Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 18

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit +Beta :Minh Tiêu♥    

        Chương 18 – Ba Ba

Diệp Vãn Vụ nín thở, tiếp theo đem thư đọc hết một lượt, không bỏ sót bức thư nào.

Sau đó trong đầu hắn nảy ra một ý, vì vậy hắn liền login…

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ta nghĩ đến ngươi đã biến mất.”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ngươi rốt cuộc đang diễn kịch gì.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Đọc thư rồi sao?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ân…”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Có cảm giác gì?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ta thứ nhất nhận xét: ngươi suy nghĩ quá nhiều. Thứ hai, ngươi là học sinh trung học sao? Thứ ba… ngươi không tin ta là nam sao?”

Diệp Vãn Vụ gõ ra một đống. Bất quá lúc này tâm tình cố gắng thật khéo léo, thật là ngày trước lúc ta học Trung học cũng len lén có cảm giác như thế này. Cho đến khi Tiểu Lộ tinh nghịch gõ ra một dòng chữ, đầu óc hắn nhất thời choáng váng.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Vãn Vụ, ta là Thần Sương.” (Tiêu: ta lúc nào cũng thích anh Sương, tuy là ảnh hơi ngốc =..=)

Diệp Vãn Vụ không nói gì, hắn căn bản là không biết phản ứng như thế nào. Việc này tự dưng đến khiến hắn có cảm giác muốn ngất đi, đầu óc hắn liền ngừng hoạt động.

Hạ Thần Sương cũng không vội vàng hỏi hắn, hắn thích loại cảm giác bất thình lình này. Phải khiến đối phương nháy mắt chấn động. Đương nhiên, hắn kỳ thực có chút mong muốn Vãn Vụ kinh hỉ. Song song, hắn cũng mong muốn Vãn Vụ có cảm giác khác nữa, dù sao lần kia hắn có chút…

Nói như thế nào nhỉ, có lẽ phản ứng lúc đó rất hợp tình hợp lý đi?

Thời gian chậm rãi trôi qua, Diệp Vãn Vụ rốt cuộc bị tiếng khóc của Vân Lộ thức tỉnh. Hắn nói: “Ta phải out, con ta khóc.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Chờ.”

Diệp Vãn Vụ ôm con lại gần máy tinh, đánh ra một dấu chấm hỏi.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Chuyện lần trước ta rất xin lỗi, nhưng ta nghĩ đối với một người không xác định được mình có phải đồng tính hay không thì phản ứng như vậy cũng không quá phận?”

Không chờ Tiểu Lộ tinh nghịch nói tiếp, hệ thống đã nêu Tiểu Lộ cục cưng đã logout…

Diệp Vãn Vụ nhìn khuôn mặt vui vẻ của Vân Lộ mà dở khóc dở cười. Tiểu gia hỏa này cái tay nhỏ thực hư, liền bấm đúng chỗ tắt máy…

“Mụ mụ, gấu gấu ~” Vân Lộ khả ái nhe răng nhỏ trước mặt Vãn Vụ.

“Đi, uống sữa, không để ý tới tên hỗn đản ba ba của ngươi nữa.” (Tiêu: nha~~ Diệp Diệp kêu là “ba ba của ngươi” nha~~ nhận chồng r hả=]])

“Hắt xì!” Hạ Thần Sương người được gọi là “Hỗn đản ba ba” đột nhiên hắt xì, trong lòng nói Vãn Vụ sao ngươi không để ta giải thích nốt rồi mới logout? !

Lúc này Hạ Hâm bê chén trôi tàu nóng đến gõ cửa (Tiêu: trời lạnh quá, ng ta cũng mún ăn nha~~) .”Lão đệ, mọi chuyện sao rồi?” Nàng vẫn còn lo lắng.

Hạ Thần Sương quay đầu nhìn nàng: “Ta nói Hạ Hâm, ngươi lẽ nào không có ác cảm với chuyện này? Hình như ngươi cảm thấy đây là chuyện không đáng để ý?” Vì sao chị em bọn họ đều như thế này. (Tiêu: Ta cũng không để ý nha~~ )

Hạ Hâm buông bát, trịnh trọng nhìn đệ đệ nói: “Ngươi biết ta lúc cùng anh rể ngươi kết hôn cũng không được sự cho phép của nãi nãi. Cố ý cùng hắn ở một chỗ, nguyên nhân rất đơn giản là bởi vì ta rất yêu thương anh rể ngươi. Mấy năm xa vắng lại càng thấy rõ hơn, có rất nhiều chuyện đã xảy ra a. Ta là mong muốn ngươi tìm được người chân chính thuộc về mình, giống như ta, cảm nhận một chút hạnh phúc đích thực. Như vậy mà thôi.”

Hạ Thần Sương dựa lưng vào ghế, hơi có chút cảm xúc. Hắn bắt tay khoát lên trên trán, có chút rầu rĩ nói: “Ta chỉ sợ nãi nãi mất hứng.” Đây là chuyện duy nhất hắn lo lắng.  Hắn thực sự không thể noi theo chủ nghĩa văn học lãng mạng này được. Nhiều lắm sau đó bị truyền thành Thương nhân si tình là cùng? !

Hạ Thần Sương bị ý nghĩ của chính mình giật mình.

Hạ Hâm đóng chặt cửa, nghiêm trang ngồi trên giường đệ đệ: “Ngươi nói ngươi thực sự  thích đồng tính? !”

Hạ Thần Sương gật đầu, lại lắc đầu, ngữ khí không xác định nói: “Ta cũng không có thể nói rõ ràng, chỉ có thể nói hiện tại ta thích một người đồng giới.”

“Vậy ngươi lần đến GAY bar gần nhất rốt cuộc có thu hoạch a?”

“Xem như là thế đi… Tình một đêm.” Bất quá hắn không thể nói ra người kia là ai, nếu không tỷ hắn nhất định bộc phát.

“Vậy ngươi có tính toán gì  a? Ngươi thích ngươi đồng giới, vậy sao ngươi không đi chứng thực trên ngươi mình thích nga? Nhưng ngươi qua đêm với ngươi là ai? Ngươi đừng nói cho ta là người khác. Đương nhiên, ngươi nói ra ta cũng không tin.”

“…” Hạ Thần Sương có chút khó khăn. Thật không rõ vì sao tỷ hắn khôn khéo như vậy.

“Nam nhân thật là kỳ quái.” Hạ Hâm nói.

“Vì sao nói như vậy?”

“Cùng người không thích vẫn có thể làm được, không giải thích được. Ngươi đối với cái người tình một đêm kia rất có cảm giác sao?”

“Về mặt sinh lý đương nhiên có chút cảm giác mạnh mẽ, về mặt tâm lý cũng …rất bình thường.” (Nga~ =’’=)

“Đây là vấn đề a, chỉ có cảm giác sinh lý, ngoài ra cũng không có gì để phân biệt?”

“Hạ Hâm! Ngươi nói chuyện có thể hay không đừng như vậy…”Khiến hắn đau đầu? !

“Ta nói chuyện luôn luôn như vậy. Còn có, thích một người là phải nhận thức duy nhất hắn, không được phản bội!”

“Ta với hắn còn chưa bắt đầu, làm sao tính là phản bội a?” Hắn lần đầu tiên tcảm thấy xui xẻo. Cư nhiên ngay cả một đáp án cũng chưa xong. Uổng phí hắn mỗi ngày gần đây viết thư tình, đem chuyện thời học sinh chưa từng làm qua mà trải nghiệm. (Tiêu: Ảnh viết thư tình ~ nga~ thảo nào Diệp Diệp sock~)

T.T Thực không dễ dàng.

Hạ Hâm rời đi, trước khi ra khỏi cửa còn nói: “Lão đệ, ta không thể nói chuyện của ngươi hiện tại tốt hay xấu, nhưng ta cảm giác ngươi so với trước đây giống con người hơn.” (Tiêu: thế trc kia anh ko phải người =’’=)

“Ngươi có ý gì?” Cái gì mà giống người hơn? Hắn trước kia không phải người sao?

“Ta là tỷ ngươi, hai chúng ta cùng lớn lên từ nhỏ. Ta thấy hơn ngươi đối với người bình thường rất giả tạo. Hoặc là chính bản thân ngươi không biết, ngoại trừ đối với nãi nãi và ta ra, nụ cười của ngươi đối với người khác đều rất giả. Ngươi rất ít khi nói chuyện tình cảm của mình, thế nhưng hiện tại ngươi lại chia sẻ với ta, thật cao hứng. Nói chung, ngươi có gì khó khăn cư hỏi ta, đừng một mình buồn bực trong lòng.”

“… Cảm ơn tỷ.”

“Ha ha ha, ta lại thật cảm ơn người nào biến ngươi thành như vậy.”

Hạ hâm cuồng tiếu vừa thông suốt, nói xong bỏ chạy liễu.

Hạ Thán Sương rất muốn thu hồi ba chữ “cảm ơn tỷ” lại.

Diệp Vãn Vụ đêm đó login, hắn cả đêm không ngủ được. Từ hồi nuôi Vân Lộ hắn liền bị mất ngủ.”Sách, thực đáng ghét, tại sao lại luôn quấy đảo khiến lòng ta xáo trộn.” Hắn bắt đầu lẩm bẩm.

Vân Lộ ở bên cạnh hắn ngủ say, không một chút nào ảnh hưởng đến giấc ngủ.

Hai ngày sau, Khổng Hữu Hằng và Ngô Phương Viên đi công tác trở về. Bọn họ mua cho Vân Lộ một cái áo bông màu đỏ, giống như trang phục của hài nhi trong tục lệ cổ truyền .

Diệp Vãn Vụ cảm thấy thú vị, lúc đó Vân Lộ đang ăn trái cây cũng bị kéo lại mặc thử, kết quả Vân Lộ không chịu mặc. Kiên quyết cho đến khóc. Thật sự là không có biện pháp, cũng chỉ có thể mong sau này tiểu hài tử sẽ thích.

Cơm tối moi người cùng nhau ăn, Ngô Phương Viên cẩn thận tỉ mỉ nhìn Vãn Vụ phát hiện ra điểm không đúng: “Vãn Vụ ngươi xảy ra chuyện gì ư?”

Khổng Hữu Hằng vừa nghe xong cũng ngẩng đầu lên nhìn bằng hữu, sau đó nói: “Thật là có chuyện, ngươi xem mắt thâm đến mức có thể so sánh với quốc bảo a.” (quốc bảo là gấu trúc nga~~ Tiêu: thank nàng Hải Vân nga~~)

Diệp Vãn Vụ suýt chút nữa bẻ gãy chiếc đũa.

Ngô Phương Viên nhéo cho Khổng Hữu Hằng một cái: “Ngươi cái miệng liền phá hỏng, ăn cơm đi!” Dứt lời hắn lại nói: “Vãn Vụ ngươi đừng quản hắn, ngươi xảy ra chuyện gì.”

Diệp Vãn Vụ tỏ ra không có chuyện gì cười cười nói:  “Không có việc gì a.”

Ngô Phương Viên đương nhiên biết hắn nói dối, nhưng lại không thể làm gì được.

Ăn cơm xong, hắn đem Vân Lộ đặt vào trong lòng Khổng Hữu Hằng nói.”Hằng, ngươi trông con nuôi đi, ta đi giải quyết một số chuyện với mụ mụ hắn.”

Khổng Hữu Hằng ôm lấy con nuôi nói: “Lão bà, kỳ thực nếu như ngày nào đó ngươi không muốn không muốn làm luật sư nữa cũng được, có thể trở thành bác sĩ.” Nói xong hắn ôm tiểu hài nhi sang nhà bên cạnh.

“Hảo, ta sẽ xem xét ý kiến này của ngươi.” Nói xong Ngô Phương Viên bước vào phòng ăn.

Diệp Vãn Vụ đang rửa chén, Ngô Phương Viên nhìn đến co quắp miệng nửa ngày. Bẳng hữu hắn đang rửa bát, nhưng kỳ thực hắn là đang rửa tay a. Tay phải cầm giẻ liên tục chả vào tay mình, linh hồn nhỏ bé dường như bay mất tiêu. (Tiêu: nga~~ bay sang bên anh Sương r~)

“Vãn Vụ?” Ngô Phương Viên đem linh hồn hắn kéo về.

“A?” Diệp Vãn Vụ quay đầu lại, không biết chính mình vửa làm cái gì.

Ngô Phương Viên: “…”

Hắn cầm lấy tay Vãn Vụ, sau đó mang hắn ngồi xuống sôpha, hỏi xem mấy ngày hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Diệp Vãn Vụ do dự nửa ngày mới đem sự tình ra nói, Ngô Phương Viên nghe xong cũng hiểu được là chuyện gì.

Mà lúc này, tại sát vách Khỗng Hữu Hằng đang ôm Vân Lộ đọc báo.

Hắn mở  báo chí, cho Vân Lộ xem hình ảnh trên báo. Vốn có hắn nghĩ muốn Vân Lộ thưởng thức mỹ nữ (||||||), nhưng Vân Lộ lại xem người đẹp trai trên báo kinh tế. Người này mặc một thân bạch sắc. Khổng Hữu Hằng biết người này, chính là Tổng tài Hạ Thần Sương của công ty Thần Xa. Tuổi còn trẻ đầy hứa hẹn, thế nhưng Vân Lộ hết lần này đến lần khác chỉ nhìn người này không buông tay? ! ( Tiêu: “ba ba” của bé đó ~)

Vân Lộ lẩm bẩm nói: “Mụ mụ, mụ mụ.” Bởi vì người tên Thần Sương kia cũng mặc toàn đồ trắng, trong lòng lại ôm một tiểu hài tử.

Khổng Hữu Hằng cười ngả nghiêng, sửa chữa: “Con nuôi, đây không phải mụ mụ ngươi, đừng kêu loạn nga. Như vậy thực ảnh hưởng danh dự của người khác!”

Vân Lộ khờ dại nhìn cha nuôi, chỉ chỉ tay vào người trong báo.

Khổng Hữu Hằng nhìn đến cái tên này, nghĩ hình như nghe qua ở đâu rồi . “Thần Sương… Thần Sương…” Hắn lặp lại, sau đó “A!”một tiếng rồi thần bí nói với Vân Lộ: “Đây không phải là ba ba ngươi đi?” Vãn Vụ lần trước ở trên xe kêu lão công của hắn trong trò chơi tên “Thần Sương” đi?

Vân Lộ chỉ vào ảnh chụp Hạ Thần Sương, sau đó nói: “Ba ba.”

Khổng Hữu Hằng gật đầu: “Đúng, ba ba.”

Vân Lộ liền xác định hơn, kêu một tiếng: “Ba ba.”

…………………..

Tiêu : Anh Hằng chỉ được cái dạy hư bé, nga~~ cơ mà nhờ anh mà con đường tìm hạnh phúc của hai anh kia ngắn hơn một chút =]]

Content Protection by DMCA.com

loading...

4 Responses

  1. hải vân says:

    Quốc bảo của Trung quốc là gấu trúc nàng ạ. Vì Vãn Vụ ảnh mất ngủ -> mắt có quầng thâm như mắt gấu trúc nên bị nói vậy đó

  2. hoaban says:

    Thiệt kỳ lạ. 2 anh chơi game mà toàn dùng tên thiệt hết……

Để lại bình luận

%d bloggers like this: