Hoạt cái nhĩ ái ngã – Chương 3

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Chương 3: Phân liệt địch nhân ( Phân biệt kẻ thù)

Tạ Tranh Ngôn đem [ Vân Tê Chi Quốc ] nhìn ba lần.

Ngay từ đầu hắn đã mang cảm giác mâu thuẫn khi mở trang đầu tiên, kết quả đọc xong chương thứ nhất hắn liền bị tình tiết câu chuyện cuốn hút, sau đó giống như một lữ nhân đói khát gặp bàn tiệc mà ăn sạch, một hơi đọc xong quyển sách, hoàn toàn quên thời gian trôi qua.

Bất luận là công việc hay cuộc sống, hắn đều là người nghiêm túc đến hà khắc, luôn luôn cho rằng sinh hoạt theo quy luật sẽ đem lại sức khỏe, cũng không nghĩ đến việc phóng túng bản thân mà phá bỏ luật lệ này, không nghĩ tới chỉ một cuốn tiểu thuyết lại có thể đánh gãy thói quen dậy sớm của hắn.

Đó là một câu chuyện lấy bối cảnh cổ trang, nhân vật chính có tính cách tốt đẹp hoạt bát, Lạc Tùng thường tạo nên một thế giới đẹp đẽ với nhiều màu sắc chìm nổi, tình tiết khúc chiết không ngừng, ý vị tuyệt vời, gây cảm giác hứng thú, phấn khích kích thích, làm cho hắn muốn ngừng mà không được.

Tối hôm nay, Tạ Tranh Ngôn bình tĩnh giúp tỷ tỷ rửa sạch bát, thu thập phòng bếp gọn gàng rồi về phòng nghỉ, lại cầm quyển sách này lên.

Lần này hắn đọc so với lần đầu tiên còn kỹ càng hơn, từng câu từng chữ, thỏa mãn với những tình tiết trong truyện, hắn bắt đầu đơn thuần hưởng thụ lạc thú mà việc đọc sách mang lại.

Phong cách hành văn của Lạc Tùng có chút hài hước cùng một chút trào phúng, thường có những mặt trái khiến người ta buồn cười, giữa những hàng chữ toát ra hơi thở hoạt bát linh động, hơn nữa theo tình tiết phát triển, phong cách hành văn cũng từ từ thay đổi theo, có khi khiến người ta lạnh thấu xương, có khi lại lãng mạng đa tình, sinh ly tử biệt thì thê lương ai oán…… Giọng văn như nước chảy mây trôi thuận theo tự nhiên, ngôn ngữ phong phú hoa lệ lại không hề rườm rà, làm cho người ta chút bất tri bất giác mà bị hãm sâu vào.

Hắn có thể hiểu vì sao tỷ tỷ lại thích đến như vậy, Lạc Tùng là một tác giả tuyệt, có được danh tiếng như ngày hôm nay cũng không phải dựa vào may mắn, nhưng hắn lại không thể đồng tình việc tỷ tỷ Khởi Ngôn cùng bao cô gái mê luyến y đến vậy.

Đọc đến lần thứ ba, hắn bắt đầu chọn chương và tiết mình thích để ôn lại, giống như một loại đồ vật quí báu, khiến hắn có chút luyến tiếc không muốn rời.

Chờ hắn xem xong, đã là đêm khuya, Tạ Tranh Ngôn cũng không buồn ngủ, vì vậy mở máy tính, dùng ID của Khởi Ngôn nhập vào diễn đàn của Lạc Tùng.

『 Bạn có thư mới, thỉnh chú ý kiểm tra và nhận.』 có tin báo đến, Tạ Tranh Ngôn theo bản năng mở thư đọc, sau mới nhớ ra không nên đọc thư của tỷ tỷ mới phải.

Bất quá đã mở ra rồi, nhìn một chút cũng không sao, dù sao để trước mặt mà không xem thật chướng mắt.

Tạ Tranh Ngôn xem nội dung một chút, phát hiện phần lớn là thư trao đổi của độc giả tâm đắc, của một loạt hội viên bình thường, đi một lượt liền thấy một tiêu đề khiến người khác chú ý, hắn tập trung nhìn vào, phát hiện quả nhiên là Lạc Tùng thiếu gia.

Đây là hồi âm đầu tiên, hóa ra là tỷ tỷ đem tấm hình chụp vương tử cô đơn đi dưới ánh đèn đường trên cổ đeo khăn nàng tặng làm món quà gửi cho Lạc Tùng, hơn nữa còn biểu đạt tình cảm vui sướng vô cùng, Lạc Tùng gửi một tin ngắn đáp lại, lễ phép mà nói rằng hắn rất thích chiếc khăn và khen tay nghề của nàng, cuối cùng theo lệ thường cảm tạ, hy vọng nàng ở “ Tùng Lâm Ánh Hải “ luôn vui vẻ.

Có thể đoán được tỷ tỷ mà đọc thư này thì phải sung sướng biết nhường nào, Tạ Tranh Ngôn lắc đầu, tuy rằng hắn bị tiểu thuyết của y hấp dẫn, nhưng là vẫn chỉ hảo cảm với trên từng trang truyện, bản thân tác giả kia thực không đáng với tình yêu của tỷ tỷ hắn dành cho.

Hắn dùng ID của “ Khởi Ngôn “ gửi mấy bài viết, phát hiện ra mấy câu chuyện trong này thật nhàm chán hết mức, chiếu theo tiến độ này thì có lẽ thì rất ít người có khả năng đạt đến mức Long Huân kỵ sĩ, mà dù có soát từ dưới lên cũng chỉ thấy một biển dào dạt tình yêu của các fan hâm mộ, tỷ tỷ hắn cũng giống như vậy, chắc chắn sẽ không được hưởng những thứ đãi ngộ đặc biệt.

“ Thật không hiểu các người nghĩ gì .” đã làm thì làm đến cùng, Tạ Tranh Ngôn có nguyên tắc như vậy khi làm rồi thì phải đạt được kết quả tốt nhất, vì thế hắn cố nén cảm giác lợm lợm trong dạ dày xuống, viết xuống một bài tuyệt vời không tả xiết, kích tình bắn ra bốn phía, lời nói khẩn thiết, chân thành tha thiết động lòng người, đem [ Vân Tê Chi Quốc]── dù sao hắn chỉ xem qua quyển này ── tâng bốc lên tận trời cao, các loại ca ngời buồn nôn giống như nước cuộn sóng xô, rất có khí thế  “ không vỗ thủng mông ngựa không bỏ qua” (cái này chính là “vuốt mông ngựa” aka nịnh hót), càng khó là hắn thổi phồng rất nhiều, không quên bắt chước giọng điệu Khởi Ngôn, ở trong đoạn văn nêu lên tình cảm yêu mến của mình, lời nói ngọt ngào chết người, đầy si mê.

Như hắn đoán được, bài viết vừa đăng đã có rất nhiều người hưởng ứng, rất nhanh liền đứng ở đầu trang, người hướng úng có, cảm thán có, thậm chí còn có trạch nam gửi lời làm quen, người kiểm duyệt quả nhiên là cú đêm, bài viết nóng hổi như vậy, rất nhanh đã náo nhiệt cả diễn đàn.

Tạ Tranh Ngôn lần đầu phát hiện mình có khả năng diễn trò thiên phú, hắn nhìn biểu tượng sáng lấp lánh, mỉm cười tắt máy tính, lên giường ngủ.

Sáng sớm hôm sau hắn đi chạy về muộn, phát hiện tỷ tỷ đã đi học, 13 đại tác phẩm của Lạc Tùng được sắp xếp gọn gàng theo thời gian xuất bản, để ở đầu giường hắn, còn đặc biệt ở trong đó có một quyển sách kẹp tờ giấy nhớ yêu cầu hắn thêm nhiều bài bình luận về những tác phẩm này ── dù sao đi nữa thì bài bình luận của hắn rất được hướng ứng ──『 bởi vì tranh luận rất nhiều, rất nhiều người kêu gọi.』

Ăn qua điểm tâm, Tạ Tranh Ngôn pha một tách cà phê, chuẩn bị đem sách ra tiêu khiển giết thời gian, kết quả chưa đọc hết ba chương, hắn lại có cảm giác một luồng xung điện chạy qua thần kinh.

[ Lạ Hướng ] là tác phẩm Lạc Tùng xuất bản hè năm ngoái, có thể nói là phong cách đột phá, tình tiết chính xoay quanh một hàng hải gia bôn ba vượt biển đi tìm người yêu bị mất tích, nam nhân vật chính ở bị cuốn trong thế giới thật và thế giới thần bí, đã trải qua vô số chuyện tình không tưởng, cuối cùng bị lạc trên đại dương mênh mông.

Quyển sách này hắn đọc sơ qua liền cảm thấy phong cách quái dị so với tác phẩm trước, lời văn có thiên hướng lạnh lùng u ám, cảnh tượng miêu tả giống như hoàng mai lạnh nở vào tháng sáu, có chút dấp dính khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy.

Trừ văn phong ra, tình tiết truyện cũng khiến hắn muốn bật lên mắng con mẹ nó, nhân vật chính được sự chiếu cố đặc biệt của sao Thiên Sát, một bên thì thiện lương khoan dung, một bên “ bị buộc bất đắc dĩ “ đem tất cả đối thủ đuổi tận giết tuyệt, ngay cả người vô tội cũng bị chịu chung số phận, một bên bi thương vì tình cảm bền lâu không đổi, một bên tinh thần lại mạnh mẽ như ngựa hoang, vô luận là đối thoại hay chi tiết đều tản mát ra một loại cố chấp và cực đoan, nội tâm của nhân vật chính rất không đồng nhất, nam nhân vật chính lúc thì là một lãng tử ôn nhu buồn phiền nhưng có lúc lại là khí  phách vương giả, hai tính cách phối hợp với nhau không được tự nhiên, chuyển đổi cũng quá cứng, làm cho hắn biểu hiện giống như một bệnh nhân tâm thần quên chưa uống thuốc.

Cốt truyện này so với  [ Vân Tê Chi Quốc ] kém hơn rất nhiều, thậm chí nhiều chỗ còn thiếu xót, còn khiến người đọc có cảm giác mờ mịt, Lạc Tùng hầu hết là miêu tả nội tâm nhân vật, có đôi chỗ không rõ ràng, làm cho vốn trên khung xương rất được nhưng lại có sẹo lồi, toàn bộ câu chuyện rất khó hiểu giống như một “cuộc hành trình tâm linh” hơn.

Trách không được tác phẩm này gây nhiều tranh cãi, độc giả chia làm hai phe đối địch, người yêu mến sẽ ôm lấy cuốn sách mà đau thương tuyệt vọng rên rỉ, Người ghét thì lòng tràn đầy bất mãn thầm nghĩ xé quyển sách rồi nhét vô miệng tác giả.

Tạ Tranh Ngôn không thể nghi ngờ hắn thuộc loại thứ hai, hắn ở trong phòng đi thong thả vài vòng, dùng sức áp chế cái cảm giác khó chịu trong lòng, tự trấn an rằng “xem đến cuối truyện chắc sẽ có gì đó đặc biệt”, hắn nhẫn nại tiếp tục đọc.

Sự thật chứng minh đây là một ý niệm ngu xuẩn, đem đồ ăn hỏng cho vào miệng thì kết quả đương nhiên là tiêu chảy !

Trong lòng như bị lập đầy cảm giác ngây ngấy khó chịu, khiến cho hắn ngay cả hô hấp cũng khó chịu, giống như hồi nhỏ phải ăn loại thịt mỡ khó tiêu, Tạ Tranh Ngôn tức giận đem sách quẳng ra chỗ khác, vô cùng hy vọng có một con gián trùng hợp bò lên quyển sách, như vậy hắn là có thể danh chính ngôn thuận nhấc chân đạp xuống.

Hắn thấy được Lạc Tùng đang muốn đột phá nhưng lại quá vội vàng, vội vàng quá dẫn đến “tẩu hỏa nhập ma”, thế nhưng ý đồ này lại làm hỏng chính tác phẩm của y, từ đầu tới cuối như thách thức thuần phong đạo đức của xã hội, dùng phương thức “ bác bỏ tất cả” với “ cùng lẽ thường đối nghịch”, rõ ràng là khêu nước cống lên nhưng lại tỏ ra hoa mỹ, liều mình sáng tạo ra “ chân lý nằm trong lòng bàn tay”,  sợ độc giả sẽ vạch trần sự thiếu tự tin và hư danh của hắn.

Đây là điều khiến người ta thực ghét, sau khi xem xong thập phần khó chịu, hơn nữa lại càng không thích là hắn còn phải giả mạo tỷ tỷ tiếp tục kiên trì nịnh bợ Lạc Tùng ── thật giống như ăn phải đồ bị hỏng mà lại không nôn ra được, còn muốn cắn răng nói rất ngon!

Tạ Tranh Ngôn nghẹn một cơn tức, thái dương gân xanh đều nổi lên, lạch cạch gõ bàn phím, vắt óc ra để viết lời bình cho [ Lạc Hướng ], lời văn hướng đến Lạc Tùng, hàm hàm hồ hồ ngấy ngấy méo mó, tràn ngập làm cho người ta ưu thương.

Đăng được không lâu thì admin duyệt bài, hoàn thành nhiệm vụ, Tạ Tranh Ngôn vẫn một bụng khó chịu, giống như mắc xương cá không thể thống khoái nhổ ra, hắn do dự một lát, nghĩ đến một chủ ý nham hiểm.

Đăng ký một ID chỉ chuyên “chụp” [phê bình hoặc công kích], cái này cũng không khiến liên lụy đến tỷ tỷ, tuy rằng này hành vi không được quang minh lỗi lạc, nhưng hắn nhớ tới bộ dáng Lạc Tùng nghe điện thoại chiều hôm đó, hắn liền nảy sinh ra một ý nghĩ ác độc.

Nói làm liền làm, để bảo đảm an toàn, Tạ Tranh Ngôn không dùng laptop đã đăng ký ID “ Khởi Ngôn “, hắn dùng laptop của mình đăng kí một ID tên “Ronnie”, bắt đầu hãnh diện trả thù.

Không cần dùng giọng điệu con gái, Tạ Tranh Ngôn đem toàn bộ hỏa lực ra công kích, lưu loát hạ bút ngàn ngôn, dùng ngôn ngữ tràn đầy tình cảm với quan điểm sắc bén, kết cấu logic, giống như một nhà khoa học nghiên cứu bom nguyên tử.

Hắn thẳng thắn vạch trần ra những lỗ hổng không hợp lý trong [ Lạc Hướng ], một sai sót nhỏ cũng không thoát khỏi mắt hắn, đến nỗi những nhà phê bình trước cũng không tìm ra được những lỗi hắn liệt kê, hơn nữa theo tiêu chuẩn người bình thường mà phân tích tâm lý nhân vật cùng hành vi, không có cười nhạo cũng như lăng mạ Lâm Lạc Tùng một chút nào, cuối cùng còn đề cử mấy bản tâm lý học sáng tác, để Lâm Lạc Tùng nghiên cứu một chút.

Trừ bỏ ngôn ngữ bén nhọn đến chói tai, hắn cả bài viết không có một chữ thô tục, viết xong còn kiểm tra hai lần, xác định không có trái với qui định, Tạ Tranh Ngôn mang theo sung sướng tươi cười, gửi bài lên.

Giữa trời xuất hiện một bài phê bình làm nổi lên phong ba bão táp của cả diễn đàn, làm vỡ nát vô số trái tim thủy tinh của fan hâm mộ, không biết từ đâu mọc lên một mem mới tên “Ronnie” cơ hồ đối địch với toàn thể, nháy mắt tất cả chìm vào cuộc chiến trên diễn đàn, dùng ngòi bút làm vũ khí, thực náo nhiệt.

Đúng lúc này, Lâm Lạc Tùng cũng vừa mới mở máy tính, không biết có phải do linh cảm hay không, y nhàm chán muốn lướt diễn đàn xem, kết quả không tốt đẹp mà chứng kiến “Ronnie” mở màn khai chiến.

Hắn ngáp dài, lười biếng ghé vào trên giường, mở bài đăng, nhìn nhìn sắc mặt liền thay đổi, cảm giác buồn ngủ bay mất tiêu, Lâm Lạc Tùng ngồi dậy, đem laptop đặt ở đầu gối, hai hàng lông mày nhăn lại, toàn thân có một loại cảm giác bị ong chích, khiến cho y da đầu run lên, ngón tay cũng bắt đầu run run ── khí. (sinh khí aka tức giận)

“ Người này là ai?” lời văn chua ngoa đập vào mắt, khiến y loạn hết cả óc, lỗ tai cũng bắt đầu ông ông hưởng ứng theo, trong chốc lát không biết phải làm thế nào.

“ Quả thực là nói hươu nói vượn!” y cắn môi dưới, trợn tròn ánh mắt, xem người này lên tiếng mà trong long mâu thuẫn, cũng không khống chế được mà xem hết cả bài viết, hơn nữa lúc xem còn lo lắng đề phòng, sợ có người nói tiếp khiến y khó xử, lại nghiến răng nghiến lợi muốn nhìn xem đối phương muốn thả cái thí gì tiếp (thí = phân).

Lúc nào cũng là Vương tử điện hạ sống trên mây mềm mại, chưa từng bị mũi dùi bén nhọn như vậy chĩa vào? Ngay đến cả nhà phê bình văn học khắc nghiệt lúc phê bình cuốn sách của y cũng nhân từ mà lưu cho y con đường sống, ngữ khí tận lực uyển chuyển, chưa từng có người tên “Ronnie” tiến tới rào rạt, một bộ muốn đem y chụp chết như vậy.

Tâm cao khí ngạo như Lâm Lạc Tùng phản ứng đầu tiên chính là phát hỏa, y đem laptop quẳng ra ngoài hiên, vật nhỏ vô tội ngã trên mặt đất đã hy sinh, này vẫn chưa đủ để y phát tiết, Lâm Lạc Tùng nhảy xuống giường, giống như con thú bị khốn cùng mà lăn lộn trong phòng, miệng hùng hùng hổ hổ, sờ được cái gì là phá cái đấy, trong phòng ngủ nháy mắt thành một mảnh hỗn độn.

Y bị kẻ xấu hãm hại, không còn có thể bình tĩnh, thầm nghĩ nhảy qua màn hình máy tính kia mà bóp cổ hắn, tốt nhất là lấp kín cái miệng của hắn lại, ngăn không cho hắn nói những lời khiến y sợ hãi.

Lâm Lạc Tùng xoa huyệt thái dương, hung hăng lăn lên giường, chui đầu xuống gối, giống con chim đà điểu tránh mặt thế giới, ở trên giường xuyên qua khe hở mà thở hổn hển, tim đập như nổi trống.

Điện thoại không thức thời vang lên, y vẫn đang không chịu chui khỏi nơi ẩn nấp, điện thoại vang liên tiếp mấy chục giai điệu, sau đó tiếp tục không chịu thôi.

Cứ như thế mãi, lúc dây điện thoại dường như sắp cháy, Lâm Lạc Tùng rốt cục thân thủ lao đến giật điện thoại, ở dưới gối hỏi: “Ai?”

『 Lạc Tùng, cậu có khỏe không?』 là A Minh, giọng nói thân thiết lộ ra lo lắng,『 Như thế nào mãi không tiếp điện thoại? Di động còn tắt máy!』

“ A Minh……” y giống như tiểu hài tử bị ủy khuất nhìn thấy mẹ, mũi đau xót thiếu chút nữa khóc, ách ở cổ họng nói: “Tôi không sao, ngủ quên.”

『 Bản thảo thuận lợi chứ?』 A Minh không quên chức trách nhắc nhở y,『 Đừng quên a, bản thảo mới cuối tháng 10 phải giao.』

“Anh không thúc giục sẽ chết a!?” một cỗ lửa nóng vô danh bốc lên, khiến y nháy mắt biến thành con rồng phun lửa, giận dữ hét:” Lão tử không viết ra được đã muốn đủ phiền , anh còn thúc giục thúc giục thúc giục, thúc giục cái quỷ nha!”

A Minh đã làm nhiều năm, giúp vô số tác giả, còn không có ai dám nói chuyện như vậy với hắn, chỉ có Lâm Lạc Tùng là người đầu tiên, tính cách nóng nảy, hắn đã sớm không trông cậy vào tiểu tử này sẽ có gì thay đổi, nhẹ nhàng thở dài, hỏi:『 Cậu ăn cơ trưa chưa?』

“ Không muốn.” khí đều khí no rồi, nào có khẩu vị ăn cơm?

『 Vậy chờ tôi 』 vừa nói xong liền gác máy, Lâm Lạc Tùng vô lực từ dưới gối đầu chui ra, nhìn quang cảnh hỗn độn trong phòng, lại là một trận phiền lòng, lại nằm úp sấp trên giường, “chờ A Minh đến “ chuyện này thành công di dời lực chú ý của động vật đơn bào khỏi sự kiện “bị chụp”, hắn nheo nheo mắt, sờ sờ cái bụng, cảm thấy hơi đói.

A Minh không để y đợi lâu, nửa giờ sau, cái vị hiền lành này chịu mệt nhọc mà mang túi lớn túi nhỏ vào, trừ bỏ cơm canh nóng hầm hập, còn lại cũng đủ để y ăn vặt cả nửa tháng.

Ngửi được mùi cơm, Lâm Lạc Tùng từ trên giường nhảy dựng lên, chỉ kém là sau mông không đeo thêm cái đuôi.

“ Này, cho cậu.” A Minh đưa cho y một cây kem, tươi cười ấm áp làm cho y thiếu chút nữa chảy nước mắt, Lâm Lạc Tùng ngoan ngoãn tiếp nhận, lui ở trên sô pha bắt đầu liếm kem, thỏa mãn thở một hơi.

Tiểu động vật bày ra ánh mắt vô tội khiến người ta không thể nhịn cười, nếu tính cách y không tệ như vậy, sẽ có rất nhiều người nguyện ý sủng y. A Minh đem cặp lồng cơm bày trên bàn trà, mở tivi, đem đồ ăn vặt cùng đồ uống lạnh bỏ vào tủ lạnh, sau đó xắn ống tay áo vào dọn đống bừa bãi như ổ lợn trong phòng ngủ.

Nếu có một ngày, Lâm Lạc Tùng đột nhiên mở miệng gọi hắn “ A Minh ba ba “ hắn cũng sẽ không thấy kỳ quái, nhưng nghĩ tới đứa nhỏ này sẽ giao cho Tề Dung Chuyết, hắn lại có cảm giác đem con mình giao cho mẹ kế.

Mà cách duy nhất để cho hài tử này sống sót, phải đảm bảo trong túi lúc nào cũng có kẹo. A Minh trầm tư một lát, nói: “Tôi nghĩ dự định cho cậu tham gia buổi bàn luận sách.”

“ Ân?” Lâm Lạc Tùng ngẩng đầu khỏi cặp lồng cơm, vẻ mặt ngốc tướng, bên miệng dính hạt cơm còn không biết, A Minh rút tờ giấy ăn đưa qua, bổ sung nói:”Chúng ta có thể bí mật mời một số người hâm mộ sách đi ăn cơm uống trà, cùng bọn họ đàm một chút về sáng tác tâm đắc, có lẽ sẽ giúp cậu phá bỏ chướng ngại một chút.”

“ Sẽ sao?” Lâm Lạc Tùng mất hứng thú, tiếp tục vùi đầu ăn cơm, mồm miệng không rõ nói: “ Còn không bằng tìm một đám đại tỷ thành thục xinh đẹp đến an ủi thể xác và tinh thần tịch mịch của tôi, như vậy còn hiệu quả hơn một chút.”

Cùng Ailie chia tay mấy tháng này y vẫn ở tình trạng ăn chay, thanh tâm quả dục, cùng lúc này cha mẹ lại không hài lòng với sinh hoạt cá nhân của y, gọi y đến chửi bới một trận, mặt khác bản thảo nợ như núi, không còn tâm tình mà tìm hoan.

Nghe nói cấm dục chỉ biết bóp chết linh cảm, phóng đãng không kềm chế được mới là chất kích thích cho cuộc sống của thiên tài, Lâm Lạc Tùng tìm một cái cớ đường hoàng cho mình, cười tủm tỉm nói rõ: “Anh đi an bài đi, tìm nơi nào có thể uống rượu, nhảy nhót nha!”

A Minh cũng cười mị mị trả lời hắn: “Cậu sẽ có một ngày cả đời khó quên.”

Hắn ngu ngốc khi hy vọng Lạc Tùng sẽ nhận được sự ủng hộ của các fan hâm mộ, tiếp tục anh dũng bước đi, không nghĩ tới âm kém dương sai, một cái đột nhiên xuất hiện nhân vật thần bí khiến cho Lạc Tùng lần đầu tiên trong đời bị chỉnh thê thảm.

Nhân vật thần bí này, đương nhiên là Tạ Tranh Ngôn, trong vòng nửa tháng hắn dùng thời gian đọc hết tất cả tác phẩm Lạc Tùng xuất bản, một ít truyện ngắn trên mạng cũng bị hắn tìm đọc không bỏ sót , sau đó ở “ Tùng Lâm Ánh Hải “ phân liệt thành hai loại độc giả, một cái là lời nói nhẹ nhàng mềm mỏng, những hàng chữ toát ra sùng bái ái mộ của  “ Khởi Ngôn “, một cái khác rất chua ngoa, lời phê bình độc ác giống như khạc nhổ của “Ronnie”.

Hai thân phận này hắn chuyển hóa rất tự nhiên, không ướt át bẩn thỉu, dùng mạng khác nhau để đăng ký nên không thể phát hiện, khiến Tạ Tranh Ngôn ý thức được vì vị tác gia không liên quan này mà hắn tốn rất nhiều tinh lực, hắn đối với trò chơi này làm không biết chán .

Hắn siêng năng tổng kết ưu khuyết điểm trong tác phẩm của Lạc Tùng, phân tích tình tiết có trôi chảy hay không, biến chuyển tự nhiên hay không, miêu tả tính cách nhân vật có chân thật hay không… Ngay cả việc nhỏ không đáng kể cũng không buông tha ──

Vì không muốn phá hoại báu vật yêu quí của tỷ tỷ, hắn lại mua một bộ sách của Lạc Tùng, vừa đọc vừa trực tiếp lấy bút phê ở trên, so với lúc hắn làm bài tập hồi đi học còn chăm chỉ hơn.

Có một độc giả yêu cầu quá cao như vậy, đối với tác giả mà nói cũng chỉ là nửa vui nửa buồn, vui ở chỗ là giữa những lời khen ngợi mà có thể thanh tỉnh được tránh khỏi đắc ý, buồn bởi vì lời nói kia thật cay độc không nể tình, khiến Lạc Tùng mỗi lần đọc lại thấy mí mắt giật giật, hô hấp tăng, tay chân lạnh cả người, rất giống bị điện giật.

Y đời này chưa từng chán ghét một người đến như vậy, chán ghét đến mỗi ngày đều muốn ra cửa sau mà hét lên “Ronnie”, nhưng ở sâu trong nội tâm cũng phải thừa nhận rằng hắn nói có lý, Lạc Tùng chưa bao giờ cho rằng mình hoàn mỹ không sứt mẻ, chỉ là có chút khuyết điểm y không nhìn đến, mà chút khuyết điểm đó đã thành thói quen khó sửa.

Hiện tại bị từng bài đăng trên kia vạch trần, làm cho hắn ở tỉnh lại giả chột dạ giữa tình yêu cuồng nhiệt của fan hâm mộ mà tỉnh lại, tuy rằng bị Ronnie trêu chọc đúng là rất tức giận, nhưng lại khiến y có cảm giác như tri kỷ giữa biển người mênh mông, khơi dậy phấn khích trong lòng y, nếu thái độ và lời nói hiền lành một chút, nói không chừng bọn họ còn có thể trở thành bằng hữu tốt.

Bất quá đối với trái tim nhỏ bé (tiểu nhân) của Lâm Lạc Tùng, y không đem Ronnie ra chỉnh đã là khách khí, tên này cứ ở trước mặt y mà trêu chọc, đối phương cố tình muốn làm y mất mặt.

Nếu nói cuộc sống hằng ngày của Tạ Tranh Ngôn là ăn cơm, ngủ, công tác, “chụp” Lạc Tùng, như vậy cuộc sống của Lạc Tùng hằng ngày chính là ăn cơm, ngủ, buồn rầu, bị Ronnie tức giận đến nỗi ở trong phòng làm tán loạn.

Chuyện kỳ dị này dần dần trở thành thói quen, nếu ngày nào đó Ronnie không gửi bài, Lạc Tùng ngược lại mất ăn mất ngủ, làm cho y hoài nghi phải chăng mình thích bị ngược, một ngày không ai “chụp” liền khó chịu.

Một ngày nào đó, Lạc Tùng rốt cục nhịn không được mà gửi phản hồi, đánh vỡ cục diện chiến tranh đơn độc, đương nhiên, thái độ của y là lãnh đạm khách khí mà dối trá, mang theo tâm phục khẩu không phục mà chúc Ronnie ở diễn đàn ngoạn vui vẻ, khiến mọi người hồ nghi, thuận tiện đùa vui đối phương một chút.

Một gợn sóng vốn bởi vì Ronnie xuất hiện liền thường xuyên cuốn hút được Lạc Tùng vân đạm thanh phong cùng hắn luận đàm, khi tranh luận với Ronnie ngữ khí khắc chế rất nhiều, làm cho diễn đàn vốn đầy mùi thuốc súng nay lại trở nên hiền hòa như xưa.

Lại nói tiếp Ronnie cũng là một quái nhân, cho dù bị fan mắng lại khó nghe cũng không có đối với họ tức giận, hắn thậm chí rất ít khi phản hồi lại đám fan hâm mộ, tập trung toàn lực mà tấn công một mình Lâm Lạc Tùng, hiện tại Lạc Tùng tự nhiên lại tiếp cận hắn, nhưng hắn lại đáp lại bằng một bài bình luận tác phẩm mới của y , làm cho Lạc Tùng không khỏi đập bàn phím mà mắng, thề có cơ hội nhất định phải làm cho tên kia đẹp mặt.

“ Khởi Ngôn” phong cách hoàn toàn trái ngược với “Ronnie” cũng đạt được vị trí cao, trong khoảng thời gian ngắn nhất thăng lên cấp Long Huân Kỵ Sĩ,  lực lượng trên diễn đàn cơ hồ ngang ngửa với Ronnie.

Tuy răng mặt trăng trên bầu trời so với các vì sao khác sẽ khiến người ta chú ý hơn, nhưng dưới bàn tay Tạ Tranh Ngôn thì mặt trăng tỏa sáng kia giờ chả khác gì chiếc bánh.

Lạc Tùng sẽ gặp mặt nhưng người yêu sách vào thứ 7 này, hành trình không có gì đặc biệt, uống trà nói chuyện phiếm ăn cơm ca hát, Khởi Ngôn nằm trong số năm độc giả “bí mật” nhận được thư mời.

Nhìn thư gửi đến, Tạ Tranh Ngôn suy tư một lát, trong đầu đang đấu tranh giữa đạo đức và tình thân, cuối cùng hắn quyết định xóa bức thư này, phá hủy cơ hội tỷ tỷ gần gũi với thần tượng.

Có khoảng cách mới sinh ra yêu mễn, hắn đây là vì tốt cho nàng, huống chi tên kia cũng không phải kẻ nên động vào, Tạ Khởi Ngôn đơn thuần như vậy tốt nhất là nên tránh xa tên kia ra.

Xóa thư xong, hắn nhớ lại địa chỉ một chút, đột nhiên trong đầu nổi lên ý muốn đùa giỡn, muốn hung hăng trêu cợt cái tên tự cho mình là siêu phàm kia một chút.

……………………..

Tiêu: ta đã trở lại và lợi hại gấp trăm lần. xin lỗi vì để mọi người đợi lâu ^O^

Đọc chương này xong thấy em Tùng hơi vô sỉ một chút nhưng rất đáng yêu =))

Content Protection by DMCA.com

loading...

5 Responses

  1. minmin says:

    temmmmm ahhhhhhhh

  2. ngocphong says:

    Mình rất thích văn phong của tác giả này, thích cả cách bạn edit nữa, trẻ trung vui vẻ, đọc cái này giải trí rất là tốt nha

Để lại bình luận

%d bloggers like this: