Kiều thượng đính ước kiều hạ ái – Phiên ngoại 3 (hoàn)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Phiên ngoại 3. Quân tử “Sầu “, phụ tử “Cừu “

            Từ sau khi bị “bắt cóc” nửa ngày, Vân Lộ lúc nào cũng cận kề mụ mụ với ba ba, buổi tối khi rảnh rỗi liền khóc nháo, lăn qua lăn lại đến khi Vãn Vụ ôm vào lòng dỗ ngủ mới chịu.

Sau khi biết Vân Lộ bị dọa sợ. Bạch lão thái thái cố ý điểm chu sa ở ấn đường Vân Lộ. Hiệu quả rất tốt, Vân Lộ buổi tối không còn khóc nháo. Thế nhưng Diệp Vãn Vụ luyến tiếc con trai, kiên trì giúp hắn ngủ.

Ở nhà thì lão bà đại nhân là lớn nhất, Hạ Thần Sương chỉ có thể nghe lời Diệp Vãn Vụ (thê nô =]]), hơn nữa hắn cũng thương con. Chỉ có điều, buổi tối thân thiết lão bà không dám động lớn, sợ làm con trai tỉnh giấc.

Nhưng chỉ có thể đề phòng, cũng không tránh được con mắt của đứa nhỏ. Bởi vì buổi tối tuy rằng ở khác phòng, nhưng ban ngày thì đều ở một phòng.

Từ khi đi vườn trẻ, Vân Lộ đã quen ngủ trưa.

Hôm nay là chủ nhật, Hạ Thần Sương được nghỉ, Diệp Vãn Vụ công việc tự do, đương nhiên cũng sẽ cùng lão công ở nhà. Hai người cũng không thể mang con đang ngủ đi chơi được, vì vậy ở nhà cùng xem TV, làm đồ ăn, hưởng thụ một chút yên bình của ngày nghỉ.

Giữa trưa, Hạ Thần Sương ăn bữa trưa, cuối cùng nhận ra lão bà hôm này trông khác mọi hôm.

Hôm nay hắn mặc bộ đồ khác…

“Lão bà, ngươi cái dạng này… rất rung động…” Hạ Thần Sương con mắt đăm chiêu.

Áo sơmi màu tím đậm, quần màu trắng, có điểm đẹp đẽ lại có chút mị hoặc.

“Ngươi… Nói cái gì !” Diệp Vãn Vụ không để ý đi vào phòng bếp, đem tạp dề cởi ra, sau đó rửa hoa quả.

Hạ Thần Sương con mắt không rời khỏi Vãn Vụ, đợi hắn rửa hoa quả xong đi ra, tay hắn đã muốn bắt lấy cái người đang chuẩn bị chạy trốn kia.”Thế nào, mặc đẹp như vậy không phải để cho lão công nhìn?”

“Ngươi đừng nháo, Vân Lộ sẽ tỉnh.” Diệp Vãn Vụ vô lực cười đem móng vuốt đặt trên hông mình đẩy ra.

“Sẽ không, con trai khẳng định nể tình ta mà ngủ say một chút.” Hạ Thần Sương trực tiếp ôm lấy vợ đặt lên đùi, quay đầu hắn lại hôn lên môi hắn.

Cổ áo sơmi trễ xuống, Hạ Thần Sương có thể nhìn thấy cái cổ trắng nõn của Vãn Vụ, xương quai xanh gợi cảm.

“Ngô… Lão công, kéo rèm cửa sổ a…” Diệp Vãn Vụ nhẹ giọng rên rỉ, hiện tại là ban ngày, ánh sáng mặt trời rất rõ ràng!

“Đang là mùa đông, cũng không có ai rảnh rỗi đi nhòm trộm, không cần lo.” Tay của hắn đã vói vào quần áo vuốt ve lên da thịt.

Diệp Vãn Vụ luôn vô lực chống lại, cứ như vậy để cho hắn ở trên người nhu nhu niết niết. Hắn chỉ có thể hỗ trợ cởi quần áo vướng víu xuống (dụ thụ =]]).

“Lão bà ngươi so với ta còn gấp hơn.” Hạ Thần Sương thỏa mãn cười nhìn lão bà cởi quần áo.

“Ngươi…” Diệp Vãn Vụ đỏ mặt rời khỏi người Hạ Thần Sương.

Kết quả vẫn bị bắt lại, cái tên vô lại kia còn nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của hắn còn tay nắm lấy hạ thân , “Đều đã lên như vậy? Ngươi nếu không phối hợp sẽ khiến con trai chúng kiến đông cung đồ sống đó nha, ngoan một chút.”

Diệp Vãn Vụ hận không thể một ngụm cắn chết người này, hắn nghĩ như vậy liền hung hăng cắn ở bả vai Thần Sương một nhát.

“Tê ~~ ”

Hạ Thần Sương thở ra một ngụm khí lạnh vứt lão bà chạy vào phòng ngủ lấy thuốc bôi trơn (bó tay =]]), Diệp Vãn Vụ an vị trên ghế sôpha.

Trong phòng ngủ, Vân Lộ mở to mắt nhìn hắn.”Ba ba…” Xin hỏi ngươi trần trụi nửa trên là muốn bồi con trai đi ngủ?

Hạ Thần Sương “Hư” đem ngón trỏ đặt lên miệng, Vân Lộ quả nhiên im lặng, hơn nữa ngồi im trên giường cũng không bước tới. Hạ Thần Sương lấy đồ ăn vặt trên đầu giường đưa cho hắn, đem thật nhiều búp bê đặt xung quanh. Sau đó tựa như không có việc gì cầm thuốc bôi trơn ra phòng khách.

“Vân Lộ ngủ ngon chứ?” Diệp Vãn Vụ ôm cổ chồng hỏi.

“Ân, tốt tốt.” T-T vì “tính phúc” của lão cha, con trai tha thứ cho ta.

Diệp Vãn Vụ rất phối hợp, sớm quen với động chạm của người kia, cảm giác kì diệu biến thành khoái cảm.

Hạ Thần Sương trong lòng cảm thấy may mắn, hắn đã tiến đến ôm ấp thân thể lão bà vào trong lòng. Con trai quả nhiên hướng về hắn a, ân, chơi với đống đồ chơi hắn đưa ^^

Hạ ba ba vô sỉ bắt đầu cùng vợ sa vào hoan lạc. Tiếng rên rỉ của Vãn Vụ thỉnh thoảng truyền đến, hai người giống như lần đầu tiên.

Đúng lúc này… Cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở…

Diệp Vãn Vụ đưa lưng về phía phòng ngủ, hắn nhìn không thấy. Thế nhưng Hạ Thần Sương thấy được, báo bối kia lại nhằm lúc này mà đi ra.

Mặc kệ đi! Tuyệt đối không thể cho lão bà biết!

Vì vậy Hạ Thần Sương cứ thế dưới ánh mắt nghi hoặc của con trai mà tiếp tục sự nghiệp…

Sau đó, Diệp Vãn Vụ nằm trên sôpha nghe thấy tiếng nói ngọt ngào.

“Mụ mụ…”

Tiếng chuông cửa lại vừa vặn vang lên.

Hạ Thần Sương đem lão bà ôm vào phòng ngủ, sau đó làm mặt quỉ với con trai. Hắn chỉ kịp mặc quần jean bên ngoài mà ra mở cửa, bên trong quần lót cũng chưa kịp mặc.

Ngoài cửa là Hạ Hâm với nãi nãi. Nhìn thấy bộ dạng Hạ Thần Sương liền biết hắn đang làm gì…

“Nãi nãi, tỷ, các ngươi tới vừa lúc, mau đưa Vân Lộ mang đi đi, ta van ngươi…”

Bạch nãi nãi oán hận trừng: “Hỗn tiểu tử! Mau ôm tằng tôn của ta ra đây, nhớ mặc nhiều áo cho hắn.”

“Choáng váng… Nãi nãi, ngươi thật đúng là một lão thái thái hiện đại. Ha ha ha ~~~” Hạ Hâm cười đến không dừng được.

Hạ Thần Sương dùng tốc độ nhanh nhất đứa con đang bò trên sàn dậy, sau đó mặc thêm áo bông cho hắn rồi tống ra ngoài.

Đóng cửa lại, Vân Lộ trong đầu chuyển sang chuyện khác, bất quá tình cảnh ngày hôm nay hắn nhớ kĩ! ! !

Hai mươi năm sau, trong phòng Vân Lộ…

Triệu Chính Dương ôm cổ Vân Lộ, hai chân ôm lấy thặt lưng hữu lực của hắn, thân thể không ngừng phối hợp đong đưa.

Vân Lộ cùng người tự xưng là “ân nhân” Triệu Chính Dương kia cuối cùng cũng ở bên nhau. Dương Dương thích gọi hắn là “Vân Lộ ca ca” .

Còn hay nhắc đến: hoàn hảo ngày đó ta đem phong thư tới tìm đúng lúc nga~.

Đương nhiên, đó cũng là khi còn bé thích nói, lớn lên hắn cũng cũng không nhắc lại, chỉ là Vân Lộ thỉnh thoảng vẫn thích nói giỡn gọi hắn “Ân nhân” …

Âm thanh vẫn còn kéo dài, thực khiến cho Dương Dương thẹn thùng.

“Mụ lại ra nước ngoài rồi?” Vân Lộ rút ra một chút hỏi. Hắn thực sự là không thua kém Hạ ba ba hắn. Ngay cả khí chất đều tương tự.

“Mụ mụ” chính là Diệp Vãn Vụ, “Mụ” là chỉ Dương Dương mụ mụ.

Dương Dương mụ mụ độc thân, dốc sức làm sự nghiệp, thuộc dạng nữ nhân thành đạt điển hình. Thái độ làm người rộng rãi, hơn nữa đối với việc con trai  theo Vân Lộ căn bản là không phản đối. Nhìn thấy Dương Dương khi còn nhỏ đã bám dính lấy Vân Lộ, nàng nhìn hai mươi năm đã đủ thấy…

Học cùng một trường, hai người sẽ không xa nhau, hiện tại nghĩ đến phải xa nhau, giống như đem một khối chỉnh thế tách làm đôi, rất đáng thương.

“Ân, khả năng phải một tháng mới quay về. Mụ nói có thời gian thì tìm nàng chơi.”

“Chơi a ~~~ đến đó kết hôn cũng thật không sai.”

Mặt Dương Dương vốn đã đỏ bừng, vừa nghe lời này này cả nói cũng không lên lời.

Nhìn hắn như vậy, Vân Lộ không nói hai lời, lao thẳng tới vợ.

Sau đó…

Hư hư thực thực một màn trình diễn tựa hai mươi năm trước ~~~~~

Có người mở cửa bước vào, đó là cha hắn…

“Nhi tử, rõ ràng giữa ban ngày lại nỗ lực như vậy?” Hạ Thần Sương bình tĩnh tựa trên cửa, cũng không định đi, khuôn mặt tươi cười giống như thể mới đòi được nợ.

Vân Lộ nhanh chóng lấy chăn phủ lên, thế nhưng chính là tức giận đến không chịu được!

“Ba, ngươi một lão không ngơi nghỉ! Mụ mụ ta đâu?”

“Hắn mệt mỏi, ta nhượng hắn đi nghỉ ngơi.”

“Vậy ngươi đây là gì chứ? !”

“Báo thù a ~~~ ”

“Có ý gì.”

“Tiểu tử thối, ngươi khi còn bé bình thường quấy rối ta cùng mụ mụ ngươi, ngày hôm nay ta cũng lại quấy rối quấy rối ngươi ~~~ ”

“Gặp quỷ! Khi đó ta còn biết không hé răng nha, chờ ngươi xong xuôi mọi chuyện mới gọi mụ mụ nha? Ngươi còn vô tình ném ta cho lão thái nãi! ! !”

“Ai nói với ngươi!”

“Này còn ai nữa, đương nhiên là bác ~ ”

“Rảnh rỗi, tử nữ nhân kia!”

Triệu Chính Dương đặc biệt không nói gì, cha chồng vì sao lại đấu với con trai mình T-T.

Vân Lộ ném gối đầu tới, Hạ Thần Sương liền đi ra. Hắn cười sảng khoái như trả được cừu hận.

Ân, cảm giác thực TM sảng a! ! ! Lão tử đợi ngày này đã hai mươi năm, ha ha ha ha cáp!

        ~ Phiên ngoại hoàn~

…………………

Tiêu: Phiên ngoại hoàn r!!!! *tung hoa* ta đã hoàn 1 bộ *tung hoa* *rơi nước mắt*

đã phải tạm biệt gia đình nhỏ bé đáng yêu rồi *cắn khăn*

(Anh Sương biến thái thù dai, con trai cũng ko tha~)

Content Protection by DMCA.com

loading...

18 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    ta hảo sốc =))))))))))))
    cơ mà, cái tên Vân Lộ, gắn với chữ “công”, hảo hơm hợp nga~ =)))))))))))))
    hoàn gòi, hạnh phúc quá~ *lau lệ khoé mi* truyện hay kinh khủng~ hảo đa tạ Tiêu nhi :*

    • Minh Tiêu says:

      hi hi, ban đầu ta cũng tưởng Vân Lộ là thụ, cơ mà bé ý giống Hạ ba ba của bé =]]
      Truyện nhẹ nhàng, nhưng vẫn cuốn hút, thích cái gia đình nhỏ này quá :X

  2. ngalybich says:

    thanks bạn thật nhiều ,truyện rất hay .

  3. april says:

    Sương ca, anh thật là vô lại mà, anh dạy hư con anh tư khi còn bé thế ak.><.

  4. hasu says:

    truyện hảo hay nha
    thanks nàng

  5. Clair Beryl says:

    hay quá

  6. lacloicodon says:

    hì hì… Thật bó tay Sương ca, liền như vậy để bụng 20 năm…

  7. Yunjoong says:

    anh nuôi con 20 năm chờ ngày này thôi hả anh Sương =)))))))))))

  8. Reblogged this on Tiểu Huyết Hồ and commented:
    lão tử đợi ngày này đã 20 năm =)))))))
    đọc xong mà cười muốn chết 😀
    cảm ơn nàng đã dịch bộ này, đọc rất hay.

  9. Anonymous says:

    Sương ca cx thật là “ba trấm” ==”
    Vân Lộ tiểu tử cx đáng yêu a~ 20 năm sau tiếp bước ba ba vs mụ mụ :v

  10. No Name says:

    Đây là điển hình của câu nói: “Quân tử 10 năm, trả thù cũng chưa muộn”. Riêng Sương Ca của ta lại gấp đôi thời gian và trả thù một cách……..lợi hại gấp bội a~~~ 😀

  11. Đinh Dung says:

    tội anh, đợi 20 năm cơ ~~

  12. Tử Phong says:

    😂😂😂😂😂 vâng, anh chờ ngày này đã 20 năm!!!! chết cười mất

  13. Công nhận bó tay với anh luôn

  14. Tr rat hay ah.. ths :3

Để lại bình luận

%d bloggers like this: