Hoạt cái nhĩ ái ngã – Chương 2

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Chương 2: Người tăng lên cùng người hạ xuống (tạm dịch)

Mỗi ngày đúng 6 giờ sáng, Tạ Tranh Ngôn đều đúng giờ rời giường, đi chơi bóng hoặc là chạy, vận động khoảng một tiếng thuận tiện mua đồ ăn sáng, sau đó tắm rửa thay quần áo, thần thanh khí sảng bắt đầu một ngày công tác.

Hôm nay sáng sớm là ngoại lệ, hắn phá lệ nằm lại trên giường , Tạ Khởi Ngôn xuống lầu không thấy bữa sáng nóng hầm hập cùng với nụ cười như nắng sớm của Tạ Tranh Ngôn chờ đợi nàng vì vậy lên lầu đẩy cửa phòng Tạ Tranh Ngôn, đi vào thăm dò, nhẹ giọng hỏi: “Tranh Ngôn, thân thể không thoải mái sao?”

Đệ đệ của nàng sinh hoạt rất qui tắc giống như được lên dây cót, chỉ có thời điểm sinh bệnh mới nằm trên giường không dậy nổi, làm cho nàng không khỏi có chút lo lắng, nhanh chóng bước đến bên giường, lại phát hiện Tạ Tranh Ngôn đang ngủ, bên cạnh là cuốn [ Vân Tê Chi Quốc ] của Lạc Tùng, mặt bìa chữ thiếp vàng chiếu trên khuôn mặt hắn tạo ra sắc hồng rất buồn cười.

Tạ Khởi Ngôn buồn cười, lặng lẽ đem sách rút ra đặt lên trên bàn cạnh đầu giường, nhẹ nhàng sờ trán hắn một chút, xác định không sinh bệnh , nàng lặng lẽ rời khỏi phòng hắn.

Khó có được lúc đệ đệ nghiêm túc xem sách của tác giả nàng thích, nghĩ đến khung cảnh sau này hai tỷ đệ hòa hợp cùng thảo luận về tác phẩm thực tuyệt vời .

Ngủ đến khi mặt trời đã lên cao, sau khi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Tạ Tranh Ngôn mơ mơ màng màng sờ di động, thanh âm do chưa tỉnh mang theo chút khàn khàn biếng nhác: “Ai đó?”

『 Tranh Ngôn, cậu ở nơi nào?』 đầu bên kia điện thoại lộ ra thanh âm lo lắng,『 Tôi là David, 10 giờ cậu phải đến Đài Truyền Hình tham gia tiết mục, cậu xem xem hiện tại là mấy giờ?』

Tạ Tranh Ngôn giương mắt liếc liếc đồng hồ treo tường, cả người giật mình, nháy mắt thanh tỉnh, nhảy xuống giường hướng phòng tắm chạy, gặp quỷ, hắn thế nhưng lại ngủ đến tận 9 rưỡi !

Trong khoảng thời gian ngắn nhất đánh răng, tắm rửa, thay quần áo , lau qua loa mái tóc ướt, áo sơmi còn chưa đóng cúc xong đã lao xuống nhà, phát hiện trên bàn ăn Tạ Khởi Ngôn có chuẩn bị đồ ăn cho hắn sandwich, bánh mì với hình mặt cười vẽ bằng sốt cà chua, Tạ Tranh Ngôn không kịp ăn điểm tâm, uống một ly nước lọc rồi cầm chìa khóa ra khỏi nhà.

May mắn hiện tại không phải giờ cao điểm đi làm, cám ơn trời đất không bị tắc xe, khi hắn vô cùng lo lắng lái tấp xe Đài Truyền Hình thì đã 10 giờ 5 phút .

Vừa bước đến cửa hắn đã gọi điện cho phía bên kia, hy vọng có thể lùi thời gian lại một chút, đạo diễn không cao hứng, bất quá nếu đã muốn rồi, cũng chỉ hảo nhún nhún vai đáp ứng cho thời gian chậm lại 10 phút.

Hắn tìm được David, sau đó nhanh chóng đi vào phòng hóa trang, tuy rằng Tạ Tranh Ngôn thực không hiểu vì sao hắn một đại nam nhân còn phải trang điểm làm gì, bất quá đạo diễn nói tân trang một chút lên hình mới đẹp, hắn đành phải nghe theo, nhắm mắt lại tùy ý người trang điểm.

Đây là tiết mục về kinh doanh, phần lớn là phỏng vấn doanh nhân, quảng bá thương hiệu, cách mà từ một đơn vị kinh doanh nhỏ phát triển thành lớn, mà Tạ Tranh Ngôn năm nay bắt đầu bước vào kinh doanh lớn, cũng liền biết thời biết thế nên nhận lời đề nghị của Đài Truyền Hình, trả phí quảng cáo, vì nâng cao lượng tiêu thụ trong tương lại, hắn làm lão bản cũng tránh không được phải xuất đầu lộ diện.

“ Rất nhiều người có thành kiến với việc trang điểm, nghĩ đến liền liên tưởng đến nữ nhân đánh má hồng, kỳ thật nam nhân có cách trang điểm của nam nhân.” Thợ trang điểm là một nữ nhân nhìn rất khôn khéo và chuyên nghiệp, khi mở miệng lại là thanh âm hùng hậu của đàn ông khiến Tạ Tranh Ngôn hoảng sợ, mở mắt ra vừa vặn đập vào cổ áo chữ V mở rộng, đầu nhũ như ẩn như hiện, làm cho hắn một thân da gà nổi lên, thốt ra: “Xin hỏi, ngài……”

“ Gọi tôi Phong ca.” thợ trang điểm thản nhiên cười, nở lỏng khăn lụa ở cổ, lại kiêu ngạo mà cúi đầu nhìn thoáng qua, hướng hắn chớp măt, nói: “ Chỉ cần bơm thêm Silicon với mặc thêm nội y vào, nam nhân cũng có thể quyến rũ, cậu có muốn thử hay không?”

“ Không cần.” Tạ Tranh Ngôn khuôn mặt nhăn nhó, cố gắng gượng cười, đối với người nam không ra nam nữ không ra nữ cũng lịch sự từ chối, cũng phải thừa nhận kỹ thuật trang điểm của Phong ca rất chuyên nghiệp, chỉ cần hắn không mở miệng, chỉ sợ ngay cả mẹ hắn cũng không phát hiện ra.

“Cậu rất suất, có muốn đến cửa hàng của tôi làm model?” Phong ca nhẹ nhàng sửa lông mày cho hắn, dùng loại phấn tối màu để phủ, khiến cho hắn càng thêm tuấn lãng bức người, cũng không dùng nhiều son phấn, vẫn đang bảo trì được hình tượng nam nhân khỏe khoắn, cuối cùng lấy một tấm danh thiếp nhét vào túi áo sơmi của hắn, ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng nói: “Cầm lấy, về sau thường liên lạc.”

Hơi thở nóng rực phảng phất bên tai khiến cho Tạ Tranh Ngôn có chút không được tự nhiên, đứng dậy cùng Phong ca bắt tay, sau đó nhanh chóng theo David đi luôn. (sợ quá, té nhanh =]])

“ Hắn chính là hay thích trêu người khác, là một người rất tốt.” David quay đầu liếc mắt nhìn hắn, hỏi: “Không dọa đến cậu chứ?”

Tạ Tranh Ngôn lắc đầu, đem lực chú ý tập trung đến chuyên phỏng vấn, hắn tràn ra thân thiết cười tươi, bình tĩnh cùng nữ MC bắt tay chào hỏi, tiết mục chính thức bắt đầu thu.

Suất ca vô luận đi đến đâu cũng nổi tiếng hơn người bình thường, huống chi vị doanh nhân thành đạt này cũng không bộc lộ ra tính đáng ghét, cũng không giống mấy đại thúc bụng phệ ngốc nghếch chuyên đi trêu chọc nữ MC, khiến cho MC cũng thấy rất thoải mái thân thiết hơn, thanh âm đều ngọt ngào làm nũng.

Đây là lần thu hình rất thành công, khách và chủ tẫn hoan, đề tài từ khi  hắn trưởng thành bắt đầu, xen kẽ khiến người ta ôm bụng cười nhớ đến thời thơ ấu, sau đó là dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng gian khổ, vừa mới bắt đầu không kinh nghiệm trải qua rất nhiều đắng cay, một lần quay vòng mất linh thiếu chút nữa phá sản, cuối cùng ở trên đường đời khốc liệt bớt đi ngây ngô, trở thành một người đàn ông bản lĩnh, không ngừng phát triển trở thành nam nhân thành công.

Màn ảnh tập trung ở khuôn mặt tuấn suất đoan chính của hắn, cách nói chuyện hài hước khôi hài cùng với bình tĩnh tự tin phong độ, lúc gần kết thúc chương trình MC nữ có hỏi hắn rằng có muốn tham gia vào ngành giải trí hay không, bởi vì với bề ngoài và tính cách của hắn sẽ rất nhanh nổi tiếng.

Đối với đề nghị này Tạ Tranh Ngôn chỉ cười, bình thản nói hắn yêu thích công việc hiện tại, trước mắt không có tính đổi nghề.

Lúc chương trình thu xong cũng đã là giữa trưa, vì muốn tạ lỗi việc đến muốn, Tạ Tranh Ngôn mời toàn bộ nhân viên trong tổ làm chương trình đi ăn, uống rượu liền kêu nhau bạn bè, ngay cả đạo diễn lúc đầu không hài lòng về hắn cũng quàng vai bá cổ kêu huynh gọi đệ.

“ Cậu tính tình thật tốt, về sau nhất định sẽ trở thành một ông chồng tốt.” Phong ca bưng chén rượu lại, đặt mông ngồi ở bên cạnh Tạ Tranh Ngôn, vì say khiến hắn lộ vài phần phong tao, hỏi: “Có bạn gái chưa?”

“ Còn không có.” Tạ Tranh Ngôn cùng hắn chạm chạm cốc, hồn nhiên không ngại người “có thể gọi là nữ kia”  ở trên người hắn cọ đến cọ đi.

“ Kia ── bạn trai đâu?”

“ Cũng không có.”

“ Suất ca độc thân thực là đáng giận.” hắn nháy hàng lông mi giả, dùng đôi mắt nai Bambi nhìn hắn, hỏi: “Có muốn Phong ca giới thiệu cho cậu một người?”

Hắn lời này vừa ra, tất cả mọi người lặng im , đều dùng ánh mắt xem kịch vui nhìn hắn.

“ Tốt.” Tạ Tranh Ngôn cũng không ngại, nghiêm trang nói: “Chương trình phát sóng cũng thuận tiện tìm giúp tôi một người bạn trăm năm.”

Mọi người cười vang, trò đùa vô hại này được hòa giải trong tiếng cười.

Lâm Lạc Tùng đang cùng biên tập viên ăn cơm, trên bàn cơm không khí có thể cùng nhà tang lễ tranh cao thấp, lạnh nhạt mà ngượng ngùng.

“ A Minh, lời anh vừa nói có ý tứ gì?”

Âm thanh dao nĩa tạm dừng, Lâm Lạc Tùng rốt cục thiếu kiên nhẫn, quay sang nói: “Anh nếu muốn từ chức, tốt xấu cũng cho tôi biết một cái lý do, cái tên họ Tề kia ngay từ đầu nhìn tôi không vừa mắt, anh chẳng lẽ không biết?”

Nhìn cơn tức bốc lên trên khuôn mặt hắn, A Minh bất đắc dĩ thở dài, nói: “Dung Chuyết có tố chất chuyên nghiệp không thể chê, hai người hợp tác với nhau sẽ rất tốt, cậu cũng không phải trẻ con, không cần cáu kỉnh.”

Lâm Lạc Tùng sắc mặt âm trầm khiến cho phục vụ đi ngang qua cũng tự giác đi nhanh hơn, hắn hung tợn trừng mắt A Minh, thanh âm có chút thâm trầm: “ A Minh, anh theo tôi bao năm?”

“ Đã 5 năm .” A Minh cười vỗ vỗ bờ vai của hắn, hắn ngay từ đầu đã phát hiện Lâm Lạc Tùng hơn người, tuy rằng khi đó hắn hành văn có ngây ngô, tình tiết chuyển hợp cũng chưa lão luyện, nhưng hắn có những ý tưởng mới mẻ và táo bạo khiến người khác rất ham thích, ở lúc ấy thị trường xuất bản đang ảm đạm, ông chủ vẫn cứ bảo thủ, A Minh liền thuyết phục bằng cách đem tác phẩm ra, cũng vì nó thuận lợi xuất bản mà hao hết tâm huyết, lúc mà biên tập khác với ông chủ không đồng ý thì hắn vẫn chung thủy, cuối cùng gian nan mới có thể đem tiểu thuyết của Lạc Tùng đi xuất bản.

Hắn không có nhìn nhầm, tác phẩm đầu tay của Lạc Tùng được xuất bản, đưa ra thị trường không bao lâu liền tiêu thụ sạch, in thêm mấy lần, nhà xuất bản kiếm được bộn tiền, hơn nữa hình thành một thể loại viễn tưởng lãng mạn.

Vài năm sau, tác phẩm của Lạc Tùng đều qua tay hắn, hai người hợp tác cũng ăn ý, khó trách đột nhiên nói đổi biên tập viên, hắn phản ứng mãnh liệt như vậy.

“ Vậy anh có biết bao nhiêu nhà xuất bản muốn có tôi?”

Tay cầm dĩa của Lạc Tùng đã nổi gân xanh, làm cho A Minh cảm thấy liệu mình có thể mất mạng hay không, hắn đè thấp thanh âm, giống dỗ trẻ con mềm nhẹ nói: “Tôi biết, tôi biết, tôi làm sao có thể không biết?”

Lâm Lạc Tùng một chưởng đập lên bàn, rống đến đất rung núi chuyển: “Vậy anh con mẹ nó không biết vì sao tôi không đi ăn máng khác!?”

Hắn không khống chế được khiến khách trong quán đều hướng mắt lại đây, A Minh mất nửa ngày mới đem hắn ấn xuống ghế, lời nói thấm thía khuyên giải an ủi: “Lạc Tùng, vô luận thay đổi ai làm biên tập viên, cậu đều là cây hái ra tiền, hoàn toàn xứng đáng đứng đầu, ai cũng lay động không được địa vị của cậu, nếu cậu đã muốn thì năm đó cũng không cần tôi phải ra tay giúp.”

Ngụ ý là hắn không nên lo lắng cũng không cần sợ hãi, phải giống như một chính nhân quân tử đầu sóng đầu gió, dũng cảm lên?

Lâm Lạc Tùng hất tay hắn, hai mắt trợn lên, môi nhếch, một bộ dạng đau khổ thù hận, rất giống một tiểu động vật bị chủ nhân vứt bỏ.

Nhìn hắn cái dạng này, A Minh không biết nên cao hứng hay là nên lo lắng, hắn là một tay y dựng lên, cũng là tác giả duy nhất khiến biên tập như y bỏ ra nhiều tâm huyết nhất, hai người trong lúc đó sớm sinh quan hệ anh em thân thiết, mà Lâm Lạc Tùng tính tình quái dị Lâm Lạc Tùng lại đối y sinh ra cảm giác ỷ lại rất lớn.

Mặc dù có người từng phê bình Lạc Tùng nổi tiếng rồi sinh ra tự cao tự đại đùa giỡn người khác, nhưng là chỉ có A Minh là biết rõ nhất: Tính tình hắn từ lúc chưa có tiếng tăm đã quái dị như vậy rồi, tùy hứng bất thường, hoàn toàn là một thối tiểu tử không hiểu chuyện, nhiều như vậy vẫn duy trì bộ dáng thuần thiện như thiên sứ trước mặt mọi người, nhưng khi không có ai lại là bộ dáng như phân chó.

Cũng chỉ có A Minh ôn hòa đôn hậu mới có thể bao dung được cái tính tình của hắn, đổi sang biên tập mới Tề Dung Chuyết tình tình cường liệt, trời biết hai người có thể hay không đem nóc nhà xuất bản hủy đi.

Nghĩ đến đây, A Minh trong lòng cũng nổi lên ẩn ẩn lo lắng, hắn biết Lạc Tùng, tuy rằng miệng tiện tính tình lạn, nhưng vẫn thuộc dạng người trọng tình cảm nghĩa khí, này vài năm nay bao nhiêu nhà xuất bản muốn mua chuộc hắn, cho hắn rất nhiều hậu đãi tuyệt vời nhưng hắn đều hờ hững, chỉ theo một mình biên tập là y thôi.

Tề Dung Chuyết là biên tập xuất sắc, nhưng chỉ sợ hắn tuyệt đối không có kiên nhẫn ứng phó Lạc Tùng hay dở chứng thất thường, hơn nữa hắn cũng từng là biên tập của những nhà văn rất nổi tiếng, đồng thời Lâm Lạc Tùng đang có vẻ trượt dốc, vị trí số một của hắn cũng sắp lung lay.

Trong lòng lại có cảm giác đồng cảm, Lạc Tùng cũng không hoàn toàn vô cảm, nếu không hắn sẽ không bất an như bây giờ.

Với tình hình hiện tại, hắn đang ở trong hoàn cảnh bị trong ngoài bao vây, lúc này A Minh tạm rời cương vị công tác, không khác họa vô đơn chí. (càng tồi tệ hơn)

Lâm Lạc Tùng mạnh mẽ uống một hơi nước đá, làm cho cơn tức trong lòng hạ xuống, trong đầu cũng bớt đau, hắn lại bày ra bộ dáng cà lơ cà phất, hỏi: “Chừng nào thì anh bỏ chạy lấy người?”

“ Chờ cậu xuất bản cuốn sách tháng 10 xong.” trên thực tế bác sĩ đề nghị y lập tức từ chức hồi hương tĩnh dưỡng, xương cổ cùng thị lực của y không cho phép làm những công việc như hiện tại nữa.

“ Nga.” Lâm Lạc Tùng rũ mắt xuống, tận lực làm cho mình bình tĩnh, “ Tôi cũng đang định rửa tay gác kiếm, dù sao cũng đã bị mắng là hết thời, mặt dày mày dạn cứng rắn níu kéo cũng khó xem, không bằng trước dòng nước xiết lui lại một bước.”

“ Nói bậy!” người vạn năm đều hiền lành bình tĩnh kia rống lên, “Lâm Lạc Tùng! Cậu là loại người nhu nhược lâm trận rồi bỏ chạy sao? Ngày trước lúc bị người người áp đảo cậu vẫn kiên cường không bỏ cuộc, hiện tại một cơn sóng nhỏ liền kéo cậu rớt lại !?”

“ Leo càng cao, càng sợ trượt chân ngã chết.” Lâm Lạc Tùng bị y rống chột dạ, phẫn uất bất bình đều thu lại, thay bằng biểu tình u buồn, ngữ khí dấu không được một cỗ chua xót: “Dù sao nhiều người cũng mong muốn tôi làm hỏng chuyện, liền như bọn họ mong muốn !”

“ Thối lắm!” người vạn năm nhã  nhặn giờ lại dùng cả những từ thô tục, nước miếng đều phun đến trên mặt hắn đi,  “Cậu còn trẻ như vậy, thế nhưng bắt đầu sợ đầu sợ đuôi, nhuệ khí của cậu đi đâu hết rồi ? Cậu Hỗn Thế Ma Vương tự kỷ cùng mãnh liệt đi đâu vậy? Nhìn lại bộ dạng cậu bây giờ xem, thật sự là mất mặt mà! Lâm Lạc Tùng, tôi cho đến tận bây giờ vẫn luôn tin tưởng cậu, nếu như cậu ngay cả loại tình huống mà tác gia bình thường gặp phải cũng không trải qua được, cậu liền rất làm tôi thất vọng rồi!”

Lâm Lạc Tùng da mặt nóng lên, xấu hổ mồ hôi theo thái dương chảy xuống, bị A Minh mắng như vậy, thế nhưng lại có loại cảm giác nghiêm túc, lại kích khởi khí khái đàn ông bị giăng đầy bụi bặm trong lòng hắn, hắn hai tay nắm lại, ánh mắt sang ngời hữu thần tỏa ra quang mang, kêu lên: “Anh nói đúng! Bổn đại gia nhiều năm như vậy cũng không phải tên đần độn ! Há có thể để một Tề Dung Chuyết làm cho sợ hãi?”

Nháy mắt khôi phục bản tính duy ngã độc tôn cuồng vọng, không hổ là một sinh vật đơn bào cứng rắn, giống như phản ứng hạt nhân, nếu không có can thiệp từ bên ngoài thì cũng không biết được phản ứng mãnh liệt của nó, chói mắt, không gì sánh kịp.

A Minh vui mừng nở nụ cười, nâng chén kính hắn: “Tôi chờ ngày cậu phá được kịch cảnh, một lần nữa giương đôi cánh bay cao như ngày nào.”

Đầu tháng là thời điểm phát lương, hơn 10 chi nhánh kinh doanh vội vàng cấp hạng mục kinh doanh cho ông chủ duyệt, cho nên ăn cơm trưa xong Tạ Tranh Ngôn vội vàng đi đến các cửa hàng tổng, ở lầu hai duyệt các mục.

Tài vụ đã muốn hạch toán quá mấy lần, chỉ cần hắn kiểm tra không sao liền kí duyệt, lúc kinh doanh đi vào quĩ đạo thì ông chủ làm việc cũng nhàn hơn, Tạ Tranh Ngôn cũng không ngoại lệ, hắn đem bản biểu kí xong thấy thời gian còn sớm, hắn xuống dưới lầu giúp nhân viên tiếp nhận container hàng mới nhập.

Từ quản lý đến nhân viên đều thích ông chủ đẹp trai này, tuy rằng hắn không cười nhưng lại có khí chất nghiêm túc phảng phất chút cấm dục lạnh lùng, bất quá vì tiền lương cùng phúc lợi thì tốt nhất không nên soi mói ông chủ.

“ Tranh ca, nghe nói anh lên TV ?” Có rất nhiều nhân viên theo hắn từ khi hắn lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, thật sự đã quá quen thuộc, bình thường luôn gọi thẳng tên, có vấn đề gì cũng không giấu, “Rõ ràng anh rất thích hợp để làm model cho áp phích của cửa hàng nha, mọi người còn có thể nhanh chân đi mua, nhất định bán rất chạy!”

Ý kiến này được mọi người tán thành, ngay cả quản lí cũng chạy xuống đến theo ồn ào, Tạ Tranh Ngôn mặt không đổi sắc bác bỏ: “Sẽ bị trở thành người cuồng tự kỷ, về sau mỗi ngày đều nhìn thấy mặt ông chủ không phải rất áp lực sao?”

Hắn cũng không phải người cống hiến hết mình vì sự nghiệp, kiếm tiền là vì muốn có cuộc sống tốt hơn, mà không phải đem bản thân biến thành một kẻ cuồng công việc.

Việc thành việc ở tổng chi nhánh, Tạ Tranh Ngôn giờ cơm chiểu chạy về nhà, tỷ tỷ đang ở phòng bếp bận việc, hắn giúp đỡ cắt vài thứ, sau đó lên lầu tắm rửa thay quần áo, thay đổi một thân rộng thùng thình thoải mái, lười biếng ngồi xuống sô pha xem TV.

“ Ăn cơm !” đồ ăn đã bày lên bàn, Khởi Ngôn hỏi hắn, “Chương trình thuận lợi chứ?”

“ Cũng không tệ lắm.” Hai người hảo hảo ăn cơm, nói chuyện câu được câu không, “Hôm nay dậy muộn , thiếu chút nữa muộn.”

“ Tối qua cậu ngủ lúc mấy giờ ?”

“ 3 giờ……” hắn nghĩ nghĩ, lại sửa: “Có thể là 3 giờ rưỡi.”

“ Làm cái gì mà ngủ muộn như vậy?” Khởi Ngôn ánh mắt toát ra vài phần giảo hoạt, giống chờ đợi con cá mắc câu, Tạ Tranh Ngôn bới cơm, mồm miệng không rõ trả lời: “Đọc sách.”

“ Xem sách gì mà nhập tâm thế?” Khởi Ngôn cười, biểu tình rất đắc ý, muốn xem hắn trả lời như thế nào.

“ Biết rõ còn cố hỏi.” Tạ Tranh Ngôn trừng mắt nhìn nàng mắt một cái, giấu đầu lòi đuôi nói: “Nếu không phải vì giúp tỷ post bài, cũng không rảnh rỗi mà làm như vậy.”

“ Tốt lắm tốt lắm, đa tạ cậu!” biết miệng hắn cứng rắn, Khởi Ngôn cúi đầu buồn cười, “Thiếu gia của chúng ta xuất bản ít sách nhưng rất hấp dẫn a~”

Ai cơ, thiếu gia của chúng ta, hấp dẫn!? Tạ Tranh Ngôn đối với ngữ khí bảo hộ của nàng với Lâm Lạc Tùng cảm thấy thập phần phản cảm, hắn tự nhận mình không phải là người cổ hủ, hắn cũng từng là fan của chiến thần Ares battle *, nhưng có chết cũng không thể giống như Khởi Ngôn nhắc tới khởi thần tượng liền vẻ mặt sủng nịch, giống như ngậm trong miệng sợ tan phủng ở tay thì sợ rớt.

“ Hắn cũng không biết tỷ là ai, nhiều nhất chính là viết chuyện xưa cho người qua đường Giáp, cứ nghĩ là cả thế giới này đều là mẹ hắn, người nào cũng phải sủng hắn sao?” hắn nhịn không được phun trào.

“ Bởi vì thích a!” Khởi Ngôn nheo mắt, hai tay nắm lại, lộ ra biểu tình cô gái nhỏ, Tạ Tranh Ngôn nhấc tay đầu hàng, “Stop! Ta còn muốn ăn cơm.”

“ Dù sao cậu đọc nhiều sách của y sẽ biết.” Khởi Ngôn săn sóc gắp rau cho hắn, “Tư cách hội viên của tỷ đều nhờ vào cậu a.”

Buông lời hùng hồn, về đến nhà ngồi vào máy tính, Lâm Lạc Tùng lại bắt đầu nôn nóng.

Hắn pha một bình trà, đem bẩn quần áo đều quăng vào máy giặt, ấn nút giặt quần áo, sau đó ở trong phòng đi thong thả vài vòng, mở ra hộp thư xem một chút bưu kiện, lại đi ban công thượng nhìn nắng chiều cuối chân trời, gọi điện thoại kêu đồ ăn, thuận tiện đem rác ra ngoài vứt.

Chờ đợi đồ ăn đến là lúc không có tâm tình sáng tác, sinh vật đơn bào chỉ có thể chuyên tâm làm một chuyện, đợi đồ ăn đưa đến, sờ sờ cái bụng, mặc niệm “ ăn no mới có khí lực đánh chữ “, Lâm Lạc Tùng “ vô ý “ ngồi trước TV, thuận tay chụp tới cái điều khiển từ xa.

Ăn uống no, bộ phim còn chưa hết, căn cứ theo nguyên tắc đến nơi đến chốn, hắn đợi cho hết phim mới tình nguyện đứng dậy, ngồi trở lại trước máy tính.

Thật vất vả nổi lên ra một chút cảm xúc, tiếng máy giặt vang lên, báo cho hắn biết quần áo đã giặt xong, Lâm Lạc Tùng đem bàn phím đẩy ra, phiền chán trảo trảo tóc, sau đó giống như có lửa ở mông chạy ra khỏi thư phòng.

“ Viết một cuốn tiểu thuyết mà cũng là nhu cầu cấp thiết của cuộc sống.” hắn vừa gấp quần áo vừa than thở, không biết vì sao vừa rời khỏi máy tính tâm tình sẽ trở nên thoải mái, giống như chạy thoát được khỏi khu rừng âm u quái quỉ.

Hắn cả đời cũng chưa từng đem quần áo gấp gọn như vậy, thậm chí nhất thời loi hết quần áo trong tủ ra dọn lại một lần, vơ vét ra một đống đồ chưa dùng ở dưới đáy tủ, thậm chí còn có một cái quần lót da báo.

Cái thứ này ở đâu ra? Hắn tuy rằng cá tính phong lưu, vẫn là thói quen hơi bảo thủ thích quần lót sợi bông tam giác, dù sao cũng là quần lót, kiểu dáng thế nào cũng không quan trọng.

Lâm Lạc Tùng dùng hai tay kéo cái quần lót, nhất thời nhàm chán quá, cởi sạch đồ, mặc vào cái quần lót nhỏ bé kia, sau đó đứng trước gương tạo dáng, đối với thân thể gầy yếu cân xứng không quá hài lòng, hắn sờ sờ cái bụng trơn nhẵn, lắc lắc đầu, cảm thấy hẳn là nên thay vào bằng cơ bụng tám múi thì tốt hơn.

Khi hắn thưởng thức đủ dáng người nhỏ nhắn của mình, mới nhớ ra cái quần này hình như là của độc giả gửi đến, làm hắn nhớ tới chương truyện đang viết dở !

“ Thật lãng phí thời gian!” Lâm Lạc Tùng biểu tình ngưng trọng, phủ thêm áo ngủ tới thư phòng, đoan đoan chính chính ở ngồi ở trước máy tính.

Đánh được hai ba dòng, hắn lại muốn đi ban công ngắm gió đêm tìm linh cảm, bạn bè gửi cho hắn tin nhắn:『 công ty vừa phát hành trò chơi, trước cho cậu thử chơi một chút.』

Lâm Lạc Tùng mắt sáng ngời, nhanh chóng bật trò chơi lên, hưng trí bừng bừng chơi tiếp.

“ Tôi chỉ chơi đến bàn 5 rồi phải đi viết văn.” hắn tay phải ấn máy tính màn hình thề, kết quả chơi đến bàn 7 bị kẹt lại, chết đi sống lại sống đến lại chết đi, lặp lại mấy lần hắn không có kiên nhẫn, căm tức tắt đi trò chơi, sau đó hoảng sợ phát hiện đồng hồ báo thức đã chuẩn bị sang 12 giờ.

Cả đêm cứ như vậy qua đi, số lượng từ không thấy tăng, áp lực lại tràn đầy, Lâm Lạc Tùng ngáp một cái, đang băn khoăn do dự giữa “ không làm xong thì không ngủ” với“ dù sao cũng không xanh được nhanh chút đi ngủ đi ngày mai sáng sớm sớm bắt đầu”, lúc hắn do dự cũng không nhàn rỗi, ngồi down phim mới về, hơn nữa không chớp mắt nhìn quá trình down hoàn tất.

“ Nhất định phải viết văn, trở lại hoàn thanh nhiệm vụ của mình.” hắn tay trái nắm, tay phải lại như ma xui quỉ khiến nhấn núi vào Video, kích đúp chuột.

Nửa giờ sau, áo choàng thả lỏng, hai gò má ửng đỏ, trong mắt thủy quang điểm điểm, thanh âm thấp suyễn, vô lực ngồi phịch ở ghế trên, trên sàn đã chất đồng “ bánh sủi cảo” (là giấy ăn vo viên ạ >O<), lẩm bẩm nói:” nếu áp lực cũng có thể tiết ra ngoài như vậy thì tốt rồi……”

Thủ dâm xong hắn có điểm xấu hổ, chạy nhanh kéo áo choảng ngủ ra, rửa sạch tay, sau đó tắt máy tình bàn, ôm laptop bổ nhào vào phòng ngủ trên giường.

Ngồi lâu đến phát mệt! Thân thể thoải mái thì  tâm tình mới có thể thả lỏng, tâm tình thả lỏng thì làm việc mới hiệu quả! Hắn nghĩ như vậy, đem gối kéo lên, thư thư phục phục nằm trên giường lớn, dùng tay nhu nhu mắt.

Bởi vì rất thoải mái, 3 phút sau, hắn đã ngủ.

 

………………………………

Tiêu: Bạn thụ thật Kute, động vật đơn bào, cuối cùng thì vẫn lăn ra ngủ =))

Content Protection by DMCA.com
loading...

1 Response

  1. ngocphong says:

    =)) Chết cười với em này, sao mà đáng yêu thế chứ

Để lại bình luận

%d bloggers like this: