Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 22

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Chương 22. Thẳng thắn

Diệp Vãn Vụ tự nhận da mặt mình không dày bằng ai kia, chỉ có thể im lặng ngồi không thèm nói (nhắc) lại.

Trong xe yên tĩnh khiến người ta có chút khẩn trương. Cũng may, Vân Lộ thỉnh thoảng nhìn hắn kêu “Mụ mụ “, nghe được trả lời liền quay sang Thần Sương kêu “Ba ba “, như vậy nhiều lần, làm không biết mệt.

Ước chừng nửa tiếng sau, xe chậm rãi dừng ở một nhà hàng kiểu Trung Quốc tên  “Danh thiện”.

Nhà hàng làm ăn có vẻ tốt, bởi vì vừa đúng giờ ăn trưa, thế nên lúc bọn họ bước vào liền thấy rất nhiều người.

“Hình như không còn chỗ, nếu không chúng ta đổi nơi khác?” Diệp Vãn Vụ ôm con trốn sau lưng Hạ Thần Sương đề nghị. Nhiều người quay lại nhìn bọn họ như vậy, thực không quen.

Hạ Thần Sương đem vợ con từ sau lưng kéo ra, nói: “Không quan hệ, có chỗ.”

Quả nhiên, hắn vừa dứt lời, quản lý cũng xuất hiện trước mặt bọn họ.”Thần ca, tới dùng bữa?” Người kia hỏi Hạ Thần Sương.

“Ân, còn có chỗ khồng?”

“Có có có, chỗ cũ có thể chứ?”

“Như vây là hay nhất.”

Quản lý không nói hai lời đưa bọn họ vào một gian phòng.

Bên trong rất thanh tĩnh, nhưng lại có thể thấy được quang cảnh ngoài cửa sổ. Bất quá nếu như nói ba người ăn, nơi này thật là lớn ta, huống Vân Lộ vẫn chỉ là một đứa nhỏ.

Không bao lâu phục vụ đem menu ra. Hạ Thần Sương trực tiếp đưa menu cho Diệp Vãn Vụ: “Ngươi thích ăn cái gì liền gọi cái đó.”

Diệp Vãn Vụ tiếp nhận, trước tiên chọn cho Vân Lộ. Tiểu tử kia hiện tại đại đa số đều ăn cháo, ăn cháo có nhiều dinh dưỡng. Diệp Vãn Vụ xem nửa ngày quyết định chọn một bát cháo rau cho hắn, sau đó gọi hoa mai cao (bánh ngọt hoa mai), sau đó liền đem menu cho Thần Sương: “Ta không kén ăn, tùy tiện ngươi chọn.”

Hạ Thần Sương cũng không từ chối, dù sao hắn đã tới vài lần ở đây, Vì vậy biết được món nào đặc sắc. Cuối cùng chọn mấy món.

Phục vụ bàn cầm ra. Cửa vừa đóng Diệp Vãn Vụ đã kêu lên: “Xa xỉ, hai chúng ta căn bản ăn không hết nhiều như vậy.”

Có lẽ là thói quen nói chuyện trong game, lại nghĩ rằng dù sao cũng quen biết nhau, cũng không cảm thấy mất tự nhiên lắm, huống bọn họ cũng không phải loại người như vậy, chính vị vậy Vãn Vụ cũng không cảm thấy mất tự nhiên.

Hạ Thần Sương cũng không cảm thấy xa lạ, hắn cười nói: “Lần đầu tiên ăn, ăn nhiều như vậy cũng không sao, lần sau chú ý là tốt rồi.” Lão bà gặp mặt gia đình, cảm giác này cũng không sai biệt lắm.

Diệp Vãn Vụ nói xong ới nghĩ mình nói thẳng quá, hắn có chút hối hận. Trong phòng an tĩnh một lúc, sau đó Vân Lộ đột nhiên rùng mình một cái.

“Mụ mụ ~ ”

“Toilet ở nơi nào? Nhanh lên một chút nhanh lên một chút.” Diệp Vãn Vụ ôm con đứng dậy, tiểu gia hỏa này rõ ràng là muốn hư hư nha. ( bé mún đi vệ sinh~)

“Đi theo ta.” Hạ Thần Sương liếc mắt nhận ra, biểu tình của thằng con có chút quái dị.

Vân Lộ bị Diệp Vãn Vụ ôm hư hư, an tĩnh vỗ tay nhỏ bé.

Hạ Thần Sương hỏi Diệp Vãn Vụ: “Hắn hiện tại không cần mặc bỉm nữa?” Rõ ràng còn nhỏ như vậy…

Diệp Vãn Vụ đặt con ở trên mặt bồn cầu giúp hắn cởi quần: “Hắn hiện tại buồn sẽ biết cách biểu đạt, chính vì vậy nên không cần. Trước ban ngày cũng dùng, hiện tại cũng chỉ dùng buổi tối.”

“Khanh khách, ba ba, tẩy tẩy, tẩy tẩy.”

“Mụ mụ tẩy tẩy, ngươi yên lặng chút đi.” Diệp Vãn Vụ vỗ tay nhỏ bé của Vân Lộ, lực đạo không nặng, nhưng cũng có thể hả giận một chút.”Ba ba” hai chữ điều không phải gọi hắn, hắn vừa nghe liền phiền muộn T-T

“Ba ba tẩy tẩy.” Vân Lộ dấu tay nhỏ ở sau lưng không cho Vãn Vụ chạm.

Hạ Thần Sương thấy có ý tứ, nhéo nhéo chóp mũi của con: “Ba ba tẩy cho ngươi?”

Vân Lộ nặng nề mà gật đầu: “Ân, ba ba tẩy tẩy.”

Diệp Vãn Vụ tâm tình lúc này không thể dùng hai chữ “bi thương” để hình dung. Nếu như có thể nói ra, hắn thật muốn ngồi xổm ở góc nhà cho chó cắn, thực là khi dễ người. Hắn nhẹ nhàng thở dài, bất đắc dĩ nói: “Ta đây giúp ngươi xăn tay áo, rồi để cho ba ba giúp ngươi tẩy?”

Vân Lộ không hiểu lắm, giương mắt nhìn Vãn Vụ.

Diệp Vãn Vụ chỉ chỉ tay áo hắn nói: “Mụ mụ giúp Vân lộ xắn ống tay áo, sau đó để baba giúp Vân Lộ tẩy được không?”

Vân Lộ nghĩ một lúc, giống như hiểu nói “hảo” một tiếng.

Diệp Vãn Vụ trong lòng tức chết đi được, bất quá không thể phát hỏa với con, hắn chỉ có thể rất không cẩn thận, rất không cố ý lúc xoay người liền cho Thần Sương một cước, giả vờ rất áy náy nói: “Xin lỗi, ta không phải cố ý.”

Hạ Thần Sương hít sâu, sau đó ưu nhã cười: “Không quan hệ, ta biết là ngươi cố tình là tốt rồi.”

Vân Lộ được ba ba ôm vào trong lòng giúp rửa tay, hoàn toàn không biết hai vị song thân đang ngầm đấu đá nhau.

Rửa xong rồi lau khô, ba người trở về phòng ăn. Vãn Vụ ôm Vân Lộ đi trước, Hạ Thần Sương ở trong toilet tiếp điện thoại. Mà Thần Sương lại một mặt không muốn cho Vãn Vụ biết.

Diệp Vãn Vụ trở lại phòng đã thấy có hai món cũng một bát cháo, có thể thấy được tốc độ cực nhanh.

Không bao lâu sau Hạ Thần Sương cũng trở lại, hắn vào cửa được một lúc liền có tiếng gõ cửa. Bọn họ đều tưởng là phục vụ, không hề nghĩ ngợi liền mở cửa. Nhưng không phải phục vụ mà là mấy cô gái.

“Hạ tổng, ta cùng bạn học đi ăn, thế nhưng không còn chỗ, đi tìm chỗ khác cũng mất thời gian, chúng ta có thể ngồi chung được không? Chúng ta tự trả.” Trong đó một người nói.

Diệp Vãn Vụ hiếu kỳ nhìn một chút, Vân Lộ ăn một chút cũng nhìn sang.

Hạ Thần Sương liếc mắt nhận ra kia là em gái Đào Vũ, người khiến hắn suýt chút nữa mất Vãn Vụ. Hắn cười nhìn mấy cô gái trẻ, khép cửa lại: “Xin hỏi ngươi là vị nào?”

Triệu Nguyệt Dương khuôn mặt biến sắc. Phía sau có một vài người bạn, nàng cũng chỉ mang hy vọng được nói chuyện một chút, dù sao lúc nàng tới cũng chỉ thấy một mình Hạ Thần Sương bước vào phòng, người này như thế nào không nể tình.

“Ách… Ta là em gái Đào Vũ nha.” Ngại mất mặt mũi, Triệu Nguyệt Dương cười trừ một chút.

Kết quả, hạ thần sương “Nga” liễu một tiếng mở ra một khoảng trống, để các nàng thấy người ở bên trong, sau đó nói: “Con ta phi thường sợ người lạ, không thích cũng người lạ ăn. Xin lỗi.”

Một đám con gái sắc mặt không được tốt rời đi, nhất là Triệu Nguyệt Dương.

Hạ Thần Sương đóng cửa lại, nhìn Diệp Vãn Vụ đang bình thản ăn.

“Ngươi dường như có địch ý với các nàng?” Diệp Vãn Vụ đút cháo cho con hỏi.

“Này ngươi cũng nhìn ra?”

“Người mù mới không nhìn ra.”

“Người vừa nói kia là em gái của một kỹ thuật viên trong công ty.  Năm ngoái hại ta gây mâu thuẫn với ngươi trong game. Thực sự là càng nhìn càng không vừa mắt.”

“Nàng như thế nào biết ta là nam?”

“Ta ban đầu cũng không rõ, sau lại nghe anh nàng nói chỉ là chiêu đổ dầu vào lửa. Lúc đó ai cũng không biết ngươi là nam, thế nhưng ngươi lại thẳng thắn nói ra.”

“A, ta đây chẳng phải là nên cảm tạ nàng?”

“Vì sao?”

“Ta sợ ngươi biết ta lừa ngươi, nếu không có nàng, chúng ta nhất định không cùng một chỗ.”

“Ngươi nói như vậy  sai rồi. Nếu như thật sự có duyên, vô luận ra sao cũng ở cùng một chỗ.” Hạ Thần Sương lắc lắc ngón trỏ xấu xa cười: “Nguyên lai phu nhân nghĩ muốn cùng ta một chỗ, thực sự là vi phu chi hạnh (may mắn) a.”

Diệp Vãn Vụ cúi đầu ăn, không hề hé răng. Hắn vừa này nói không nghĩ kỹ== lúc này nên hảo hảo nghĩ lại.

Thức ăn được mang thêm, Hạ Thần Sương yên lặng gắp cho Vãn Vụ, bởi vì hắn luôn chiếu cố con nên không kịp ăn.

Trong phòng chỉ còn nghe được tiếng nhai nuốt của Vân Lộ cùng với tiếng gắp thức ăn.

Hạ Thần Sương nhìn Diệp Vãn Vụ cười cười nói: “Ta nghĩ ta vừa nói sai, hẳn nên nói là lão bà của ta sợ người lạ, điều không phải con ta sợ người lạ. Vân Lộ so với ngươi sinh động hơn.”

“Ân… Hoàn hảo, kỳ thực ta bình thường cũng không phải ít nói, bất quá uy hắn ăn thì thói quen không nói.”

“Vì sao?”

“Khi còn bé đều là uống sữa, uống uống rồi ngủ, ta nếu như nói hắn sẽ không ngủ. Vì vậy tốt nhất là không nói, hiện tại thói quen cho hắn ăn sẽ không nói. Hơn nữa nói dễ khiến hắn phân tâm, như vậy hắn cũng ăn không ngon.”

“Thì ra là thế. Được rồi, ngươi ở tiểu khu Hoa Lạc?”

“Đúng vậy, ngươi thế nào biết?”

“Ở đó gặp qua ngươi vài lần, nãi nãi ta ở gần đó, ta cũng hay qua đó. Lần trước ngươi không phải gặp nãi nãi ta ở đó sao?”

“Nga, đúng rồi.”

“Xem ra ta phải đem bán nơi ta đang ở đi, sau đó sang ở bên nhà nãi nãi.”

“Vì sao?”

“Nơi ta ở cách ngươi quá xa, gặp nhau sẽ không tiện.”

“…”

Hạ Thần Sương tính toán đem bán nơi ở hiện tại đi, sau đó mua một phòng cạnh nhà Vãn Vụ,  có lẽ nên nói chuyện thẳng thắn với nãi nãi.

Diệp Vãn Vụ cho con ăn cũng thỉnh thoảng ăn một chút, đến khi thấy no rồi mới nói: “Thần sương, ngươi thực sự thích ta?” Hắn nghĩ mói việc xảy ra hơi bất ngờ, giống như mộng đẹp biến thành hiện thực, ngược lại thấy không đúng.

Hạ Thần Sương nghe vậy dừng một chút, nói: “Khụ, ta lớn như vậy lần đầu tiên viết thư tình.” Đến chuyện vĩ đại của tuổi trẻ hắn cũng làm, đương nhiên là thật rồi.

Diệp Vãn Vụ nghe đáp án không nói gì.

Hạ Thần Sương buông đũa, trịnh trọng nói với người đối diện: “Vãn Vụ, ngươi có thể nghĩ mọi chuyện diễn ra quá nhanh, kỳ thực chúng ta tuy rằng gặp nhau mới vài lần, nhưng thời gian quen biết đã một năm, ngươi không nên nghĩ nhiều quá, có thể cùng nhau chơi lâu như vậy chắc chắn phải có tâm tư? Thuận theo tự nhiên là tốt rồi, cứ sinh hoạt như thế này, chỉ cần hai ta cùng nhau nỗ lực, đều mong muốn chuyện tốt đẹp là được. Quan trọng nhất là có tâm.”

Diệp Vãn Vụ đáp khẽ, cúi đầu uống trà.

“Được rồi, ngươi biết nấu ăn chứ?”

“Cũng khá.”

“16 này sinh nhật ta, ta muốn ăn đồ người làm.”

“…” Khuôn mặt thành thực, “Ngươi thích ăn cái gì?”

“Ăn thịt.”

“Ngươi thực sự rất thẳng thắn.”

“Yên tâm, ngươi rất nhanh sẽ phát hiện ta ở rất nhiều phương diện đều thẳng thắn.”

“…”

…………………………………….

Tiêu: hú hú, sắp đến Tết rồi, các nàng chuẩn bị Tết đến đâu rồi!

Thích nhất là Tết được mừng tuổi (0v0)/~ các nàng thích mừng tuổi gì nào ~

Content Protection by DMCA.com

loading...

4 Responses

  1. kaneritowa says:

    hú hú…….nàng mừng tuổi gì ta cũng thích hết ^o^

  2. Thiên Hậu says:

    đợi chờ là hạnh phúc!!!!
    cuối cùng 2 anh cũng đã gặp nhau rồi!
    T.T Vân Lộ thật đáng yêu!
    đáng yêu chết đi mất! oa~~~~~~~~~~~~~~~~
    ta mún quà mới là Tân lang biến tân nương hay vài chương của bộ này!
    năng nỉ đó *kéo áo*
    ta thiệt kết 2 bộ đó!
    chúc các nàng (thì phải) ăn tết vui vẻ nha!!! hun hun

    • Minh Tiêu says:

      he he, yên tâm Kiều thượng chắc chắn có chương mới, còn Tân Lang thì chưa chắc, dạo này nàng Robin ko liên lạc được, chắc đang mải chơi Tết *hắc hắc*
      Tiêu là con người chăm chỉ mờ, yên tâm sẽ có quà cho nàng *nhảy nhót*
      Ăn tết vui vẻ nha nàng ~

Để lại bình luận

%d bloggers like this: