Ngươi không thương ta ta ngoại tình – Chương 3

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Tiểu Thập Lục (aka Điệp đệ =]]) Beta : Minh Tiêu♥

Tiêu: Lục nhi ngoan, Tiêu LG yêu ngươi ♥

Chương 3

-“ Đây là cái gì ?” Ta nhìn theo trên bàn kia bốc lên theo mùi nguy hiểm, có chút hồ nghi , như thế nào lại nhanh làm được như vậy ?

-“ Mỳ ăn liền” . Một góc miệng hắn giác lên một tia cười trộm .

-“Có thể ăn?” Ta hoài nghi nhìn hắn.

– “Có thể ăn!” Hắn nói vô cùng khẳng định .

Ta vừa cầm  lấy chiếc đũa , vẫn không quá yên tâm, nên thử xác nhận: “Không có độc?” .

Trên mặt hắn tươi cười bỗng nhiên chạy hết, hiện lên một tia âm trầm: “Không có độc! Ngươi rốt cuộc ăn hay không ăn?”

-“Ta ăn, ta ăn!” Ta đói thành như vậy, cho dù là có độc dược, ta cũng muốn ăn.

Miếng thứ nhất đã bỏ vào trong miệng , ân , ngon , vội vã nuốt đến miếng thứ hai , ân , thơm quá . Trong tay ta chiếc đũa không ngừng cao thấp đung đưa , một bát mỳ trong thời gian ngắn nhất đều toàn bộ tiến vào bụng của ta .

Ánh mắt ta phát sáng nhìn chăm chú theo hắn : “ Dật Dật , thủ nghệ của ngươi thật là tốt nga , ta còn muốn ăn một bát nữa !”

Hắn sảng khoái nói : “ Hảo , không thành vấn đề , mười bát đều được .”

Ô , ô , tướng  công hiền thật tốt , xem như Tiểu Bạch ta  không có nhận sai người , ta bắt 2 tay đặt lên đầu gối , nghiêm trang nói : “Dật Dật , vì báo đáp chi ân của ngươi đã nấu mỳ cho ta , chúng ta đêm nay động phòng đi.”

“ Ầm  “, bát mỳ trên tay hắn đánh rơi xuống đất , vỡ thành 2 nửa , hắn ngây ra cái bộ dạng như phỗng làm ta thích thú . Xem ra Dật Dật của ta so với ta còn rất là thuần khiết , ta ở trong lòng không ngừng cười trộm .

Hắn gượng cười nói : “ Hắc , không cần , một chút việc nhỏ không cần tính đến .”

“ Cần , cần chứ , từng tí chi ân lúc này lấy dũng khí tương báo,  huống chi có một bát mỳ , ta đương nhiên lấy thân tướng cho phép rồi (Tiêu: lấy thân báo đáp =..=).”Nam nhân tốt như vậy ta nhất định phải  là  người của hắn , một lần nữa tiến vào trái tim hắn , Ha ha ha , ta ở trong lòng cuồng tiếu .

Hắn trừng mắt nhìn ta , ác thanh ác khí nói : “ Tiểu Bạch nhà ngươi , cả ngày trong đầu nghĩ cái gì vậy hả ?”

Ta ngay ngắn trên bàn , vừa lộ ra vẻ mặt , cười đến rất gian trá : “ Hắc , ăn mỳ , ăn mỳ !”

Tắm rửa xong , hương thơm ngào ngạt , ta lập tức nhảy lên giường , xốc chăn lên , một cảnh tượng đẹp đẽ , sống động liền hiện ra trước mắt ta , hắn tăm rửa xong là không mặc quần áo , trần như nhộng , thân thể cứ như vậy mà mê hoặc ta .

–         “ Ngươi làm gì vậy ? nước miếng lại chảy ra kìa !” Hắn nhìu mày nhìn ta, lại đem cái chăn kéo lên .

Hì hì , thẹn thùng ? Ta hướng hắn , ném một cái tình ý kéo dài ba thu, nhanh tay , kéo khắn tăm vậy quanh hông , một chiêu : “ Đói lăng phác dương” (Tiêu: sắc lang chết đói đến nơi r =]]) đặt hắn trên người , liếm liếm khóe môi chảy nước miếng : “ Dật Dật , chúng ta động phòng đi .”

Hắn dùng lực kéo cánh tay ta đang đặt ở eo hắn, sắc mặt trầm xuống : “ Tư Tiểu Bạch , ngươi buông tay cho ta!”

Ô , ô , sắc mặt hắn thật dọa người, bất quá , lá gan của ta cũng không nhỏ ,

Ta lại cười hì hì , vẻ mặt tươi cười tiến đến : “ Ngươi đây là dục nghênh còn muốn kháng cự sao (Tiêu: dã man con ngan, mỡ dâng đến miệng mèo còn từ chối ^^ ) ? Nếu như ngươi vui vẻ, ta liền cùng ngươi chơi vài lần.” (hự =’’=, đỡ ta đi)

-“ Tư Tiểu Bạch ! Ngươi tin hay không tin là ta sẽ ném ngươi ra ngoài ?” Sắc mặt hắn xanh mét, biểu tình như là muốn ăn thịt người .

Ngươi hung ta càng hung , hai ánh mắt ta trừng lên : “ Ngươi dám !”

Hai tròng mắt hắn nguy hiểm hơi híp lại , lạnh lùng nhìn ta , thấy vậy mồ hôi lạnh của ta ứa ra : “ Ngươi có thể thử xem ta dám hay không !”

Ta chạy nhanh hướng trong chăn , một phát chui vào , ôm thắt lưng trần trụi của hắn, nhắm mặt lại làm bộ buồn ngủ : “ Điều hòa giống như đang mở lớn , có phải hay không ?”

Hắn lại trừng mắt nhìn ta vài lần , bất quá cũng không kéo tay ta ra , tùy ý cho ta ôm thắt lưng hắn ngủ : “ Đi ngủ sớm một chút , ngày mai theo ta đi làm .”

–         “ Đi làm , ngươi muốn dẫn ta đi ?” Ta hưng phấn , kéo tay hắn đặt ở bụng vuốt ve : “ Ta chỉ biết Dật Dật ngươi sẽ không vứt bỏ ta .”

Hắn căn chặt răng nói : “ Ta chỉ không hy vọng là nhà trọ của ta xuất hiện một cái xác chết đói .”

… Ta quyết định tha thứ cho lời nói của ngươi , ta biết , ngươi là nói năng chua ngoa đậu hủ tâm.

–         “ Đứng lên, đứng lên đừng ngủ nữa , còn ngủ tiếp sẽ hại ta đi làm muộn mất !” Có người dùng sức lay thân thân thể của ta .

Hảo buồn ngủ a , mí mắt của ta đều không mở được, ai như vậy lại không có tính người a . Ta lầm bầm nói : “ Mai nhi , ngươi còn ầm ĩ , ta liền gả ngươi cho Hạnh nhi .”

-“ Ai da ~~~ , đau đau .” Ta hoàn toàn tỉnh , đang muốn chửi ầm lên : “ Tên hỗn đản nào dám túm tóc bổn vương ??” Kết quả , nhìn tới Tư Đồ Dật hai tròng mắt như bốc hỏa , lập tức đem những lời nói vừa rồi nuốt ngay vào bụng : “ Sớm a !” . Ta liền cười cười .

–         “ Mau đem quần áo này mặc vào cho ta .” Hắn ném vài món quần áo ở trước mặt ta .

Ta cầm lến thứ quần áo ngắn tun ngủn , cẩn thận nghiên cứu một chút , rồi kết luận : “ Ta không mặc .”

Hắn nghiêm mặt , tức giận nói : “ Ngươi thật sự là Tiểu Bạch, ngốc muốn chết!”

Ta đáng thương , nhìn hắn , nhỏ giọng  : “ Ta vốn chính là Tiểu Bạch mà.”

Vẻ mặt của hắn thật kỳ quái , vừa tức, vừa buồn cười : ” Cầm lên, xem thử mặc thế nào.”

–         “ Nga”

Chờ ta mặc quần áo xong , hắn trên trán cũng xuất hiện ít mồ hôi , ta vừa định dùng tay áo giúp hắn lau đi , nhưng lại phát hiện :” Di , không tay áo .”

–         “ Đây là T-shirt mùa hè , ai mặc có tay áo ?” Hắn đảo cặp mát trắng dã .

Ta kéo kéo quần : “ Quần này thật chặt a , làm chặt ta chết mất .”

–         “Đây là quần bò , hiện tại, rất nhiều người mặc quần này, mặc quen thì tốt thôi .” Hắn kéo tóc của ta , lộ ra bộ mặt làm ta sợ hãi, tươi cười nói : “Cắt đi .”

Ta chạy nhanh bảo vệ mái tóc dài của ta , kháng nghị kêu : “ Ta không cần”.  Nói giỡn, nếu một ngày ta có thể trở về , đầu tóc ngắn sẽ bị mọi người cười chết . Ta đây , một Nam Quận Quốc đệ nhất mỹ nam tử ,  mĩ Vương gia thanh danh đã có thể khiến người ta chắp tay.

–       “ Kia hôm nay liền để vậy đi, nhanh đi rửa mặt, mau tới không kịp”. Hắn ném cái kỳ quái gì đó cho ta :“Đây là bàn chải đánh răng, bôi kem đánh răng lên , rồi bỏ vào trong miệng đánh răng, có hiểu không ?”

–       “Nói đã hiểu là lừa gạt ngươi, ta thực là không hiểu cho lắm!” Ta  thành thực nói ra ý nghĩ của chính mình.

–          “Biết ngay là ngươi sẽ không hiểu mà , kia xem ta làm mẫu một lần a !” Hắn một lần nữa cầm cái bàn chải đánh răng, vừa nói vừa làm, bọt trắng từ trong miệng đi ra.

Thoạt nhìn dáng vẻ rất có ý tứ , ta đoạt lấy trong tay hắn bàn chải đánh răng liền hướng miệng tắc :“Ta hiểu rồi .” Ta chà bên phải, chà bên trái , ta chà chà chà , ha ha, thiệt nhiều bọt biển .

–     “Nhanh lên!”

–     “Ngô, ngô!”

–          “Ta bảo ngươi giả câm, giả điếc, ngươi một chữ cũng không được nói! Hiểu chưa?”  Hắn nghiêm trang nhìn ta .

Ta ủy khuất nói:“Ta rõ ràng không phải câm điếc, vì cái gì phải giả câm điếc?”

–         “Bởi vì ngươi không phải người ở nơi này, nếu để cho người khác biết, bọn họ sẽ đem ngươi bắt đi, dùng đao lấy ra nội tạng của ngươi đi ra làm nghiên cứu!” Hắn uy hiếp nhìn ta .

Tuy rằng ta không biết cái gì là “nghiên cứu” , nhưng ta biết lấy nội tạng là cái gì, ta nhớ rõ có một lần xem qua đầu bếp nữ giết gà, đem bụng gà  vét sạch nội tạng, thật sự là vô cùng thê thảm, cực kỳ bi thảm, cực kỳ tàn ác…… Nguy rồi, ta giống như lại ở làm mộng tưởng hão huyền , ta  lấy lại tinh thần gật gật đầu:“ Ta nhất định nghe lời giả  câm điếc!”

–  “Tốt lắm! Chúng ta đi thôi!” Hắn đóng cửa lại, đi đến rẽ vào trong tường  tay nhấn một cái hình tròn gì đó, ta kéo kéo ống tay áo hắn , hỏi: “Đây là cái gì?”

–   “Đây là thang máy, đứng ở bên trong, ấn cái nút này , có thể thẳng xuống  đến lầu dưới, không cần phải đi cầu thang bộ, Ngược lại nếu đi lên cũng là ấn nút này .”

Kia không phải là là đằng vân giá vũ ( cưỡi mây vượt gió ) ? Thật sự là rất giỏi! Ta thấy cửa thang máy mở ra, lập tức nhảy vào trong , vội vã hưởng thụ một chút cảm giác làm thần tiên , nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại, sau đó mạnh mẽ trầm xuống: “Oa, ta chóng mặt ~~!” Ta nhanh tay vịn lấy cánh tay hắn mới tạm ổn.

Hắn đỡ bả vai ta, khiến cho ta tựa vào trên người hắn: “Không có việc gì chứ?”

Ta thật sâu hít một hơi, thở dài:“Nguyên lai làm thần tiên cũng không đơn gian, ở trên trời bay cảm giác chính là vựng hồ hồ a (ảnh chóng mặt ạ =..=).”

……

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. robinramona says:

    thụ ngu xuẩn thật~ khó kiếm nha~ da mặt còn rất dày nữa nha~ :))

  2. Zynnie park says:

    Ta thích mấy bé thụ thế này, hắc hắc.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: