Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 13

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Từ chương này đã có beta a~~~

Beta của ta: Robin (Tiểu Mai Mai, lại đêy lão gia hảo yêu thương ngươi *đè xuống, ôm hôn* )

Chương 13.  Ngoài ý muốn

Hạ Thần Sương bị chính những từ mình đánh ra làm cho kinh hách. Thấy Tiểu Lộ cục cưng không nói gì, hắn vội vã tìm một lối thoát.”Khái, ta nói chơi thôi.” Hắn vờ thoái mái nói

Diệp Vãn Vụ lúc này tâm tình không nói lên lời, rõ ràng hẳn là vui vẻ mới đúng, nhưng lại cảm giác mất mát mơ hồ.”Ha hả, ta biết mà. Ngươi ngay cả ta ở đâu cũng không biết, thế nào tới gặp ta a?” Hắn không nhớ mình đã từng nói qua ở đâu.

Hạ Thần Sương trong lòng thầm nghĩ muốn biết ngươi ở đâu cũng thật dễ dàng, chỉ cần bảo Ninh Uy điều tra một chút là tốt rồi.

“Tiếp theo đi hạ Phó bản?” Diệp vãn Vụ đánh trống lảng sang chuyện khác.

Hạ Thần Sương không yên lòng “Ân” một tiếng.

Ngày thứ hai là cuối tuần, Diệp Vãn Vụ ôm Vân Lộ cho Ngô Phương Viên chăm sóc, muốn đi ra ngoài một mình. Hài tử hiện tại bắt đầu học nói, hắn muốn mua một ít đĩa phim hoạt hình và nhạc thiếu nhi cho Vân Lộ học nghe.

Hắn hôn gió Vân Lộ nửa ngày, nhưng Vân Lộ vẫn không có phản ứng. Hắn dạy thật lâu, trước đó hắn thấy tiểu thỏ đáng yêu này cứ líu lo trong miệng.

“Ngươi xác định hắn hiểu?” Ngô Phương Viên nhìn tiểu tử trong lòng mình hỏi.

“Ta đã thấy hắn líu lo suốt, dạy mãi nhưng không có đáp lại ta.” Khái ~ thất bại a!

Vân Lộ nghe không hiểu bọn họ nói cái gì, chỉ vươn cánh tay béo béo đợi Vãn Vụ ôm. Diệp Vãn Vụ không ôm hắn, hắn “hanh” hai tiếng rồi nhìn Vãn Vụ. Diệp Vãn Vụ nhìn hài tử một chút rồi rời đi.

Ngô Phương Viên đem con nuôi đặt trên sô pha, nhìn thấy hắn ngồi được thật thần kỳ. Lúc trước còn nhỏ như vậy, sau một thời gian, cư nhiên thay đổi nhiều như vậy.

Hắn cùng Vân Lộ chơi đùa, giơ tay vỗ vỗ. Đương nhiên, đều là Vân Lộ vươn tay bắt lấy tay hắn nhìn ngây ngô.

Sau đó Vân Lộ phát hiện trò này không thú vị, liền quay đầu không thèm để ý hắn.

Khổng Hữu Hằng vừa nhìn, có chút chê cười vợ: “Ha ha ha, ta đã nói trò này rất nhàm chán, hắn không thèm để ý ngươi nữa kìa.”

Ngô Phương Viên trợn trắng: “Nếu không ngươi tới thử xem a?”

Khổng Hữu Hằng lên sân khấu: “Nhìn xem.” Dứt lời hắn ôm Vân Lộ lên cao. Vân lộ cười khanh khách, hưởng thụ cảm giác bay bay trên cao.

Khổng Hữu Hằng hả hê, hắn ở trước mặt lão bà khoe khoang, Vân Lộ người run run, nước tiểu phun lên cổ hắn…

Ngô Phương Viên cười không ngừng được, ngã trên giường thiếu chút không dậy được.

Khổng Hữu Hằng ôm con nuôi đang cười khanh khách không nói gì. Đây là hắn tự rước lấy a ~

“Không có việc gì, nước tiểu đồng tử, đại… bổ… a…” Ngô Phương Viên lấy khăn lau nước tiểu.

Khổng Hữu Hằng đem hài tử giao cho hắn, sau đó chạy như bay vào nhà tắm.

“Phốc ~ hảo bảo bối nhi, làm tốt lắm!” Ngô Phương Viên sờ sờ khuôn mặt non mềm nhỏ nhắn của Vân Lộ, vui. Con nuôi thật biết cách trả thù cho ta.

Đến buổi trưa Diệp Vãn Vụ trở về, mang theo bao lớn bao nhỏ.”Ngày hôm nay đến chỗ ta ăn đi.” Hắn nhìn vào túi đồ lớn.

Khổng Hữu Hằng cùng Ngô Phương Viên hoan hô một tiếng, Vân Lộ cũng vui vẻ, giơ giơ tay nhỏ muốn Vãn Vụ ôm. Hắn cởi áo ôm hài tử vào lòng. Bên ngoài lạnh lẽo, mặt ngoài áo khoác cũng lạnh nữa.

Ngô Phương Viên lau nước tiểu cho Vân Lộ trách mắng: “Ngươi tiểu vô lương tâm, vừa nhìn thấy mụ mụ liền quên ta.”

Hắn vì lấy lòng tiểu vô lại này, những chuyện ấu trĩ nhất cũng làm! Cư nhiên vừa thấy mụ mụ, liền quên luôn.

Diệp Vãn Vụ nghe thấy không đúng, liền nói: “Hắc hắc, hai ngươi không được dạy loạn hắn, phải để hắn gọi ta ba ba, thế nào lại thành mụ mụ?”

Khổng Hữu Hằng xấu xa nói: “Rõ ràng nằm mơ giữa ban ngày!”

Cầm túi đồ đi phía sau Diệp Vãn Vụ, Diệp Vãn Vụ liền hỏi: “Cái gì rõ ràng nằm mơ giữa ban ngày? !”

Khổng Hữu Hằng: “Ta phát hiện nhãn thần của con nuôi ta đặc biệt tốt.”

Ngô Phương Viên: “Hay hay, ba ba cùng mụ mụ phải được phân chia rõ ràng.”

Khổng Hữu Hằng: “Mỗi ngày ôm hắn chơi đùa, giúp hắn ngủ, cho hắn ăn, hắn có thể không gọi ngươi mụ mụ?”

Ngô Phương Viên: “Vãn Vụ, khí chất của ngươi ôn nhu, thực sự phi thường làm cho muốn gọi ngươi ‘ mụ mụ ’…”

Diệp Vãn Vụ: “…” Đầu, đau đầu…

Hỉ hả ăn xong cho ăn bữa trưa, cặp đôi Khổng Hữu Hằng giúp dọn dẹp rồi trở về. Bọn họ tới ôm Vân Lộ, rồi hôn gió một cái. Vân lộ vừa nhìn, cánh tay mập mạp đặt lên miệng, cười tủm tỉm rồi buông tay, coi như xong xuôi. Vô thanh vô tức, rất đơn giản. (trời ạ, bé hôn gió như ng nhớn * yêu quá*)

Thế nhưng, thế nhưng, cái này khiến Diệp Vãn Vụ rất phiền muộn. Hắn dạy nhi tử lâu như vậy nhưng tiểu tử không có hôn đáp lại hắn, lúc này ngược lại khiến hia người kia chiếm tiện nghi.

Ban đêm ôm hài tử dỗ dành ngủ, lúc login đã 0h. Tiểu Lộ tinh nghịch vẫn một câu mào đầu như vậy không đổi: “Ngươi đã đến rồi.”

Tiểu Lộ cục cưng: “Khuya như vậy vẫn chơi?”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ngày hôm nay được nghỉ, ngày mai nghỉ ngơi, có thể ngủ muộn.”

Tiểu Lộ cục cưng: “Nga, nguyên lai là như vậy.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ngươi dường như không bao giờ chú ý đến thời gian.”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ân, nhớ đến làm gì, dù sao ta cũng làm công việc tự do. Huống hồ, thời gian có nhớ hay không cũng không can hệ?”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Đích xác.” Hắn biết câu trả lời này, bởi vì lần trước cũng như vậy, hắn cũng hỏi cậu này và cũng nhận được đáp án như vậy.

Tiểu Lộ cục cưng: “Lễ Giáng Sinh dự định thế nào?” Ngày hôm nay đến siêu thị thấy rất nhiều đồ chuẩn bị cho Giáng Sinh. Mặc dù mới là tháng 11, nhưng không hề ít khách đến mua đồ chuẩn bị Giáng Sinh.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Người cô đơn, có lẽ chơi trò chơi. Hơn nữa còn lâu như vậy, ngày đó có công việc hay không còn chưa rõ. Ngươi thì sao?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ta hẳn là cũng chơi trò chơi. Nhìn con ta một chút, hắn nếu không ngủ được đành phải trông chừng hắn.” Hơn nữa cũng không thể đi theo đôi Khổng Hữu Hằng làm bóng đèn. Nếu như một mình, hắn sẽ ở nhà với Vân Lộ. Làm một ít đồ ăn ngon, sau đó chơi trò chơi, xem TV, đại khái là như vậy.

Hàng năm ăn tết, Hữu Hằng với Viên Phương đều kéo hắn đi, bởi vì bọn họ luôn nhớ rõ, hắn mọi năm đều ăn tết một mình. Mặc kệ là lễ gì đều như vậy, chỉ trừ Trung Thu với Tết âm lịch.

Trung Thu hắn và Phương Viên giống như nhau, không có người nhà bên cạnh, chính vì vậy mà bọn họ không bao giờ đề cập đến ngày lễ này. Mà tết âm lịch cũng vậy. Chính vì vậy chỉ có Hữu Hằng trở về, hắn thực ra rất muốn mang Phương Viên theo, nhưng người nhà hắn không thích Phương Viên, mà Phương Viên cũng không có ý muốn phá hư tình cảm gia đình họ. Tuy rằng Hữu Hằng không muốn như vậy, như có một số việc bọn họ muốn cũng không được.

Chính vì vậy Trung Thu và Tết âm lịch bọn họ đều coi như ngày thường.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Không bằng ngày đó chúng ta cùng nhau tham gia gặp mặt trong Tiên Tích đi?”

Tiểu Lộ cục cưng: “đó là ngày gì? !”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Hữu, ngươi không thấy trên mạng?” Rõ ràng vừa nãy vừa mới có…

Tiểu Lộ cục cưng: “Không có ==” hắn ngày đêm ở bên Vân Lộ, làm sao có thời giờ nhìn này. Chơi một trò chơi cũng không dễ dàng.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Này, hôm đó cùng nhau tham gia nhé?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Hảo. Trước mắt như vậy…”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Nể mặt nhi tử ngươi!”

Vì ước định hôm nay khiến tâm tình cả hai đều phi thường tốt. Chỉ là ai cũng không ngờ tới, lễ Giáng Sinh ngày đó bởi vì một lão thái thái ngoài ý muốn, bọn họ đều không có khả năng tham dự. Mà vị này lão thái thái, không phải ai khác chính là nãi nãi Hạ Thần Sương.

Ngày trước Giáng sinh đến hắn đều chơi đùa, ngủ ngon. Thế nhưng lúc này đây, hắn khó có được lúc chuẩn bị trang phục kỹ lưỡng một chút. Cả ngày đều nhượng tiểu gia hỏa Vân Lộ vui vẻ. Đôi mắt đen láy nhìn vật trang trí trên cây thông noel mà vỗ tay cười không yên.

Diệp Vãn Vụ nhân lúc này dạy hắn từ “đăng”. Đại khái nói nhiều lần, Vân Lộ sẽ nhớ kỹ, bất quá hắn phát âm không chính xác, từ nói ra không phải “Đăng” mà là “Đương” . Vì vậy, đăng đăng liền biến thành đương đương. (Đăng là đèn, đèn trang trí trên cây thông Noel , Đương: đang, hiện nay)

Chỉ cần trời tối, tiểu tử kia sẽ chỉ vào cây thông Noel đối Diệp Vãn Vụ nói “Đương đương” “Đương đương” .

Diệp Vãn Vụ hiểu ý mở đèn, hy vọng khiến tiểu tử kia vui vẻ lúc lâu.

Hắn bắt đầu mọc răng, chỉ cần cười, nhìn hai cái răng nhỏ mới nhú ra, trong khả ái vô cùng.

Lễ Giáng Sinh này lại giống như xưa, khi mà tuyết rơi xuống cũng là ngày cho các đôi tình nhân.

Hôm nay ở công ty tương đối bận rộn, Hạ Thần Sương hết giờ làm cũng vẫn chưa về. Hạ Hâm vì đi thăm bố mẹ chồng nên cũng không chạy tới.

Hạ nãi nãi chờ cháu trai trở về, tại tại phòng bếp nấu đồ ăn vui vẻ. Chỉ là đang làm phát hiện không có xì dầu, Vì vậy mặc thêm áo khoác ngoài định đến siêu thị mua.

Bên ngoài có chút tối, mặc dù có đèn đường, nhưng lão thái thái mắt không còn tốt, liền giẫm phải băng trên đường. Trượt té ngã không nhẹ. Lão nhân gia cơ thể không thể so sánh với thanh niên, nàng lấy muốn lấy điện thoại gọi điện cho cháu trai.

Vừa vặn, Diệp Vãn Vụ đi qua đường trông thấy. Dĩ hắn không thể mặc kệ.

Đã tối rồi, nhưng Vân Lộ cứ đương đương, thế nhưng đương đương bị rơi, hắn chỉ có đi ra ngoài mua về. Cái này được rồi, mua về cho nhi tử nhìn.

“Người thế nào? Có cần ta đưa đến bệnh viện không.” Thấy lão thái thái không dậy nổi, Diệp Vãn Vụ cõng nàng trên lưng.

Mùa đông nhưng Hạ nãi nãi một thân mồ hôi, cũng một phản đối. Nàng không muốn cháu trai vì mình lo lắng, nàng đến bệnh viện được rồi, hôm nay đành thiếu người này một cái nợ ân tình.

Diệp Vãn Vụ lái xe đưa lão thái thái đến bệnh viện, lão thái thái già rồi nhưng số điện thoại của cháu trai thì nhớ kĩ.

Diệp Vãn Vụ vừa hỏi, lão thái thái vội nói cho hắn: “13002020202, tìm Tiểu Sương.”

………………………

Đã kiếm được một beta đang yêu ngây thơ (vô số) tội , he he, ta đỡ mệt, làm xong quẳng luôn.

Ta hảo yêu nàng Tiểu Mai Mai cụa ta, * cười dâm đãng* lại đây Tiêu lão gia hun cái :*:*:*:*

Content Protection by DMCA.com

loading...

6 Responses

  1. hoahalan says:

    cuối cùng cũng đã ra chương mới, mà đến bao giờ thì 2 anh gặp nhau đây, còn lâu nữa k bạn

  2. robinramona says:

    chòi oi, ta mún 2 thèng gặp nhau r mần nhau lun lắm ý! ;;) mãi mà chả ra cơm cháo gì ráo! :))

  3. robinramona says:

    khoan đã………. Đứa nào đè đứa nào hả? ai cho đè hả? X-( mún chết lun k hở lão già thối kia!

  4. s0ulmat3 says:

    a. Vậy là chắc 2 bạn sắp gặp nhau r. Thật đọc hoài kứ chờ mãi đến lúc 2 bạn nhận nhau r iu đươg a~~ ^3^ truyện rất thú vị. Tks chủ nhà nhé

Để lại bình luận

%d bloggers like this: