Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 17

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit +Beta :Minh Tiêu♥

Chương 17 – Mụ mụ

Lần đầu tiên phát sinh quan hệ, mà lại là “thụ”, Diệp Vãn Vụ nói hắn không phiền lụy chính là gạt người. Nhưng sau khi hắn trở về chính là ôm Vân Lộ trở về nhà. Tiểu tử nằm trong lòng hắn ngủ, trên lông mi còn đọng lại giọt nước mắt. Ngô phương viên nói cho hắn, Vân Lộ tìm kiếm “mụ mụ” mà không thấy.

Diệp Vãn Vụ lúc đấy cũng không để trong lòng, bởi vì thể xác và tinh thần mêt mỏi rã rời khiến hắn quên mất, Vì vậy bây giờ mới để ý có đôi mắt mở to nhìn hắn.

Mặt trời đã ló rạng nhưng Diệp Vãn Vụ vẫn chưa tỉnh, ngược lại Vân Lộ đã tỉnh. Hắn bò đến bên người Diệp Vãn Vụ ngồi xuống, dùng bàn tay trắng trắng nộn nộn đập đập lên mặt Vãn Vụ, gọi hắn “Mụ mụ” . Thanh âm non nớt mà gọn gàng, khoảng cách giữa hai chữ đều rất ngắn.

Diệp Vãn Vụ không biết nên khóc hay nên cười, hắn miễn cưỡng mở mắt xuống giường pha sữa cho hài tử. Hắn trở lại cầm bình sữa nhưng không đưa cho Vân Lộ, lại uốn nắn hắn: “Phải gọi ‘ ba ba ’, không phải  ‘ mụ mụ ’ biết không?”

Vân lộ dùng ánh mắt hồn nhiên nhìn hắn, cố ý gọi hắn “Mụ mụ “, hắn đối với từ “ba ba” này không có phản ứng.

“Vân Lộ, ta là ‘ ba ba ’, không phải ‘ mụ mụ ’.” Diệp vãn vụ ngồi ở bên giường cẩn thận tỉ mỉ dạy hắn.

Vân Lộ ngây thơ nhìn Diệp Vãn Vụ, sau đó ôm ôm đầu, làm ra bộ dạng tự hỏi. Lông mi vừa dài vừa cong khẽ rung động.

Diệp Vãn Vụ chờ mong nhìn hắn, kết quả non nửa ngày sau, Vân Lộ chính là ngọt ngào kêu một tiếng: “Mụ mụ ”

Diệp Vãn Vụ nhăn mặt: “…” Ai tới nói cho hắn, vì sao lại thành như vậy? Hắn rõ ràng vẫn dạy Vân Lộ gọi hắn “Ba ba”, thế nào thành…

Không đấu lại được ánh mắt ủy khuất của hài tử, Diệp Vãn Vụ đành đưa bình sữa đặt vào bàn tay nộn nộn. Vân Lộ hài lòng tiếp nhận, nắm chặt lấy bình sữa ngậm lấy núm cao su (bé sợ bị cướp lại =]] yêu quá đi ^^). Diệp Vãn Vụ ngồi ở bên cạnh, bát đắc dĩ nghĩ có phải hay không cách giáo dục của hắn có vấn đề.

Buổi trưa, Ngô Phương Viên cùng Khổng Hữu Hằng đến. Bọn họ buổi chiều phải đi công tác, về nhà thu thập một chút hành lý, thuận tiện nhìn con nuôi một chút.

“Thế nào? Nghe hắn gọi ngươi là gì chưa?” Ngô Phương Viên cười hỏi Diệp Vãn Vụ. Hắn càm thấy chuyện này rất vui vẻ.

“Nghe được.” Hắn thật sự có cảm giác như thua trận.

“Đêm qua lúc ngủ hắn một mực gọi ‘ mụ mụ ’. Cho hắn cái gì cũng không ăn, đèn hắn cũng không thèm nhìn, ngay cả khi Hằng mua cho hắn một con thỏ lớn hắn cũng vứt ra xa.”

“Kỳ quái a, ta rõ ràng dạy hắn gọi ta ‘ ba ba ’, hắn thế nào lại gọi ‘ mụ mụ ’ ?” Không thể nào lý giải được.

“Ta đoán có thể là do đĩa phim ngươi mua cho hắn xem. Hắn thấy người ôm hài tử đều gọi là “mụ mụ”, cho nên…”

“Là như vậy sao?” Hình như cũng không đúng a, hắn mua đều là phim hoạt hình hoặc nhạc thiếu nhi…

Diệp Vãn Vụ nghĩ đến nát óc cũng không ra, hay bởi vì phim hoạt hình.

Hắn mua “Vua sư tử” trong đó có một cảnh, hay là vì cảnh kia nên Vân Lộ mới gọi hắn “Mụ mụ” . Vân Lộ thấy một đám sói con gọi sói lớn là “Mụ mụ “, mà con sói được kêu “mụ mụ” kia cũng toàn thân một màu lông trắng ( ẹc, anh Diệp thích mặc đồ trắng và ví mình với con sói mẹ =’’=). Nhìn nhiều lần cảnh này, lại thấy Vãn Vụ mặc đồ trắng, ôm hắn, cho hắn ăn nên liền gọi “Mụ mụ” .

Không thể đoán ra được, biết được suy nghĩ của Vân Lộ thực sự rất khó,  nhìn bộ dạng hắn lại càng không đoán được.

Cùng nhau ăn trưa, Khổng Hữu Hằng và Ngô Phương Viên cùng nhau rời đi. Diệp Vãn Vụ không hiểu vì sao trong lòng hắn nảy sinh một tia ao ước. Hữu Hằng cùng Phương Viên vẫn đều tốt. Bọn họ không cãi nhau, tình cảm rất tốt khiến hắn cũng muốn đi tìm bạn.

“Mụ mụ ~” vân lộ lại bắt đầu vỗ tay nhỏ bé gọi hắn.

“Gọi  mụ mụ làm gì?” Diệp Vãn Vụ giả vờ giận dữ, biểu tình hung hẵn nhìn hắn. Trong lòng nói ngươi tiểu tử thối, tính cách không cải biến!

Vân Lộ không sợ ngược lại còn rất vui vẻ. Cười khanh khách, thanh âm phi thường dễ nghe. Hắn đang nghĩ không rõ mụ mụ vì sao lại làm biểu tình kì quái như vậy a.

Diệp Vãn Vụ dùng mọi cách dạy dỗ Vân Lộ. Dù sao hiện tại là thời gian học nhanh nhất, vân Lộ lại đặc biệt thông minh, vật gì nói cho hắn mấy lần hắn đều nhớ kỹ. Đương nhiên, “Ba ba” cái này tuyệt đối là ngoại lệ! Đó là chuyện thất bại duy nhất Diệp Vãn Vụ dạy.

Vân Lộ đại bộ phận phát âm đều chuẩn, không chính xác chỉ có ba thứ. Kem thì hắn gọi là “Tẩy đao” . Bánh kem thì hắn lại gọi là “Ngưu ngưu” . Cuối cùng dép lê thì hắn gọi là “Đột hài”. (đây là những từ phát âm gần giống nhau )

Có một lần Diệp Vãn Vụ đứng gần, đột nhiên nghe thấy tiểu hài tử trên giường hình như kêu hắn “Ba ba “, hắn mừng rỡ ngẩng đầu. Kết quả vừa nhìn, tiểu tử kia liên giơ hai cánh tay nộn nộn muốn hắn ôm. Nguyên lai là “Ôm một cái “, không phải “Ba ba” . ( Tiêu: a, ta thích Tiểu Lộ bảo bối nha~~ muốn ôm ghê cơ ~~)

Vân Lộ thấy mụ mụ không ôm hắn, liền chỉa chỉa dẹp trên mặt đất nói: “Mụ mụ, đột hài” . Hắn nhớ kỹ mỗi lần hắn nói như vậy mụ mụ đều cười vui vẻ và ôm hắn. Thế nhưng ngoài ý muốn, lần này không có tác dụng. (Tiêu: bé ranh quá cơ~~)

“Đột hài ~” Diệp Vãn Vụ đứng ở đó than thở: “Nhi tử, ngươi nếu không gọi ‘ ba ba ’, ta liền  thổ huyết cho ngươi xem!”

Vân Lộ hành động rất thẳng thắn, trực tiếp xoay người sang chỗ khác hoa hắn tìm gấu bông. Mụ mụ không ôm hắn, hắn ôm gấu bông. (Tiêu: =]])

Diệp Vãn Vụ đã vài ngày không login, vội vàng dạy bảo Vân Lộ một chút, bồi hắn chơi, uy hắn ăn, giúp hắn tẩy đồ lót.

Vân Lộ lớn hơn không ít, hơn nữa phải mua quần áo theo mùa, y phục của tiểu tử kia lại cần phải đi mua.

Hạ Thần Sương trong lòng nhất mực nghĩ cách theo đuổi Vãn Vụ, kết quả hắn chuẩn bị tâm lý tốt lắm, lúc login lại không thấy người kia ! ! !

Lễ tình nhân đã trôi qua, Diệp Vãn Vụ trên người không khỏe cũng chuyển biến tốt. Hôm nay mặc dù có chút gió, thế nhưng ánh mặt trời rất tốt, hơn nữa bầu trời cũng có vài đám mây, trời xanh khiến tâm tình cũng trở nên tốt.

Diệp Vãn Vụ ôm Vân Lộ đầu đội mũ tai thỏ đến cửa hàng. Hiện tại so với trước kia rất tốt, hắn không cần phải gọi taxi đi nữa. Bởi vì Vân Lộ có thể ngồi, hắn chuẩn bị chỗ ghế phụ cho Van Lộ. Đặt Vân Lộ ngồi lên, cài dây an toàn cho hắn, Vãn Vụ có thể dọc đường đi thoải mái hơn.

Bởi vì quần áo mặc theo mùa cho nên lúc mua có chút khó khăn, hơn nữa vài ngày nữa là Tết âm lịch cho nên cửa hàng rất đông khách, phải chen chúc một chút. Diệp Vãn Vụ suy nghĩ có phải ngày hôm nay xuất môn là sai lầm, thời gian gấp gáp. Bất quá vừa nghĩ, sai a! Hắn vốn không phải mua đồ Tết.

Hàng năm đều là Ngô Phương Viên đi mua, năm nay hai người họ đi công tác, hắn cư nhiên quên mất chuyện này!

Vào cửa hàng, có lẽ bởi vì nóng, Vân Lộ không ngừng kéo tai thỏ nghĩ muốn đem mũ cởi ra. Diệp Vãn Vụ thấy thế liền kéo mũ xuống cầm trong tay.

Diệp Vãn Vụ chuyển đến chỗ bán thời trang trẻ em, hắn muốn mua một ít quần áo mùa xuân.

Một tay cầm túi, một tay ôm con. Thỉnh thoàng lại có người quay lại nhìn bọn họ.

Diệp Vãn Vụ không để ý ôm con đến khu đồ thiếu nhi, chợt thấy ngón tay Vân Lộ chỉ chỉ hướng nào đấy. Diệp Vãn Vụ quay đầu nhìn, đó là hai bộ đồ liền lớn nhỏ màu trắng. Chất liệu giống da bò nhưng lại phi thường mềm mại. Phía dưới là quần dài, mặt trên là một cái mũ tai gấu, có khóa kéo. (Tiêu: đồ đôi ba – con nga~~ dễ thương quá =^_^=)

“Muốn cái này?” Diệp Vãn Vụ chỉ vào bộ quần áo hỏi nhi tử.

Vân Lộ cố gắng “ân” một tiếng.

Tuy rằng một đại nam nhân mặc bộ này có chút…có chút… Diệp Vãn Vụ cũng không biết nói thế nào, mặc vào có chút trẻ con. (Tiêu: nga~~ ta hảo muốn nhìn Tiểu Diệp mặc nga~). Thế nhưng Vân Lộ thích vậy thì mua. Vì vậy hắn nhờ nhân viên bán hàng lấy hai bộ theo số đo của hắn với Vân Lộ.

Nhân viên cửa hàng cưới này bộ quần này kiểu dáng rất đẹp, hơn nữa thời gian này cũng chỉ còn ba bộ. Là quần áo gia đình. Thế nhưng bởi vì số đo hơi lớn nên không ai mua. Bộ hắn cầm là của mụ mụ, cuối cùng lại làm thành số đo 175 hơi lớn nên phụ nữ không mặc vừa.

Diệp Vãn Vụ có chút xấu hổ, lúc này Vân Lộ cũng cười gọi hắn “Mụ mụ” . Nhân viên cửa hàng cười đến lợi hại hơn.

“Mụ mụ, muốn muốn…” Vân Lộ chỉ vào bộ quần áo, hắn khi thích thứ gì liền nói rất nhiều.

“Hảo hảo hảo, muốn muốn.” Diệp Vãn Vụ ôm Vân Lộ đánh yêu vào cái mông hắn, sau đó tiếp nhận đồ nhân viên cửa hàng đưa cho. Hắn cầm trong tay nhiều thứ, không thể làm gì khác hơn là để nhân viên cửa hàng hỗ trợ mang ra, hắn tại chỗ chờ.

Nhân viên cửa hàng cầm phiếu thanh toán cùng tiền thừa đưa cho hắn, sau đo lại đưa cho hắn một quyển lịch để bàn, nói là quà tặng của cửa hàng.

Diệp Vãn Vụ trong lòng suy nghĩ, cầm túi lớn túi nhỏ rời đi. Nhưng Vân Lộ lại mặc kệ, chỉ chỉ bộ quần áo liền: “Mụ mụ, muốn muốn.”

Diệp Vãn Vụ: “…”

Nhân viên cửa hàng: “…”

Không mua Vân Lộ liền khóc, Vãn Vụ không có cách nào, dỗ nhi tử. Không thể nghĩ rằng hài tử lúc này tự nhiên lại khóc.

Diệp Vãn Vụ ôm nhi tử ra ngoài oán hận nói: “Ngươi một tiểu bại hoại! Ngươi tự nhiên làm lão ba ta chạy đi chạy lại, không phải là bộ quần áo kia thì không chịu!”

Vân Lộ nghe có vẻ hiểu, vỗ tay vui vẻ, chỉ chỉ bộ quần áo trong túi: “Gấu, gấu.” Bộ quần áo này thực giống gấu bông ôm ở nhà a.

Diệp Vãn Vụ làm mặt quỉ, đem bỏ đồ vào xe, sau đó lại an bài nhi tử thật tốt.

Về đến nhà, không được nghỉ ngơi mà phải cho Vân Lộ ăn, tiểu tử kia hiện tại mọc rất nhiều răng, tuy rằng có bốn cái răng nhỏ, một cái răng lớn, bất quá ăn cái gì cũng nghiêm túc. Trái táo cũng có thể ăn, nhưng phải cắt miếng nhỏ ==

Ăn no liền ngủ, Diệp Vãn Vụ cuối cùng cũng có thể làm việc của mình.

Rửa chén bát sau đó gọi điện cho Khổng Hữu Hằng, hỏi bọn hắn bao giờ về, bọn họ nói phải hai ngày nữa.

Diệp Vãn Vụ ngoài trừ cảm thấy bọn họ vất vả cũng không biết nói gì. Lễ mừng năm mới cũng phải ở bên ngoài.

Buổi tối, thừa dịp Vân Lộ ngủ say login vào trò chơi, phát hiện hòm thư có rất nhiểu tin.

Tò mò không biết là thư của ai, hắn mở hòm thư ra xem.

Lá thư thứ hai còn chưa mở, bởi vì đọc xong lá thư thứ nhất hắn thực sự sock…

 

……………….

Ta thực sự thích bé Lộ Lộ nga~~ Hảo đáng yêu, bé rất biết nhận mặt nga~~, thấy Tiểu Diệp kêu “MỤ mụ”, thấy anh Sương kêu “ba ba” =))

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. Thanh Thanh says:

    Ngày nào cũng lượn vào hóng chương mới ^^, hnay vừa vào t toe toét luôn.
    Like 1 cái, Thanks nàng 1 cái rùi chạy đi đọc 😀

    • Thanh Thanh says:

      AAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ta muốn đập bàn XD Tiểu Lộ dễ thương quá XD~

      Cơ mà câu kết chương này lấp lửng thật. Tò mò 🙁 Chờ chương kế

    • Minh Tiêu says:

      Nga~~ tại ta đang mải làm nốt cái Toái Phong Thiên, bé Vân Lộ đáng yêu quá nga~~, chương sau cũng đáng yêu ~~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: