Kiều Thượng Đính Ước Kiều Hạ Ái – Chương 27 (Chính văn hoàn)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Chương 27. Viên mãn ( chính văn hoàn )

            Nhìn người đang yên lặng ngủ trong lòng mình, Hạ Thần Sương trong lòng cảm giác sung sướng cùng thỏa mãn tràn ngập. Hắn có một tật xấu, rất thích đùa giỡn này nọ. Đương nhiên, đều không phải là loại loạn thất bát tao, mà là nghĩ làm thế nào để đùa giỡn thật vui vẻ. Tỷ như lúc này, hắn đang suy nghĩ làm thế nào để phản kích nãi nãi hắn.

Người trong lòng nhẹ “ưm” một tiếng rồi trở mình ngủ tiếp, vừa lúc cũng hắn đối mặt. Hắn dùng ngón tay thon dài hữu lực mà vẽ loạn trên khuôn mặt vợ, sờ loạn a, hình như có chủ ý.

Diệp Vãn Vụ biểu tình chậm rãi biến hóa, giống như trong mộng không vui liền nhíu mày. Hạ Thần Sương nghĩ muốn giúp hắn giãn ra, thế nhưng hắn trái lại còn nhăn kinh hơn, sau đó “ba” một tiếng năm ngón tay đánh tới.

Hạ Thần Sương chợt cảm thấy tối tăm, trên mặt tuy rằng không đau, nhưng hắn thật ra lại hoảng sợ, thanh âm vang lên.

Diệp Vãn Vụ dần dần tỉnh, nhìn thấy biểu tình thiên biến vạn hóa của Thần Sương liền hỏi: “Làm sao vậy?” Thanh âm đặc biệt ôn nhu, cùng với cái tát vừa nãy thực không giống một người.

“Ngươi có phải gặp ác mộng?” Hạ Thần Sương cười khổ hỏi.

“Mộng có người sờ soạng ta.”

“…” Đó là bình thường, bởi vì ta sờ soạng. Hạ Thần Sương tiếp tục hỏi: “Ai a? Là ta sao”

Diệp Vãn Vụ lắc đầu: “Không phải ngươi, là dâm tặc.”

“==||| ”

“Mặt của ngươi làm sao vậy?” Hồng hồng, hình như bị đánh.

“Không có việc gì.”

“Thực không có việc gì?” Không giống a…

“Thực sự không có việc gì, là bị lão bà hiểu lầm thành dâm tặc.”

“//(ㄒoㄒ)//” hắn ban nãy ngủ thực có cảm giác như đánh ai thật…

Hạ Thần Sương nhìn dáng vẻ xấu hổ đến khả ái của vợ, tiến lên cắn hắn một ngụm, nói: “Lão bà, chúng ta bỏ trốn đi.”

“…” Diệp Vãn Vụ ngây ngốc!

Bỏ trốn? ! Này không phải vấn đề nãi nãi muốn biết hay sao?

“Ngươi không muốn?”

“Đều không phải, chỉ là… Ngươi biết nãi nãi vì sao giả bộ phản đối chúng ta không? Nàng là muốn xem phản ứng của ngươi, nhìn ngươi có thể hay không cùng ta bỏ trốn.”

“Vậy giả bộ di tình biệt luyến đi (là thay đổi tình cảm). Ta còn muốn bằng hữu sát vách phối hợp một chút.”

“Ân? !”

“Để Ngô Phương Viên giả làm vợ ta, ta xem nãi nãi sẽ như thế nào.”

“Trước khi nãi nãi bị lừa, Khổng Hữu Hằng đã muốn bốc hỏa.”

“Vấn đề này rất nghiêm trọng, ta xem ta trực tiếp tìm Khổng Hữu Hằng giả bộ một chút.”

“Ngươi…” Diệp Vãn Vụ than thở: “Hư hỏng!”

Buổi tối Hạ Thần Sương trở lại, biểu hiện ra vẻ mặt rất vui vẻ, thấy lão thái thái trong lòng có chút tư vị không phải, có lẽ muốn hắn đối nàng xin nàng đồng ý. Thế nhưng vừa nghĩ đến cháu trai không kiên trì, nàng cũng không lên tiếng.

Hạ Hâm muốn nói lại thôi, cuối cùng đóng cửa phòng không ra.

Hạ Thần Sương về phòng nhắn tin cho vợ, một hồi một cái, một hồi một cái, làm không biết mệt.

Hắn ở nhà nãi nãi hai ngày sau đó trở về nhà của mình, bất quá hắn cũng không phải thật sự muốn trở về nhà, mà là thuận tiện buổi tối sang nhà Vãn Vụ. Hắn không đi xe, đến tiểu khu đều gọi xe chở đến. Sáng sớm đi làm cũng là có người đến đón hắn.

Cứ như vậy một vòng, lão thái thái vẫn là trong lòng không yên. Nàng muốn đi xem Vãn Vụ nhưng lại không biết nói gì.

Một ngày, ngoài ý muốn hai người đến nhà Vãn Vụ. Xác thực nên nói là bốn người, bất quá trong đó hai người thường đến, cũng không tính.

Diệp Vãn Vụ nghe được tiếng chuông cửa, thế nhưng hắn đang làm đồ ăn không tiện ra liền để Hạ Thần Sương đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, trong đó một người thân hình cao lớn hỏi: “Đây có phải nhà Diệp tiên sinh?”

Phía sau cũng có một ngươi rất cao, bất quá người này Thần Sương biết, là Khổng Hữu Hằng. Khổng Hữu Hằng nói vọng vào bên trong: “Đây là lão công của gia chủ cho vợ ngươi thuê nhà.”

Hạ Thần Sương không phản ứng, bất quá có Ngô Phương Viên với Khổng Hữu Hằng cùng đến nên hắn mời tất cả vào nhà.

“Thần Sương, là ai?”

“Hữu Hằng với Phương Viên, còn có hai vị… Không nhận ra.” Hạ Thần Sương quay vào phòng bếp, chỉ thấy Vẫn Lộ đi tới.”Ba ba ~” hắn đáng yêu cầm chuối tiêu đưa tới, ý tứ hàm xúc: ba ba bóc.

Diệp Vãn Vụ sắp cơm xong đi ra, gặp người đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười nói: “Rốt cuộc gặp?”

Này không phải Trữ Kỳ với Tề Phi Dương sao.

“Quấy rối rồi chủ cho thuê nhà.” Tề Phi Dương cười đến sang sảng, nhìn Diệp Vãn Vụ cảm kích không nói lên lời.

Khổng Hữu Hằng rất vô sỉ đem nửa quả chuối tiêu của con nuôi tống vô miệng. Vân Lộ nhìn động tác hắn, bĩu môi, “Ô oa ~” một tiếng khóc, nhìn dáng vẻ khóc thực đáng thương.

Ngô Phương Viên mắng: “Lão công, ngươi rất ghê tởm!”

Diệp Vãn Vụ trắng mắt ngồi xuống ôm con trai: “Đừng khóc bảo bối nhi, cho ngươi nữa.” Dứt lời để Trữ Kỳ tùy tiện ngồi, hắn đi vào phòng bếp.

Hạ Thần Sương nói hắn đi lấy nước uống, nói xong đứng dậy rất không cố ý giẫm lên chân người nào đó. (trả thù cho con =]])

Khi dễ con của hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp!

Khổng Hữu Hằng kêu một tiếng nhảy dựng lên, đáng tiếc là không ai đồng tình với hắn, mọi người đều rất có ý tứ khinh bỉ hắn.

Bởi vì có người đến, Diệp Vãn Vụ vài món ăn, buổi tối tất cả mọi người ở lại nhà hắn ăn.

Nói cho cùng, thiên hạ không có bữa cơm nào không phải trả tiền, này cũng vậy. Vì vậy đợi mọi người ăn cơm được một lúc, Hạ Thần Sương liền mở miệng, hắn nói,  “Hữu Hằng, giúp một chuyện.” Rất có thành ý.

Khổng Hữu Hằng hỏi: “Gấp cái gì?”

“Ngươi giả dạng làm vợ ta đi gặp nãi nãi ta một chút.”

“Khụ… Khụ khụ… Ngươi nói gì?”

“Ta biết ngươi rất hiểu.”

“Thôi đi nha, lão bà ngươi vứt đi đâu mà phải tìm ta?”

Hạ Thần Sương đem nguyên nhân nói ra, cuối cùng còn nói: “Nếu như ngươi không đồng ý ta tựu đi cầu xin vợ ngươi.”

Khổng Hữu Hằng sống chết ôm lấy vợ: “Không có lối thoát! Ta đi!”

Mọi người, dừng lại ăn động tác ăn: “…”

Nói làm liền làm, tại ngày cuối tuần gần nhất, Hạ Thần Sương lôi kéo Hữu Hằng đến nhà nãi nãi. Mà Ngô Phương Viên với Vãn Vụ ở nhà đợi tin tức. Trữ Kỳ với Tề Phi Dương cũng tới góp vui, thuận tiện buổi tối mời Diệp Vãn Vụ đi ăn.

Lão thái thái không nghĩ tới cháu trai nhanh như vậy tìm tới một đối tượng mới, khuôn mặt trầm xuống. Nàng đối với Vãn Vụ là phi thường vừa ý, tuy rằng không phải là nữ nhưng có điểm tiếc nuối, dù sao hắn cũng rất hiểu chuyện và biết nấu ăn.

Cái ngươi kêu Khổng Hữu Hằng này vừa vào cửa liền hút thuốc, hơn nữa nhìn thế nào cũng thấy lưu manh. Lão thái thái ngay cả hoa quả cũng không muốn lấy ra, có thể thấy được là không thích.

Kỳ thực Khổng Hữu Hằng là cố ý, hắn nghĩ muốn báo thù chuyện Thần Sương giẫm vào chân hắn.

Mà Hạ Thần Sương , hắn ở trong lòng trái lại cảm tạ hành vi của Hữu Hắng, như vậy so sánh, Vãn Vụ quả thực là thập toàn thập mỹ sao, nãi nãi càng phiền muộn hơn.

Lão thái thái quả thật buồn, một lúc lâu không nói chuyện. Thẳng đến tiếng chuông truyền đến, nàng đi mở của mở cửa cho bằng hữu cùng tập thái cực quyền với mình. Người đến là Lý nãi nãi.

Hạ Thần Sương bình tĩnh, còn Khổng Hữu Hằng nhưng cứng lại rồi.

Vì sao vì sao vì sao vì sao? ! Hắn thế nào lại gặp nãi nãi hắn? Trái đất tròn, Hạ Thần Sương thực sự là tai tinh (ngôi sao tai họa)!

“Tiểu Hằng a, ngươi thế nào ở chỗ này?” Lý nãi nãi nhìn cháu trai viền mắt nhanh đỏ.

Hạ Thần Sương dịch chuyển, ngồi cách xa Hữu Hằng một chút, trong lòng nghĩ đây là loại tình huống gì!

Khổng Hữu Hằng vẻ mặt hắc tuyến: “Nãi nãi… Người…”

Lý nãi nãi cũng không chào hỏi bằng hữu, vội vã nhìn cháu trai gầy hơn, bên ngoài chắc chắn chịu khổ.

Khổng Hữu Hằng biểu tình rất không tự nhiên, rất sợ làm ra chuyện sai lầm.

Bạch Dung Ngọc thái thái nhìn ra cũng đóng cửa lại. Nàng tức giận hỏi cháu trai: “Tiểu Sương, ngươi nói cho ta nghe một chút đi, giá rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!” Không phải nói thích Vãn Vụ sao? Sao bây giờ lại thành cháu trai Lý nãi nãi? Lý lão thái thái nói cháu mình là đồng tính nàng biết, nhưng không phải nói bỏ trốn nửa năm sao? Lẽ nào bỏ trốn với cháu trai mình? !

Hạ Thần Sương ho nhẹ một tiếng, nói: “Nãi nãi, quên đi, người cũng đừng giả vờ, ta đều biết người đem vòng tay cho Vãn Vụ, ta cùng hắn không làm sao, tại nãi nãi đùa giỡn ta, vì thế ta đem Hữu Hằng đến đùa lại người.”

Bạch Dung Ngọc nghe thấy vui vẻ, nói: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, không bỏ trốn là tốt rồi.” Đều không phải lưu manh là tốt rồi! Câu nói này nàng không nói ra…

Hạ Thần Sương với Khổng Hữu Hằng chảy mồ hôi, Hữu Hằng nói với nãi nãi hắn: “Nãi nãi, người xem nãi nãi của Thần Sương cũng không phản đối hắn cùng với nam nhân ở một chỗ, ngài cũng đừng không thích Phương Viên?”

Lý lão thái thái lão lệ ngang dọc: “Hảo hảo hảo, chỉ cần ngươi đừng không trở về nhà, nãi nãi sẽ không phản đối các ngươi.”

Hạ Thần Sương tâm trạng khinh bỉ Khổng Hữu Hằng: đáng ghét, muốn hắn đến hỗ trợ, ngược lại lại cho hắn tiện nghi!

Bạch Dung Ngọc thái thái gọi điện cho Vãn Vụ, nói hắn mang Vân Lộ với Phương Viên sang. Diệp Vãn Vụ suy nghĩ một chút, hỏi: “Nãi nãi, ta có thể mang theo hai bằng hữu sang được không?” Hắn cũng không thể vứt Trữ Kỳ với Tề Phi Dương lại được.

Bạch Dung Ngọc thái thái liên tục đồng ý, bao nhiêu người cũng cứ tới đây a.

Một phòng toàn người nói chuyện phiếm, mặc dù không có trọng tâm câu chuyện, nhưng bởi vì có Vân Lộ nên bầu không khí hòa ái hơn nhiều.

Trời tối thì Hạ Hâm về. Một đám thanh niên nói muốn ra ngoài ăn. Hai người lão thái thái không theo, nhưng thật ra đem Hạ Hâm ở nhà phụ trách bữa tối, để cho người trẻ tuổi một chút thời gian.

Vân Lộ không ly khai mụ mụ, đã bị mang theo cùng đi. Dù sao hắn cũng rất ngoan, mang theo cũng bớt lo. Hơn nữa hiện tại thật tốt a, thoáng cái lại  có thêm hai cha nuôi, hắn liền biến thành trung tâm, tất cả đều vây quanh hắn.

Đến Danh Thiện, vẫn chọn chỗ cũ, sáu lớn một nhỏ, cảm giác thực ấm áp.

Người lớn anh tuấn, người nhỏ khả ái, vừa vào cửa liền trở thành tiêu điểm. Bất quá người bị nhìn cũng không cảm thấy gì.

Lúc dùng cơm Tề Phi Dương hỏi Vãn Vụ: “Chủ cho thuê nhà, ngươi với lão công ở chung đã rất lâiu?” Hắn với Trữ Kỳ, còn có Ngô Phương Viên với Khổng Hữu Hằng đều như vậy. Hắn có chút hiếu kỳ.

Diệp Vãn Vụ cười cười: “Nếu nói chân chính ở chung một chỗ, chắc cũng chưa được một tháng.”

“A? ! Thực sự?” Tề Phi Dương kinh ngạc không ngớt.

Ngay cả Trữ Kỳ cũng nghĩ bất khả tư nghị. Thời gian cùng một chỗ ngắn như vậy, nhưng lại khiến người ta cảm giác như rất lâu rồi.

Hạ Thần Sương tiếp lời nói: “Thực sự.” Hắn nói như vậy khiến người ta cảm giác hắn có biết bao nhiêu hạnh phúc.

Vân Lộ dùng muôi gõ vào bàn ăn: “Ân ân.” Hắn không hiểu, thế nhưng hắn đáp lại một chút?

Mọi người nhìn hình dáng tiểu tử kia đều bật cười.

Hạ Thần Sương nhìn vợ đang chọn thức ăn cho con, ngoài miệng lộ vẻ may mắn cười.

May mắn tại trò chơi nhận thức người này, may mắn bọn họ có thể nhận thức được nhau, yên bình hạnh phúc. Càng may mắn, Vân Lộ ngày đó kêu hắn “Ba ba” .

Ở cùng nhau chưa đến một tháng đã sao, bởi vì … này không phải là trọng yếu a, trọng yếu là về sau bọn họ mỗi tháng đều ở cùng một chỗ.

( chính văn hoàn )

 

……………………

Rơi nước mắt, hoàn rồi, còn phiên ngoại thôi *tung hoa* (^O^)/

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

4 Responses

  1. Thiên Hậu says:

    hoàn rồi~~~~~~~~
    cuối cùng cũng hoàn rồi!
    nhưng kết thúc như thế thấy ngắn ngắn làm sao ấy!
    bạn vẫn còn mún thấy bé Vân Lộ đáng yêu cơ!
    oa~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    nói chung vẫn là HE~~~
    mong chờ các bộ khác của nàng!
    đề nghị tân lang biến tân nương đi!
    T.T
    hun hun

  2. ngalybich says:

    hay quá bạn ơi, cuối cùng cũng kết thúc rôi, thanks bạn nhiều ,chờ ngoại phiên của bạn ,cám ơn bạn nhiều.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: