Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Phiên ngoại 2 (hạ)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Phiên ngoại 2. Chân tướng (hạ)

            Hai tiếng sau, điện thoại di động của Vãn Vụ reo lên.

“Xin hỏi, là Diệp tiên sinh đúng không?”

“Đúng vậy, là ta, cô giáo Lý, Vân Lộ ở chỗ ngươi đúng không?” Diệp Vãn Vụ vội vã hỏi chuyện con trai không để người kia lên tiếng.

“…” Đối phương cảm giác được tâm tình Vãn Vụ trở nên cấp bách vì vậy trầm tĩnh hồi lâu mới nói: “Ta là mụ mụ của Vân Lộ.”

“Ta, ta đoán được. Ngươi… Muốn mang hắn đi sao?” Diệp Vãn Vụ đoán ngay đến lý do này, nữ nhân này còn có thể vì lý do gì mà ôm Vân Lộ đi.

“Đúng vậy, ta nghĩ mang hắn đi.” Không nghĩ tới nàng cư nhiên nói trắng ra, “Trước đây là bởi vì không có khả năng nuôi dưỡng hắn, hiện tại ta có điều kiện rồi, vì vậy muốn đem hắn về sống với ta. Ta nghĩ sống với mẹ đẻ vẫn tốt hơn bên cạnh người lạ.”

“Ta không thể chấp nhận người mẹ đem con cho người khác nuôi, người mẹ như ngươi có cái gì tốt. Huống, ta làm sao tin tưởng Vân Lộ đi theo ngươi sẽ được hạnh phúc? Ta không biết của tình trạng của ngươi, ta thậm chí không biết ngươi có thực sự là mẹ đẻ của Vân Lộ hay không.”

“Diệp tiên sinh ngươi đừng kích động, ta rất cảm kích ngươi nuôi dưỡng Vân Lộ tốt như vậy. Hắn gọi Vân Lộ phải không? Ta chỉ là thực sự muốn hắn, ta biết ngươi đối với hắn rất yêu thương, lúc đầu ta nghĩ nếu như các ngươi cảm tình không sâu đậm thì có thể tìm ngươi nói chuyện, thế nhưng ta biết, ngươi rất quan tâm hắn, đối với hắn như con đẻ… Ta biết nếu nói với ngươi muốn đem hắn đi thì ngươi sẽ không đồng ý, vậy nên…mặc kệ thế nào, ta mong muốn ngươi có thể hiểu được, ta là thực sự muốn bù đắp cho hắn.”

“Lý tiểu thư… Ngươi làm như vậy rất ích kỷ, dù cho ta biết ta cũng không thể để ngươi mang hắn đi.”

“Xin lỗi…” Cô giáo Lý nói xong trực tiếp gác điện thoại. Nàng cũng rất mâu thuẫn, nàng biết rõ trước kia mình sai khi cho hắn đi, hiện tại lại tới muốn tìm con về thực không có lý lẽ, thế nhưng… nàng nhịn không được làm như vậy.

Diệp Vãn Vụ gọi lại thế nhưng đối phương thủy chung không chịu tiếp.

“Ta muốn báo cảnh sát, là cha mẹ đẻ cũng không thể làm như vậy, quyền giám hộ Vân Lộ là của ta.” Diệp Vãn Vụ đối Hạ Thần Sương ngưng trọng nói.

“Trước tiên đừng động, nếu như sự tình nháo lớn thì đối với ai cũng không tốt. Tìm đại tỷ hỗ trợ, so với báo cảnh sát tốt hơn.”

“Đại tỷ?”

“Ân, bố chồng nàng là Trung tướng lục quân, nếu như hắn đứng ra nói, chuyện này sẽ tốt hơn. Bố mẹ chồng đều rất thương nàng, để nàng hỏi dùm đi.”

Nhận được điện thoại của Hạ Thần Sương, Hạ Hâm phi như bay đến. Vân Lộ nàng rất yêu thương, hơn nữa, tiểu gia hỏa kia là báo bối của lão thái thái, không gặp được hắn nàng sẽ chết mất.

“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Nữ nhân kia tìm được chưa?” Hạ Hâm vừa vào cửa đã rống lên.

“Nói nhỏ một chút tỷ tỷ, ta hay muốn hỏi ngươi có thể nói chuyện với ông bà thông gia nhượng hắn nói với cảnh cục một chút, chuyện này ngầm tra. Ngươi cũng biết, nếu như có một số việc để người ngoài biết, sau này Vân Lộ lớn lên cũng không hay.”

“Lão gia tử bên kia đã hành động rồi, lập tức có thể có tin tức. Hai ngươi yên tâm đi, chỉ cần nữ nhân kia không làm thương tổn Vân Lộ, khẳng định sẽ tìm được. Vãn Vụ ngươi đem ảnh chụp của Vân Lộ lại đây, ta nghĩ bọn họ có thể sẽ cần, nếu như nữ nhân kia không chủ động đem Vân Lộ tới, chúng ta để bố chồng ta giải quyết.”

Diệp Vãn Vụ đưa ảnh chụp cho Hạ Hâm sau đó liên tục nhắn tin nhưng Lý thị kia không chịu tiếp.

Hạ Hâm ngồi một lúc rồi trở về, nàng buổi tối còn phải đến chỗ nãi nãi, miễn cho lão thái thái nghi ngờ. Lão thái thái mỗi ngày đều phải nhìn tằng tôn (chắt trai) bảo bối, không xem không chịu được.

Diệp Vãn Vụ nhắn tin cho Lý thị nhưng mãi vẫn không có hồi âm, đem điện thoại đóng lại, đến gần tối thì điện thoại Hạ Thần Sương vang lên.

Phía bên kia là giọng nói của nam, rất bình tĩnh. Hắn chỉ nói: “Nếu như muốn gặp con trai ngươi, đến khách sạn Nhạc Hoa phòng 1207.”

Hạ Thần Sương không biết có nên tin hay không, thế nhưng có một hy vọng vẫn tốt hơn. Mang theo Diệp Vãn Vụ đến thẳng địa điểm đã hẹn, nhấn chuông hai lần thì có người mở cửa. Người này trên dưới ba lăm tuổi, khuôn mặt lãnh ngạnh (lạnh lùng, kiên định), hình như bất luận chuyện gì đều không đả động đến hắn.

“Người vừa gọi điện là ngài?”

“Mời nhị vị vào trong.”

“Vân Lộ đâu?” Diệp Vãn Vụ bước vào nhìn xung quanh, thế nhưng căn bản là không thấy được người hắn muốn tìm.

“Nhị vị trước tiên ngồi đi, ta bảo chứng lệnh công tử không có việc gì.”

“…”

“Được rồi, ta họ Chu, Chu Vĩ Lâm. Cô giáo Lý kia, nàng là vợ ta.” Chu Vĩ Lâm đặt hai tách trà lên bàn, nhẹ nhàng ngữ điệu nói, “Hai vị không ngại nghe một chút cố sự chứ?”

Diệp Vãn Vụ với Hạ Thần Sương đều gật đầu, nam nhân này hình như trời sinh cho khuôn mặt khiến người ta tin tưởng.

“Lý tiểu thư rời đây không lâu thì gặp ta. Sau lại ta với nàng kết hôn, cũng có con, là một tiểu công chúa khả ái.” Chu Vĩ Lâm dừng một chút, như là cưỡng chế đau lòng, “Đứa nhỏ này mệnh bạc, sinh chưa đến một tháng thì qua đời. Cô ấy ban đầu không có ý định tìm lại Vân Lộ, thế nhưng nàng có điểm không tiếp thu được việc con gái qua đời. Dần dần, nàng vô thức sinh ra một loại ảo giác, cuối cùng cho rằng Vân Lộ là con gái mình, chỉ cần tìm Vân Lộ về, tất cả liền viên mãn…”

“Thế nhưng… nàng là cô giáo ở vườn trẻ, hơn nữa chúng ta lúc trước nói chuyện điện thoại, ta nghĩ tinh thần nàng cũng không phải… Xin lỗi Chu tiên sinh, thỉnh ngài thứ cho cách dùng từ của ta…” Diệp Vãn Vụ nhanh chóng giải thích.

“Ban đầu ta cũng cho rằng nàng đã phục hồi như cũ, cho nên mới nghĩ nàng thích trẻ con, nhượng nàng đi giáo dục trẻ con. Mong nhị vị tin tưởng ta, ở bên cạnh cô ấy luôn có người theo dõi, thế nên ta mới nhanh chóng biết tin. Ta sẽ mang Vân Lộ về cho các ngươi.”

“Chúng ta đây lúc nào có thể gặp Vân Lộ?”

“Hai mươi phút nữa, người của ta đã mang hắn đi.” Chu Vĩ Lâm dứt lời nhìn Hạ Thần Sương có chút suy nghĩ, sau đó có chút hiếu kỳ nói: “Xin hỏi ngài với Hạ Hoa Vũ tiên sinh…”

“Đó là anh họ ta.” Hạ Thần Sương nghe vậy nhíu nhíu mày, cái tên này rất lâu mới được nhắc đến.

“Trách không được, các ngươi nhất định rất giống nhau?”

“Đúng vậy.”

“Vậy Vân Lộ…” Diệp Vãn Vụ nhìn Chu Vĩ Lâm không nhịn được hỏi.

“Là con của Hạ Hoa Vũ.”

Hảo một trận lặng im, vấn đề này đối tất cả mọi người đều… Không muốn nói đến.

Quả nhiên như Chu Vĩ Lâm nói, có hai người mặc tây trang đem Vân Lộ với cô giáo Lý tới. Vân Lộ nước mắt nước mũi dàn dụa, Diệp Vãn Vụ chưa từng thấy hắn chật vật như vậy…

“Ô, mụ mụ, mụ mụ… Ô oa…” Vân Lộ vừa vào cửa thấy Vãn Vụ liên giơ tay nhỏ bé.

“Vân Lộ ngoan, đừng khóc đừng khóc.” Diệp Vãn Vụ trong lòng đau xót.

“Ô… Khụ khụ… Mụ mụ, ăn cơm… Ô…” Đói bụng T-T

“Vĩ Lâm, ngươi xem, con gái nói đói bụng. Con đã trở về, nó gọi ta, gọi ta…” Lý thị ánh mắt trống rỗng nhìn Vân Lộ, Chu Vĩ Lâm cũng yêu thương nhìn nàng.

Chu Vĩ Lâm đi đến kéo nàng vào lòng. Hạ Thần Sương nhìn thấy viền mắt hắn đỏ…

Có thể cũng không phải tất cả mọi người đều hạnh phúc như hắn và Vãn Vụ…

Thế nhưng, chuyệ sau đó ai có thể nói?

Chu Vĩ Lâm lặng lẽ đưa vợ rời đi.

Vân Lộ giống như con khỉ bám chặt lấy Vãn Vụ không chịu buông, phỏng chừng bị dọa không nhẹ.

Rất lâu sau Hạ Thần Sương nhận được điện thoại của Chu Vĩ Lâm, người kia hỏi hắn, Hạ Hoa Vũ hiện tại ở nơi nào. Hạ Thần Sương nói thật với hắn: “Anh họ ta đã qua đời hơn ba năm.”

 

……………………………

Tiêu: bé Lộ ở với Vãn Vụ là tốt nhất nha~

Content Protection by DMCA.com
loading...

11 Responses

  1. april says:

    Làm ta hết cả hồn, cuối cùng mọi chuyện cũng êm xuôi, hôm trước ta mới bảo muốn bắt cóc Vân Lộ, hôm nay có người làm trước rồi. Kể ra thì bà Lý gì đó cũng tội nghiệp. Cuối cùng là câu nói kinh điển: thank nàng edit.><.

    • Minh Tiêu says:

      ukm, người ta bị mất con nên mới điên loạn như thế, kể cũng tội, vứt một đứa rồi, bây h lại chết một đứa, chắc cũng là do số

  2. blogdammy says:

    Anh họ qua đời 3 năm mà vân vụ mới hơn 1 tuổi, lạ wa’
    -“-

    • Minh Tiêu says:

      ta cũng thấy lạ nha~, cơ mà Qt đúng như thế mới chết , ta nghĩ chắc là nhiều năm sau ông Chu kia mới gọi lại =))

  3. jung says:

    cái gì mà lạ thế, bảo bối mới hơn 1 tuổi, mà thằng cha nó chết đã hơn 2 năm. Hổng lẽ bà Lý kia mang thai những 2 năm cơ ah. Hay người chết cũng có con được

  4. Trân Trân says:

    Vân Lộ lúc gái lúc trai?

  5. Tử Phong says:

    QAQ~~~ cảm động chết ta.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: