Hoạt cái nhĩ ái ngã – Chương 1

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Chương 1: Nhìn không thấy địch nhân

Tạ Tranh Ngôn không kiên nhẫn nhìn thời gian, hướng trên lầu hô to: “Tỷ !  Đã xong chưa hả?”

“ Đợi 5 phút nữa.” trên lầu truyền đến giọng nữ run run kích động, làm cho hắn không khỏi xem thường.

Không phải chỉ là ký một cuốn sách thôi sao, sao lại ăn mặc giống như đi thi hoa hậu? Huống chi người ký sách cũng không phải nàng.

Tỷ tỷ Tạ Tranh Ngôn mới sáng sớm ra đã bắt đầu làm loạn lên, làm tóc chọn quần áo, liều mình trang điểm, ngay cả cơm trưa cũng không thèm ăn, nếu không phải Tạ Tranh Ngôn cứng rắn ép buộc nàng ăn hai miếng pizza, chỉ sợ nàng sẽ ngồi trang điểm suốt.

Chờ đợi không biết bao nhiêu cái 5 phút, Tạ Tranh Ngôn chán đến chết cầm lấy cuốn sách nàng mới hâm mộ lên lật vài trang, đối với cái tên in trên sách cười khinh khi một cái, rồi đem sách vứt trên ghế.

Đó là một tiểu thuyết hư cấu mới của tác gia “ Lạc Tùng “ tên là [ Phong Lan Hải Dạ ], tỷ tỷ vài năm trước mê truyện của hắn, về phần nàng là như thế nào từ một nữ thanh niên lý trí lại hóa thành cuồng nhiệt như vậy có lẽ là từ nửa năm trước.

Vào nghề khoảng bốn năm trước, tiểu thuyết gia mới tên là Lâm Lạc Tùng từng bị rất nhiều lời phê bình khắc nghiệt, gần đây tựa hồ có ý tưởng mới, đầu năm lại bị Nhà Xuất Bản công kích thúc tiến vì thế vị tác giả luôn tỏ thần bí này không do dự đem ảnh chụp của mình in ở trang sau bìa sách, lúc đó dậy lên một làn sóng phong cuồng mê luyến của các fan nữ, trực tiếp đẩy mạnh tiêu thụ loạt sách mới.

Lấy thẩm mỹ của Tạ Tranh Ngôn mà nói, Lạc Tùng bộ dạng tuấn mỹ có thừa, dương cương không đủ, khuôn mặt trắng nhỏ nhắn nhã nhặn, tóc dài đến lông mày, mặt mày tuấn tú, tươi cười hơi ngại ngùng, rất có vài phần khí chất thuần lương không vướng bụi trần, không chỉ khiến độc giả nữ nảy sinh tình cảm, ngay cả độc giả nam cũng không nhẫn tâm phê bình quá mức nghiêm khắc ── tại cái thế giới mà tràn ngập lừa lọc dối trá này, động vật ăn cỏ hết sức trân quí này khiến con người ta không có cảm giác muốn xâm chiếm mà lại sinh ra nồng đậm ý muốn bảo hộ.

Tạ Tranh Ngôn lại ngoại lệ, hắn không chỉ không bị ngoại hình của Lâm Lạc Tùng mà phát ra một thân mẫu tính (bản năng làm mẹ aka muốn bảo hộ), ngược lại nhìn thế nào cũng không thấy vừa mắt, rất muốn bắt lấy lỗ tai người ở trên áp phích mà rống một câu: “Không cho anh lại tiếp tục hại người!”

Cái loại tâm tình ác liệt này đều do tỷ tỷ cứ suốt ngày  “ Lạc Tiểu Tùng”, “tiểu Lạc lạc”, “Tiểu Tùng” , giống hệt như uống thuốc Đông y, hắn đối với Lâm Lạc Tùng càng lúc càng khinh bỉ

Lúc mà kiên nhẫn của hắn sắp bay sạch, Tạ Khởi Ngôn rốt cục thướt tha lượn ở trên lầu xuống, một tay mang theo khăn quàng cổ nàng tự đan tặng thần tượng, một tay đập vai hắn, vội vã thúc giục: “Mau mau đi thôi, thời gian sắp không còn kịp rồi.”

Vô số lời muốn khạc nhổ ra bốc lên trong lòng hắn, nhưng nhìn thấy biểu tình mong chờ của tỷ tỷ, hắn vô lực giơ hai tay đầu hàng, thiên ngôn vạn ngữ hóa thành một câu dặn dò: “Thắt dây an toàn vào.”

Không thể giải tỏa được buồn bực, tự nhiên lại nhớ đến Lạc Tùng đáng ghét.

Một đường bão táp đến hội trường ký sách, nhìn đến một đội ngũ rồng rắn xếp hàng ở ngoài cửa, Tạ Tranh Ngôn không khỏi kinh ngạc về năng lực của tên kia, hắn đem xe đỗ ở bên đường, quay đầu hỏi: “Uy, tỷ thật sự định đứng chờ dưới nắng mấy tiếng đồng hồ để đợi hắn ký sách?”

Tuy rằng hiện tại là cuối tháng chín, dư vị nắng cuối thu vẫn chưa dứt, mặt trời giữa trưa so với hè cũng không ôn hòa cho lắm, đứng lâu sẽ bị phơi nắng tróc da.

“ Đây là lần đầu tiên Tiểu Tùng công khai ký tên, tỷ đương nhiên là phải chờ! Khó có được cơ hội tận mắt thấy Tiểu Tùng a!” Tạ Khởi Ngôn vung tay, vui vẻ đi xếp hàng.

Tạ Tranh Ngôn ngồi ở trong xe, thật sự không thể nhịn được nữa, đối với bóng dáng nàng buông một câu: “Sóc ở vườn bách thú a!” (Trong tiếng Trung Quốc “Tùng” cũng có nghĩa là “con sóc” ).

Hắn âm lượng ép xuống rất thấp, cam đoan nàng nghe không được, cho dù không thích, hắn cũng không muốn Khởi Ngôn mất hứng.

Tạ Tranh Ngôn đỡ cái trán, đánh xe rời đi, tìm được một nhà cửa hàng tiện lợi mua nước với dù đưa cho tỷ tỷ, nói: “Em đi tìm một tiệm cà phê ngồi một chút, bao giờ xong thì gọi điện cho em, em tới đón.”

“ Được.” Khởi Ngôn vô cùng thân thiết vỗ vỗ vai hắn, khiến cho một độc giả nữ bên cạnh hiếu kỳ, hỏi:” Khởi Ngôn, anh chàng đẹp trai này là bạn cô?”

“ Là em trai tôi !” Khởi Ngôn hướng cô nàng làm mặt quỷ, tự giễu nói: “Tôi cũng không phải đại mỹ nữ, đứng bên cạnh hắn thực tự ti.”

“ Tỷ!” Tạ Tranh Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu, hướng đối phương khoát tay áo xem như chào, sau đó phong độ xoay người đi đến bãi đỗ xe, khiến cho một ánh mắt ngưỡng mộ hướng tới.

Hai chị em họ nhìn không giống nhau, bởi vì bà nội là người Nga, di truyền đặc thù trên người Tạ Tranh Ngôn rất rõ ràng, so với dung mạo bình thường của chị, khuôn mặt hắn có thể coi là hoàn mỹ, ngũ quan lập thể rõ ràng, đường cong khắc sâu như điêu khắc, con ngươi sắc sảo, dưới ánh mặt trời ánh lên màu nâu vàng rượu vang nguyên chất, mị lực mười phần, sống mũi cao thẳng, môi tao nhã mà gợi cảm, vai rộng eo nhỏ, thân cao 1m82, toàn thân tản mát ra loại anh tuấn suất khí khiến người ta hít thở không thông.

Hắn không phải người coi trọng bề ngoài, bất quá bởi vì hắn đẹp đến quá khoa trương, cho nên hiện tại 27 tuổi nhưng vẫn chưa có người yêu, đây cũng là chuyện khiến hắn phiền lòng nhất.

Cho dù bị vẻ bề ngoài của hắn khiến cho say mê, nhưng hầu như các cô gái đều cho rằng hắn thuộc loại người hay thay đổi, sợ rằng mai sau kết hôn mà chồng vẫn làm một bộ dạng đào hoa, các nàng trực tiếp đem hắn đá ra khỏi danh sách tuyển chồng, yêu thì có thể, kết hôn thì miễn bàn.

Từ mối tình đầu hồi 15 tuổi của hắn đến bây giờ, gặp được rất nhiều người tốt, bạn bè, đại ca…… Rốt cục để cho bạn gái trước say rượu mà chân thành nói:『 Anh rất đẹp trai , cùng anh ở một chỗ thực không có cảm giác an toàn.』

Những lời này thành công phá nát trái tim nam nhi của hắn, Tạ Tranh Ngôn từ một nam nhân ôn nhu biết chăm  sóc trở thành một người lạnh lùng lời nói ngông cuồng độc ác, đem toàn bộ nhiệt tình đổ hết vào việc kiếm tiền, vài năm sau, cửa hàng đồ dùng thể dục thể thao của hắn phát triển, từ một cửa hàng nhỏ trở thành một đại lý, tiền tài cuồn cuộn, Tạ Tranh Ngôn trở thành một người đàn ông thành đạt.

Tạ gia phụ mẫu mất sớm, năm tháng sau đó hai chị em nương tựa nhau mà sống, gặp không ít đau khổ, cũng gặp không ít lạnh nhạt, may mà bọn họ đều không sa đọa, rất vất vả đi làm thuê để kiếm tiền học và sinh hoạt phí, dựa vào một đôi tay dãi nắng dầm mưa, rốt cục cũng có được cuộc sống giàu có đầy đủ.

Nếu tỷ tỷ có thể tìm được được một người chồng tốt mà phó thác cả đời, vậy rất tốt , nhưng trong lòng nàng hiện tại chỉ có mỗi cái tên Lâm Lạc Tùng, tự chìm đắm trong thế giới mộng tưởng không có thật mà bản thân vẽ lên, đối với những người đàn ông ngoài thực tế cũng không để ý.

Có lẽ bọn họ là một đôi tỷ đệ không được thần tình ái chiếu cố nên cứ mãi độc thân như vậy, Tạ Tranh Ngôn đem xe đỗ trước cửa tiệm cà phê, quyết định vào trong này giết thời gian.

Buổi ký sách chắc cũng đã bắt đầu? Hy vọng cái tên mặt trắng kia ký nhanh lên một chút, không nên để cho những người kia phải đợi dưới nắng lâu.

Hắn nghĩ như vậy, đoạn đem tách cà phê từ trên miệng đặt xuống, Tạ Tranh Ngôn nhíu mày, nhìn về phía một thanh niên ngồi bên cửa sổ.

Tù vị trí của hắn có thể nhìn rõ được diện mạo của người kia, người nọ hai tay đang cầm một ly cà phê, khuôn mặt hơi u buồn, mái tóc có chút hỗn độn, bộ dáng giống như gặp xui xẻo, say mê nhìn đoàn người ngoài cửa.

Tạ Tranh Ngôn khóe miệng run rẩy vài cái, không dám tin vào hai mắt của mình.

Kia không phải là “Tiểu Tùng” sao? Thời gian ký sách đã đến, hắn như thế nào còn ở nơi này bần thần?

Tạ Tranh Ngôn chán ghét người không tuân thủ thời gian, đặc biệt là người không có trách nhiệm, bất quá hắn hắn cũng không phải người vì có thành kiến mà hiểu lầm người ta, cho nên nhân từ đoán rằng cái người “ không thuộc nhân gian ”, “giống như sống ở thế giới khác” Lạc Tùng có phải hay không không có tiền để trả nên phải ngồi đây giống như một pho tượng?

Hắn đang định đi làm một việc thiện qua giúp đối phương thanh toán tiền, nhưng còn chưa kịp gọi phục vụ bàn, thì tiếng chuông điện thoại làm Lạc Tùng bừng tỉnh, chỉ thấy hắn lười biếng đem di động để  bên tai: “Ân? Gấp cái gì nha? Chờ một chút cũng không mất đi miếng thịt nào…… Tôi cũng không phải cố ý đến muộn, tôi chỉ là không muốn phá hỏng linh cảm sáng tác ở trong đầu…… Được rồi được rồi không cần nói nữa, tôi hiện tại liền đi qua, chậc, thực phiền toái!”

Hắn ngắt điện thoại, đem tờ tiền giá trị lớn đặt trên bàn, thuận tay vỗ mông phục vụ bàn đi ngang qua đó rồi nhận lại ánh mắt không hài lòng của đối phương, lười biếng đứng dậy, chậm rãi bước ra cửa.

Hắn không chú ý tới trong cửa hàng có một vị khách nam nhìn hắn bằng ánh mắt hung ác, không phát hiện đối phương thái dương gân xanh nổi lên, càng không biết người nọ liều mình khắc chế suy nghĩ muốn đấm hắn một quyền ở trong đầu…… Vương tử u sầu kia không biết rằng mình lại bị người ta chán ghét đến như vậy.

Lần gặp gỡ ngẫu nhiên này, khiến cho Tạ Tranh Ngôn có ấn tượng không tốt về Lâm Lạc Tùng, rất muốn tận lực mà chỉnh hắn, mà người kia lại không biết rằng mình đã trở thành mục tiêu, càng không biết, nếu lúc ấy hắn không tỏ thái độ đáng đánh như vậy thì sau này cũng không phải chịu thảm.

Thẳng đến mặt trời lặn trăng dần lên, Tạ Tranh Ngôn đọc xong tờ báo, đem cà phê cùng điểm tâm của cửa hàng đều thử qua, Khởi Ngôn rốt cục gọi điện thoại tới, đem hắn giải thoát khỏi buồn chán.

“ Tranh Ngôn, cậu ấy thật tuyệt vời a!” tỷ tỷ ngồi vào xe, sung sướng mãn nguyện khoe, “Lúc cậu ấy mỉm cười, của tim tỷ như hóa đá ! Nga, làm sao lại có người đáng yêu như thế chứ!”

Đáng yêu cái rắm nha!? Tạ Tranh Ngôn đen mặt, đem tay lái trở thành cái cổ Lạc Tùng mà siết, đang muốn khởi động xe, Khởi Ngôn đột nhiên túm ống tay áo hắn, kích động đến thanh âm cũng đổi: “Xem kìa xem kìa! Cậu ấy quàng khăn của tỷ tặng!”

Sau một lúc ký sách, quà tặng của fan đã chất thành núi, chờ nhóm người đi sau rời khỏi, Lâm Lạc Tùng thu lại nụ cười thân thiết vô hại, thay vào đó là vẻ mắt bất cần, gọi điện thoại hẹn bạn bè đi ăn đêm.

Bởi vì buổi tối nhiệt độ không khí thấp, hắn tùy tay lấy ra một cái khăn quàng cổ, sau đó vội vàng hướng góc đường đi đến, ở trong mắt Tạ Khởi Ngôn giống như một thiên sứ u buồn thoát tục, nhã nhặn mà tràn ngập mùi huyền bí, lập tức lấy điện thoại ra chụp ảnh, cao hứng cười toe toét.

“ Hắn hôm nay đến muộn đi?” Tạ Tranh Ngôn tức giận nói, “Có đói bụng không? Bữa tối muốn ăn cái gì?”

“ Bởi vì thân thể cậu ấy không thoải mái a, trên đường còn tắc xe, thật vất vả mới chạy tới đây!” Tạ Khởi Ngôn nói ra có chút đau lòng, dáng vóc tiều tụy làm cho Tạ Tranh Ngôn nổi lên một thân da gà, hắn ở trong lòng đối Lâm Lạc Tùng giơ ngón tay giữa lên, hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà đối phương, sau đó hé ra khuôn mặt thối lái xe tìm nhà ăn, chuẩn bị dùng đồ ăn để đóng cái miệng nàng lại, miễn cho lại nghe nàng lải nhải ca ngợi cái tên lưu manh kia.

Nguyên bản nghĩ rằng cái việc căm tức này sẽ qua, về sau mắt không thấy tâm không phiền, sách của Lạc Tùng hắn một tờ cũng không thèm động, không nghĩ tới vài ngày sau, tỷ tỷ đưa ra yêu cầu làm cho Tạ Tranh Ngôn đầu đầy hắc tuyến.

“ Tranh Ngôn, giúp tỷ tỷ một việc đi.” Khởi Ngôn hai tay tạo thành chữ thập, nghiêm trang khẩn cầu: “Tỷ ở trang web của Lạc Tùng đăng ký, cần phải gửi phản hồi, ngươi không có việc gì liền giúp tỷ gửi  nha!”

Tạ Tranh Ngôn mí mắt bắt đầu động, biểu tình chán ghét rất giống xuất môn đạp phải phân, hỏi: “Vì sao muốn gửi phản hồi, có thể thay đổi được gì sao?”

Khởi Ngôn trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, đáp: “ Càng nhiều bài phản hồi, cấp bậc hội viên lại càng cao nha!”

Cấp bậc hội viên có ích lợi gì, có thể ăn sao? Tạ Tranh Ngôn ánh mắt toát vẻ chế nhạo, lại bị tỷ tỷ bắn ánh mắt hình viên đạn: “Long Huân Kỵ Sĩ có cấp độ cao nhất có thể được mời đi gặp mặt nha !”

Tạ Tranh Ngôn bừng tỉnh đại ngộ gật đầu, nheo lại ánh mắt cười xấu xa vài tiếng, hỏi: “Gửi nội dung gì lên cũng không thành vấn đề sao?”

“ Đương nhiên không thể!” Hai mắt như bạo hỏa, “ Đương nhiên là bài nào không phù hợp với qui định có nội dung ác ý sẽ bị trừ điểm, cho nên phải post bài có chất lượng!”

Tạ Tranh Ngôn đấu không lại, có một loại cảm giác rước lấy tai họa, còn chưa kịp biện lý do thoái thác, tỷ tỷ đã muốn đem ID với mật khẩu vứt cho hắn, còn đem cái trang web “Tùng Lâm Ánh Hải” vào trong mục yêu thích của hắn, sau đó vui vẻ vỗ vai hắn, dặn dò nói: “Tài khoản của tỷ có rất nhiều bạn bè, lúc nói chuyện nhớ chú ý lễ phép, không cần cùng người ta cãi nhau, đừng để cho bọn họ biết!”

“ Tại sao tỷ không tự mình làm a?” Tạ Tranh Ngôn phun ra vài chữ từ khẽ răng, mặt đã đen như đáy nồi, “ Dùng mồ hôi nước mắt của mình thì trái kết ra có phải ngọt hơn không?”

Hắn liếc sơ qua diễn đàn, phát hiện một nhóm fan cứ liên tục ca ngợi với si mê, nước miếng cùng mị nhãn tề phi, hoa tươi cộng máu mũi, thảo luận về tình cảm của nhân vật khí thế ngất trời, đối tác gia thì sùng bái sát đất, cái loại tình cảm này khiến cho Tạ Tranh Ngôn cảm thấy buồn nôn thấy mình giống như cá mập sa vào ao cá vàng, nhịn không được muốn đại khai sát giới.

“ Năm nay ta phải chuẩn bị luận văn tốt nghiệp, không có thời gian ngâm mình trên diễn đàn.”

Lý do này khiến cho Tạ Tranh Ngôn không thể cự tuyệt, hắn đành phải gian nan mà chấp nhận.

Mười năm trước bởi vì gia cảnh bần hàn, tỷ tỷ dừng việc thi đại học lại, hiện tại có chút tài sản, rốt cục có thể hạ quyết tâm đi học lại, về chuyện này thân là đệ đệ Tạ Tranh Ngôn vẫn cảm thấy đối với Khởi Ngôn thua thiệt rất nhiều, cho nên toàn lực giúp nàng đi học, dù sao chuyện bán hàng cũng ổn định và có xu hướng tăng, một mình hắn quản lý cũng không có vấn đề gì.

Ở “Tùng Lâm Ánh Hải” chơi nửa ngày, để biết một chút về diễn đàn này, Tạ Tranh Ngôn sử dụng ID của Tạ Khởi Ngôn là “ Khởi Ngôn” post vài cái, tất cả đều là đại loại như “ hôm nay thời tiết thật không sai a, mọi người có nghĩ đi vườn bách thú xem sóc a”  cùng “ đi trên đường gặp lại người yêu cũ thì phải làm như thế nào” mấy cái chuyện phiếm này cũng chỉ để giải khuây, kết quả là có vài người phản hồi “ Khởi Khởi , hôm nay hơi lạ nha”, “ Đúng vậy, thật không giống bình thường”, cũng có người trực tiếp hỏi “ Bị Hack ID” khiến cho Tạ Tranh Ngôn sâu sắc cảm thấy mình vẫn còn quá kém.

Hắn xem lại những bài viết của tỷ tỷ, nhẫn nại mà đọc từ đầu đến cuối, nào là ưu thương sâu nặng, nào là cảm thông, nhưng lời ca ngợi phát ra tự đáy lòng, cùng với những lời động viên quyết tâm ủng hộ, giữa những hàng chữ tràn ngập yêu, làm cho hắn đối với Lâm Lạc Tùng không có hảo cảm giống như người lạ qua đường bỗng lại thấy cảm động.

Khởi Ngôn thật sự yêu tác phẩm của hắn, rất nhiều đoạn có thể đọc làu làu, nàng đắm chìm trong thế giới mà Lạc Tùng xây dựng, đồng cảm với số phận của nhân vật trong truyện, cùng với các fan trên diễn đàn yêu thương Lạc Tùng, dùng bản năng làm mẹ che chở cho người mà các nàng coi như cục cưng thiên sứ Lạc Tùng.

Nhìn trên màn hình máy tính những câu nói tràn ngập yêu thương, Tạ Tranh Ngôn lắc đầu cười khổ, thấp giọng nói: “Hắn xứng đáng để các ngươi yêu sao…”

Tắt máy, hắn đột nhiên đối với tác phẩm của Lạc Tùng sinh ra tò mò, muốn biết trong truyện của hắn viết có sức hấp dẫn gì mà khiến người ta điên cuồng như say rượu, coi như mới nhập môn đi, hắn đến thư phòng của tỷ tỷ tùy tiện rút lấy một quyển, chuẩn bị nghiên cứu một chút.

Chẳng ai biết trước được chuyện gì, trên diễn đàn sắp dấy lên một cơn sóng gió, người vẫn luôn chứng kiến những vui vẻ cùng vinh hoa trên diễn đàn Lâm Lạc Tùng lại không thể biết dưới những phồn hoa đó một cơn sóng bắt đầu nổi dậy, hắn vẫn thường xuyên vào diễn đàn, còn đêm cuối tuần thường đi tụ tập bạn bè đàn đúm, sa đọa.

“ Uy, nghe nói cậu cùng Ailie chia tay ?”

Đỗ Vũ Thành đặt mông ngồi cạnh hắn, cùng hắn cụng chén, Lâm Lạc Tùng nhấp một ngụm rượu, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Đúng vậy. Cô ấy đá tôi.”

“ Cậu đừng đùa, lại còn giả vờ là si tình.” Đỗ Vũ Thành lấy tay khửu tay đụng hắn một chút, “Chắc lại cùng các cô gái mê sách quan hệ mập mờ chứ gì? Chậc chậc, Ailie nhẫn đến bây giờ mới bùng nổ, tôi cùng thực phục sự độ lượng của cô ấy.”

“ Các nàng tự dâng đến miệng, không ăn mới là lạ.” Lâm Lạc Tùng chấn động nói, đối với chuyện bắt cá hai tay của mình cũng không thấy gì xấu hổ, “Ai mà biết Ailie vụng trộm tra lịch của tôi, còn chạy đến khách sạn bắt kẻ thông dâm!”

“ Đợi chút!『 các nàng 』?” Đỗ Vũ Thành nhãn tình sáng lên, nhanh tay ôm lấy cổ hắn, thúc giục nói: “Cụ thể đi! Cụ thể đi!”

Hắn lớn giọng hấp dẫn chú ý của vài người, các bằng hữu ngừng ca hát, đều vây lại đây nghe hắn mặt không đổi sắc mà kể lại chuyện phong tình.

“ Hai đại tỷ tỷ thành thục khêu gợi.” Lâm Lạc Tùng mặt không chút đỏ, ánh mắt lại toát ra vài phần khoe khoang, “ Lúc Ailie xông tới các nàng còn thay tôi biện giải, nói tôi bị chuốc rượu đến hồ đồ bị các nàng dụ dỗ, khóc giống như dụ dỗ trẻ vị thành niên.”

“ Oa! Cả đôi nha!” Đỗ Vũ Thành dùng sức phát bờ vai của hắn, thanh âm cao vút đến độ thay đổi, trách cứ nói: “Cậu điên rồi! Chiếm tiện nghi của người ta lại còn trở thành tiểu cừu vô tội! Chậc chậc, ngay cả tôi tiện nhân như vậy đứng trước cậu cũng phải cam bái hạ phong (cam lòng mà bái phục) !”

“ Ai khiến các nàng yêu tôi đâu?” Lâm Lạc Tùng khinh miệt cười, bờ môi mỏng bị rượu nhuộm hồng nhuận, vô tình phun ra hai chữ: “Xứng đáng.”

Ánh đèn rực rỡ lưu chuyển trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn, ánh mắt nhìn về phía xa, khóe môi tươi cười lại ngả ngớn rung động lòng người, tản ra loại dụ hoặc mê người.

Đỗ Vũ Thành nhìn đến ngây dại, tiếng hát cất lên khiến hắn bừng tỉnh, thân thể nhích lại gần, thanh âm cũng đè thấp một ít, nói: “Họ Lâm, tôi trước kia tại sao lại không phát hiện ra bộ dạng cậu xinh đẹp như vậy? Nếu về cổ đại đích thị là công tử ngọc thụ lâm phong! Trách không được nữ nhân trước sau quí gối dưới quần cậu!”

“ Bởi vì anh có mắt như mù, còn có, không cần dùng từ “xinh đẹp”  để hình dung bổn đại gia.” Lâm Lạc Tùng ngữ khí tự đại làm cho người ta thực ngứa tay, “Bổn đại gia rõ ràng là tài hoa hơn người, thông minh tuyệt đỉnh, học phú ngũ xe, văn võ song toàn, phong lưu tiêu sái, ngọc thụ lâm phong chỉ dùng cho công tử thôi!”

Liên tiếp tự thổi tự tâng bốc, thuần thục ngay cả khí cũng không đoạn, làm cho Đỗ Vũ Thành da mặt dày cũng thất bại thảm hại, hướng hắn bật ngón tay cái: “ đủ dày, đủ xấu xa, đủ dâm tiện!”

Lâm Lạc Tùng cười tủm tỉm hướng hắn nâng chén, khiêm tốn nói: “lẫn nhau, lẫn nhau, cùng nỗ lực.”

“ Hãy để cho mặt trời được tươi sáng!” Đỗ Vũ Thành hừ một tiếng, lại nhịn không được muốn biết nguồn gốc của vấn đề: “Tiểu tử, cậu cùng Ailie chia tay thật sự một chút thương tâm cũng không có?”

Tốt xấu Ailie là bạn gái đầu tiên hắn đem về ra mắt cha mẹ, so với ngày trước gặp dịp thì chơi thực sự có vẻ tốt lắm, cũng đã kết giao được một năm rưỡi, kết quả vẫn là quản không được nửa thân bên dưới, vài lần trốn bạn gái đi ăn vụng, Ailie đã khóc, nháo qua, tha thứ qua, chung quy là hắn vẫn cứ đi, cuối cùng một lần rốt cục không thể nhịn được nữa, đá hắn, từ nay về sau mỗi người đi một ngả.

Muốn nói rằng một chút tình cảm cũng không có là lừa người dối mình, Lâm Lạc Tùng trong mắt hiện lên một chút bất đắc dĩ, rót đầy rượu, thản nhiên nói: “Ta không thích hợp với nàng, chia tay cũng tốt, nàng có thể đi tìm một nam nhân hiền lành thật thà, không phải như ta vậy .”

Hắn biết Ailie muốn cái gì, hắn cũng thiệt tình thích nàng, bởi vì nàng hoạt bát xinh đẹp lại đối với hắn thắm thiết, nhưng là kết giao càng lâu lại càng cảm thấy trói buộc, hắn mới 24 tuổi, căn bản không nghĩ đến kết hôn, vì một gốc cây mà buông tha cho cả tòa rừng rậm.

Lâm Lạc Tùng biết người bình thường nghĩ hắn là hoa tâm lạm tình, là kẻ thối nát không có trách nhiệm, nhưng này cũng không ảnh hưởng hắn tiếp tục lấy chủ nghĩa “ không chủ động, không cự tuyệt, không phụ trách “ vô tội mà chơi đùa, dù sao người yêu hắn cũng đầy rẫy, người hắn yêu thì chưa từng thấy.

Này nhân sinh cũng không phải chỉ có tình yêu, bạn bè Lâm Lạc Tùng  đều có thể tha thứ cho thái độ ích kỷ tùy hứng không coi ai ra gì của hắn, ở trong mắt họ, là tác giả bán chạy nhất, viết truyện về nhân vật huyễn tưởng, xuất bản được nhiều sách, hắn chính là đứa nhỏ hư hỏng ── còn trẻ đã thành danh, được nhiều người vây quanh yêu quí, căn bản không hiểu thế nào là quý trọng.

Ít nhất bên ngoài hắn luôn lộ ra khuôn mặt ôn hòa vô hại, nhã nhặn tuấn nhã, làm cho người ta có một loại cảm giác tốt đẹp, dựa vào tướng mạo thiên lương nhu thuận cùng với vẻ thẹn thùng hồn nhiên, lừa vô số người tin tưởng hắn vô điều kiện, lại kìm lòng không đậu mềm lòng, liền ngay cả Ailie lúc chia tay cũng không đành lòng oán giận hắn.

Nếu cứ như vậy thì sẽ có một ngày hắn nhận được bài học thích đáng ── đây là lời của bạn bè hắn – làm bằng hữu, bọn họ từng khuyên hắn nên sống thực với bản thân làm một người tốt, nhưng đều bị tên hỗn trướng này coi như gió thoảng bên tai, bọn họ cũng không muốn phí lời với hắn, chờ đến lúc gặp quả báo thì sẽ rõ.

Nhưng trước khi cái ngày đó đến thì tôn chỉ của Lâm Lạc Tùng vẫn là thoái mái tận hoan, hắn nhất ngửa đầu uống cạn chén rượu, cầm lấy micro, nhảy lên bàn, dùng thanh âm trong trẻo dễ nghe hát vang một khúc.

Hắn vẫn như cũ thích làm theo ý mình, Lâm Lạc Tùng vô tâm vô phế, được mọi người yêu, mọi chuyện chính là đương nhiên.

…………………….

Tiêu: đọc chương này thấy bạn Tùng thực sự khốn nạn =))

Content Protection by DMCA.com
loading...

6 Responses

  1. thanhthu says:

    mình đồng ý là Lâm Lạc Tùng rất khốn nạn… Đặc biệt hai chữ “xứng đáng!” mà hắn phun ra….

    • Minh Tiêu says:

      chuẩn nha~ cái cảm xúc đầu tiên của ta cũng thế, nhưng nghĩ lại thì cái gì cũng có nguyên nhân của nó , chúng ta tiếp tục đón đọc để biết rõ =))

  2. minmin says:

    Đọc xong mình cảm thấy sau này em Tùng sẽ khó khăn đây.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: