Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 20

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

            Chương 20. Ước định

Trưa ngày 30, giống như hai năm trước, Ngô Phương Viên ở lại nhà Diệp Vãn Vụ. Bất quá lần này Khổng Hữu Hằng hắn không có về nhà, bởi vì cha mẹ hắn được mời đến nhà dì hắn ăn năm mới, hắn không muốn đi cũng không sao.

“Sớm biết như vậy chúng ta mua thêm chút đồ ăn ngon.” Ngô Phương Viên cười khổ nhìn đống thức ăn không được nhiều cho lắm.

“Không có đáng gì, hiện tại đi mua thêm vẫn còn kịp, chúng ta lái xe đi ra ngoài mua thêm.” Diệp Vãn Vụ ôm đứa con mập mạp đi. Thời buổi hiện nay, siêu thi cũng không nghỉ Tết, mua gì cũng rất tiện.

Vì vậy ba người lớn cùng một đứa trẻ ra ngoài mua đồ.

Ba mươi rất lạnh, thế nhưng nhìn thấy tuyết rơi, Vân Lộ vui vẻ đến quên cả lạnh, hận không thể từ trong lòng Vãn Vụ nhảy xuống. Hắn ở trong lòng Vãn Vụ ngọ ngoạy chỉ chỉ vào người tuyết giả nói: “Búp bê ~” “Búp bê ~” liên tục.

Diệp Vãn Vụ cảm giác ôm hắn bây giờ khó khắn gấp hai lần, thở phì phò nói: “Đó không phải búp bê, là người tuyết. Búp bê của Vân Lộ ở nhà.”

Vân lộ dừng động tác nhìn mụ mụ, chỉa chỉa người tuyết: “Hứa nhân? ! !”

Diệp vãn vụ gật đầu: “Tuyết nhân.” Hắn nói thật chậm từng chữ để Vân Lộ nghe cho rõ ràng.

(Trong tiếng trung, từ “hứa” (许): lời hứa, hứa hẹn, phát âm giống từ “tuyết” () nên bé Vân Lộ mới nghe nhầm)

Vân lộ nói lại một lần: “Người tuyết.”

Diệp Vãn Vụ vui vẻ xoa đầu hắn: “Vân lộ thật thông minh, lai nói cho ta biết ta là ai?”

Vân Lộ không đề ý hắn, trực tiếp nhìn người tuyết.

Diệp Vãn Vụ không tha, hỏi lại: “Vân lộ, ta là ai?”

Vân lộ nhìn hắn, khuôn mặt có biết bao hồn nhiên nói: “Mụ mụ ~~” Thực đáng yêu, lộ ra hàm răng nhỏ xinh.

Cách đó không xa truyền đến tiếng của Khổng Hữu Hằng và Ngô Phương Viên: “Ngươi còn không buông tha?”

“Khanh khách, mụ mụ ~” Vân Lộ còn đang rất vui.

Diệp Vãn Vụ “Hanh ~” một tiếng, không để ý, chạy đến chỗ khu vực đồ ăn để chọn đồ.

Tuy là ba mươi, nhưng siêu thị vẫn rất đông đúc. Khi bọn họ thanh toán xong về đến nhà trời đã tối đen.

Diệp Vãn Vụ đề nghị làm vằn thắn, Khổng Hữu Hằng đáp ứng. Sau đó thuận tiện nhận được con mắt khinh bỉ của vợ và bằng hữu. Ai cũng biết hắn rất thích ăn nhưng chỉ là không thích làm. Cơ bản hắn có thể làm là ngồi chờ ăn.

Tại phòng bếp hai người bận rộn nấu nướng, Khổng Hữu Hằng ở phòng khách ôm Vân Lộ cùng xem TV. Vân Lộ thỉnh thoảng lại nhìn về phòng bếp, hắn chỉ thích mụ mụ ôm a. Cha nuôi  xem Tv cái chương trình mà có mấy người chạy đi chạy lại cướp một quả bóng ( bóng rổ ), hắn xem không hiểu gì.

Diệp Vãn Vụ làm nhân bánh, cùng với Ngô Phương Viên nói chuyện linh tinh.

“Vãn Vu, ngươi chưa gặp qua người tên là “Thần Sương” kia ư? Thật sự là chưa gặp qua?”

“Thật sự chưa, kỳ quái sao?”

“Đúng vậy, thời đại phát triển. Võng luyến (yêu qua mạng) thật ra cũng không phải là ít, nhưng đều biết đối phương hình dạng ra sao, dù sao cũng có Webcam, cũng có thể gửi ảnh chụp. Ta cảm giác đầu óc ngươi nhất định là cấu tạo kỳ lạ, cư nhiên thích một người chưa thấy qua, đổi lại là ta đánh chết cũng không có khả năng.”

“Ta có đôi khi cũng hiểu được là  bất khả tư nghị (khó có thể tin), bất quá thực sự rất kỳ diệu, tuy rằng chưa thấy qua, nhưng cảm giác như đã quen từ lâu. Ta cho tới bây giờ chưa từng hoài nghi hắn cái gì.”

“Ngươi sẽ không sợ đối phương là nữ?”

“Phương Viên…”

“Ân?”

“Ta sao trước đây không phát hiện ra ngươi là người độc miệng a? !”

“Ha hả, quá khen quá khen, độc tùy lúc a.”

Không khí hòa thuận, mọi người quầy quần ăn tiệc tết âm lịch (chắc là ăn tất niên). Vân Lộ thấy mụ mụ tới lập giơ tay, khiến Khổng Hữu Hằng than thở: “Cái này kêu là qua sông đoạn cầu a, tiểu tử thối, không có lương tâm.”

Diệp Vãn Vụ hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của con: “Làm tốt lắm, cho cha nuôi ngươi rớt trong mương rãnh hôi thối (nguyên văn là “điệu thối thủy câu lý”).”

Vân Lộ nặng nề mà “Ân” liễu một tiếng, khiến cho Khổng Hữu Hằng cười mãi.

Tiệc tối Tết âm lịch mỗi năm đều khác, thế nhưng Diệp Vãn Vụ cảm giác mỗi năm đều không có khác biệt lắm, hắn đối với chuyện này ít nhiều có hứng thú. Hắn thường lên mạng vào thời điểm này, không thích TV, thích ở bên cạnh máy vi tính vì nghĩ ít nhất trên máy tính còn có thể lựa chọn xem thứ mình thích, muốn xem cái gì cơ bản đều có.

Hắn nghe thấy tiếng chào của hai vợ chồng kia, liền ôm Vân Lộ vào phòng ngủ. Sau lần trước hắn kích động mà nói câu đó, hắn liền phát hiện không thấy Thần Sương online. Không biết ngày hôm nay có ở nhà hay không, nếu như có liền chúc mừng năm mới.

Giống như Diệp Vãn Vụ suy nghĩ, rất nhiều người cũng tìm cách giống như hắn. Thích lên mạng hơn xem TV.

Trong Tiên Tích số người so với bình thường không ít, hầu hết đều tham gia lễ chúc mừng trong trò chơi, trả lời vấn đề, sau đó đi tìm trong bảo khố. Trong bảo khố có vũ khí cũng như trang phục ngày lễ.

Diệp Vãn Vụ đã thấy trong thành chủ có người mặc trang phục mới cùng mọi người nói chuyện, bất quá hắn khán nhìn thấy mà thiếu chút cười chết, nhìn phía sau cảm giác rất giống địa chủ, phi thường béo, phi thường tròn, phi thường… có tiền tài nha.

Chỉ thấy mặc y phục vào liền có chữ: “Địa chủ gia lương thực dư dả a.”

Mọi người trên kênh thế giới cười nghiêng ngả, người nọ dường như không dừng được, cách một phút đồng hồ  nói một lần. Nguyên lai đây là chỗ đặc biệt của y phục, cả đêm nói: địa chủ gia lương thực dư dả a.

[ thế giới ][ Đa Lạp Mỹ ]: kháo, điều không phải ta nói!

[ thế giới ][ Đa Lạp Mỹ ]: địa chủ gia lương thực dư dả a.

Mọi người: …

[ hệ thống nêu lên ]: [ Tiểu Lộ tinh nghịch ] login

Tiểu Lộ cục cưng: “Ngươi đã đến rồi.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Hắc, ta bị lời nói của ngươi làm khổ a.”

Tiểu Lộ cục cưng: “== ”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Hai ngày trước ta nhìn thấy ngươi, thực sự.”

Tiểu Lộ cục cưng: “? ? ?” Hắn thế nào không biết?

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Thực sự không lừa ngươi, ta còn nhìn thấy hai nam nhân hôn nhau ở cửa, Vì vậy ta không dám bước lên quấy rối. Ta đoán trong đó có một hẳn là ngươi.”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ngươi nói giỡn!” Lão Thiên làm chứng a, hắn mới bị tên Trữ Kỳ sát thiên đao kia cường hôn một lần. Ngay đến cả cũng người họ Hạ kia làm tình cũng không có hôn môi.”Ngươi tìm được ở nơi nào?”

Tiểu Lộ tinh nghịch: ” tiểu khu XX tòa XX phòng XXXX.”

Tiểu Lộ cục cưng: “…”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ta không tìm lộn chứ?”

Tiểu lộ cục cưng: “Nếu như ngày hôm đó năm trước ngươi tìm đến khẳng định không lộn.”

Lần này đến lượt Tiểu Lộ tinh nghịch không nói gì, hắn thế nào biết Vãn Vụ dọn nhà?  Bất quá lại phải hỏi Ninh Uy lại vậy, vì sao cho hắn nhầm địa chỉ.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Vẫn ở thành phố này chứ?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ngươi thực sự ở A thị?”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Đúng, ta thực sự ở A thị. Vãn vụ, mang theo con đến gặp ta đi. Tuy rằng ta tìm lộn địa chỉ, thế nhưng năm ngoái ngươi chẳng phải ở đó sao, đương nhiên, ta còn có thể tiếp tục tìm, này cũng không khó, bất quá cảm giác tiếp tục điều tra nữa là không tôn trọng ngươi.”

Tiểu Lộ cục cưng: “Ta hình như chưa từng gặp qua võng hữu (bạn bè qua mạng).” Thần Sương hẳn sẽ không lừa gạt đi  TT thế nào luôn có cảm giác bị đưa vào bẫy.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ta cũng chưa thấy qua, vừa lúc thể nghiệm một chút.”

Tiểu Lộ cục cưng: “Vậy ngươi nói thời gian với địa điểm đi.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ngô… Ngày 16 tháng 4, 11 rưỡi trưa, tại sảnh lầu một Thần Viễn. Như vậy còn hai tháng nữa để hiểu rõ đối phương.”  Ngày đó là sinh nhật hắn, nếu như có thể, vừa kịp cả nhà ở với nhau.

Tiểu Lộ cục cưng: “Hảo, ngày 16 tháng 4, 11 rưỡi trưa ở Thần Viễn.” Thời gian cùng địa điểm đều tốt, sảnh một của Thần Viễn đúng là nơi an toàn.

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Chúng ta lưu lại phương thức liên lạc chứ?”

Tiểu Lộ cục cưng: “Không nên, đến lúc đó xem ai nhận ra ai trước. Nếu như nhận sai, có lẽ là không có duyên, có thể trực tiếp rời đi. Như thời gian ước định, nếu 15 phút không gặp được liền không đợi nữa.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Ta đây khẳng định có thể liếc mắt là nhận ra ngươi, bởi vì ngươi sẽ ôm Vân Lộ không phải sao?” Rất nổi bật nha.

Tiểu Lộ cục cưng: “Ta không có ngốc như vậy? Yên tâm, khẳng định sẽ không cho ngươi vì Vân Lộ mà nhận ra ta.”

Tiểu Lộ tinh nghịch: “Là ta ngốc, không nên nói ra, như vậy là có thể liếc mắt nhận ra, thất sách a.”

Tiểu Lộ cục cưng: “…”

Khổng Hữu Hằng cùng Ngô Phương Viên đều nhìn ra, Diệp Vãn Vụ gần đây rất hay cười, hỏi hắn hắn cũng không nói, bộ dáng cười khúc khích rất giống đòi nợ.

Diệp Vãn Vụ từ đêm 30 đó rất hay nghĩ đến người sẽ gặp mặt, không hiểu đích có chút khẩn trương, chờ mong. Kỳ thực cười cũng rất bình thường, chỉ là Khổng Hữu Hằng với Ngô Phương Viên không biết nguyên nhân, sở dĩ nhìn hắn thấy giống như đầu óc có điểm… Không bình thường.

Thời gian mặc dù lâu, nhưng mỗi ngày lên mang một chút, liền không cảm thấy vất vả lắm. Vân Lộ cũng lớn hơn không cần uống sữa liên tuc nữa, mà là có thể ăn giống người lớn, số lần uống sữa giảm xuống hai lần một tuần. Hơn nữa hắn buổi tối cũng không tỉnh lại khóc nháo, thế nên thời gian của Vãn Vụ cũng nhiều hơn. Chỉ cần tại ban ngày bồi con chơi một lúc, hắn buổi tối tắm rửa xong ăn no rồi lăn ra ngủ.

Đảo mắt cái đã tháng ba, tuyết ven đường đều chậm rãi tan. Tháng này, khiến cho Vãn Vụ kinh hỉ chính là Vân Lộ dã có thể đi lại một chút. Tuy rằng thân thể mập mạp đi hơi lắc lư, nhưng chỉ cần có nơi bám, hắn có thể tự đi lại được. Không cho hắn đi hắn liền không muốn.

Diệp Vãn Vụ mỗi ngày đều cầm tay nhỏ dạy hắn tập đi. Tuy rằng khom lưng phi thường mệt, thế nhưng nhìn Vân Lộ hài lòng cái gì cũng không quan trọng nữa. Lúc hắn gọi “mụ mụ” dáng vẻ đích thực là thiên chân khả ái (ngây thơ, đáng yêu), khiến cho Diệp Vãn Vụ cũng chỉ đành tiếp nhận. Muốn thay đổi chắc phải đợi hắn lớn hơn, lúc đó mới có thể lý giải vấn đề.

Vân Lộ mặc bộ đồ gấu bông rất khả ái đứng trên ghế sô pha, hai cái mông nhỏ lắc lắc, cũng không biết là bắt chước chương trinh ca nhạc thiếu nhi trên TV hay tại hắn đứng không vững.

Diệp Vãn Vụ ngồi gần đấy, Vân Lộ vẫn tiếp tục chơi đùa, thỉnh thoảng kêu một tiếng: “Mụ mụ ~ ”

Người bị gọi lên tiếng trả lời, thế là hắn liền vui vẻ, cái gì cũng không nói tiếp tục chơi đùa.

Cuộc sống cứ như thế ấm áp, giống như màu hoa hải ấm áp.

Tháng tư vừa đến, trên cành cây đã tràn ngập lá non. Vân Lộ ngồi im không chịu được, lúc nào cũng muốn chạy ra ngoài. Hắn thường lói kéo Vãn Vụ ra hướng cửa, Diệp Vãn Vụ hiểu được ý hắn là muốn ra ngoài chơi, thế là lại mang hắn ra ngoài phơi nắng, khom lưng đuổi theo con.

Ngày 13, mặt trời đặc biệt tốt, bầu trời một điểm mây cũng không có, gió thổi qua, mang theo mùi cỏ cây thơm ngát nhẹ nhằng lượn qua thành thị. Diệp Vãn Vụ dọn nhà liền tìm được bộ đồ cha con, kết quả vừa vặn để Vân Lộ nhìn thấy. Hắn điệu bộ chỉ mình nói: “Mặc mặc, mặc mặc.”

Diệp Vãn Vụ nghĩ hiện tại ấm áp cũng thích hợp mặc, liền mang bộ đồ ra cho Vân lộ. Hơi lớn một chút, quần cũng hơi rộng, nhìn qua có điểm thùng thình. Bất quá hiệu quả phi thường tốt, trái lại khiến Vân lộ càng béo tốt hơn.

Diệp Vãn Vụ ôm con, dự định xuất môn đi dạo. Ngày hôm nay sáng sớm tỉnh lại thì không hiểu sao lại nghĩ, đi xem qua Thần Viễn một chút.

Vân Lộ tóm lấy áo hắn: “Mụ mụ, mặc mặc.” Ý tứ của hắn là mụ mụ cũng mặc giống như Vân Lộ đi.

Diệp vãn vụ rất nhanh hiểu được, cắn răng một cái giậm chân: “Hảo, mặc mặc!” Mất mặt thì mất mặt, khả ái liền khả ái, con vui vẻ là tốt rồi TT

Vì vậy, hai người mặc đồ bộ cha con rời nhà đến Thần Viễn…

…………………..

Tiêu: bé Vân Lộ thiệt kute :*

Hì hì, nghe nói tác giả lúc viết bộ này đang có thai, tên bé cũng là Vân Lộ, hảo đáng yêu nha~

Sắp đến Tết rồi, bề bộn nhiều việc nên có chương mới up luôn chương đó :* hì hì, tiến độ sẽ chậm một chút nha~

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: