Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 16

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Beta: (my) Robin ♥

Chương 16. Đồng miên (Ngủ cùng)

“Ân? !” Diệp Vãn Vụ thấy Hạ Thần Sương giơ ly rượu hướng mình mỉm cười, trái tim trong nháy mắt dường như ngừng lại.

“Lần trước khiến cái mũi ngươi bị đau, còn có cảm tạ ngươi mang nãi nãi ta đến bệnh viện.”

“A, không có gì không có gì. Ngươi lúc trước cũng giúp ta bắt taxi ở siêu thị.” Khụ, tuy rằng lúc đó nhìn ngươi rất không tình nguyện.

“Thường đến?” Hạ Thần Sương tùy ý nói sang chuyện khác.

“Ách… Lần đầu tiên đến. Ngươi thì sao?”

Hạ Thần Sương không trả lời, chỉ là đối Diệp Vãn Vụ tự tin cười.

Diệp Vãn Vụ quay đầu uống rượu, rượu vào đến miệng lại có chút cay đắng, tất cả cũng mơ hồ không rõ. Không biết vì sao lại thấy khẩn trương.

“Nghe tỷ ta nói ngươi họ Diệp?” Hạ Thần Sương giống như vô tình hỏi.

“Ân… Đúng, ta họ Diệp. Ngươi họ Hạ.” Diệp Vãn Vụ không tự  nhiên trả lời. Đối mặt với người này, mơ hồ có loại cảm giác bị ăn tử.

“Ngươi rất quan tâm ta?”

“A?” Hắn lúc nào?

“Vậy ngươi thế nào biết ta họ Hạ?”

“Tỷ tỷ ngươi họ Hạ, vì vậy…” Ngươi cũng là họ Hạ đi.

“Nguyên lai là như vậy…” Hạ Thần Sương lộ chút thất vọng nói.

Diệp Vãn Vụ trong lòng thấy bất an, nghĩ Hạ Thần Sương đặc biệt giống một người. Bình thường rất nghiêm chỉnh đột nhiên lại trở thành không đứng đắn, rất giống người kia. Thần Sương…

Nhận thức này khiến hắn càng hoảng sợ.

“Diệp tiên sinh đang suy nghĩ cái gì?” Hạ Thần Sương thấy người kia thất thần liền hỏi.

“Ngô… Không có gì, đang suy nghĩ một người bằng hữu mà thôi.”

“Nambằng hữu?”

“… xem như vậy, ta là một mình đa tình thôi.”

Diệp Vãn Vụ thanh âm lúc này có chút yếu đuối. Hạ Thần Sương trong lòng tựa như bị cái gì bóp nghẹt, thoáng chốc cứng ngắc.

Lúc này, Diệp Vãn Vụ đứng dậy nói: “Hạ tiên sinh, ngươi chậm rãi uống, ta đi trước.” Dứt lời hắn đặt tiền lên trên quầy bar.

Hắn vừa muốn xoay người, tay trái bị túm lại: “Ngươi đi một mình sao?” Hạ Thần Sương không hờn giận nói.

Nói giỡn, khó khăn lắm mới tìm được một người khiến hắn không thấy phản cảm, thậm chí có chút thích.

“Ách… Hạ tiên sinh còn có việc gì?” Diệp Vãn Vụ mi phong nhẹ nhàng nhăn lại, không hiểu người này đột nhiên muốn gì.

“Ngày hôm nay là Tết, một mình đón không phải đáng thương sao? Cùng đi tán tản bộ được không?”

“…” Diệp Vãn Vụ do dự một hồi, cuối cùng gật đầu.”Hảo ~” tựa hồ người này có thể khiến hắn bớt phòng bị. Mặc dù nhìn hắn thỉnh thoảng lại lộ ra bộ dáng lưu manh.

Hạ Thần Sương liền lôi kéo Diệp Vãn Vụ ra khỏi Lục Phong.

Hai người trong lòng đều nghĩ đến một việc, đó là đêm nay, đại gia hay ngươi dưng.

“Ngươi rất thích hợp màu trắng.” Hạ Thần Sương phá đi trầm mặc.

“A, có thể đi. Đại bộ phận quần áo đều là màu này. Rõ ràng lúc trước muốn mua màu khác, thế nhưng chọn đi chọn lại vẫn là màu trắng.”

“Vậy ngươi hẳn là người rất khó quên chuyện cũ.”

“Ai? Hình như thật là như vậy.” Hắn thích thu thập những đỗ cũ. Đồ dùng của người thân, ảnh chụp. Quần áo ba mẹ mua cho ngày bé hắn cũng thích giữ lại, thường lấy ra nhìn.

“Ta đây đoán được ngươi cũng thường mặc đồ màu lam.” Hạ Thần Sương ngữ khí rất chắc chắc. Kỳ thực hắn có cảm giác như vậy.

“Đoán được rất chuẩn.” Hắn đích xác ngòai mặc màu trắng thì chính là màu lam.”Căn cứ vào đâu?”

“Là cảm giác, người như ngươi hẳn là thường mặc những màu này, hoặc là sẽ thích mặc những màu này.”

Hai người dọc theo đường cái đi, tuyết chậm rãi rơi xuống.

Diệp Vãn Vụ nghĩ, Hạ tiên sinh hình như đã trở về bộ dáng đứng đắn rồi.

“Hạ tiên sinh thích tản bộ?” Hắn hỏi.

“Không nhất định, cũng tùy từng người. Nếu như cùng Diệp tiên sinh, khẳng định đi một trăm km cũng không cảm thấy mệt.” (tán giai kinh người Ó_Ò)

Diệp Vãn Vụ mặt nóng lên, đang tìm cách bình tĩnh lại. Căn bản là chưa được một giây, lưu manh duy trì ba phần a!

Hai người an tĩnh đi được mấy trăm mét, Hạ Thần Sương rốt cục quyết định.

Namnhân là loại sinh vật luôn có thế đem tình yêu và tình dục thành hai việc khác nhau. Hắn muốn xác định xem mình có thực sự đồng tính hay không, chí ít cũng cần biết xem mình có bài xích việc cùng người đồng tính “hỗ động” không! (aka làm tình ạ =’’=)

Hắn vẫn cho rằng, hắn hiện nay tâm lý biến hóa là bởi vì Vãn Vụ, chính vì vậy hắn cần chứng thực.

Diệp Vãn Vụ xuất hiện khiến Hạ Thần Sương muốn chứng thực xem. Nếu như không phải muốn kiểm chứng hắn cũng chẳng xuất hiện ở Lục Phong bar, Hạ Thần Sương vẫn luôn tin tưởng cho rằng, vì Vãn Vụ khiến hắn có cảm giác mình là đồng tính.

Tới một khách sạn liền dừng lại, Hạ Thần Sương trầm mặc kéo tay Diệp Vãn Vụ, sau đó liền dẫn hắn vào bên trong. Mà khiến hắn có chút ngoài ý muốn đó là, Diệp Vãn Vụ hoàn toàn không có phản kháng. Bất quá nghĩ lại cũng đúng, gặp nhau ở Lục Phong, đối loại sự tình này hẳn là không xa lạ.

Nghĩ như vậy, một chút áy náy trong hắn liền biến mất.

Diệp Vãn Vụ rất khẩn trương, hắn tuy rằng biết sẽ làm, cũng muốn thể nghiệm một chút, thế nhưng một chút kinh nghiệm thực tế cũng không có. Nhưng điều thứ hai khiến hắn sợ là hắn cư nhiên không chống cự nam nhân trước mắt này. Điều này khiến hắn có cảm giác có lỗi. Hắn nhất định là điên rồi, suy nghĩ nhiều. Hắn tại sao lại thấy có lỗi với Thần Sương, bọn họ chưa gặp qua, hắn thậm chí không biết bộ dạng người kia. Hơn nữa người kia cũng không thích đồng tính?

Miên man suy nghĩ thì đã bị Hạ Thần Sương kéo đến cửa phòng.

Số phòng rất khéo, làm người ta không nói được lời nào “1419” . Ba số cuối trùng với suy nghĩ của Vãn Vụ. Đúng rồi là tình một đêm. Hắn cùng họ Hạ này chính là tình một đêm.

Diệp Vãn Vụ tâm loạn như ma, Hạ Thần Sương liền tiến vào phòng tắm trước.

Trong phòng tắm không lâu sau liền truyền đến tiếng nước chảy, âm thanh này khiến tim Diệp Vãn Vụ đập loạn.

Hắn ngồi ở trên giường sổ nhìn ngắm, sau đó không lâu, Hạ Thần Sương bước ra, phía dưới chỉ quấn một tấm khăn. Hắn ôn hòa nhìn Vãn Vụ cười.

Diệp Vãn Vụ rất thức thời đi vào phòng tắm.

Ôn thủy rất nhanh khiến hắn ướt đẫm, trên tóc những giọt nước không ngừng rơi xuống. Mái tóc rơi xuống bên ngực tựa như cây cỏ, càng nghĩ càng thấy loạn.

Hai mươi phút sau, một người quấn khăn tắm nhìn một người choàng áo tắm.

“Ngươi rất lạnh?” Hạ Thần Sương mở miệng hỏi. Trong phòng rất ấm áp a, người này làm cái gì lại bao kín như vậy? !

“Không có a.” Hắn chỉ là khẩn trương thôi mà.

Rất kỳ dị, bọn họ cùng không có biết tên đối phương. Người kia không hỏi, người này cũng chẳng nói.

“Lần đầu tiên?” Hạ Thần Sương lại hỏi.

Diệp Vãn Vụ nhẹ nhàng “Ân” một tiếng, tâm nói ngươi hình như rất lão luyện a…

Hạ Thần Sương không có vì câu trả lời của đối phương hài lòng hoặc không vui, hắn nghĩ rằng người này là Diệp Vãn Vụ, hắn sẽ thực sung sướng, thế nhưng người trước mắt, cũng không cần quan tâm mấy chuyện này. (=”=||||||)

Hắn chậm rãi đến gần Diệp Vãn Vụ, nâng cằm người kia lên hỏi: “Ngươi có thể đừng khẩn trương như vậy?” Run rẩy giống như lá bị gió thổi, khiến hắn không biết phải làm sao?

“Ta… Tận lực ~” Diệp Vãn Vụ khuôn mặt đỏ hồng, nhưng âm thầm hít thở sâu thả lỏng.

Hắn bị Hạ Thần Sương nhẹ nhàng kéo đến trên giường, nhẹ nhàng cởi bỏ áo choàng tắm.

Hạ Thần Sương không có hôn hắn, chỉ là bắt đầu làm rất máy móc. Chưa từng có âu yếm, chỉ làm giống như trong GV.

Diệp Vãn Vụ tận lực thả lỏng thân thể cùng thần kinh. Chậm rãi, cũng từ đó tìm được một tia cảm giác.

Sau đó không lâu, Diệp Vãn Vụ bị Hạ Thần Sương vỗ nhẹ một chút, hắn nói: “Xoay người.”

Nghe vậy hắn xoay người, đưa lưng về phía Thần Sương. Kỳ thực đây cũng là ý muốn của hắn, khác ở chỗ người này rất hảo, nếu không hắn càng khấn trương hơn.

Hạ Thần Sương vì Diệp Vãn Vụ mà khuếch trương, may mắn là khách sạn này cũng chuẩn bị rất tốt.

“Nếu như khó chịu nhớ kỹ nói cho ta biết.” Hạ Thần Sương nói mang theo một chút nhu tình.

Hắn động tác rất nhẹ, nhẹ đến mức Diệp Vãn Vụ không có cảm giác đau. Chỉ có điểm hơi khó thích ứng, cái khác cũng tốt. Chỉ là lúc đang làm không hiểu vì sao người kia dừng lại.

Diệp Vãn Vụ cũng không hỏi Hạ Thần Sương vì sao ngừng, bởi vì hắn hiện ở trong lòng có chút mâu thuẫn. Thậm chí, hắn đang suy nghĩ liệu mình thực sự có không đứng đắn hay không. Nói thích Thần Sương, mỗi ngày cùng Tiểu Lộ tinh nghịch chơi, hiện tại lại lên giường với người mới gặp hai lần, này khác với hắn lúc trước.

Hạ Thần Sương đình chỉ động tác, suy nghĩ so với Vãn vụ không sai biệt lắm. Hắn chỉ là bỗng nhiên cảm giác, nói thích Vãn Vụ bây giờ lại cùng người khác nếm thử, có chút…

Bất quá nghĩ lại nghĩ, hắn cùng Vãn Vụ cùng chưa chính thức, vậy cũng không tính là phản bội đi? Hơn nữa Vãn Vụ có thể tiếp nhận hắn hay không lại là một chuyện khác. Nghĩ như vậy, hắn lại bắt đầu khởi động ngón tay. Mà rất nhanh, hắn nghe được dưới thân có thanh âm rên rỉ nho nhỏ.

Tất cả đều trở nên rất tự nhiên, tự nhiên giống như hít thở, giống như uống nước, giống như ngủ.

Lúc tiếp nhập thì cảm giác…rất kỳ quái. Hạ Thần Sương chỉ có thể nói hắn cho tới bây giờ chưa thử qua cảm giác tiêu hồn như thế. Bất quá trước mắt không phải Vãn Vụ, nếu như đúng, hắn nghĩ cảm giác thỏa mãn sẽ rất mạnh mẽ.

Diệp Vãn Vụ tâm tư phức tạp. Hắn rất thoải mái, nhưng lại có chút thống khổ. Có đôi khi hắn cư nhiên muốn né tránh.

Cứ như vậy quấn quýt, hưởng thụ, thời gian trôi qua cũng rất nhanh.

Cuối cùng Hạ Thần Sương nằm ở trên người Diệp Vãn Vụ, hai người song song thở hổn hển, nhưng nói cái gì cũng không có.

Hạ Thần Sương bởi vì mệt mỏi rã rời dần dần thiếp đi. Hắn đã vài ngày vì chuyện công ty mà chưa ngủ đủ giấc, hơn nữa vừa trải qua ân ái, cảm giác cả người thả lỏng. Đặc biệt trên người vị Diệp tiên sinh này khiến hắn có cảm giác an tâm, khiến hắn không chống được cảm giác buồn ngủ.

Diệp Vãn Vụ trợn tròn mắt ngây người thật lâu, đợi đến khi người kia ngủ say, hắn đứng dậy mặc quần áo lặng lẽ ly khai.

Hắn luôn không an tâm về Vân Lộ, tiểu gia hỏa kia hiện tại là một nửa sinh mệnh hắn.

Sáng sớm hôm sau, Hạ Thần Sương là bị ánh dương chiếu khiến tỉnh lại. Hắn tập quán tỉnh dậy, bên người không có ai cũng không cảm giác sai biệt lắm. Người kia lặng lẽ ly khai khiến hắn càng thấy nhẹ nhõm. Nói ra chính là khiến hắn không thấy áy náy có chút trách nhiệm, loại chuyện này cơ bản là không cần chịu trách nhiệm đi?

Hiện tại loại tình huống này hắn rất thoả mãn. Kế tiếp chuyện muốn làm chính là toàn tâm toàn ý với Vãn Vụ, như vậy tất cả liền OK.

…………………….

H nhẹ quá nha~~ Cơ mà Tiêu vẫn thấy thú nha~~ (Người ta chỉ giỏi xem H, ko có giỏi dịch H a~~)

Thực hài cái việc hai anh cảm thấy tội lỗi, đến cuối cùng vẫn là vì thấy có lỗi mà anh Sương ko lộ hết thú tính của mình nha, sau này anh hảo hảo thú tính một chút để mọi người hảo hảo xịt máu một chút =))))

Content Protection by DMCA.com

loading...

4 Responses

  1. longphivan says:

    huhuhuhu có H mà cũng như ko T^T

    • Minh Tiêu says:

      ha ha, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, ăn xôi thịt nhiều rồi giờ chỉ ăn chay thôi cho dễ tiêu nha nàng, ^.^!!!!

      Tình huống này là phải hỏi tác giả, =”=, nàng mún H ta cũng ko cho đc =))

  2. robinramona says:

    Chuối ế ~~~~~~~~~~` 2 a đợi đấy~~~~~~ mất công ng ta cbị bao nhiu là khăn giấy~~~~~~~~` mất công~~~~~~~~~ liệu hồn lần sau beta ta sẽ chém 1 đoạn cho biết ~~~~ 2 a đc lắm~~~~

  3. ngalybich says:

    thank bạn nhiều

Để lại bình luận

%d bloggers like this: