Ngươi không thương ta ta ngoại tình – Chương 2

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

2

“Oa, không nghĩ tới nhà ngươi nghèo như vậy!” Ta nhìn nóc nhà, cái gì cũng không có, có thể nhìn thấy cả bầu trời, thậm chí còn nhìn được những cái tròn tròn lấp lánh:“Ngươi không có tiền thì cũng phải dùng cỏ tranh che lại chứ, ít nhất còn có thể che được nắng mưa .” Ta hảo tâm vì hắn đề nghị . (ta đoán cái tròn tròn lấp lánh là sao!)

Hắn thất thanh cười nói: “Cái kia là thủy tinh, trong suốt , sẽ không có mưa, ngươi xem đây là chén thủy tinh, làm từ thủy tinh .” Hắn ném cho ta một cái chén kì quái.

Ta cầm cái chén nhìn trái nhìn phải, thậm chí cả con mắt cũng đem vào trong miệng chén, tuy rằng không quá rõ ràng, nhưng thứ này đúng thật là trong suốt , sờ vào thấy lành lạnh :“Hảo thần kỳ, có điểm giống thạch anh!” Ta tán thưởng .

“Có rất nhiều thứ được làm từ thủy tinh, tỷ như bàn trà, bình hoa.” Hắn chỉ cho xem, ta chỉ có thể há hốc miệng, đây thực sự là một nơi thần kỳ.

“Đây là gương, gương cũng làm từ thủy tinh.”

“Oa, hảo rõ ràng a, mặt gương thiệt là lớn.” Ta ở trước gương khoa chân múa tay, người ở trong gương cũng hành động giống vậy, từ trong gương ta nhìn thấy hắn đang cười ta, ta lập tức đỏ bừng mặt, ta đường đường một Vương gia như thế nào có không để ý lễ nghi như vậy, nếu truyền ra chắc chắn bị mọi ngươi chê cười, ta phải chú ý phong độ.

“Ừm, còn có cửa sổ, cũng là thủy tinh .” Hắn kéo rèm ra, lập tức khiến cho ta kinh hô:“Thật khá.”

Bên ngoài chợt lóe lóe , đỏ, lục, vàng, tím các màu trong đêm tối phát dáng không ngừng, sáng lạn dị thường, ta hưng phấn đem mặt dán tại mặt thủy tinh, hỏi:“Đây là cầu vồng sao? Ta chưa từng gặp qua ban đêm có cầu vồng!”

“Đây là đèn laser, còn có  đèn nê ông, đúng rồi, bóng đèn cũng là làm từ thủy tinh, ngươi xem phía dưới này đèn lưu động, đây là đèn ôtô .”

Ta nhìn theo tay hắn, lập tức sợ hãi lùi ba bước:“Trời ạ, hảo cao, ta sẽ ngã xuống .” Phía dưới nhỏ như con kiến, ta xoa xoa mồ hôi lạnh:“Đây là ở trên trời sao?”

Hắn cười nghiêng ngả:“Ngươi thật sự là cái Tiểu Bạch ngốc, đây là cao ốc, tầng 28, là tầng cao nhất, có thủy tinh chống đỡ nên sẽ không ngã .”

Ăn Tiểu Bạch? Ta lập tức vẻ mặt đau khổ nói:“Ta không có ăn của ngươi này nọ, ta cũng không phải ăn không trả tiền, ái phi, ngươi oan uổng ta !”

Hắn sửng sốt, lập tức cười to nói:“Ta chưa nói ngươi ăn không phải trả tiền, này là ngu ngốc chứ không phải ăn không trả tiền, còn có, đừng gọi ta là ái phi!” Hắn đối ta lắc lắc ngón tay. ( “bạch” trong “tiểu bạch” có nghĩa là “ngu ngốc” , cũng có nghĩa là “không trả tiền”)

Ta bất mãn nói:“Vì cái gì? Ta nguyện ý thú ngươi, ngươi hẳn là cao hứng mới đúng, còn có cái gì không hài lòng , phải chăng ngươi muốn làm Quốc Hậu (aka Hoàng Hậu)? Khó mà làm được, đại hoàng huynh ta đã có Quốc Hậu ngươi đừng mơ tưởng ! Hừ!”

Hắn lại gõ vào đầu ta:“Ngu ngốc! Ta khi nào thì đáp ứng ngươi làm Vương phi của ngươi ? Huống hồ đây là địa bàn của ta, khi nào đến ngươi làm chủ, muốn kết hôn cũng là ta thú!”

“Ngươi không muốn gả ta a? Như vậy sao được? Thật vất vả mới gặp được người xinh đẹp giống ta, nga không, là giống ta ngọc thụ lâm phong, tiêu sái tuấn lãng, từ trước đến giờ chưa từng có ai sánh được với thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử ta ngoài ngươi, ta vô luận như thế nào cũng sẽ không buông tha !” Ta một hơi nói ra, thiếu chút nữa thở không nổi, vỗ vỗ tiếp tục nói:“Bổn vương mười lăm tuổi có thể lập phi , nhưng là Vương phi chọn ra đều xấu hơn ta, ta đều chướng mắt, hôm nay có thể coi trọng ngươi, là ngươi phúc khí!”

Ta vênh váo tự đắc nhìn hắn:“Thế nào? Nghĩ thấy tốt lắm không?” Bực mình, đây là chuyện tốt bao người trong thiên hạ muốn cũng không được, ta không tin ngươi có thể cự tuyệt, hừ hừ!

“Ta không cần!” Hắn vẻ mặt khinh thường, còn dùng cái loại ánh mắt khinh bỉ nhìn ta, đáng giận a! Ta…… Ta nhẫn! Vì mỹ nhân, ta cái gì đều nhịn, ta thanh thanh cổ họng,“Thập phần ôn nhu” nói cho hắn:“Ngươi đã không cần gả ta, ta đây gả cho ngươi!”

“Phanh” một tiếng, chén thủy tinh trong tay bị hắn quăng vỡ nát, miệng hắn tiếp tục thoát ra hai chữ:“Ngu ngốc!”

Ta nhìn mảnh thủy tinh rơi trên đất, đau lòng vô cùng, thở dài:“Hảo hảo vật quí bị ngươi quẳng thành như vậy, cho dù ngươi chê ta ăn không trả tiền, cũng không cần phải lấy nó trút giận a!”

“TV là dùng điện, máy giặt để giặt quần áo, tủ lạnh để đồ ăn, lò vi sóng để hâm đồ ăn, điều hòa hè lạnh đông ấm, điện thoại dùng để liên lạc với người ở xa, máy tính dùng để làm việc, còn có cái gì ?” Ta nằm ở trên giường mềm mại hồi tưởng lại những gì hắn nói.

Hắn kéo chăn trùm đầu, lầu bầu nói:“Phiền chết ngươi, ngủ đi ngủ đi, ngày mai ta còn phải đi làm!”

“Đi làm? Kia lại là cái gì? Ngươi nói cho ta nghe nghe!” Ta xốc chăn, dùng sức lay lay hắn.

“Trời ạ! Ngươi buông tha ta đi, ta bị ngươi ép buộc bốn tiếng, giờ đã ba giờ , ta chỉ có thể ngủ ba tiếng .” Hắn hung hắng kéo chăn trùm kín đầu.

Ta trời sinh chính là cái không biết cái gì phải hỏi cho bằng được, nếu không biết rõ ràng sẽ chết trong hối tiếc :“Ngươi nói cho ta biết đi làm là cái gì, ta cho ngươi ngủ!”

Hắn hét lớn:“Đi làm chính là kiếm tiền! Hiểu được không? Tiểu Bạch!”

Tiểu Bạch? Hắn thân thiết nói ta như vậy, chứng tỏ hắn chấp thuận ta ? Ta cao hứng ôm lấy hắn, cọ cọ:“Dật dật, ta chỉ biết ngươi yêu ta , ta cũng vậy yêu ngươi! Ta thích ngươi gọi ta Tiểu Bạch, vậy ngươi về sau đều gọi ta Tiểu Bạch được không?” Ta cọ, ta cọ, ta tiếp tục cọ.

( ta nói cha mẹ ngươi vì sao đặt tên ngươi là Tiểu Bạch, để ngươi ngộ nhận như vậy hả, ta đau bụng chết người =)))))) )

“Ngươi đừng động , được không? Để cho ta ngủ được không a?” Hắn vô lực đảo cặp mắt trắng dã.

“Vậy ngươi nói ngươi yêu ta !” Ta cười xấu xa , một bàn tay với vào dưới nách hắn.

Hắn không thèm để ý, nói một câu:“Là ngươi yêu ta !”

“Không đúng! Ta muốn trừng phạt ngươi! Cáp, cù người!” Ta ở cù nách hắn.

Hắn cười đến quằn quại, nước mắt đều chảy ra :“Đừng cù, ta nói, ta yêu ngươi!”

Nghe được câu này, ta vui vẻ cực, ôm lấy hắn, chân trái gác qua thắt lưng hắn, bá đạo nói:“Ngươi đã nói ngươi yêu ta , về sau không được cùng người khác câu kết làm bậy, không được cùng người khác cười, chỉ có thể đối một mình ta cười, phải toàn tâm toàn ý với ta, còn muốn thường xuyên làm ta vui, còn có…… Còn có phải hầu hạ khiến ta vui vẻ, thư thư phục phục, còn có mỗi ngày phải nói với ta rằng ngươi yêu ta…… Uy, ngươi nghe thấy ta nói cái gì không hả?”

Hắn hồi lâu không có hồi đáp, đã muốn phát ra hơi thở đều đặn, ta căm đấm hắn một phen:“Đáng giận! Lãng phí của ta nhiều nước miếng như vậy!”

Khi ta tỉnh lại thái dương đã phơi đến mông, người bên cạnh đã không thấy đâu:“Dật Dật! Dật Dật!” Ta hô hai tiếng, nhưng là không có người trả lời, lòng ta liền hoảng, một mình tại nơi quỉ quái không quen thuộc này, ta sợ hãi, trong phòng cái gọi là “đồ điện gia dụng” giống như nhe nanh há miệng nhìn ta.

“Ô…… Dật Dật, ta rất sợ hãi, ngươi ở đâu a?” Ta vùi đầu vào trong chăn, sợ hãi khóc lớn.

Cũng không biết khóc bao lâu, ta cũng khóc mệt mỏi, bụng đói, thầm thì kêu, ta xoa xoa nước mắt, bụng kêu ùng ục , từ trên giường nhảy xuống.

“Phòng bếp? Tủ lạnh để thức ăn …… Tủ lạnh, cái nào là tủ lạnh ? Ở đây ? Hình như không phải, cái này nhỏ ? Cái này cũng không phải? Rốt cuộc cái nào là tủ lạnh. Ta kéo ngăn kéo, sau đó lại hung hăng đạp một cái :“Ta cái gì cũng chưa ăn, còn nói ta ăn không phải trả tiền! Quả thực chính là thúi lắm!” Bất tri bất giác, ta hình như đang nói lời bất nhã, cũng may không ai nghe thấy.

Ta vô lực nằm thành hình chữ đại ở trên giường, nhìn mặt trời chói mắt, không khỏi mắng:“Hết thảy biến đi!”

Không biết khi nào thì lại ngủ, mở mắt ra đã đến đêm tối, ánh trăng ở trên cao, trong phòng tối đen, chỉ có ngoài cửa sổ chiếu vào ánh đèn khiến ta có phần yên tâm, ta là không phải là đói bụng một ngày một đêm ? Ngẫm lại ta Thập Thất Vương gia từ nhỏ đến lớn chưa từng bị đói bao giờ, xung quanh không phải sơn trân thì cũng là hải vị, khi nào chịu bị đắc tội như vậy, ngẫm lại không khỏi trong lòng bi ai:“Ô…… Đại hoàng huynh, Nhị hoàng huynh, Tam Hoàng huynh, Tứ hoàng huynh…… Thập Lục hoàng huynh…… Cứu ta trở về…… Đệ đệ yêu của nhất của các ngươi liền bị chết đói ở cái nời này điểu bất sinh đản (chim không đẻ trứng), nơi rùa không thể dựa vào, nếu điểu sinh đản, rùa cập bờ  cũng không chết đói, ít nhất có đản có thể ăn……”

Có tiếng động! Ta nghểnh lỗ tai, mở to hai mắt, nhìn về phía cánh cửa kì dị kia, cửa mở, bước vào chính là kẻ ta hôm nay suy nghĩ một ngày, mắng một ngày Tư Đồ Dật, ta đánh tiếp, cả người bắt trên người hắn, hai chân ôm thắt lưng hắn, hai tay ôm cổ hắn, mặt chôn ở cổ hắn gào khóc lớn:“Dật Dật, làm ta sợ muốn chết, ngươi có phải là không cần ta đi ?”

Hắn chân tay luống cuống vỗ lưng ta:“Ta phải đi làm a!”

Ta nước mắt lưng tròng chỉ trích hắn:“Ngươi vứt bỏ ta! Ngươi ngược đãi ta! Ngươi không cho ta cơm ăn! Ngươi ý định đói chết ta! Ngươi…… Ô…… Ngươi ngày hôm qua còn nói yêu ta, hôm nay đã nghĩ mưu hại ta!”

Nhưng là! Trên mặt hắn lại không có một tia áy náy, còn nói lớn hơn:“Ta có lưu tờ giấy cho ngươi a!”

“Tờ giấy? Ở nơi nào?” Ta xoa xoa nước mắt, ngẩng đầu hỏi hắn.

Hắn đem ta thả xuống, đi đến bên giường, cầm lấy ở phía trên gối đầu một tờ giấy đưa cho ta:“Đây, ngươi xem!”

Ta cầm tờ giấy nhỏ kia nhìn nhìn, nheo mắt lại nhìn nhìn, lập tức khóc lên:“Như vậy điểm tiểu nhân tự (giấy nhỏ chữ nhỏ), ta thế nào thấy được? Huống chi, ta lại không biết chữ của các ngươi! Ta chỉ biết ngươi ý định đói chết ta! Ngươi sợ ta ăn không trả tiền thôi! Ta đều nguyện ý xả thân gả cho ngươi , ngươi còn so đo cái gì ……”

Hắn giơ hai tay:“Hảo hảo, xem như ta sai lầm rồi, tôn kính Vương gia, tiểu nhân lập tức đi nấu cơm cho ngươi!”

Ta nín khóc mỉm cười:“Gọi ta Tiểu Bạch!”

 

……………………………………

Nhá hàng tiếp nhé!!!!

Cái này phải gọi là biến thái ngu xuẩn thụ mới đúng =))))

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    ta khó đỡ Tiểu Bạch quớ đê =)))))))))))))))))

  2. ngalybich says:

    bó tay anh vương gia nhỏng nhẽo dễ sợ luôn,hay quá ,thank bạn.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: