Tuy hữu đồng nhân mẫu, bất tẩu đam mỹ lộ – Chương 10

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ♥

Beta: Minh Tiêu♥

Chương 10

Đoàn người vội vã trở lại Tông phủ, cố ý tránh cửa trước từ cửa sau đi vào.

Tới Ngâm Tùng Trai nơi Tông Thế Công ở, Vương bánh nướng ngăn cản ta.

“Đại nhân, ngày mai còn phải yết kiến hoàng thượng, hôm nay vẫn là nghỉ ngơi sớm một chút đi. Còn lại Tam gia sẽ xử lý.”

“Thế nhưng hắn bị thương nặng……”

Tông Thế Công cắt đứt lời ta, lạnh lùng nói: “Chút  thương nhỏ ấy không có vấn đề. Ngươi chỉ cần quản tốt chuyện của mình là đủ rồi. Trên điện ngày mai đừng xảy ra sự cố cho ta.”

Hanh! Bị thương lại còn như vậy.

“Ta đây trở về phòng.” Ta tức giận mặt không còn chút máu, túm tiểu Nhất quay về Thính Trúc Cư. Nếu chính hắn đều nói không có việc gì, ta cũng không cần phải đem mặt nóng dán cái mông lạnh.

“Công tử, dùng bữa.” Tiểu Nhất tiếp nhận cơm nước từ tay tỳ nữ đưa cơm bày ra ở trên bàn, tổng cộng có mười hai món. Dựa vào lương tâm mà nói, Tông Thế Công tuy rằng tính tình thối như quả hồng nhão, nhưng đối với chi phí ăn mặc của ta trái lại tuyệt đối nghiêm túc.

Lăn qua lăn lại một buổi chiều, ta quả thực cũng đói bụng, cầm lấy một chén canh tu ừng ực ừng ực rồi ngã xuống.

“Ô. . . . Thật khổ!” Vị đạo cứ quái quái, nghĩ đến chuyện buổi chiều, đột nhiên dự cảm sẽ không bị hạ độc đi.

Tiểu Nhất thấy ta hoảng sợ gần như đem ngón tay vói vào móc, vội vàng ngăn lại nói: “Công tử, đó là canh thảo dược Vương tổng quản sai trù phòng làm riêng, nói là cho ngài đỡ sợ.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, đến bắt chuyện tiểu Nhất: “Vậy ngươi cũng uống một chút đi. Ta xem buổi chiều ngươi cũng sợ đến mơ hồ.”

Tiểu Nhất liên tiếp xua tay, hoảng sợ nói: “Công tử, tiểu Nhất…… không…. thể.”

“Ta nói được là được, chủ tử ngươi hiện tại là ta, phải nghe ta.”

Ta kéo hắn ngồi xuống, tiểu Nhất sợ đến tay cũng không biết đặt ở chỗ nào.

“Còn có a, sau đó cũng đừng gọi ta công tử công tử, nghe quái quái lại không thuận.”

“Vậy tiểu Nhất gọi ngươi là ‘Đại nhân’ đi.” Tiểu Nhất suy nghĩ một chút đáp.

“Cũng không tốt, nghe rất già.”

“Vậy….. Vậy gọi ‘Công tử đại nhân’ đi.”

“Như vậy đi, ngươi gọi tiểu Niên được rồi, tương đối thân thiết.” ( Long mỗ: hắc hắc, gọi tiểu Thọ không phải thân thiết hơn sao? )

“Tiểu Niên….. Công tử đại nhân?”

“Đã bảo tiểu, Niên.” Ai, khai thông cùng người cổ đại thật đúng là mệt.

“Tiểu Nhất….. Không dám.”

Nhìn hắn một bộ dáng sắp khóc đến nơi, ta bất đắc dĩ nói: “Quên đi quên đi, tùy ngươi thích gọi thế nào thì gọi.”

“Cảm tạ công tử!” Tiểu Nhất một bộ dáng nhận được đặc xá.

Ta hoài nghi nghiêm trọng người cổ đại có đúng hay không đều thích bị ngược, không thể không tự đem mình làm thấp hơn một bậc.

Dùng cơm xong vốn muốn hỏi tiểu Nhất có biết hay không người nọ buổi chiều có lai lịch gì, nhưng lại trực giác tiểu Nhất thế nào có khả năng biết. Nhìn hắn trải qua chuyện tình buổi chiều vẻ mặt uể oải liền cho hắn đi về nghỉ ngơi.

Nguyệt thượng liễu sảo đầu, nhân ước hoàng hôn hậu (*).

Ta một người ghé vào cửa sổ, tuy rằng mệt chết đi, nhưng nghĩ đến ngày mai phải gặp hoàng thượng, ngực vừa chờ mong vừa sợ hãi, ngủ không được.

Cũng không biết buổi tối người cổ đại làm gì, không TV, không máy vi tính, cái gì cũng không có — dù sao cũng không cần thiết ăn xong rồi ngủ đi! Thảo nào người cổ đại sinh nhiều hài tử. ( Vũ: đây là cái ý gì chứ (o_Olll))

Ánh trăng đêm nay rất tròn, nhìn nhìn cư nhiên nghĩ đến khuôn mặt Tông Thế Công, còn có bàn tay đầy máu đỏ tươi đỏ tươi…..

Nói đến cùng vẫn là vì ta, ngực khó tránh khỏi có chút hổ thẹn. Nhưng vừa nghĩ đến mấy lời nói lạnh nhạt của hắn, một điểm hổ thẹn duy nhất cũng không còn sót lại chút gì, thậm chí cho rằng hắn còn thẹn với ta. Nếu không phải hắn ép buộc ta đi giả làm cái gì khiển đường sử, ta làm sao rước lấy…… Chuyện phiền toái này? Còn nghĩ cũng do cái đồng hồ đeo tay chất lượng không đạt tiêu chuẩn kia phá hoại, đem ta đến sai triều đại; lại nghĩ nếu không phải lão mụ bức bách ta cũng sẽ không khổ sở đi đến cổ đại; lại suy cho cùng một chút, là tên tử bất tử nào tạo ra đam mỹ đem nhân sinh của ta toàn bộ đều bị hủy….. Ai, toàn bộ người trên thế giới đều có lỗi với ta ( Vũ: tên này… (> . <lll))…… Không ngờ, càng nghĩ càng thấy chính mình so với Đậu Nga (**) còn oan uổng hơn.

“Ai, đau bụng. . .” Hình như ăn nhiều, đột nhiên muốn đại tiện.

Trăng lạnh như nước, ta khoác kiện áo choàng đi nhà vệ sinh.

Đừng hỏi ta vì sao không dùng bồn cầu trong phòng. Nói cho ngươi, ta chẳng thèm! Ngươi gặp qua nhân vật chính anh tuấn tiêu sái nào lại ở trong phòng đi vệ sinh chưa? Ngươi có thể tưởng tượng tình cảnh đẹp trai ngồi xổm bồn cầu bị chứng táo bón không? Đương nhiên không thể! Đẹp trai không cần bồn cầu! Đây là chân lý! Làm một vai nam chính, vì chút kích thích của bản tác phẩm, ta cũng từng cường liệt yêu cầu vai nam số hai đem hắn vào trong bồn cầu hủy thi diệt tích, nhưng hắn cư nhiên bỏ ngoài tai không nghe, trẻ con cũng không thể dạy a! Đáng đời hắn chỉ có thể đóng vai nam số hai.

Đại khái là do bầu trời tối đen đi, đi tới đi lui rốt cuộc luẩn quẩn trong hậu hoa viên Tông phủ, cùng với nhà vệ sinh là hai hướng hoàn toàn khác nhau.

Vừa định lộn trở lại lại nghe bên cạnh cái ao hoa viên truyền đến âm thanh nghịch nước.

Cảnh giác cao độ nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử một thân tố y (***) tóc dài nhẹ bay, dáng điệu uyển chuyển đứng ở trên tảng đá nhô lên mặt nước giữa hồ. Khuôn mặt nàng hơi hướng về phía ta, dưới ánh trăng ta có thể thấy làn da trắng nõn trong sáng cùng với ngũ quan rất đẹp. Gió đêm thổi qua, sợi tóc nàng nhẹ nhàng lay động, đẹp tựa như Lăng Ba tiên tử trong ao.

Trong nháy mắt, thiên lôi câu động địa hỏa(****)! Nơi gò đất giống như một mũi tên đặc biệt rốt cục bắn lên ngực ta! Từ một nam tử nhà trẻ trở thành nam tử đại học, ái tình lần đầu tiên trong trái tim ta trong băng trong hỏa tìm ra.

————————————-

Chú thích:

(*) Nguyệt thượng liễu sảo đầu, nhân ước hoàng hôn hậu: Trăng treo đầu ngọn liễu, người hẹn sau hoàng hôn.

(**) Đậu nga:

Vở Tạp Kịch “Nỗi oan của nàng Đậu Nga” kể về câu chuyện bi thảm của nàng Đậu Nga, một cô gái trẻ. Lúc Đậu Nga còn nhỏ, mẹ Đậu Nga chêt, vì cảnh nhà nghèo khó, cha nàng bán nàng cho gia đình bà Thái làm con dâu nuôi từ bé. Sau đó, chông nàng Đậu Nga ôm chêt, nàng và bà Thái sông dựa vào nhau, nhưng nàng bị thăng vô lại quây rây, và vu cáo hãm hại nàng bỏ thuôc độc giêt ngươi. Quan lại xử án nhận hôi lộ, bưc cung nàng một cách độc ác, Đậu Nga trươc sau không chịu khuất phục. Quan xử án biêt Đậu Nga rât hiếu thảo, bèn tra tân bà Thái trước mặt nàng, Đậu Nga hiếu thảo hiền lành sợ bà Thái không chịu nổi tra tân, đành phải oan ức nhận tội, rút cuộc nàng bị xử tội tử hình.

Nhưng, cho đến khi chết, Đậu Nga vẫn kiên cường bất khuất, ở pháp trường nàng lên án một cách căm phẫn “Trời” và “Đất” đại diện cho giai cấp thống trị. Nàng kêu gào: “Đất ơi, ông không phân biệt được người tốt và ngườ xấu, làm sao làm Đất được! Trời ơi, ông xử sai, lẫn lộn người tốt với kẻ xấu, làm sao làm Trời được!” Trước khi chết, Đậu Nga thề rằng, trời sẽ mưa tuyết, che phủ cho xác của nàng, địa phương sẽ gặp hạn hán 3 năm liền. Lúc đó là tháng 6, trời mùa hè nóng nực, sau khi Đậu Nga bị giết, trong chốc lát trời đết mù mịt, tuyết bay đầy trời; sau đó địa phương gặp hạn hán 3 năm liền.

.

(***) tố y: y phục màu trắng thuần.

(****) thiên lôi câu động địa hỏa: sấm sét đánh xuống mặt đất, ý chỉ cực kỳ bất ngờ, ở đây như kiểu nhất kiến chung tình.

Content Protection by DMCA.com
loading...

4 Responses

  1. hongtru says:

    Nhầm rôi kưng ơi! Đậu Nga là tên 1 người con gái, ko phải cái điểm xấu xí trên mặt người đẹp đâu! 😀
    “Nỗi oan của nàng Đậu Nga” kể về câu chuyện bi thảm của nàng Đậu Nga, một cô gái trẻ. Lúc Đậu Nga còn nhỏ, mẹ Đậu Nga chêt, vì cảnh nhà nghèo khó, cha nàng bán nàng cho gia đình bà Thái làm con dâu nuôi từ bé. Sau đó, chông nàng Đậu Nga ôm chêt, nàng và bà Thái sông dựa vào nhau, nhưng nàng bị thăng vô lại quây rây, và vu cáo hãm hại nàng bỏ thuôc độc giêt ngươi. Quan lại xử án nhận hôi lộ, bưc cung nàng một cách độc ác, Đậu Nga trươc sau không chịu khuất phục. Quan xử án biêt Đậu Nga rât hiếu thảo, bèn tra tân bà Thái trước mặt nàng, Đậu Nga hiếu thảo hiền lành sợ bà Thái không chịu nổi tra tân, đành phải oan ức nhận tội, rút cuộc nàng bị xử tội tử hình.

    Nhưng, cho đến khi chết, Đậu Nga vẫn kiên cường bất khuất, ở pháp trường nàng lên án một cách căm phẫn “Trời” và “Đất” đại diện cho giai cấp thống trị. Nàng kêu gào: “Đất ơi, ông không phân biệt được người tốt và ngườ xấu, làm sao làm Đất được! Trời ơi, ông xử sai, lẫn lộn người tốt với kẻ xấu, làm sao làm Trời được!” Trước khi chết, Đậu Nga thề rằng, trời sẽ mưa tuyết, che phủ cho xác của nàng, địa phương sẽ gặp hạn hán 3 năm liền. Lúc đó là tháng 6, trời mùa hè nóng nực, sau khi Đậu Nga bị giết, trong chốc lát trời đết mù mịt, tuyết bay đầy trời; sau đó địa phương gặp hạn hán 3 năm liền.”

    về sau người ta thường dùng cách nói nỗi oan của nàng Đậu Nga để chỉ những điều oan ức ủy khuất đó! :))

  2. Châu says:

    coi chừng bị hớ giới tính nha~~ ;D

Để lại bình luận

%d bloggers like this: