

Thực khủng bố.

Lục Vũ Hạo hiện tại trốn ở trong quân đội của Sa Trầm Thanh mà cảm thán – mà thôi, nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất. Nhưng tướng quân rất nghiêm túc,chỉ cần sai lầm một chút liền bị xử trí theo quân pháp. Bất quá, đây chính là yêu cầu nghiêm cẩn của quân đội.

Hắn cùng Lâm Một Năm giả trang binh lính của Địa Hỏa để trốn vào, hai người đang ở xếp hàng lấy cơm.

Ở cách không xa, Sa Trầm Thanh nhìn thấy Lục Vũ Hạo nở nụ cười.

A a, tiểu lộc nhi, ngươi không biết lúc ban đầu mới gặp để đề phòng bất chắc ta đã hạ lên người người một loại hương khí. A a, thiên đường có lối ngươi không đi, một khi đã nhớ ta đến như vậy, vậy sao không chiếu cố ngươi một chút a?

Hắn quay đầu hướng binh lính bên cạnh bảo,” Bên kia đang xếp hàng, người thứ năm mắt to, lát nữa gọi hắn đến tẩm trướng của ta, ta có việc tìm hắn.”

 

……………………….

Ta đúng là khổ mà, 1h đêm qua đã làm gần xong chương này rồi thì Phụt một cái mất điện, chưa save , T^T

Sáng này lại ngồi edit lại =.=

Chính vì thế nên hơi chậm mới có chương mới!!!! Thông cảm nha nha nha ~~~

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    ây, ta lại thấy Tiêu nhi dạo nì post còn nhìu hơn mọi khi đó :”>~
    đọc càng lúc càng hùi hụp >”<

Để lại bình luận

%d bloggers like this: