Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Phiên ngoại 2 (thượng)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Phiên ngoại 2. Chân tướng (thượng)

            Cuộc sống sau hôn nhân có thể nói là phi thường bình tĩnh mà ấm áp, muốn nói đến chỉ ngoại trừ một sự  kiện ngoài ý muốn, thực sự không có gì đặc biệt việc phát sinh.

Theo xã hội phát triển, sinh hoạt và học tập của trẻ nhỏ cũng trở nên càng ngày càng phong phú. Vân Lộ thích chạy ra bên ngoài, thế nhưng mùa đông trời rất lạnh, Diệp Vãn Vụ cũng không muốn con bị cảm mạo, thế nên đa số thời gian Vãn Vụ đều ở nhà chơi và dạy con.

Cho Vân Lộ đi học sớm cũng là một việc ngẫu nhiên, ngày đó nhìn thấy quảng cáo bên cạnh, bắt đầu sinh ra ý tưởng.

Đối với từ “đi học sớm” này, Diệp Vãn Vụ cũng có chút quen thuộc. Trẻ con đến nhà trẻ cũng được học qua một chút, còn có khai phá hứng thú của trẻ nhỏ với sự vật xung quanh.

Mùa đông ở bên ngoài chơi rất kanhj, ở trong phòng cũng không có bạn bè chơi. Vì vậy, hắn mang con đến “Nhà trẻ thiên thần” .

Đương nhiên, nếu như biết sẽ phát sinh chuyện, hắn nói gì cũng không đem con đi.

Cô giáo nhà trẻ đều rất nhiệt tình, ngoài ý muốn, nhưng con trai hắn mới khoảng 1 tuổi. Như vậy con trai có thể học được cái gì? Diệp Vãn Vụ không giải thích được.

Một tháng hơn 1000 tiền phí, hơn phân nửa phỏng chừng cũng giống như hắn, cho con đến tìm ít bạn để chơi.

Vân Lộ rất sinh động, hắn chạy khắp phòng học.

Mang theo con đến hầu hết đều là mụ mụ, đương nhiên, Vãn Vụ cũng là mụ mụ của Vân Lộ, nhưng hắn là nam…

Các cô giáo lúc đầu đều có bồn chồn, vì sao đem hài tử tới không phải mụ mụ mà là…”Ba ba “, thẳng đến khi Vân Lộ gọi, các nàng mới ý thức được, khả năng đứa trẻ này mồ côi mẹ, ba ba cùng mụ mụ đều là một người.

Diệp Vãn Vụ ban đầu có chút không có ý tứ, thế nhưng sau lại hắn cũng mặc kệ, dù sao thì, ra khỏi cửa này người ta cũng không biết ai với ai! Mặc kệ đi, con cái vui vẻ là quan trọng nhất.

Bọn nhỏ sẽ ở nhà trẻ tầm 6 tiếng, trong đó bao gồm thời gian dùng bữa trưa, học tập và hoạt động. Thời gian hoạt động cũng có thể tính là thời gian ngủ trưa, bởi vì bọn nhỏ ăn xong đều mệt, phần lớn đều ở trong phòng ngủ. Vân Lộ cũng không ngoại lệ, khởi điểm hắn không ngủ, sau thấy bọn nhỏ đều ngủ, hắn thấy cũng học theo, liền dưỡng thành thói quen ngủ.

Lúc bọn trẻ ngủ trưa cũng là lúc gia trưởng làm việc riêng. Diệp Vãn vụ giống như mọi lần đều đi tản bộ, có lẽ đến siêu thị gần đấy để mùa đồ ăn, lúc về thì mang theo. Ngày trước lúc mang theo Vân Lộ đều rất vất vả, không chỉ phải mua một đống đồ ăn vặt còn muốn cùng tiểu tử kia chọn đồ chơi. Con trai đều như thế, thích món đồ chơi xe ô tô, kim cương biến hình…

Diệp Vãn Vụ nghĩ, đêm Vân Lộ đến nhà trẻ, còn có thể tự do được một chút. Ban ngày bị con trẻ triền, buổi tối bị người lớn triền, một ngày của hắn thời gian rảnh rỗi ít đến đáng thương. Nghĩ nghĩ hắn không khỏi cười nhẹ, nguyên lai hạnh phúc chỉ đơn giản như thế.

Hương vị ngọt ngào khi nhìn con ngủ, thực sự có chút ý nghĩ muốn đem hắn niết cho tỉnh, mập mập, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, rất khả ái.

Buổi trưa người đến siêu thị mua đồ cũng không nhiều, Diệp Vãn Vụ không thích cảm giác cùng người khác đoạt đồ, lúc này đi mua đồ quả thực rất thích hợp.

Ở khu bán nguyên liệu nấu ăn không có nhiều người lắm chợt nghe thấy tiếng trẻ con cười. Diệp Vãn Vụ chăm chú nhìn xung quanh. Thanh âm này phát ra từ máy di động của hắn, Hạ Thần Sương thu tiếng cười của Vân Lộ đem đặt làm nhạc chuông.

“Lão bà, nghe máy nhanh vậy, không phải cố ý chờ điện thoại của ta chứ?” Hạ Thần Sương thanh âm nhẹ nhàng, tâm tình rất vui vẻ.

“Ít khó ngửi đi, cơm chưa?”

“Ân, bất quá không ngon như ngươi làm.” Chép miệng, hình như nhớ lại tay nghề của Vãn Vụ.

“A, mỗi ngày đều ăn còn không chán muốn chết. Buổi tối mấy giờ trở về?”

“Ngày hôm nay khả năng về sớm, ngươi ở siêu thị hả?”

“Ân, Vân Lộ ngủ, ta đi mua đồ.”

“Ta muốn ăn sườn cừu kho.”

“Được, còn có cái gì?”

“Cái khác tùy ý.”

Diệp Vãn Vụ nghĩ sườn cừu kho thì ăn với cái gì hợp, trước hết nên đi mua sườn cừu. Hắn mới vừa đi đến mua sườn cừu liền thấy điện thoại rung, đối phương giống như khẩn thiết nói cho hắn, không thấy Vân Lộ…

Vứt đồ Diệp Vãn Vụ chạy ra khỏi siêu thị, trong đời Vãn Vụ chưa từng gấp như vậy, ngoại trừ lần nghe tin của cha mẹ hắn. Bọn họ cũng không thấy nữa… Cha mẹ hắn không thấy…

Viện trường nhà trẻ đang đợi Vãn Vụ đến, “Diệp tiên sinh, phi thường xin lỗi, chúng tôi…”

“Vân Lộ tại sao lại không thấy? Lúc ta đi hắn đều ở nơi này hảo hảo ngủ mà?” Diệp Vãn Vụ xúc động muốn xách áo viện trưởng lên. Nếu không phải viên trưởng là lão thái thái hơn năm mười tuổi, hắn thật muốn làm như vậy.

“Vân Lộ vốn là ngủ, thế nhưng hắn tỉnh nói muốn đi tiểu, chúng ta để cô giáo Lý đưa hắn đi, nhưng  bọn họ đã lâu chưa trở về, đi tìm cũng không thấy, cô giáo Lý với Vân Lộ cũng không thấy.”

“Là có giáo Lý mang hắn đi sao?  Chính… Bọn họ bị… Bị…” Diệp Vãn Vụ tay không khống chế được run lên, hắn tận lực khiến mình tỉnh táo.”Cô giáo Lý không có di động sao?… Không thể gọi điện thoại cho nàng sao?”

“Nàng tắt điện thoại… Bất quá Diệp tiên sinh yên tâm, cô giáo Lý bình thường đối với Vân Lộ rất tốt, nàng vì sao muốn dẫn đi vân lộ? Chúng ta muốn báo cảnh sát, không biết Diệp tiên sinh nghĩ làm sao…”

“Chờ, ta muốn cùng baba hắn nói chuyện.” Diệp Vãn Vụ gấp đến độ hoang mang lo sợ, trong đầu chỉ nghĩ cách tìm con.

Hạ Thần Sương thấy điện thoại Vãn Vụ không liên lạc được liền thấy là lạ, đâu trách hắn được, loại cảm giác đang sung sướng nhưng lại thoáng cái bị tạt gáo nước lạnh…

“Vừa mới nói chuyện với lão bà xong không nghĩ lại không liên lạc được? ? ? …” Không bình thường.

Như vậy ngây ngốc 20 phút, hắn nghĩ là mạng điện thoại đã thông, nhưng vừa cầm điện thoại lên, tiếng chuông đã reo lên, chính là tiếng cười non nớt của Vân Lộ.

“Lão bà, đang muốn gọi cho ngươi…”

“Thần Sương, không thấy Vân Lộ, hắn không thấy, làm sao bây giờ?” Diệp Vãn Vụ nói mang theo tiếng nức nở.

“Không thấy? Có ý gì ? Đừng nóng vội đừng nóng vội, chậm rãi nói.”

“Ta đi ra ngoài mua đồ, hắn vốn là ở trong nhà trẻ ngủ, thế nhưng viện trưởng nói hắn được một cô giáo dẫn đi tiểu không thấy trở lại.”

“Ngoan, trấn tĩnh lại, ta lập tức đến.”

Hạ Thần Sương chưa từng đến nhà trẻ thiên thần, thế nhưng hắn đi ngang qua đây, vì vậy biết.

Hắn chạy xe rất nhanh đến. Một đám giáo viên đứng xung quanh lão bà hắn, còn có mấy phụ huynh cũng ở đó.

“Vãn Vụ, đừng nóng vội, Vân Lộ khả á như vậy i, sẽ không ai làm hại hắn bị thường.” Hạ Thần Sương nhẹ nhàng ôm lấy Vãn Vụ an ủi.

Tuy rằng quái dị, thế nhưng giáo viên với phụ huynh đang lo lắng cũng quên mất chuyện này.

“Không gọi được cho cô giáo kia cũng không có một đầu mối nào lưu lại?” Hạ thần Sương đơn gian giới thiệu một chút rồi hỏi viện trưởng.

Viên trưởng đánh giá một chút người gọi là “Vân Lộ ba ba”, thật sự là quá giống…”Không có, Hạ tiên sinh, chúng ta muốn báo cảnh sát.”

“… Được rồi.”

Viện trưởng liền gọi điện thoại, Hạ Thần Sương với Vãn Vụ chỉ có thể yên lặng chờ. Bọn họ nghe được một số phụ huynh nói: “Là tổng tài tập đoàn Thần Viễn, trách không được…” “Sẽ không phải cô giáo Lý bắt cóc tống tiền?” “Không đúng a, Thần Viễn hai năm nay làm ăn rất tốt.”

Diệp Vãn Vụ càng nghe càng bất an, thế nhưng hắn đã lười quản những việc này.

Viện trường vừa cúp điện thoại, chỉ thấy một đứa nhỏ cầm phong thư chạy đến, kêu: “Mụ mụ, mụ mụ, vì sao Vân Lộ ca ca không thấy? Ta muốn tìm hắn.”

Đứa nhỏ này họ Triệu, Diệp Vãn Vụ cũng biết. Hắn đặc biệt dính lấy Vân Lộ, mỗi lần tỉnh ngủ đều đánh thức Vân Lộ, Vân Lộ không dậy hắn cũng kiên quyết lôi ra. (tình yêu này nở từ thưở còn thơ =]])

“Dương Dương, ngươi trong tay là cái gì?” mụ mụ hỏi Triệu Chính Dương.

“Vân Lộ ca ca, Vân Lộ ca ca.” Dương Dương cười tủm tỉm trả lời. Hắn nói còn chưa tốt, đại ý là có liên quan đến Vân Lộ.

Dương Dương mụ mụ lấy thứ gì đó từ tay hắn cho mọi người xem, phát hiện là thư của cô giáo Lý để lại, nội dung rất đơn giản, nói đúng là nàng mang Vân Lộ đi, mong muốn tất cả mọi người không nên báo cảnh sát, chỉ cần không báo, Vân Lộ sẽ rất an toàn.

” Làm sao bây giờ?” Viện trưởng với việc này không biết làm sao, là cô giáo của vườn trẻ, thật làm khó y.

Đoàn người trầm mặc một lát, Diệp Vãn Vụ đánh vỡ tĩnh lặng.”Viện trưởng, nếu như cảnh sát tới ngài có thể giúp giải thích một chút? Đã nói Vân Lộ tìm được rồi, chuyện này chúng ta tự giải quyết. Phía bên cô giáo Lý, ta nghĩ nàng sẽ liên lạc với chúng ta.” Diệp vãn vụ bình tĩnh nhìn viện trưởng.

“Vãn Vụ?” Hạ Thần Sương không giải thích được.

“…Vậy, được rồi. Thế nhưng nếu có cái vấn đề gì ngài nhất định thông báo với chúng ta một tiếng.” Viên trưởng cũng không muốn đem chuyện này làm to lên, nếu người ta đã muốn tự giải quyết, đó là hay nhất. Không cần đem mọi chuyện truyền ra, nếu không có ai dám đem con đến gửi?

Hạ Thần Sương mang Vãn Vụ về nhà. Về đến nhà Diệp Vãn Vụ vào phòng ngủ lấy ra một tờ giấy ở ngăn kéo, sau đó so sánh với tờ giấy Dương Dương đưa cho.

“Lão bà, ngươi đang làm cái gì?”

“Cái kia cô giáo Lý có thể chính là mụ mụ chân chính của Vân Lộ.”Nhìn nét chữ rất giống, phương thức cũng giống như trước đây.

“…”

“Thần Sương, ngươi nói nàng nếu như muốn đòi lại Vân Lộ thì làm sao, ta nên làm cái gì bây giờ?”

“Đừng lo lắng, mặc kệ thế nào con trai cũng theo chúng ta.” Kỳ thực trong lòng Hạ Thần Sương cũng có điểm bồn chồn. Ngày trước thủ tục nhận nuôi Vân Lộ cũng không thỏa đáng, hơn nữa, bọn họ tuổi cũng chưa đủ để nhận nuôi… Thế nhưng đứa nhỏ khả ái như vậy… Phảng phất bên tai còn nghe thấy tiếng nói của Vân Lộ…

Ba ba yêu Vân Lộ, yêu mụ mụ…

Ba ba, Vân Lộ muốn ôm một cái, muốn làm máy bay…

Ba ba, chờ Vân Lộ trưởng thành sẽ cao như ba ba…

 

……………………………..

hic hic, đọc đoạn cuối nghe cảm động quá! Phụ tử tình thâm T^T

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. ngalybich says:

    ban ơi vậy vân lộ thật là con của cô giáo lý hả,hu hu.buồn quá đi mình thích baby là con của vãn vụ à,thanks bạn.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: