Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 24

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Chương 24. An nhàn

            Thời gian gặp gỡ người kia liền phát sinh một loại cảm giác, nếu như phải cụ thể hình dung thì thực không rõ ràng, thế nhưng nếu đem đơn giản hoá một chút, đó chính là “Hạnh phúc”

Diệp Vãn Vụ lôi kéo Thần Sương lặng lẽ bước vào phòng ngủ, chỉ thấy Vân Lộ đúng như lời hắn nói tứ chi mở rộng ngủ rất ngon lành. Ngọn đèn nhu hòa bao quanh thân thể nhỏ bé của hắn, khiến trong lòng người tràn ngập cảm giác ấm áp.

“Thú vị chứ?” Diệp Vãn Vụ nhẹ giọng hỏi người bên cạnh.

“Giống thiên sứ.” Hạ Thần Sương dứt lời cẩn thận sờ mặt con.

Thiên sứ thấy hai má ngứa ngứa, mất hứng xoay người một cái, quay mông nhỏ về phía song thân.

Hạ Thần Sương nhìn thấy cái mông nhỏ  của con có cái đuôi nhỏ liền bật cười.  Thật giống một con heo nhỏ, vẫy vẫy đuôi nhìn thật khả ái.”Ngươi mua?” Hắn hỏi vợ đang đặp chăn cho con.

“Ân, hắn có rất nhiều quần áo giống như vậy.” Diệp Vãn Vụ biết cái đuôi heo kia hấp dẫn người nào đó liền nói.

“Ta xem ngươi ban ngày mặc chính là đồ giống như Vân Lộ.”

“Đó là Vân Lộ chọn.” Diệp Vãn Vụ nói xong đột nhiên nhớ đến một việc. Hắn rất nhanh quan sát Thần Sương một chút, kết quả là cười thầm trong lòng. Con trai có lẽ đã dự tính trước, quà sinh nhật có lẽ không cần mua.

“Ngươi giống như rất hài lòng?”

“A?” Hắn biểu hiện rõ ràng như vậy sao? “Ta không có a.” Hay hài lòng cũng không thể để người khác biết.

“Quên đi, đi ra ngoài cùng ta xem TV chút.”

“Ân, hảo.”

Cửa mở để lại một khe nhỏ bé, có thể nhìn Vân Lộ một chút, xác định hắn đang ngủ ngon giấc hai người mới ngồi xem TV.

Xấu hổ dường như chậm rãi xuất hiện. Diệp Vãn Vụ thực sự không biết nói gì. Thần Sương hình như đang chọn chương trình, cũng một nói với hắn lời nào.

Chỉ chốc lát sau, TV rốt cuộc dừng lại ở một chương trình. Là chương trình rất phổ biến ngày trước Vãn Vụ có xem qua, là “Brokeback Mountain.” (nga~ phim nổi tiếng nha~ *hắc hắc*) . Hắn không được tự nhiên ngồi dịch ra một chút, trong lòng nghĩ Thần Sương ngươi nhất định là cố ý? Chính là cố ý? Chính là cố ý nha?

Hạ Thần Sương không để ý, thoải mái ôm lấy Vãn Vụ vào lòng. Diệp Vãn Vụ cứng ngắc, hắn nhìn phòng bếp một chút nói: “Ta đi lấy nước, ngươi uống gì?”

“Uống sữa đi, ta rất hay mất ngủ, không thể uống trà hay cà phê.”

“Nga.”

Diệp Vãn Vụ nghe vậy đi vào phòng bếp, chỉ cầncó thể thoát khỏi vòng tay hắn, quản hắn uống sữa trâu hay sữa bò. Ân, sữa, sữa…

Hạ Thần Sương không xem TV nữa, từ lúc Vãn Vụ đứng dậy cũng chỉ nhìn hắn. Diệp Vãn Vụ cảm giác đứng ngồi không yên, nhưng cũng không dám quay đầu lại.

Sữa bột cho vào trong bình chứa, làm nhiều đã quen tay. Sau đó lại dùng nước ấm đổ vào, đẩy nắp lại.

Diệp Vãn Vụ cầm sữa hướng tới sô pha đưa cho Thần Sương.

Hạ Thần Sương nghĩ thấy kỳ quái lại càng thấy kỳ quái hơn.”Cho ta cái này làm cái gì?” Hắn hỏi.

“Uống nha, ngươi điều không phải muốn uống sữa sao?”

“…” Hạ Thần Sương ấn ấn thái dương: “Vãn vụ, ngươi xác định đây là cho ta uống?” Núm vú cao su trẻ con… Trời ạ, đây không phải cho trẻ con bú sao?

“Ân?” Diệp Vãn Vụ nghe vậy cúi đầu vừa nhìn: “//(ㄒoㄒ)//” tại sao có thể như vậy…

“A, ngươi tại sao lại khả ái như vậy.” Hạ Thần Sương đem thứ kia đặt lên bàn, tay trái kéo người đang đỏ mặt kia vào hôn một cái. Hắn tay trái ôm lấy lưng vợ, tay phải ôn nhu vuột ve cần cổ mảnh khảnh của người kia.

Diệp Vãn Vụ có cảm giác khó thở. Đây là lần đầu tiên Thần Sương hôn hắn, hắn có điểm trở tay không kịp. Một chút tư tưởng chuẩn bị không có, một điểm tinh thần chuẩn bị cũng không có, tầm tình hoảng loạn bị chặn ở cổ họng không thể nói ra, hai tay chỉ có thể chặt nắm quần áo Thần Sương.

Hạ Thần SƯơng chỉ cảm thấy sự lãnh tĩnh của hắn hoàn toàn bay mất, cỗ nhiệt lưu trong người lan tỏa đi khắp nơi. Ông trời chứng dám, hắn tới đây không phải để bổ xung chỗ thịt thiếu trên bàn ăn tối nay, thế nhưng hiện tại, hình như không phải do hắn, thân thể hoàn toàn không bị khống chế a. (anh định đổ bừa cho ai hả ~)

Hạ Thần Sương buông người trong lòng đang hít thở không thông ra: “Vãn Vụ, có thể chứ?” Thanh âm của hắn bởi vì nhuốm màu dục vọng nên có phần trầm thấp.

Dưới ánh đèn mờ mọi thứ thực trở nên huyễn hoặc , Diệp Vãn Vụ chỉ cảm giác bên tai giống như thuốc độc, thanh âm đầy ma lực. Vì vậy hắn rốt cuộc hồi phục hô hấp gật đầu.

Hạ Thần Sương lúc này ôm hắn hướng phòng ngủ đi, thế nhưng vừa đến cửa bị Vãn Vụ ngăn lại. Vân Lộ tuy đã ngủ nhưng hắn vẫn cảm thấy không được tự nhiên.”Đi phòng khách.” Hắn nhỏ giọng nói.

Hạ Thần Sương nghe lời hắn, ra phòng khách.

Ngày lễ tình nhân đã qua hai tháng, bọn họ cũng chưa gặp người nào khác. Đang ở tuổi huyết khí tràn đầy, ai cũng không có khả năng ôm thân thể vợ mà thờ ơ. Nhưng chuyện xảy ra, ở đây không phải khách sạn, Vãn Vụ cũng không chuẩn bị thuốc bôi trơn hay áo mưa, hắn cho tới bây giờ cũng không nghĩ phải sử dụng nhanh như vậy a.

Tại thời khắc then chốt như vậy, chuông cửa vang lên…

“Ách… Ta đi mở cửa.” Diệp Vãn Vụ sửa sang lại quần áo từ trong lòng Thần Sương đi ra. Hắn đại khái đoán được người nhấn chuông cửa giờ này là ai, vừa lúc hắn còn có thể mượn này nọ. Thần Sương kĩ thuật vẫn còn chưa tốt ( còn non lắm =]]), hơn nữa hắn cái kia có chút (lớn nga~ phải hông *chớp mắt*)… Dù sao hắn vẫn không đủ can đảm nếm thử khi không dùng thuốc bôi trơn.

Hạ Thần Sương mặc dù có chút cấp bách, nhưng hắn cũng muốn xem người nào đến, chính vì vậy cũng không ngăn cản.

Diệp Vãn Vụ mở rộng cửa, quả nhiên là đôi vợ chồng Khổng Hữu Hằng.”Đôi ta nghĩ ngươi đêm nay cần cái này, Vì vậy đưa tới.” Khổng Hữu Hằng đưa một cái túi cho Vãn Vụ. (quả nhiên là huynh đệ tốt nha~)

Ngô Phương Viên biểu tình là lạ, Vãn Vụ nhìn không rõ, bất quá hắn vừa mở ra túi liền biết, bởi vì bên trong chính là thứ hắn cần.

Lúc này Hạ Thần Sương có chút nóng ruột đi ra. Quần thì vẫn mặc, nhưng áo sơmi  chỉ còn một nút đóng. Hắn bày ra tư thế chiếm hữu ôm lấy Vãn Vụ từ đằng sau, vấn: “Hai người là?”

“Ta bằng hữu, Không Hữu Hằng, Ngô Phương Viên. Bọn họ ở bên cạnh.” Nói xong Diệp Vãn Vụ chỉ người ở bên cạnh : “Hạ Thần Sương, ta…”

“Hắn lão công.” Hạ Thần Sương thấy hắn không biết phải nói thế nào liền săn sóc mà nói đỡ.

“Hạnh ngộ ~” hai bên bắt tay nhau, bầu không khí hài hòa.

Khổng Hữu Hằng nói xong ôm vợ : “Chơi đùa phải vui vẻ nha, Hạ tiên sinh đừng quên lúc rảnh rỗi mời ta với lão bà ăn cơm.” Nói xong thức thời rời đi. Hắn với Ngô Phương Viên là bằng hữu tốt của Vãn Vụ, mới ăn cơm cũng là chuyện đương nhiên.

Đóng cửa, Hạ Thần Sương hỏi: “Là một đôi?”

Diệp Vãn Vụ gật đầu: “Ân.”

Nói ngắn gọn một chút rồi tiếp tục chuyện ban nãy, chuyện xen vào cũng không ảnh hướng đến nhiệt độ của nơi nào đó. Diệp Vãn Vụ cởi cúc áo cuối cùng trên người Thần Sương: “Sau này không được mặc như vậy cho người các nhìn!” Như vậy gợi cảm, khiến hắn phiền muộn a. Chích là thực sự nhìn rất hảo.

“Vì sao?” Biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: “Ngươi cũng mặc áo ngủ vậy.”

“Ta mặc áo ngủ cũng không lộ ra đâu a, ngươi đó là có phong hoá.”

“Thực không thành thật.” Hạ Thần Sương khẽ cắn lỗ tai Vãn Vụ: “Nói thẳng ngươi không muốn người khác nhìn ta là tốt rồi?”

Diệp Vãn vỤ trong nháy mắt câm miệng, trong lòng nghĩ ngươi đúng là da mặt dày.

“Ngươi ở trong lòng mắng ta, ta như thế nào biết.” Hạ Thần Sương dứt lời dùng ngón tay có thuốc bôi trơn tham tiến vào nơi tư mật của Vãn Vụ.

Diệp Vãn Vụ không dám nghĩ, càng không dám nói. Chỉ có thể liều mạng nhịn xuống  tiếng rên rỉ. Gần giống lần trước, lần này kích thích lớn hơn nữa, bởi vì biết được người phát sinh quan hệ là Thần Sương, tâm lý  sung sướng giống như nhiệt huyết sôi trào.

Hạ Thần Sương cũng như vậy, lúc tiến nhập có cảm giác thoái mái hơn lần trước, rốt cuộc  có thể hoàn toàn viên mãn. Diệp Vãn Vụ ở dưới thân hắn dưới thân đong đưa, thỉnh thoảng khống chế không được rên rỉ truyền đến, căn bản không thể dùng hai chữ “tuyệt vời” để hình dung. Mồ hôi lấp lánh chảy xuống, tình sắc nhưng ấm áp.

Diệp Vãn Vụ như lọt vào trong sương mù, cảm giác thẹn thùng biến mất mà dân ftraamf luận vào, ngủ bao lâu cũng không biết.

Lúc tỉnh dậy trời đã sáng rồi, đây là hắn bình thường đều dậy tương đối sớm. Vân Lộ đã tình ở bên cạnh hắn chơi gấu bông. Bất quá nhóc con kia một chút cũng không khóc nháo, hắn lúc đầu không để ý, vừa nhìn mới phát hiện, hắn lại nhớ ra mình ngủ ở trong phòng ngủ. Thân thể hẳn đều được tẩy sạch sẽ, không có cảm giác khó chịu,  ngoại trừ thắt lưng đau.

Thần Sương không có ở đây, nhưng trên bàn lưu lại một tờ giấy.

《 lão bà:

Tây trang của ta bị ngươi làm nhăn, không có quần áo nên phải sang chỗ nãi nãi lấy, buổi trưa gọi điện cho ngươi. Thân

Thần Sương 》

“Mụ mụ, ăn ăn ~” Vân Lộ nhào vào trong lòng Vãn VỤ đòi bữa sáng.

Diệp Vãn Vụ đứng dậy xuống đất, người lảo đảo, hơi không đứng vững. Vân Lộ thấy thế  kêu một tiếng êm ái “Mụ mụ ~”, khiến cho người bị gọi không có ý tứ nhìn con nửa ngày.

Miễn cưỡng đi cho con ăn sữa, bản thân cũng ăn một chút, lúc này mới có cảm giác.

Bảy giờ bốn mươi, Diệp Vãn Vụ mặc quần áo ôm con ra cửa. Nói hay là đi phơ nắng, trên thực tế, chính là muốn tiễn người nào đó đi làm. Vân Lộ không biết, nếu không nhất định Vãn Vụ bị con trai khinh bỉ.

Tựa như lần trước gặp nhau, Hạ Thần Sương bảy giờ năm mươi xuất môn, Diệp Vãn Vụ nhìn thấy hắn từ xa.

Hạ Thần Sương cũng thấy bóng dáng ôm con quen thuộc. Nắng sớm vừa vặn chiếu vào trên người họ, tựa như lần đầu nhìn thấy, khiến cho hắn có cảm giác ấm áp an nhàn.

Hắn đánh xe lại gần, nghe thấy Vân Lộ cười gọi “Ba ba” .

Diệp Vãn Vụ phất phất tay với hắn, hắn chạy chậm lại để Diệp Vãn Vụ lại gần. Sáng sớm người không nhiều lắm, nhưng hắn lá gan lớn, ngay trong tiểu khu nhanh chóng hôn vợ một cái, sau đó nói: “Buổi tối gặp.”

Diệp Vãn Vụ quên phản ứng, ngược lại Vân Lộ cấp ba ba một cái hôn gió dữ dội. (đáng iu chết ta~)

Chìm đắm trong hạnh phúc nên không biết, cử động của bọn họ vừa văn rơi vào mắt Bạch Dung Ngọc thái thái (bà nội anh Sương =]]) đang trên đường đi tập dưỡng sinh về. (nga~)

………………………………

Tiêu: nga~ xem các anh giở trò lừa bà nội rồi bị bà nội lừa lại =]]

Content Protection by DMCA.com

loading...

4 Responses

  1. Thiên Hậu says:

    tem a~~~~~~~~~~~~~~~~~
    chưa đọc!
    chút đọc! mai ta com~~~
    có thể không com~~~
    T.T
    thông củm a~~~~~
    Kay ko thích đọc bằng máy tính!
    mai com mai com nhá!
    hun~~~

    • Minh Tiêu says:

      *ôm ôm* hi hi~ thế nào cũng đc :X

      • Thiên Hậu says:

        đã đọc tối qua~~~~~~~~
        Kay đã quay trở lại com đê~~~~~~~~~
        khửa khửa~~~ *cười bỉ ổi*
        cảnh HOT ko chi tiết T.T thích cía dáng nằm ngủ của Vân Lộ
        cùng cái cảnh gia đình hạnh phúc lúc sáng sớm!
        bà bắt gặp rồi, không biết có nghe vân Lộ gọi baba không nhỉ?
        vẫn mong chờ chương tiếp theo!
        tối nay càng tốt!
        mình hơi tham nhỉ, trong khi mình edit thì cả tuần mới lòi ra 1 chương!
        đi góc phòng tự kỉ

      • Minh Tiêu says:

        he he. truyện ta dịch hầu như toàn truyện nhẹ nhàng cả mà (căn bản đọc H được nhưng dịch thì ko =”=)
        *hắc hắc* ta edit tùy hứng thui, khi nào rảnh thì làm, có khi tuần đc 1 chương, hí hí

Để lại bình luận

%d bloggers like this: