Toái Phong Thiên – Phiên Ngoại 1: Lam – Hạo (Hạ)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Warning: H (18+) =)) cân nhắc nha~ ( nói thế thôi =]] ) *lăn lộn*

Phiên ngoại 1: Lam – Hạo (Hạ)

” Lam ngươi, ngươi muốn làm gì?” Lục Vũ Hạo sợ mình ngã xuống chỉ có thể ôm lấy bả vai Lãnh Phong Lam. Hắn đại khái biết Lãnh Phong Lam muốn làm gì, cho nên mặt thực đỏ, trái tim cũng đập rất nhanh.

Từng bước ôm Lục Vũ Hạo hướng giường lớn.

Lãnh Phong Lam mềm nhẹ buông Lục Vũ Hạo, trực tiếp khuynh thân áp lên không để cho hắn cơ hội phản kháng.

Hôn.

” Ngô ân……” Hai tay  bị Lãnh Phong Lam đè nặng, hai chân cũng bị hắn dùng lực tách ra, hô hấp bị đoạt mất, chỉ có thể vặn vẹo thân thể tỏ vẻ phản kháng. Nhưng hắn dù sao cũng là một người không có kinh nghiệm, vặn vẹo như vậy thật nguy hiểm, nhất là đối với một người luôn kìm nén dục vọng mạnh liệt, này quả thực là khiêu khích lớn nhất.

Lục Vũ Hạo sớm bởi vì dưỡng khí không đủ mà choáng váng, làm sao biết Lãnh Phong Lam một tay đã đem hai tay của hắn kéo lên giữ ở trên, một tay lần xuống hạ thân, cách tiết khố vuốt ve.

Lần đầu tiên bị người khác sờ, hơn nữa đối phương là Lãnh Phong Lam này quả thực là……

Lãnh Phong Lam không có buông tha vẫn hôn môi, lực đạo trên tay càng lớn, tận tình thúc dục dục hỏa trong người Lục Vũ Hạo.

Muốn kẹp chặt hai chân lại nhưng bị Lãnh Phong Lam ngăn cản, Lục Vũ Hạo đành phải đắm chìm trong khoái cảm cường liệt.

Rời môi.

Đôi mắt ngập nước, đôi môi Lục Vũ Hạo có chút sưng đỏ, màu sắc nhợt nhạt bị phiếm một chút hồng. Hồng anh tựa như đóa hoa nở rộ, như thế nào buông tha? Lãnh Phong Lam lại một lần nữa khuynh thân chuẩn bị hôn lên, ai ngờ……

” A a…… Ngô ân…… Lam đừng nữa niết nơi đây…… Không cần……”

Lục Vũ Hạo hoàn toàn không ý thức được giãy dụa thắt lưng,  muốn trốn tránh Lãnh Phong Lam khiêu khích nơi non nớt kia, nhưng cái tên xấu xa này cứ trêu đùa phía trên đỉnh chồi, không ngừng tra tấn.

” Không cần?” Lãnh Phong Lam nhếch môi, tà tà cười, đôi mắt Lục Vũ Hạo mê man…… Làm sao Lãnh Phong Lam có thể kháng cự. Bất quá không nên phí thời gian ngắm nhìn, hắn hiện tại thầm nghĩ đem Lục Vũ Hạo biến thành của mình, sẽ không bao giờ buông tay……

” A a! Không…… Không cần nơi đây…… Ân ân…… A…… Ô ô đừng…… đừng như vậy……” Lãnh Phong Lam mặc kệ Lục Vũ Hạo cầu xin tha thứ,” Như vậy liền chịu không nổi?” Ngón tay bắt đầu sờ xuống hai tiểu cầu (đừng bắt ta giải thích =’’=), bắt đầu trêu chọc,” Nơi này tựa hồ rất hưng phần?”

Lục Vũ Hạo rơi lệ lắc đầu, đã không thể nói lên lời.

Lãnh Phong Lam một lần nữa hôn Lục Vũ Hạo, ngay sau đó buông Lục Vũ Hạo ra, hai tay mạnh mẽ kéo đai lưng Lục Vũ Hạo xuống, trung y nguyệt sắc bị kéo ra lộ ra phần ngực trắng thuần.

Lần thứ hai rời môi.

Lục Vũ Hạo tiếp tục choáng váng, chưa kịp phản ứng, môi Lãnh Phong Lam đã trượt từ gò má xuống xương quai xanh, hí mắt cười, giảo trụ hầu kết.

” A……” Lục Vũ Hạo cảm giác được Lãnh Phong Lam liếm hôn hầu kết, không dám phát ra âm thanh, nếu âm thanh phát ra cũng khiến cả người hắn tê dại. Lãnh Phong Lam cũng không làm khó, tiếp tục hôn xuống phía dưới.

Lục Vũ Hạo hai tay nắm chặt sàng đan, hai chân chỉ có thể giáp trụ thắt lưng Lãnh Phong Lam, bằng không hắn nghĩ thực muốn có cái lỗ nào cho hắn chui xuống.

Hắn thấy ánh mắt Lãnh Phong Lam đang quanh quẩn trên ngực mình, khoái cảm chậm rãi ăn mòn lý trí.

Lãnh Phong Lam bỗng nhiên ngẩng đầu, đối với Lục Vũ Hạo cười xấu xa, Lục Vũ Hạo không phản ứng, Lãnh Phong Lam nhanh tay kéo tuột tiết khố cửa hắn xuống…… Hạ thân mát lạnh, Lục Vũ Hạo cả kinh, nhưng Lãnh Phong Lam ngồi dậy, từ trên cao nhìn xuống, còn tách hai chân hắn ra.

” Hạo…… Một khi bắt đầu ta sẽ không dừng lại, ngươi thực nguyện ý sao?” Tuy rằng lời nói rất ôn nhu, nhưng Lục Vũ Hạo thấy ánh mắt Lãnh Phong Lam thực muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Hắn nuốt nuốt nước miếng, hai gò liên tục bị thiêu đốt, xoay mặt,” Ta, ta không biết…… Chuyện đến nước này đừng hỏi, ta…… Ta……”

(Tiêu: đến đoạn này r mà anh dừng lại, đừng nói là ta, tất cả phan gơ sẽ giết anh =]])

Bàn tay nhiều năm cầm kiếm của Lãnh Phong Lam có rất nhiều vết chai, lúc tiếp xúc khiến người ta thực thoải mái.

Hai tay nắm lấy chân Lục Vũ Hạo, mạnh mẽtách ra, nơi tư mật bị bại lộ.

Lục Vũ Hạo hít mạnh một hơi. Hắn cũng không thể dừng lại được nữa, chỉ có thể cam tâm tình nguyện cuốn vào khoái cảm Lãnh Phong Lam mang lại……

“……” Lãnh Phong Lam không nói gì, bỗng nhiên cúi xuống bắt đầu hôn bụng Lục Vũ Hạo.

Cảm giác ngứa ngáy khiến Lục Vũ Hạo mím môi ” Ân……”

Ra giường bị Lục Vũ Hạo nắm chặt, tựa hồ như vậy có thể giảm bớt khoái cảm mãnh liệt chồng chất……

Hắn mở miệng, một ngụm hàm trụ phân thân non nớt hơi ngẩng đầu của Lục Vũ Hạo, nhẹ nhàng mút vào.

Lục Vũ Hạo mở to mắt, cảm giác ấm áp vây quanh khiến hắn như ở trên Thiên đường. Lãnh Phong Lam một tay bắt đầu khiêu khích tiểu cầu bên dưới, tay kia lại sờ soàng xung quanh.

” Ngô……” Lục Vũ Hạo cảm giác xấu hổ vì tiếng rên rỉ của mình, cắn môi không muốn phát ra âm thanh.

Lãnh Phong Lam tăng thêm lực đạo trong miệng, cao thấp nuốt vào, Lục Vũ Hạo chưa từng có cảm giác kích thích giống như vậy, rốt cuộc khống chế không được,” Không cần…… A a…… A…… A!”

Hoàn toàn đắm chìm trong khoái cảm, Lục Vũ Hạo không thấy được Lãnh Phong Lam đang cười xấu xa.

Hắn rời miệng, khiến phân thân lửa nóng của Lục Vũ Hạo một mảnh lạnh lẽo, hắn khẽ mở đôi mắt ngập nước, run giọng,” Lam…… Lam……”

Lãnh Phong Lam dùng lực ngăn chặn hai chân định khép lại của Lục Vũ Hạo, khuynh thân, hai tay ấn trụ tay Lục Vũ Hạo,” Thoải mái chứ?”

Lục Vũ Hạo mặt đỏ như tôm luộc, lại ngượng ngùng thừa nhận. Ánh mắt đảo qua lại chính là không dám nhìn Lãnh Phong Lam.

” Quên nơi này.” Lãnh Phong Lam vừa nói xong liền cúi đầu, một ngụm giảo trụ điểm hồng trên ngực Lục Vũ Hạo, dán thắt lưng, để nơi cứng rắn nỏng bỏng của mình chạm vào vị trí tương đồng của Lục Vũ Hạo, chậm rãi ma xát.

” Ngô oa…… Nóng…… Cái gì, cái gì vậy…… A đừng cắn ta Lam…… Ân…… Ân……”

Nơi bị chà đạp đứng thẳng, hạ thân cũng không đình chỉ ma xát. Hắn cúi xuống, gần sát lỗ tai Lục Vũ Hạo, thổi khí,” nhìn ngươi như vậy thực muốn khi dễ ngươi, a a.”

” đừng…… đừng khi dễ ta……” Lục Vũ Hạo nơi cứng rắn bị ma xát đến thẳng đứng, dường như sắp bộc phát.

Lãnh Phong Lam từ trên người Lục Vũ Hạo đứng dậy, lấy tay kéo dải lụa buộc tóc xuống, những sợi tóc đen rơi trên người Lục Vũ Hạo, cười,” Nếu nhanh như vậy liền ra, trong chốc lát ngươi sẽ rất khó khăn, Hạo.”

Hắn vừa nói liền lấy dải lụa buộc đỉnh phân thân của Lục Vũ Hạo lại, nơi này liền tỏ vẻ kháng nghị, nhưng giọt lệ trong suốt chảy xuống. Lục Vũ Hạo bị khoái cảm làm cho toàn thân vô lực, khó khăn nói,” đừng như vậy Lam…… cởi ra……”

Xoay người Lục Vũ Hạo để hắn úp sấp trên giường, cặp mông hướng Lãnh Phong Lam nhếch lên.

Cặp mông trắng noãn, tiểu huyệt màu mật không biết vì sapo, khép mở…… Lãnh Phong Lam xoa xoa tiểu mông, vỗ nhẹ nói,” Lam nhi vẫn muốn ta tìm cơ hội giúp hắn báo thù, ngươi có đánh hắn ở này không?”

” Ngô…… đừng…… Phía dưới buông ra……” Bị kiềm hãm khiến Lục Vũ Hạo run rẩy, ngọc trụ đã phiếm hồng. Lục Vũ Hạo vặn vẹo thắt lưng, chẳng biết chết sống rên rỉ,” Lam, ta nghĩ…… Ách a…… đừng (Khi dễ ta)…… cho ta ra……”

” Đừng cho ngươi ra?” Bàn tay tham nhập về phía trước, phân thân run rẩy bắn ra một chút” A a……”

” Ngươi…… Ngươi……” Lục Vũ Hạo làm sao có khí lực cùng Lãnh Phong Lam biện giải, chỉ có thể đem eo dán sat giường, ý đồ để phân thân ma sát với giường tăng khoái cảm.

Lãnh Phong Lam không cho hắn như ý, đem nâng eo hắn lên, thuận tiện đặt một cái gối dưới bụng, đối với tiểu mông đánh một cái.

Tiếng “ba ba” thanh thúy khiến Lục Vũ Hạo thực mất mặt, lớn như vậy còn bị đánh mông!

” Ngô…… đừng……”

Đỉnh non nớt tựa vào gối, ma xát lên ma xát xuống thật sự là khó có thể nhẫn nại.

Lục Vũ Hạo đã muốn khóc,” Buông ra Lam…… Ô ô…… Hảo khó chịu……”

Ngọc trụ non nớt phiếm hồng thực động lòng người, Lãnh Phong Lam thấy thời cơ không sai biệt lắm, từ y bào lấy ra một bình nhỏ (Tiêu: anh thủ sẵn trong người làm gì, Lam biến thái =’’=), mở miệng bình, đổ chất lỏng vào tiểu huyệt của Lục Vũ Hạo……

” Hảo lạnh……” Lục Vũ Hạo nâng cao thắt lưng, đùi trắng ngọc hòa cũng màu xanh của bình dưới ánh nến ánh lên thực mê hoặc.

Lãnh Phong Lam con ngươi đen lại tựa như điên cuồng muốn ăn tươi nuốt sống.

Thấy chất lỏng toàn bộ đi vào, Lãnh Phong Lam nắp bình lại , tùy tiện vứt dưới chân giường.

Tham nhập một ngón tay……

” A a–!” Tuy rằng đã bôi trơn nhưng dị vật đi vào vẫn khiến Lục Vũ Hạo cả kinh. Vết chai trên ngón tay trở thành vũ khí, cảm giác khô khốc cuốn lấy nóng bỏng……

Nội bích ám áp cự khẩn trương, không ngừng mấp máy ma xát.

Nếu là kia thứ đi vào……Không biết có cảm giác như thế nào?

Lãnh Phong Lam mỉm cười, ngón tay bắt đầu trừu động, chất lỏng trơn nhẵn ra ra vào vào, Lục Vũ Hạo đối với cảm giác này còn lạ lẫm, nói cũng quên, chuyên tâm cảm thụ…… cảm giác khó có thể hình dung……

” Phốc phốc……”

Tiếng nước bắn ra quanh quẩn trong phòng, ba đầu ngón tay đã có thể tùy ý ra vào, Lục Vũ Hạo tâm tình cực khẩn trương.

Hắn thở gấp, khẽ quay đầu lại nhìn  thấy Lãnh Phong Lam chăm chú nhìn mình……

Đột nhiên……

” A! Không cần…… Đi ra ngoài đừng chạm nơi đây!” Lãnh Phong Lam chuyển động ba ngón tay  trong nội bích mềm mại của Lục Vũ Hạo, ngón giữa bỗng nhiên chạm đến một điểm, Lục Vũ Hạo cảm giác kinh hãi nội bích liền co rút, hắn vặn vẹo thắt lưng mạnh mẽ lắc đầu,” đừng chạm…… nơi đây……đừng, cầu ngươi……”

” Nơi này?” Lãnh Phong Lam ngón giữa lại hướng nơi kia ấn một chút, mỉm cười, nếu Lục Vũ Hạo thấy, nhất định biết hắn cố ý.

” Ngô…… Đừng nữa……”

” Nơi khác cũng cảm thấy như vậy?” Lãnh Phong Lam tiếp tục hỏi, nhưng đầu ngón tay càng kích thích nơi đó.

Lục Vũ Hạo hút mạnh nội bích,” A a…… Không cần…… Đi ra ngoài! A……”

Lãnh Phong Lam rút ngón tay.

Dịch thể ẩm ướt dấp dính chậm rãi chảy ra.

Lãnh Phong Lam mạnh mẽ tách mông Lục Vũ Hạo ra, đem mở thật lớn. Đem địa phương đã đứng thẳng mạnh mẽ đâm vào.

” A…… Lớn quá…… khó chịu……” Lục Vũ Hạo căng thẳng, cắn chặt.

Lãnh Phong Lam vừa mới tiến một nửa, cũng đã thỏa mãn thở ra,” A…… Thật là thoải mái Hạo…… Nơi này của ngươi hảo nóng.”

” Đừng đi vào…… Hảo khó chịu……” Lục Vũ Hạo muốn đem Lãnh Phong Lam đẩy ra phía ngoài, không biết rằng hiện tại làm như vậy chỉ khiến dã thú biến thành dã thú điên cuồng.

Lãnh Phong Lam đã nhẫn nại đến cực hạn, trên trán đã lấm thấm mồ hôi, cúi xuống, ở bên tai Lục Vũ Hạo khẽ nói,” Hạo, thả lỏng…… Tin tưởng ta……”

Lục Vũ Hạo mãnh mẽ lắc đầu.

Lãnh Phong Lam bàn tay  tham nhập xuống phía dưới, nới lỏng dải lụa buộc tóc ra, nhưng rất nhanh hắn lại chế trụ phân thân Lục Vũ Hạo, không cho hắn giải phóng.

” Lam……” Lục Vũ Hạo trước sau giáp công, nhưng là tiến thoái lưỡng nan.

” Thả lỏng, để ta đi vào……” Lãnh Phong Lam nhẹ nhàng vuốt ve tới lui chồi non, Lục Vũ Hạo đỏ mặt thở dốc, nhẹ nhàng thả lỏng cái mông.

Lãnh Phong Lam điều chỉnh tư thế, bỗng nhiên buông phân thân Lục Vũ Hạo ra, đâm mạnh một cái.

” A a a a a a–!” Ở nơi mẫn cảm kia, bạch trọc phun trào……

” A……” Lãnh Phong Lam toàn bộ đi vào liền thoát ra thanh âm thoái mái, hưởng thụ nội bích mềm mại cắn chặt lấy mình, Lãnh Phong Lam nhéo một phát lên cái mông trắng noãn của Lục Vũ Hạo,” Ngươi trong này hảo nóng, giống như khát cầu ta…… Thoải mái chứ?” Lãnh Phong Lam khuynh hạ thân, bắt đầu hôn cổ Lục Vũ Hạo.

” A a……” Vừa mới giải phóng nên trong đầu Lục Vũ Hạo trống rỗng, hiện tại tiểu huyệt lại bị công kích, phân thân đã muốn đứng lên, hắn thấp giọng,” Lam…… Động…… Động a, đừng đứng yên như vậy, ta…… Ta……”

” Nơi này không thoải mái?” Lãnh Phong Lam tao nhã bắt đầu tháo đai lưng, cởi bỏ trường bào.

” Ngô…… Đừng nói…… Sẽ, sẽ…… Ngượng ngùng……” Lục Vũ Hạo thở gấp, nhưng giọng nói lại nghe như dụ hoặc thực khiến người ta nóng cả người,” Ngươi…… Ngươi……”

” Ngươi khó chịu, sao ta thấy nơi này cắn thực chặt?” Lãnh Phong Lam chậm rãi bắt đầu trừu động, lần nào cũng đâm vào sâu nhất. Thắt lưng dán vào Lục Vũ Hạo, bàn tay bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve chồi non.

Bạch trọc trên tay Lãnh Phong Lam hòa với nơi non nớt của Lục Vũ Hạo, hắn dúi mặt vào gối không nói lên lời.

“…… Ân a…… A a! Cáp, cáp, a!”

Lãnh Phong Lam tiến công càng ngày càng kịch liệt, cự vật thô lớn cứng rắn như thép không lưu tình xâm lược, nhấm nháp vui sướng, tựa hồ muốn đem nơi này phá hỏng, hơn nữa nơi mẫn cảm kia không ngừng bị đâm vào.

” Ba tháp ba tháp” Thanh âm va chạm cùng tiếng thở dốc của cả hai vang lên.

” A a Lam…… Lam…… Ân ân……”

” Còn chưa đủ!”

Lãnh Phong Lam mạnh mẽ xoay Lục Vũ Hạo lại, hai người mặt đối mặt, Lãnh Phong Lam nhấc hai chân Lục Vũ Hạo, liên tiếp đâm vào tận gốc, đâm vào vị trí sâu nhất, Lục Vũ Hạo nắm chặt tay  Lãnh Phong Lam, thét lên,” A a a a–!”

Dịch thể nóng bỏng như sóng cuộn trài trong dũng đạo.

Lãnh Phong Lam hôn Lục Vũ Hạo đang thiếp đi, gắt gao ôm lấy,” Ngươi là của ta, sẽ không bao giờ chạy thoát…… Lục Vũ Hạo, ngươi giác ngộ đi.”

***

Sáng sớm hôm sau.

Xích phượng cung, ngoài cửa.

” Lạc tỷ tỷ hôm nay phát sinh chuyện tốt sao? Ngươi như thế nào cười vui vẻ như vậy? Còn có phụ hoàng cùng Hạo ca ca ở đâu?” Lãnh Lam giữ chặt Lạc Tiểu Mặc đang đứng ở cửa Xích phượng cung hỏi, con ngươi đen bóng như hồ đào lấp lánh.

” Chuyện tốt, trên mặt ta hiện rõ như vậy sao?” Lạc Tiểu Mặc tiếp tục cười.

“…… đúng vậy a.” Lãnh Lam nói xong liền muốn đi vào,” Không nói, ta muốn đi tìm Hạo ca ca.”

” Chờ một chút……” Lạc Tiểu Mặc giựt mạnh Lãnh Lam, nghiêm túc nói,” Bọn họ đang ở làm…… Khụ, sự tình rất trọng yếu, không thể làm phiền.”

“Hả? Phụ hoàng tối hôm qua ngủ cùng Hạo ca ca?” Lãnh Lam tựa hồ hiểu được cái gì, quỷ dị cười,” Ta muốn đi vào.”

” Không được!” Lạc Tiểu Mặc xách cổ áo Lãnh Lam, từ đâu đến liền trở về nơi đó.

Mếu máo, kéo dài giọng làm nũng, mắt còn phiếm lệ ” Lạc tỷ tỷ……”

” Không được chính là không được, trẻ con không nên biết. Chẳng lẽ ngươi muốn bị Hạo ca ca đánh mông? Hoặc là phụ hoàng phạt ngươi?”

” Đã biết……” Cái miệng nhỏ xinh hồng diễm cong lên, xoay người, không tình nguyện bước đi.

…… Lạc Tiểu Mặc nhớ tới chuyện gì đó cũng ly khai.

Lãnh Lam tránh ở bên kia tường thấy Lạc Tiểu Mặc đi rồi, trộm sờ sờ đi đến cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra.

Phụ hoàng cùng Hạo ca ca đều nửa trên trần trụi, phụ hoàng còn đem Hạo ca ca ôm ở trong lòng ngực ngủ……

Chẳng lẽ là tối hôm qua……

“Ầm–!”

Trền đầu bị đánh một cái, Lãnh Lam thê thảm quay đầu lại,” Tiểu Mục, ngươi làm gì?”

” Ngươi nhìn trộm người ta làm cái gì? Ta đến đây ngươi cũng không biết?” Lục Tiểu Mục không thích hỏi.

Lãnh Lam thần bí  cười, chỉ chỉ trong phòng, Lục Tiểu Mục hướng bên trong n liếc mắt……

” Bọn họ bọn họ……” Lục Tiểu Mục run rẩy.

” Hắc hắc, hắc hắc……” Lãnh Lam xem lđến tâm tình cũng tốt lắm.

Hắc hắc……

*

” Đến, há mồm, a……” Sa Trầm Thanh một bên thổi thìa dược, một bên đút cho Lâm Tư Nguyên.

Lâm Tư Nguyên vẻ mặt nghi hoặc nhìn hắn.

Thiêu mi,” Nghe không hiểu tiếng người a?”

” Ngươi xấu xa.” Lâm Tư Nguyên thực bình tĩnh nói.

“……” Sa Trầm Thanh điều chỉnh một chút biểu tình, lấy lòng nói,” Uống dược.”

“……” Lâm Tư Nguyên ngoan ngoãn nhắm mắt lại mở ra miệng, Sa Trầm Thanh tay giơ thìa bỗng nhiên dừng lại. Bởi vì…… Đôi môi nhỏ bé phấn đạm khẽ mở ra, nhìn thấy thực khiến người ta muốn cắn một ngụm……

Sa Trầm Thanh nuốt nuốt nước miếng, nhìn nhìn thìa dược, uống vào miệng, xong đó liền dùng miệng uy Lâm Tư Nguyên.

Ai ngờ, Lâm Tư Nguyên bỗng nhiên mở to mắt, Sa Trầm Thanh khẩn trương đem dược nuốt  xuống. (=]] bị bắt quả tang )

” Phốc ha ha……” Lâm Tư Nguyên bỗng nhiên cười ra tiếng.

Hắn, chưa thấy Lâm Tư Nguyên cười qua, hắn vừa mới bỗng nhiên cười?

Khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn thực đáng yêu…… ánh mắt…… đẹp quá……

Thấy Sa Trầm Thanh sững sờ nhìn mình, Lâm Tư Nguyên ngưng cười,” Uy…… Ngươi sẽ không phải vì uống dược mà ngu ngốc chứ?”

“……” Sa Trầm Thanh nuốt nuốt nước miếng.

“……” Lâm Tư Nguyên thấy dự cảm không tốt…… Hắn thói quen muốn lui về phía sau.

Sa Trầm Thanh bỗng nhiên cúi đầu, quáy một chút dược trong bát,” Trước tiên ngươi uống dược đi.”

“A?” Lâm Tư Nguyên nghi hoặc nhìn về phía Sa Trầm Thanh.

Từ ngày hắn chạy đi tìm Lục Vũ Hạo kết quả thân thể rất suy yếu nửa đường té xỉu, khi tỉnh lại thấy Sa Trầm Thanh ở bên người đến bây giờ, Sa Trầm Thanh đều giúp hắn uống dược…….

Hơn nữa thường giương mắt  nhìn hắn sau đó ngẩn người.

Lúc sau lại trở nên lạnh lùng.

Kỳ quái.

” Trước kia cho ngươi ăn rất nhiều đồ không tốt, đây là giải dược, uống nhanh đi.” Sa Trầm Thanh đem bát cấp Lâm Tư Nguyên, đứng lên, đến khoảng cách nhất định thì dừng lại nhìn Lâm Tư Nguyên uống thuốc.

Uống thuốc xong, Lâm Tư Nguyên một bên lau miệng một bên hỏi,” Ngươi…… Không có việc gì chứ?”

“……” Sa Trầm Thanh bỗng nhiên trầm mặc.

” Uy……” Lâm Tư Nguyên không biết nên nói cái gì, nhưng…… Sa Trầm Thanh như thế nào bỗng nhiên……

” Ta sẽ không để ngươi đi. Ta đã liên hệ Tiêu Dao vương, hắn đồng ý Lâm Một Năm sẽ về Địa Hỏa làm hạ nhân cho ta, cho nên ngươi nếumuốn sống cùng ca ca thì trở về Địa Hỏa với ta.” Sa Trầm Thanh ngữ khí thực bình tĩnh, Lâm Tư Nguyên nghe lại thấy kinh hãi.

“…… Chính là, nhưng là……”

” Ngươi nếu còn không đồng ý…… Vậy chỉ có một lý do,” Sa Trầm Thanh cùng Lâm Tư Nguyên nhất định có khoảng cách, ánh mắt có vẻ bi thương,” Ngươi muốn né tránh ta.”

“……” Lâm Tư Nguyên cúi đầu. Tay gắt gao nắm lấy bát.

” Ta biết ta trước kia đối với ngươi thật không tốt, nhưng ngươi dù sao đã cứu ta, cho nên ta hiện tại suy nghĩ phải bồi thường…… Ngươi ngay đến cơ hội đô không để cho ta sao?” Sa Trầm Thanh ngữ khí có điểm cầu xin, người luôn cao cao tại thượng như hắn lại có lúc như vậy, Lâm Tư Nguyên nhất thời không phản ứng đi tới.

“……”

“…… Mặc kệ ngươi không để cho ta, như vậy mang ngươi đi đã là nhượng bộ rất nhiều, dù sao ta sẽ không cho ngươi tùy tiện chết ở nơi ta không biết……” Sa Trầm Thanh tay đang nắm chặt y phục sau đó lại nắm lại,” Vô luận như thế nào ta sẽ không buông ngươi ra.”

“……” Lâm Tư Nguyên cười một chút, Sa Trầm Thanh lại khẩn trương– hắn nếu không đồng ý làm sao bây giờ?

” Được a, ta có thể cùng ngươi trở về, nhưng là……”

” Nhưng là cái gì?” Sa Trầm Thanh có điểm kích động, Lâm Tư Nguyên nguyện ý cùng hắn trở về?

” Nhưng là……” Lâm Tư Nguyên bắt lấy y phục, cúi đầu, có điểm mặt đỏ,” Ta mới mười bốn tuổi…… Nếu…… Chính là…… Cái kia…… Không thể nhiều lắm, bằng không ta liền  không lớn được…… Vĩnh viễn đều nhỏ như vậy……”

Trong phòng bỗng nhiên thực im lặng.

Gió nhẹ lay động sa trướng trước giường.

” Ngươi đồng ý?” Sa Trầm Thanh đột nhiên kinh hỷ…… Ứng phó không kịp.

“……” Lâm Tư Nguyên khẽ cười một chút, nhìn về tay phải mình,” Lúc ấy, ngươi đánh gãy gân cốt tay phải ta đã thề rằng. Trừ phi tay phải khôi phục bình thường, nếu không ta sẽ không trở về bên ngươi,” Hắn có chút, khẽ giật giật, còn có chút cứng ngắc, nhưng đã không ngại, hắn còn giương mắt nhìn tay phải,” Nhưng ta lại gặp ngươi, mà hiện tại tay phải lại tốt lắm. Có thể là lần đầu tiên gặp ngươi ta liền hiểu được, trừ ở bên ngươi ra, đi đâu cũng là lưu lạc……”

Đây là hắn nói với ta, hắn yêu ta?

Sa Trầm Thanh thân thể có điểm vì vui sướng mà run rẩy,” Ngươi…… Ngươi……”

” Ta biết chính mình không tư cách đi thích người khác, ta cũng không muốn ca ca biết thân phận của mình……” Lâm Tư Nguyên  ai thương cúi đầu,” Ta không thể cùng hắn bên nhau, ta sợ, sợ ngủ không được, sợ ca ca chán ghét ta sau đó lại một lần nữa vứt bỏ ta……”

Vốn đang mừng như điên Sa Trầm Thanh lại sửng sốt.

” Ngươi đối ta như thế nào, ta đã quen. Cho dù ngươi lại vứt bỏ ta, ta cũng không đến mức suy sụp. Dù sao, đã thói quen……” Lâm Tư Nguyên vừa nói xong, đã bị Sa Trầm Thanh ôm chặt trong lòng.

” Ta sẽ không thương tổn ngươi, sẽ không để ngươi đi. Ta thầm nghĩ dùng tính mệnh ngươi cứu bảo hộ ngươi…… Đừng nói loại lời này nữa, ta sẽ thấy mình không phải là người……” Sa Trầm Thanh gắt gao ôm Lâm Tư Nguyên. Tựa như là muốn đem hắn dung vào huyết nhục của mình.

“……”

Ánh mặt trời – mây bạc tách ra cho mặt trời chiếu rạng, bạc tuyết ánh tình.

Có thể là một đàn bạch cáp tung cánh, nhẹ nhàng cắt qua tận trời, dần bay xa……

***

” Tư Nguyên……” Lục Vũ Hạo mặc áo khoác lông hồ thuần trắng, gió thổi loạn tựa sóng biển, hắn giữ chặt tay Lâm Tư Nguyên,” Một Năm sẽ thường xuyên sang Địa Hỏa thăm ngươi…… Ta…… Ngươi bảo trọng.”

Lâm Tư Nguyên mặc trường y ngọc bích, mỉm cười gật đầu,” Ngươi cũng…… Bảo trọng.”

Sa Trầm Thanh kéo tay  Lâm Tư Nguyên tiến vào lòng mình, giận trừng liếc mắt Lục Vũ Hạo,    ” Đi thôi.”

“…… Trên đường cẩn thận.” Lãnh Phong Lam  nắm tay Lục Vũ Hạo, hai người trở về xe ngựa.

“……”

“……”

Gió lớn, những bông tuyết bay loạn trong không khí, lành lạnh rơi trên má Lục Vũ Hạo.

Xe ngựa lọc cọc rời đi.

“…… Hạo, chúng ta cũng cần phải trở về.”

” Ân.”

” Lam nhi lại trụ ở Tiêu Dao Vương phủ, có thể phải mấy ngày mới trở về……”

” A, Lục Tiểu Mục gặp phải họa lớn.”

“…… Ta thực lo lắng hai đứa nó.”

” Có cái gì  lo lắng, Lam nhi thông minh, bị khi dễ khẳng định là bổn đản đệ đệ của ta.”

” Chính là như vậy mới lo lắng a, sư phụ cũng không ở đó, không ai trông chúng.”

” Gặp rắc rối liền gặp rắc rối, ngươi là ‘cha’ ở trong này chịu trách nhiệm đi.”

“…… Ta là lo lắng vấn đề kế thừa ngôi vị hoàng đế của Lam nhi sau này……”

” Bọn chúng còn nhỏ, sẽ không làm ra chuyện gì, Lam ngươi nghỉ nhiều quá.”

” Chỉ mong như thế……”

*** (Giờ phút này ở Tiêu Dao Vương Phủ: Lục Tiểu Mục cùng Lãnh Lam)

” Tiểu Mục chúng ta đến chơi thân ái.” Lãnh Lam chu cái miệng nhỏ nhắn.

“……” Kéo Lãnh Lam trực tiếp hôn lên.

Hôn xong.

” Ngươi không sợ phụ hoàng sinh khí?” Lục Tiểu Mục ôm Lãnh Lam nho nhỏ nhuyễn nhuyễn.

” A a, mới không sợ, Hạo ca ca sẽ bảo hộ ta.” Lãnh Lam ở trong lòng Lục Tiểu Mục cọ cọ.

“…… Đừng ở trước mặt ta nói đến tên đại ca giả mạo.”

” Hắc hắc, Tiểu Mục ngươi nói Hạo ca ca bọn hắn có biết quan hệ của chúng ta?” Hồn nhiên hỏi.

” Khẳng định…… Biết.”

” Ngươi không sợ cha ngươi?”

” Vì ngươi, ta sẽ trở thành Tiêu Dao Vương cường đại hơn cả phụ thân!”

” Hì hì, sau đó ngươi đem hoàng đế cướp đi làm lão bà sao?” Lãnh Lam cắn một ngụm và chóp mũi Lục Tiểu Mục.

“…… Có gì không thể?”

……

Chuyện sau này, còn rất dài, rất dài a……

Cứ đến đây thôi.

(Kết thúc)

……………………..

Hoàn Phiên ngoại 1

Tiêu: nga~, ta thực sự mệt, vì sao phiên ngoại lại dài như thế này, nhưng kết thúc thực viên mãn, ta thực chỉ hy vọng làm đến đây =.=

Đến đoạn này là quá viên mãn rồi, còn Phiên ngoại kia là ngược tâm nga~ Tiêu ghét ngược T^T

BTW, làm được chương này thực hao tổn tâm sức a~ Vì sao tất cả những anh công đều dã thú, vô sỉ như thế =]] đúng là ngụy quân tử =]]

anyway, giờ quay về với Kiều thân yêu đã, Phiên Ngoại 2 cứ từ từ vậy =]]

Các nàng năm mới vui vẻ! *ôm hôn* *lăn lộn*

Content Protection by DMCA.com
loading...

9 Responses

  1. kaneritowa says:

    Chúc nàng năm mới vui vẻ!

  2. Smiley Joyce says:

    *hì hụi lau mũi*
    ..
    *cười ngu ngu*

    nga~ *dẩu môi* vì sao pn 2 lại là ngược =”=! ta nói a~ ta rất mong Tiêu nhi, post cùng lúc cái đó với cái chương pink pink, để reader còn có cái mà gọi là…. cấp cứu tạm thời a~ hịhị

    :”>~

    nga nga nga~
    anyway, đêm giao thừa an lành, mừng năm mới~
    Chúc mừng năm mới, tềnh iêu >:D<
    Tiêu và beta đáng iêu ~^^~
    *hun hun*

    • Minh Tiêu says:

      *yêu yêu*
      Phiên ngoại là ngược của hai em Tiểu Mục – Lãnh Lam, chẹp, cũng tại ghen tuông vớ vẩn thui 😀

      Happy New Years nha, tỷ tỷ :X

  3. Chi Bibi says:

    Hợ, chào nàng Tiêu thân yêu, khâm phục nàng quá, cùng tuổi mà đã dịch được truyện *ôm ôm* *sờ sờ mần mần ăn đậu hủ* =))))))
    Truyện rất hay nàng ạ ^o^ ta yêu xuyên không lắm hý hý hý
    Chờ nàng mần xong cái PN2 ta sẽ đọc, đọc ngược mà bị ngừng thì đau khổ chết ;_____; nên ta cắm cọc, dựng lều, đóng trại tại nhà nàng đây *fư fư fư*

    P/s: anh Lam rõ ràng phúc hắc nha~ *cười gian* ta thích mấy anh công thế a~ ha hả, bình thường ôn nhu mà trên giường thì phát uy a =)))))))))))))))))))

    • Minh Tiêu says:

      hì hì, thank nàng đã theo dõi và động viên ta ^O^, đợt này đang nhiều bài tập nên lượng post tất cả các truyện đều thấp, hy vọng mn vẫn ủng hộ
      Yêu nàng :X

  4. *đập bàn*
    Cuối cùng cũng tới ngày này *trấm trấm nước mắt*
    Hảo khổ sở, ta đang đọc đt, load lại mấy lần mới cmt đc.

  5. Soro says:

    Ai nha, cảm tạ nàng ah, hoàn rồi, cuối cùng anh Thanh đã năn nỉ đc bé về.
    Thật là chết cười cái màn không lớn đc =))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: