Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 12

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 12. Vạch trần bí mật

Tiếng chuông điện thoại reo không ngừng, Hạ Thần Sương nhấc điện thoại lòng đầy hoài nghi.

Đâu dậy bện kia Lục Ninh Uy đã muốn dập máy.

“Ninh Uy… Thế nào?” Hạ Thần Sương rốt cục lên tiếng.

“Ta vừa rồi còn tưởng ngươi không muốn tiếp điện thoại, thưởng cho ngươi một tin tức  ID của Vãn Vụ đăng ký một nhân vật mới là nam y sư tên Tiểu Lộ cục cưng.” Lục Ninh Uy dừng một lúc rồi nói liền một mạch.

“…”

“Đại ca ngươi thế nào không trả lời?” Lục Ninh Uy ngừng lại một lúc, nhìn lại xem điện thoại có vấn đề hay không.

“Không có gì, ngươi vất cả rồi.”

“Nga ~ ”

Hạ Thần Sương dập máy, nhìn màn hình, nửa ngày không biết nói cái gì. Kỳ thực có điểm mâu thuẫn. Nói hài lòng, trong lòng dậy lên cảm giác vui sướng không thể chối cãi được. Nói không vui, hắn cũng không biết vì sao thấy buồn bực.

Tiểu Lộ cục cưng: “Ngươi còn đó không?” Nửa ngày không thấy đối phương nói gì.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ân, ta quyết định lần sau gọi là ‘ Như Lai vợ ’.”

Tiểu Lộ cục cưng: “…”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Thế nào không nói lời nào?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Không có gì, trước đây cũng có một bằng hữu từng nói như vậy.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ngươi cũng có thể nhớ rõ ràng đến vậy, xem ra bằng hữu này trong lòng ngươi rất quan trọng.”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ân… đã từng thích hắn.” Kỳ thực hiện tại cũng thích.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Hắn? !” Cố ý vờ giật mình.

Tiểu Lộ cục cưng: “Đúng vậy, chính là hắn.” Nếu như là “nàng” thì hắn sẽ không sinh cảm giác gì.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ngươi là nữ? !” Đây là lần thứ hắn hoài nghi giới tính của Vãn Vụ, lúc này hắn nghĩ nên hỏi lại lần nữa.

Tiểu Lộ cục cưng: “Ngươi mắt thấy ta là nữ?” Lần trước là nhân vật nữ, hơn nữa thao tác thủ pháp cũng không phát huy toàn bộ. Lần này hắn không làm nữ, thao tác cũng không che đậy nữa.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Không phải là mắt thấy, mà là lần trước ngươi nói phải đi cho con uống sữa. Việc này….hầu như đều là do mụ mụ làm?” Hắn thuận tiện lý giải một chút tình huống. Kỳ thực hắn nghĩ Vãn Vụ đáng lẽ ra nên là nữ, sau đó trong trò chơi đối với hắn dị tình biệt luyến…

Thần a, tha lỗi cho hắn vì có cảm giác hài lòng.

Tiểu Lộ cục cưng: “Ai qui định ba ba không thể cho con ăn? Hơn nữa, con ta chỉ có ta là người thân, hắn không có mụ mụ.”

Hạ Thần Sương đánh ra dòng chữ “xin lỗi”. Hắn xúc động nhớ lại gia đình mình.

Diệp Vãn Vụ không để ý, tiếp tục chơi.

Trong lúc, Hạ Thần Sương hỏi Diệp Vãn Vụ, hàng ngày thường chơi vào lúc nào. Diệp Vạn Vụ cho hắn biết, nói ràng chỉ trong thời gian đó mới có thể login. Hạ Thần Sương thấy cháng váng đầu, 8 giờ, hắn đi làm, buổi trưa 12 giờ, hắn đi ăn cơm Tàu, buổi chiều 3 giờ, cái này còn có thể, hắn thường trước 12 giờ trưa xong việc, lựa chọn tại lúc này login. Sau 11 giờ, hắn đọc sách chuẩn bị nghỉ ngơi, 2 giờ sáng, cơ bản đã ngủ, 4 giờ sáng, tự nhiên không cần nói nhiều. Nói cách khác, chỉ có 3 giờ chiều là có thể. Hắn muốn cùng người kia tìm lại cảm giác ấm áp lúc trước.

Thư ký sợ hãi, tổng tài chưa bao giờ cười khúc khích, chuyện gì vừa mới xảy ra? ! !

Hạ Thần Sương hài lòng bảo Vãn Vụ hắn có thể login lúc 3 giờ, hắn muốn cùng người này chơi, lại bị câu nói của Vãn Vụ kéo về thực tại. Hắn nói : “Được rồi, tầm 3 giờ ta rất ít khi login, bởi vì thời điểm này con ta ngủ trưa rất hay tỉnh. Ta thường phải uy hắn ăn xong mới có thể chơi.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Con ngươi bao nhiêu tuổi?” Liệu có thể đánh nó? Dù cho chỉ là nghĩ trong đầu.

Tiểu Lộ cục cưng: “A, Vân Lộ hơn 4 tháng tuổi.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Vân lộ? ? ?” Ai tới giải thích cho ta  chuyện gì xảy ra. Hình như 4 tháng trước, Thần Sương cùng Vãn Vụ còn chưa có tiểu bảo bảo…

Tiểu Lộ cục cưng: “Ân… Con ta tên Vân Lộ.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Thần Sương ở khu chúng ta không phải có nhi tử tên Vân Lộ?” Khái, hắn thực sự không phải có ý nói suông, nhưng lòng hiếu kì ai mà chẳng có.

Tiểu Lộ cục cưng: “Đúng vậy, vừa khớp.”

Hạ Thần Sương biết đối phương không nói thật, nhưng hắn cũng không tiện đề cập lại vấn đề.

Nếu lúc trước chơi tên của hài tử là do Vãn Vụ đặt, như vậy hắn cũng không cho rằng Vãn Vụ nói dối, thế nhưng cái tên Vân Lộ là do hắn đặt, vậy nên…

Thư ký run rẩy một hồi đi ra, nàng nhìn tổng tài biểu tình thay đổi.

Làm cái gì cứ cười khúc khích? Chẳng lẽ là “Lục vãn vụ” tiểu thư muốn gả cho hắn? !

Nếu như Vãn Vụ nói, hắn buổi chiều tầm 3 giờ rất ít khi login. Nhưng mỗi buổi chiều, Hạ Thần Sương đều kiên trì login.

Diệp Vãn Vụ thỉnh thoảng nghĩ về tới quá khứ, hắn là Vãn Vụ, mà Tiểu Lộ tinh nghịch là Thần Sương. Tất cả cũng không có gì thay đổi, chỉ là hắn sẽ không để mọi người phát hiện, an nhiên tự tại rất nhiều, thế cho nên hiện tại hắn cũng muốn 3 giờ chiều có thể login.

Ngày 10 tháng 10 quốc khánh, Hạ Thần Sương nghỉ ngơi năm ngày. Năm ngày hắn hầu như lúc nào cũng ngồi máy tính. Cần phải nói tiếp, hắn là tổng tài mặc dù có ngày nghỉ, nhưng Vãn Vụ là ba ba nên sẽ không có. Vì vậy hắn mỗi ngày đều đợi đến 3 giờ chiều login.

3 giờ chiều.

[ hệ thống nêu lên ]: [ tiểu Lộ cục cưng ] login.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ngươi đã đến rồi.”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ngươi luôn luôn là người đầu tiên nói câu này.” Rất giống Thần Sương.

Tiểu Lộ tình nghịch: “A, hình như thói quen. Vài ngày trước bận bịu chuyện gì?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ngô… Đang tìm người lắp đặt thiết bị. Tháng sau muốn sửa chữa một chỗ.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “…”

Tiểu Lộ cục cưng: “Làm sao vậy?”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Tháng sau là tháng 11. Xin hỏi tại phương bắc, có mấy người chọn thời gian này lắp đặt thiết bị ? ! Muốn đông chết sao? Ngươi không biết việc này.”

Tiểu Lộ cục cưng: “…” Xong. Hắn đúng là đang lo lắng vấn đề này.

Ngày thứ hai buổi trưa, Diệp Vãn Vụ áy náy gọi điện cho ba hộ gia đình kia. Trong đó, Tề Phi Dương rất cảm kích. Thành thật mà nói, không ai sẽ thích vào tháng 11 lại phải dọn nhà. Tháng 11 ở phương bắc rất lạnh.

Tề Phi Dương vốn chỉ trọ đến ngày 10 tháng 10, nhưng hắn có dự định mới, Vì vậy hắn hẹn Diệp Vãn Vụ ngày 10 tháng 10 để nói chuyện.

Hôm nay là ngày lễ độc thân, Diệp Vãn Vụ ôm Vân Lộ ngồi ở trên xe.

Vân Lộ hiện tại rất thích phát ra tiếng, hơi động một tí là nói, nhưng ngươi khác cũng không hiểu hắn nói gì.

Tới nơi, Tề Phi Dương đã đợi.”Chủ cho thuê nhà, ngài thật là người đúng giờ.” Hắn cười nói.

Diệp Vãn Vụ đem Vân Lộ đến bên ghế sô pha, trước tiên là ngồi thở đã.

Vân Lộ vốn béo, hơn nữa lại mặc nhiều, ôm được thực sự rất nặng nhọc.

“Hô ~ ta thích đúng giờ.” Diệp Vãn Vụ cởi khăn quàng cổ ngồi xuống nói. Thực sự mệt không chịu được, Vân Lộ gần đây rất chóng lớn, hình như mỗi ngày đều tăng cân.

“Hắc, tiểu tử kia lớn lên thật mau. Lần trước còn không ngồi được, giờ đã có thể ngồi một chút.”

Diệp Vãn Vụ nghe vậy quay đầu: “! ! !” Thực sự có thể ngồi!

Vân Lộ tay khua khoắng vui mừng, hình như nghe được ai khen hắn: “Khanh khách lạc” nở nụ cười.

Diệp Vãn Vụ nhìn hắn ngồi ổn định, cười vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn.

Lúc này, Tề Phi Dương đột nhiên nói: “Cái kia… Người để ta hai ngày nữa chuyển đi được chứ?”

Diệp Vãn Vụ chưa nói hảo cũng không hảo, chỉ nói: “Có thể nói một chút nguyên nhân sao?”

Tề Phi Dương chỉ vào bức tranh ở trong phòng: “Tranh này rất nhanh thì hoàn thành, ta nghĩ ở chỗ này vẽ xong rồi đưa lại cho một người. Qua vài ngày ta sẽ xuất ngoại, sợ là không thể chuyển bức tranh.”

Lần này Tề Phi Dương không che tấm vải lên, mà là rất trực tiếp để Diệp Vãn Vụ thấy.

Diệp Vãn Vụ nói: “Đương nhiên không thành vấn đề, bất quá, ta rất muốn biết vì sao ngươi tặng hắn bức tranh, mà điều không phải lựa chọn cùng hắn ở một chỗ.” Hắn nói trúng tim đen.

Không phải sao? Đôi mắt thâm tình như vậy, chỉ có thể đối với người yêu.

Tề Phi Dương hô hấp cứng lại: “A, có thứ tình cảm, đã qua sẽ không trở lại.”

Diệp Vãn Vụ lắc đầu, không ủng hộ hắn. Hắn nói: “Trên đời này không có gì là không thể. Chỉ cần nỗ lực, cái gì cũng đều có thể. Đương nhiên, ta cũng không muốn tham gia vào chuyện riêng tư của ngươi, chỉ là, có đôi khi cái gì cần nắm chặt hãy nắm chặt.”

Tề Phi Dương nhìn chằm chằm bức tranh thật lâu. Trên đó một người là hắn, một người Vãn Vụ cũng rất quen thuộc đó là Trữ Kỳ.

Diệp Vãn Vụ lại nói: “Người này ở bên cạnh ngươi cười đến xán lạn, đó không phải vì hắn rất vui hay sao?”

Vân Lộ vỗ bàn tay nhỏ bé nhìn lên, dường như hắn nghe hiểu chuyện gì đó.

Tề Phi Dương nhìn hài tử ngồi trên sô pha cười, nói: “Hắn… Thật đẹp hảo, ta cùng hắn ở cạnh nhau có cảm giác khó thở. Hắn có cha là Viện trưởng, có công việc tốt.” Hắn cười có chút khổ, “Hơn một năm trước, mẹ ta cần thay thận, thế nhưng trong lúc đó lại không có. Lúc đó cha hắn tìm ta, nói nếu ta rời xa hắn, hắn có thể giúp được mẹ ta. Ta nghĩ… ta phải chọn lựa.”

Diệp Vãn Vụ hiểu ra chuyện gì đó, hỏi: “Vị vậy người rời khỏi hắn?”

Tề Phi Dương không nhắc lại, xoay người nhìn bức tranh gật đầu.

Diệp Vãn Vụ tiếp tục hỏi: “Ngươi không cảm thấy hắn rời xa ngươi cũng rất thống khổ sao?”

Tề Phi Dương vẫn như cũ lặng im. Thì là thống khổ, hắn cũng chỉ có thể như vậy.

Diệp Vãn Vụ hướng về cửa sổ nhìn, không bao lâu hắn đột nhiên nở nụ cười, bởi vì hắn thấy được màu sắc ấm áp của rèm cửa. Hắn nói: “Có đôi khi lựa chọn của con người cũng giống như kéo rèm cửa, ngươi không kéo, vĩnh viễn cũng không biết bên ngoài là ánh dương chói lọi.” Dứt lời hắn ôm lấy Vân Lộ đem rèm cửa giật ra: “Ngày hôm nay không phải một ngày nắng sao.”

Tề Phi Dương nhìn ánh dương chói lọi bên ngoài, rộng mở trong sáng.

Buổi tối 11 giờ login, Diệp Vãn Vụ thấy Tiểu Lộ tinh nghịch. Hắn chủ động hỏi câu như ngày xưa: “Đang làm cái gì?”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ngươi tới rồi.” không ngờ vẫn nhớ câu hỏi này, “Ta đang suy nghĩ, có muốn hay không đi gặp mặt ngươi.”

Diệp Vãn Vụ trong đầu “Ông ~” một chút…

 

………………

Chương này tặng cho tềnh yêu của ta nha ~~ :*

Dù công việc bề bộn (đặc biệt là anh rể hờ không chịu dẫn tỷ ta đi chơi, để cho nàng ấy suốt ngày ở nhà ngăn không cho ta làm việc)  nhưng ta vẫn nhớ đến các nàng…

Vẫn sẽ chăm chỉ, hi hi :* yêu các nàng :*

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    nga~ là bợn Trữ Kỳ a~ dưng mừ… ok lẽ Kỳ Kỳ nờ thụ ?__? Vì ta đang nghĩ tới body super man kụa bợn Dương @o@|||
    thix quớ thix quớ, đọc chương nì ta kụng ngồi cười như bợn Thần Sương í :”>~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: