Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Chương 25

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh tiêu♥

Chương 25. Hù dọa

            Hạ thần Sương đánh xe rời đi còn Vãn Vụ không trở vào nhà vội, hắn ôm Vân Lộ đi quanh vườn, dạy hắn từ  “Lá cây”.

“Vân Lộ, nhìn cái này, lá cây.”

“Nha nha.”

(trong tiếng Trung, từ “lá” [] phát âm giống “nha” hay là “ya” [] )

Diệp Vãn Vụ cười, chỉ vào chân nhỏ của Vân Lộ cười nói: “Cái này là nha nha.” Sau đó chỉ vào lá cây: “Cái này là lá cây.”

Bàn tay nộn nộn nhỏ nhỏ của Vân Lộ cầm lấy lá cây: “Nha nha.”

Diệp Vãn Vụ kéo tay hắn khỏi phiến lá nói: “Quên đi, ngày mai học tiếp, hiện tại trở về nhà.”

Vân Lộ rất giống như hiểu chuyện gật gật đầu.

Bạch Dung Ngọc thấy ân nhân mà sắp tới đây có thể kiêm cả cháu dâu ôm con về nhà, vội vã gọi lại: “Diệp tiên sinh, chờ một chút.”

Diệp Vãn Vụ nghe vậy quay đầu, thấy Bạch Dung Ngọc thái thái một thân bạch y, cầm trong tay kiếm tiến thẳng lại đây. Hắn thế nào cũng đều thấy đằng đằng sát khí, vì vậy vô thức ôm chặt Vân Lộ.

“Ách… Hạ lão thái thái người khỏe.” Diệp Vãn Vụ cứng ngắc chào hỏi, Ngay cả đến xương sống thắt lưng cũng đều mất cảm giác.

“Diệp tiên sinh a, lần trước ngươi đưa ta đến bệnh viện ta còn chưa kịp cảm ơn ngươi, không nghĩ tới ngươi cùng lão thái thái ta lại ở cùng một tiểu khu. Như vậy có được hay không a, đến nơi ta ở, lão thái thái sẽ làm một chút đồ ngon cho ngươi.”

“Chuyện này… Người không cần khách khí như vậy, nếu là người khác cũng sẽ làm như vậy.” T-T hắn thầm nghĩ về nhà, về nhà! Khụ, hắn chỉ cần nghĩ đến việc nãi nãi của Thần Sương nhìn thấy cảnh ban này thôi là đã….

“Ai, Diệp tiên sinh làm gì không nể mặt mũi lão thái thái này như vậy, tay nghề làm bếp của ta cũng không tệ nha.”

“Thế nhưng con ta còn muốn uống sữa…” Hắn muốn về nhà T-T

“Sữa ở  chỗ ta cũng có, đứa nhỏ này nhìn cũng gần 1 tuổi rồi đi, thật tốt, lớn lên nhìn rất giống cháu trai ta.”

“…” Lão thái thái ánh mắt của ngài có thể đừng như vậy được không a.

“Đi thôi đi thôi, hôm nay thật hảo a, qua chỗ ta tán dóc chút.”

“Này… Quấy rầy người rồi.” Thần Sương, xảy ra vấn đề ngươi cũng đừng trách ta, là nãi nãi ngươi thực nhiệt tình.

Nói đến hai nhà thật đúng là không xa, cách một hoa nhỏ viên là đến. Diệp Vãn Vụ cứ như thế mà bước vào nhà chồng.

Mở cửa chính là Hạ Hâm, nàng hôm nay trực buổi chiều, còn chưa tới chỗ làm. Vừa thấy Diệp Vãn Vụ liền lôi hắn vào. Diệp Vãn Vụ nghĩ thầm quả nhiên nhiệt tình chính là gen di truyền.

Lão thái thái cất thanh kiếm đi, gọi cháu gái: “Tiểu Hâm a, nhanh nhanh đem đồ ăn ngon ra cho Diệp tiên sinh cùng đứa nhỏ này ăn.”

Hạ Hâm cười rời đi, lưu lại Vãn Vụ đang nghĩ thầm: “Không phải nói ngài nói là làm cho ta ăn sao?” Bị lừa ==

Lão thái thái càng nhìn Vân Lộ càng thấy thích. Vân Lộ cũng không sợ người lạ, cầm một khối kẹo đường hình thỏ hân hoan nhìn lão thái thái.

“Diệp tiên sinh, chuyện lần trước thực sự là cảm tạ ngươi. Ta cũng đã lớn tuổi, đi lại không thuận tiện.”

“Thân thể người rất khỏe, không phải vẫn đi luyện thái cực quyền sao.”

“Diệp tiên sinh với cháu ta quen nhau?”

“…” Diệp Vãn Vụ kinh hãi, “Quen nhau…”

“Thanh niên đừng khẩn trương như vậy, uống nước trái cây a.” Lão thái thái đem nước chanh đến trước mặt Vãn vụ.

“Cảm tạ.” Làm sao có thể uống được a, hãn!

“Nãi nãi ngài đã quên? Lần trước không phải nói rồi sao, chúng ta đều quen nhau.” Hạ Hâm đem một đĩa trái cây đặt lên bàn.

“Nga, Diệp tiên sinh làm việc ở nơi nào?”

“Ngô… Công việc của ta tương đối tự do, bình thường là viết này nọ.”

Lão thái thái gật đầu một cái, rốt cuộc hiểu được. Lại hỏi: “Ngươi cùng cháu trai ta quen biết đã lâu?”

Diệp Vãn Vụ không được tự nhiên xích thân thể ra, nói: “Đã hơn một năm, không biết có tính là dài.”

Lúc này Hạ Hâm chen vào nói: “Nhận thức lâu như vậy sao? Ta còn tưởng rằng là lần quen ở siêu thị.”

“Ngày trước cũng coi là quen biết, chỉ bất quá phương thức tương đối đặc biệt mà thôi.”

“Được rồi, lâu như vậy, ta còn không biết ngươi tên gì. Gọi Diệp tiên sinh nghe thực xa lạ, tất cả mọi người là hàng xóm, ngươi sau này gọi ta Hạ Hâm đi.”

“Ta là ‘ Diệp Vãn Vụ ’.”

“Phốc… Khụ khụ…”

Diệp Vãn Vụ nhìn Hạ Hâm bị sặc nước cam, trong lòng nghĩ ngươi cũng không cần khoa trương như vậy, không phải chỉ là một cái tên.

Hạ Hâm cũng không quên mình đã giả làm “Vãn vụ ” một ngày trời, vừa nghe đến nguyên lai là nam, nhất thời cảm thấy bất khả tư nghị. Bất quá nghĩ lại cũng không có gì, dù sao lão đệ cũng nói là thích một người nam. Nàng đã dự tính trước hỏi: “Ngươi cùng lão đệ ta quen nhau trong trò chơi đi?”

Diệp Vãn Vụ gật đầu “Ân” một tiếng, mặc dù có hơi ngạc nhiên khi nàng đoán được, nhưng là không có hỏi, cảm giác càng hỏi sẽ càng lộ nhiều hơn.

Lão thái thái lần lượt hỏi hắn rất nhiều vấn đề, không ngoài những chuyện về tuổi tác, gia đình a, tính cách a. Hắn thành thật trả lời, càng ngày càng nghĩ lão thái thái khẳng định là biết chuyện gì.

Trong đầu hắn đang trăm mối suy nghĩ thì Vân Lộ tiếp nhận quả cam của lão thái thái liền đưa cho Hạ Hâm. Hạ Hâm rất vui vẻ a, liên tục nói: “Cảm tạ bảo bối nhi, ta không ăn, ngươi ăn đi.”

Diệp Vãn Vụ bật cười, bởi vì hắn quá rõ ràng, Vân Lộ là muốn nàng bóc vỏ cho hắn, căn bản không phải đưa cho nàng ăn.

Lão thái thái dường như nhìn ra, vỗ chân Hạ Hâm: “Ngươi này nha đầu ngốc, đứa nhỏ chính là muốn ăn, liền đưa cho ngươi bóc vỏ.” Dứt lời đem quả cam đã bóc vỏ đặt vào tay tiểu cục cưng.

Quả nhiên, Vân Lộ khanh khách vui sướng tiếp nhận quả cam lão thái thái đưa. Diệp Vãn Vụ trong lòng cười, ngoài miệng lại nói: “Vân Lộ, cảm tạ nãi nãi.”

Vân Lộ nghe vậy, khoanh hai tay nhỏ bé lại, đối lão thái thái cúi cúi đầu, trong miệng còn nói “Cảm tạ” . Thanh âm không lớn, nhưng người bên cạnh đều nghe được.

Diệp Vãn Vụ đứng ngồi không yên một hồi nói muốn đưa Vân Lộ về. Thế nhưng lúc này lão thái thái còn chưa nói thì Hạ Hâm đã nói.”Vãn Vụ ngươi ở lại dùng bữa, ta không khéo léo lắm nhưng tay nghề cũng không tệ.” Dứt lời lại cùng Vân Lộ nói: “Vân Lộ ở nơi này ăn bánh được không a?”

Vân Lộ không biết bánh là cái gì, chỉ là vừa nghe nói “ăn “, hắn liền nặng nề gật đầu “hảo” một tiếng.

Diệp Vãn Vụ sửng sốt, đột nhiên cảm giác trên đời này người biết làm bánh vẫn còn không ít. Hắn là muốn lưu lại học học, nhưng…. Hắn vẫn phải về, Vì vậy nói: “Không được Hạ ..Hâm, ta về nhà còn có việc.”

Lão thái thái ngăn cản hắn: “Vội vàng cái gì, ngồi lại một chút, lão thái thái có cái muốn cho ngươi.” Dứt lời liền bước vào phòng. Lúc này thoạt nhìn thực sự là, đi lại như gió, làm sao cái gì “Đi lại không tiên “, giá bốn chữ này căn bản không thể dùng với lão thái thái này.

Lão thái thái rất nhanh đem ta một cái hộp, Hạ Hâm nhìn thấy cái hộp thứ trog tay cũng nhanh rớt xuống.

Đồ gia truyền?

Thứ này ngay cả mẹ nàng lẫn mẹ kế đều không được nhân. Đương nhiên, mẹ kế đến nay rất muốn có. Thế nhưng bởi vì lão thái thái đối hai người con dâu đều chướng mắt, chính vì vậy cũng không cho. (tự nhiên thấy thích bà nội anh Sương nha~)

Lão thái thái đem vòng tay ngọc bích ra, đem nó đeo vào cổ tay Vãn Vụ. Bởi vì động tác quá nhanh, hơn nữa Diệp VÃn Vụ còn đang mơ màng, cho nên chờ hắn phản ứng vòng đã nằm trên tay. Hắn sợ đến vội vã lấy xuống. Mấy thứ này khiến người không chuyên môn cũng cảm thấy vô giá.

“Đừng tháo ra, đây là cảm tạ ngươi cứu lão thái thái một mạng.”

“Người đừng nói giỡn, thứ này ta không thể nhận.” Muốn hù chết hắn? !

“Ta đều đã già, muốn cùng ngươi với tiểu bảo bối vui đùa. Cũng là ngươi không muốn cái mạng già này?”

“Không đúng không đúng.” Diệp Vãn Vụ cố đem vòng tay tháo ra.

Ngay lúc này, chuông cửa vang lên. Hạ Hâm đi mở cửa, Diệp Vãn Vụ nỗ lực thoát khỏi vòng tay. Cũng không biết là bởi vì hắn sốt ruột đến khẩn trương, vòng tay tháo mãi không ra.

Người đến là mẹ kế của Hạ Hâm. Hạ Hâm có chút ngoài ý muốn, nhưng nàng cũng không thể để người kia đứng ở ngoài cửa. Vì vậy không tình nguyện mời người kìa vào nhà.

Lão thái thái thấy cũng không có biểu tình gì, cấp Vãn Vụ một ánh mắt. Diệp Vãn Vụ thấy không hiểu lắm, nhưng cũng ngừng động tác trên cổ tay mà quan sát tình hình.

Mẹ kế Hạ Hâm tên là Lí Tinh. Ăn mặc rất lẳng lơ, thế nhưng vóc người cùng dáng vẻ cũng rất hảo. Nàng cùng lão thái thái nói chuyện, sau đó nhìn thấy gì đó trên bàn trà liền chỉ vào Vãn Vụ hỏi Hạ Hâm: “Vị này là ai nha?”

“Bằng hữu của ta với Thần Sương.”

Lí Tinh nghe như vậy liền ngồi xuống bên cạnh lão thái thái: “Bà bà, ngài đây là… thế nào mà đêm vật quan trọng như vậy tặng cho Ngoại. Nhân.a?”

Diệp Vãn Vụ khẽ nhíu mi, có chút hờn giận nhưng cũng không hé răng. Hiện tại nói hắn là ngoại nhân cũng không sai.

Hạ Hâm nghe được mất hứng, đối Lí Tinh liếc mắt: “Tinh di, có phải ngoại nhân hay không là do ta với Thần Sương cùng nãi nãi định đoạt. Bất quá có đôi khi ngoại nhân cũng còn hiểu chuyện hơn, so với người lòng lạng dạ sói vẫn tốt hơn.”

“Ngươi! Ngươi có ý gì?”

“Ý tứ ở mặt chữ.”

Lão thái thái nghiêm mặt: “Được rồi, ai là người một nhà lòng ta đều biết. Ta đưa thứ đó cho cháu dâu ta, ai quản được!”

Lí Tinh: “? ? ?” Nhìn Diệp Vãn Vụ, không giải thích được, nhìn đi nhìn lại vẫn là nam nhân a.

Hạ Hâm: “…” Ngồi ăn, trong lòng nghĩ nãi nãi đứng là lợi hại a.

Diệp Vãn Vụ: “==” trong gió mất trật tự ING…

Vân Lộ: “Mụ mụ, nước tiểu nước tiểu…”

Hạ Hâm ôm lấy tiểu tử kia: “Bác ôn ngươi đi.” Chạy…

Lí Tinh rốt cuộc cũng định thần, mang theo ánh mắt hận ý: “Hắn không phải là nam sao?”

Lão thái thái vui vẻ: “Cái đó và ngươi có quan hệ sao?”

Lí Tinh nhìn chuỗi hạt hai mắt tỏa ánh sáng: “Đương nhiên là có, thứ này ngài không phải nói chỉ có con dâu Hạ gia mới được đeo sao? Hắn nếu như lànam, hắn thế nào có thể?”

Lão thái thái lần thứ hai đeo vào tay Vãn Vụ: “Ta nói hắn là cháu dâu Hạ gia, hắn có thể. Lại nói là cùng ngươi không can hệ, bởi vì lão thái thái ta chỉ đem thứ của mình cho người ta thấy xưng đáng, đối với ngươi có quan hệ gì.”

Lần này Diệp Vãn Vụ giữ lại, bởi vì ánh mắt lão thái thái nhìn hắn đúng là  “Ngươi nếu dám đưa lại liền xong đời.” Vì vậy mang theo lòng tôn kính nói “Cảm tạ nãi nãi” .

Lão thái thái  phất tay: “Đừng khách khí, từ hôm nay chính là của ngươi.  Đừng nói, ngươi mang đẹp, khẳng định đẹp hơn thứ lẳng lơ nào đó.”

Lí Tinh không có được liền rời đi. Diệp Vãn Vụ lưu lại ăn trưa. Nói thật là, Hạ Hâm làm bánh rất ngon.

Bọn họ ở trên bàn ăn thì Thần Sương gọi điện, bất quá trước khi tiếp điện thoại lão thái thái nói: “Ngươi trước hết đừng nói cho Tiểu Sương biết ta đã biết chuyện a, ta muốn xem hắn lúc nào mới thành thật với ta.” Lão thái thái nói xong đem chiếc đũa đặt trên miệng, giống như chắc chắn không được nói.

Diệp Vãn Vụ hiểu được, tiếp điện thoại của chồng, mở màng kể chuyện buổi sáng.

Hạ Hâm nói: “Nãi nãi, người thực sự là rộng lượng.”

Lão thái thái nói: “Ai, thanh niên các ngươi lão thái thái đúng là không hiểu được. Bất quá ta sợ ta nếu như không đồng ý Tiểu Sương sẽ bỏ chạy.”

Hạ Hâm: “Nãi nãi vì sao nghĩ như vậy?”

Lão thái thái buông bát đũa: “Có biết Lý nãi nãi đánh thái cực quyền với ta không? Cháu trai nàng cũng là thích nam hài a, bọn họ không đồng ý, thế là hai đứa bỏ chạy, có đến nửa năm nay vẫn chưa có tin tức. Ngươi xem ba ngươi lấy hai người vợ, mỗi ngày đánh nhau ầm ĩ, cả đời này còn có cái gì lạc thú a. Ta cũng không mong cháu trai mình không vui vẻ.”

Diệp Vãn Vụ bị nghẹn bánh, nuốt nước bọt hai lần mới xuống. Hắn nói: “Nãi nãi người yên tâm, Thần Sương không phải loại người như vậy, người rất quan trọng đối với hắn.”

Lão thái thái vui vẻ: “Vậy Tiểu Vụ ngươi là muốn ta không đồng ý chuyện các ngươi?”

Diệp Vãn Vụ nhanh chóng xua tay: “Không đúng không đúng, cái này… Ta…”

Lão thái thái gắp một khối bánh đặt vào bát hắn: “Đừng lo lắng, ta sẽ không lật lọng. Ân…Xem tình hình thế nào.”

Diệp Vãn Vụ: “…” T-T không nên hù dọa người như thế.

 

……………………

Tiêu: Tình hình chung là rất thích bà nội anh Sương *hắc hắc*

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    ta nói a~ tiểu Tiêu nờ editor chăm chỉ nhất trong mùa Tết trong cả 1 serie editors ta ăn bám nga~ (ta chỉ đang nói trong mùa Tết thoai, hắc hắc) =))))))))))))))))
    oai chòi oi!!!!!!!!!!~ cái truyện sao mà nó super cute đến nường lì!!!!!!!!!~ *lăn a lăn* *ngây ngất*
    Ta nói nga Tiêu, chờ đến hết truyện, chắc ta kềm hơm nổi mà mún đè Tiêu nhi ra mừ căn mừ hun tới tấp nga~ hắc hắc

    • Minh Tiêu says:

      hì hì, Tết này ko đi chơi đâu ở nhà chăm chỉ edit truyện mờ :X
      nga~ chúng ta vào phòng tối hú hí, ko mọi ng ghen tị đóa *hắc hắc*

Để lại bình luận

%d bloggers like this: