[ĐOẢN VĂN – ĐPBB ĐỒNG NHÂN] HÁI HOA TẶC – CHƯƠNG 7+8

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

7. Thơ tình gây ra tranh cãi

Sau khi hai người ăn cơm xong, không có việc gì nên ở lại trong phòng. Một con bồ câu trắng đột nhiên bay vào, Đông Phương Bất Bại lấy thư xuống, sau khi xem hết, lại nâng mắt nhìn về phía Dương Phàm, cũng không nói lời nào. Mãi đến khi nhìn Dương Phàm đến nỗi toàn thân hắn toát mồ hôi lạnh, không nhịn được mới mở miệng nói trước: “Đây là làm sao vậy a?”

“Ngươi như thế nào lại biết người trong thanh lâu?” Đông Phương Bất Bại buông thư, liếc mắt nhìn hắn. [R: =))))))]

“Là sư phụ của ta sư phụ của ta.”

“Nga, vậy ngươi nói xem nào, bài thơ này là làm sao đây hả?” Đông Phương Bất Bại vứt một tờ giấy cho hắn.

Dương Phàm cầm lấy, hóa ra là một bài thơ tình, hơn nữa còn là một bài thơ để tỏ tình, đề là ——–‘Thiếp tương tư Dương lang’. Dương Phàm vừa nhìn, nhất thời cả kinh, vội vàng quăng thơ trên tay, nói: “Ta cũng không biết.” Trong lòng hắn nghĩ: chết cha, chắc là có một vị cô nương nào ở đâu nhìn thấy ta đẹp mắt, coi ta như người trong lòng rồi. Nếu là trước kia, hắn tất nhiên sẽ vui mừng khấp khởi, cảm thấy mình sắp bằng được đẳng cấp của sư phụ rồi. Nhưng là vừa mới đính ước trước mặt phu nhân, hắn liền cảm giác thấy bao nhiêu là xấu hổ.

“Ngươi nhất định rất là cao hứng đi.” Đông Phương Bất Bại thấy bộ dạng hắn xấu hổ đỏ mặt, thấy bất mãn, lại nghĩ tới bí mật kia của mình, liền cảm thấy thật thê lương. Dù sao, sau này hắn vẫn còn được nạp thêm thê thiếp, dứt khoát, cứ đi theo hắn là tốt lắm. Nghĩ như vậy, y lại có chút không cam lòng, lại cảm giác mình luân phiên chịu lừa gạt, chi bằng giết người này, nhưng lại nhớ đến tình nghĩ những ngày qua, cũng không xuống tay.

Dương Phàm thấy thần sắc trên mặt y biến hóa, tiến lên kéo tay nàng, giải thích: “Ta không biết cô nương đó. Nếu là trước đây, ta có lẽ còn đi thăm dò tìm hiểu, nhưng bây giờ——-“ Hắn mặc dù được sư phụ dạy cho không ít lời ngon tiếng ngọt, nhưng đây là lần đầu tiên bày tỏ cùng người khác, hai tai đỏ đến lợi hại. “Ta có ngươi, sao có thể còn nghĩ đến người khác.”

“Hái hoa tặc sao có chú ý nhiều như vậy?” Đông Phương Bất Bại nghe được lời này, trong lòng vui sướng, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu buông tha. “Nếu ngươi lén lút mà đi tìm cô nương đó, ta cũng không có biện pháp.”

“Ta sẽ không đi tìm nàng.” Dương Phàm thấy tâm tình nàng có vẻ tốt hơn một chút, càng nói càng lưu loát, lại có chút không mặt mũi. “Phu nhân của ta tốt như vậy, ta còn cần gì nghĩ đến nữ tử khác, chỉ một mực yêu thương nhìn ngắm phu nhân thôi là đủ.”

Đông Phương Bất Bại trừng mắt lườm hắn một cáu, lại càm thấy lời này của hắn thật buồn cười, kéo kéo mặt hắn nói: “Da mặt trông thế nhưng thật dày.”

Dương Phàm biết đây là nàng đã hết giận, lại nói thêm không ít lời tán dương, dỗ được nàng vui vẻ. Thẳng đến khi đêm đã khuya, mới lấy chăn đệm ra, chuẩn bị trải xuống dưới đất nằm. Đông Phương Bất Bại được hắn chọc cho vui vẻ, không so đo chuyện lúc trướ nữa, thấy hắn trải chăn nệm xuống sàn, nghĩ tới ban đêm giá lạnh, nghiêng người dựa trên giường, nâng tay vẫy hắn nói: “Đi lên đi.” [R: ta thấy Dương Phàm thật giống khuyển =)) hết huýt sáo lại vẫy =)) trung khuyển công ha >D<]

 

Dương Phàm đỏ mặt, hắn mặc dù học được của sư phụ không ít, nhưng lại là một kẻ đầu óc thì đen tối nhưng mà chẳng có gan thực hiện. Được phu nhân nói thế hắn hận không thể lập tức nhảy xổ lên giường ý chứ, nhưng mà vẫn hơi hơi ngượng ngượng. Đông Phương Bất Bại nhìn thấy buồn cười, nói: “Còn không mau lên!”

Dương Phàm lúc này mới chậm chạp bò lên giường, tựa vào bên cạnh nàng nằm xuống, kéo chăn đắp kín cho hai người. Trong đầu hắn suy nghĩ trăm vạn thứ, như thế nào cũng ngủ không được, dứt khoát nương theo ánh trăng ngắm khuôn mặt của phu nhân, nhưng là càng xem càng thích, hôn một cái.

Đông Phương Bất Bại cảm giác được hắn không ngủ, vốn định cùng hắn nói chuyện, ai ngờ bị hắn hôn một cái, nhất thời có chút ngượng ngùng, tiếp tục giả vờ ngủ.

Dương Phàm trộm được hương, trong lòng hết sức đắc ý, nhẹ nhàng vươn tay nắm tay phu nhân, lại hôn thêm một cái, mới ngủ. [R: =))))))))))))))* lăn lộn*]

Đông Phương Bất Bại thấy hắn đã ngủ thiếp đi, mới lặng lẽ mở mắt liếc hắn, nhìn trên khuôn mặt hắn vẫn còn mang ý cười, không nhịn được nói trong lòng: đúng là một tên ngốc mà. Y mặc dù nghĩ vậy, cảm thấy trong tim thật ngọt ngào, cũng nhắm mắt lại ngủ.

Ngay khi tỉnh dậy, Dương Phàm vốn định tranh thủ lúc phu nhân chưa tỉnh lại trộm hương tý, ai biết mình vừa động, phu nhân liền tỉnh dậy. Hắn bị phu nhân nhìn chằm chằm, nhất thời dũng khí tối hôm qua bay sạch, chỉ dám ha hả cười gượng, đứng lên. Đông Phương Bất Bại thấy bộ dạng khổ này của hắn, che miệng cười, trong đầu thầm nghĩ: đúng là một tên ngốc thật.

Hai người rửa mặt ăn sáng xong, lại lên đường đi tiếp. Hôm qua Dương Phàm học của phu nhân được không ít kỹ thuật, hôm nay đã có thể thuần thục đánh xe rồi. Hắn muốn phu nhân mau vào trong xe, không để bị ánh mặt trời chiếu đến. Nhưng Đông Phương Bất Bại vừa mới cùng hắn đính ước, chính là lúc nhu tình mật ý nhất, đâu chịu tách ra. Dương Phàm vốn cũng mong muốn được bên phu nhân nhiều một chút, liền không nhiều lời, chỉ ở chợ mua cho nàng một cái ô thật xinh đẹp.

Dọc theo đường đi, Dương Phàm vừa nói mấy chuyện cổ quái được sư phụ dạy ngày xưa gì đó, lại nói không ít chuyện thú vị trên đường. Đông Phương Bất Bại đâu phải phu nhân chốn khuê phòng [R: suốt ngày ở nhà không ra ngoài], tất nhiên là còn biết nhiều hơn hắn, nhưng hôm nay nghe hắn nói, tự nhiên lại cảm thấy so với những chuyện mình biết thì còn thú vị hơn gấp trăm lần.

Dương Phàm nhìn thấy một loại trái cây mình từng nếm qua, liền dừng xe xuống ngựa, dùng khinh công nhảy lên cây, hái không ít trở về. Hắn cười hì hì nói: “Loại quả này ăn rất ngon, ngươi nếm thử.” Đông Phương Bất Bại thấy loại quả này không phải có thể trực tiếp ăn luôn, muốn dùng lực bóp nát, lại sợ có nước hoa quả bắn tung tóe ra, nhất thời không biết xuống tay như thế nào. Dương Phàm đặt quả hái được trong xe, thuận tay cầm ba quả, bóc ra cho y, đưa đến bên miệng. Đông Phương Bất Bại liền ăn ngay trên tay hắn, quả ăn thực sự rất ngon, sau khi ăn xong còn thấy mát mẻ hơn không ít.

Dương Phàm thấy nàng thích, lại bóc vài quả, đưa từng miếng lên miệng nàng, mãi đến lúc nàng nâng tay cự tuyệt, mới tự mình ăn qua loa mấy cái, lại tiếp tục lái xe lên đường.

—————

Bên đó hai người vô cùng ngọt ngào, bên này Dương Liên Đình nhưng là vừa tức vừa vội. Hắn quay lại thần giáo một hồi, đã nghĩ muốn gọi Đông Phương Bất Bại đến giúp hắn hả giận, đâu ngờ sớm đã không thấy bóng người. [R: cho chết! =”=] Hắn vẫn tưởng rằng mọi chuyện còn trong tầm kiểm soát, cho nên mới càng chẳng buồn để tâm đến Đông Phương Bất Bại. Lúc này, hắn mới chợt hiểu mình bất quá chỉ là một người y nắm trong tay chơi đùa, trong lòng cảm thấy hoảng sợ, tranh thủ giết sạch sẽ cơ thiếp của mình, một lòng ngóng trông giáo chủ sớm ngày trở về. [R: =”= hờ]

Trong lòng hắn lo sợ tính toán, vừa lại hận yêu nhân kia thật không biết điều, vừa lo lăng tánh mạng của cả nhà mình. Đột nhiên, hắn nhớ tới mấy ngày trước Đông Phương Bất Bại đột nhiên có thái độ xa cách kỳ quái với hắn. Chẳng lẽ là, có kẻ nào đó đang lén lút giở trò quỷ? Hắn rắp tâm mưu tính trong lòng, nếu có kẻ bên cạnh muốn hắn thất bại, cũng thoáng đoán ra được bóng dáng.

Mặ dù đoán được bóng dáng, nhưng biết mình không thể xuống tay được, căn cơ hắn chưa thâm, lại thêm ngày xưa từng cuồng vọng đắc tội không ít người. Bạn bè kết giao toàn là bạn rượu thịt chè chén, không giúp được gì. Hắn không có cách khác, đành phải chờ trong sân. Hắn cũng thông minh, đoán được tất nhiên Đông Phương Bất Bại có phái người âm thầm giám thị mọi người trong giáo, dứt khoát làm ra một bộ dạng si tình, cả ngày lẫn đêm ở trong sân giả bộ một dáng vẻ khổ sở.

Hắn làm quá lên như vậy, tất nhiên Đông Phương Bất Bại cũng biết được. Đông Phương Bất Bại đương nhiên biết là hắn đang diễn trò, nhưng khi mình trở về còn phải thanh lý nội bộ thần giáo, vẫn cần nhờ hắn để xem rốt cuộc là kẻ nào ở sau lưng làm trò quỷ. Hắn xác định quyết tâm, quyết định mang theo Dương Phàm trở về.

8. Chuyện cười cho người ngoài

Dương Phàm đi vào phòng, thấy phu nhân đang thu thập đồ đạc, hắn từ sau lưng ôm chặt phu nhân hỏi: “Là đang làm cái gì vậy?”

“Ta phải quay về một chuyến.” Đông Phương Bất Bại đầu cũng không quay lại, tiếp tục hoạt động trên tay.

“Ngươi còn nhớ hắn?” Lực đạo trên tay Dương Phàm không tự giác mà gia tăng vài phần. Hắn biết trong lòng phu nhân có hắn, nhưng tên Dương Liên Đình kia có không tốt thì cũng đã ở chung với phu nhân lâu hơn mình nhiều lắm. Cảm giác có nguy cơ không an toàn trong lòng hắn lại nổi lên.

“Ngốc tử.” Đông Phương Bất Bại liếc hắn một cái, cũng không đáp lại, chỉ thu thập đủ đồ vật, bào tiểu nhị dắt ngựa đến.

Dương Phàm làm sao chịu được nàng cứ thế làm lơ mình, nhưng hắn cũng biết có một số chuyện không thể nhiều lời, đành buông nàng ra, quay mặt, hai tay vắt chéo, làm bộ cực kỳ giận dỗi.

Đông Phương Bất Bại thấy bộ dạng hắn như vậy, không nhịn được bật cười, sau đó vươn tay kéo tay hắn, chậm rãi gỡ hai tay hắn ra, đan tay của mình vào. “Ta bất quá chỉ là về xử lý chút chuyện vụn vặt thôi, đâu có nghĩ tới hắn đâu.” Y vốn định nói thân phận giáo chủ thần giáo cho Dương Phàm, lại nghĩ nếu thế thì Dương Phàm liền biết ngay mình là một nam tử mất, huống chi… vì vậy, y không muốn nói nữa, thầm nghĩ tránh được ngày nào hay ngày ấy.

“Vậy ngươi xử lý xong hết mấy chuyện đó rồi chúng ta lại đi ngay.” Dương Phàm cũng thấy ngày đó mình đưa phu nhân đi đúng là có hơi bị vội vàng, phu nhân trong lúc lộn xộn có chuyện chưa chuẩn bị kịp cũng là bình thường. Hắn không ghen nữa, thầm nghĩ đến sau cùng vẫn rời đi thì làm cho Dương Liên Đình tức phát điên lên, trong lòng mới thoải mái một chút.

Đông Phương Bất bại thấy hắn cười đến sáng lạn, đoán không ra hắn là đang suy tính cái gì, nhưng y cảm thấy lúc này Dương Phàm chỗ nào cũng tốt, không thấy mình cùng hắn một chỗ thì có gì sai, tự nhiên để mặc hắn làm gì thì làm. Y vốn là người trong tà giáo, mặc dù giờ thích làm nữ tử, nhưng chỉ đối với người trong lòng mới suy tính hơn thua, về phần những người khác, tự nhiên y không thèm cân nhắc làm gì. Hôm nay có Dương Phàm đem ra so sánh, đối với Dương Liên Đình tự nhiên sinh ra chán ghét, cảm thấy mình ngày xưa bị tiểu nhân lừa gạt, trở về phải cho hắn nếm mùi đau khổ một phen.

Dương Phàm ấp ủ ý đồ đen tối, đánh xe cật lực hơn trước nhiều. Hắn đâu có cảm thấy hổ thẹn, một lòng chỉ muốn làm cho tên Dương Liên Đình kia tức chết. Đông Phương Bất Bại cũng không để ý đến ý niệm nhỏ nhen này của hắn, mỗi ngày cùng Đồng trưởng lão đưa tin bằng bồ câu, muốn giúp hắn sắp đặt, đoạt lại đại quyền của thần giáo.

——————

Đồng Bách Hùng sớm đã bất mãn với tên tiểu nhân Dương Liên Đình, chỉ là e ngại Đông Phương Bất bại mới không tiện xuống tay, hôm nay thấy Đông Phương Bất Bại không hề có ý che chở cho hắn, tất nhiên là không nương tay chút nào. Hắn moi hết chuyện của Dương Liên Đình ra bới móc, chỉ lưu lại chờ ngày Đông Phương Bất Bại về xử trí.

Dương Liên Đình mấy ngày nay đều sợ hãi bất an, trong lòng hắn còn vài phần chắn ăn, nhưng Đông Phương Bất Bại cứ chậm trể không xuất hiện, dần tiêu tan đi mất. Nhất là mấy ngày gần đây nghe nói người cùng bè phái với mình bị bắt hoặc bị giết không ít, trong lòng bắt đầu cảm thấy sợ hãi, biết đây là Đông Phương Bất Bại đang cố tình loại trừ hắn. Nhưng hắn lại vừa cảm thấy bất quá yêu nhân này đang làm mình làm mẩy cự nự thôi, trừ mình ra còn ai có thể đủ khả năng mà tiếp nhận y chứ? Hiện tại làm trò như vậy, chẳng qua là cáu kỉnh giận dỗi, qua mấy ngày là lại bình thường, đối với mình sẽ thấy áy náy, đến lúc đó mình lại thu hồi quyền lực, nói không chừng còn có thể xơ múi được được nhiều hơn. Vừa nghĩ thế, hắn lại cảm thấy không lo lắng lắm, tiếp tục ở trong san giả vờ. [R: mệt cái thèng này, chết nhanh đi cho bớt chật đất. =.=]

————

Nhật Nguyệt thần giáo gần đây loạn thành một đoàn, thế mà Dương Phàm lại thả chậm tốc độ. Hắn cảm thấy mình thế này mà phải đi so đo với cái tên Dương Liên Đình kia thì thật là mất giá, dứt khoát đánh xe chậm như rùa, cùng Đông Phương Bất Bại đi khắp các trấn rong chơi. Gần đây hắn có đam mê với cửu liên hoàn (*), tự hắn cho rằng mình thông minh, nhưng vẫn giải không ra. Thế mà vừa vặn làm sao phu nhân xoay xoay vài cái liền giải ra, hắn cảm thấy mình chả còn tý mặt mũi nào, không cam lòng, mua cái khó nhất, ngày ngày nghiên cứu. Mới vừa ăn xong cơm trưa, Dương Phàm liền dừng xe ngựa lại ven đường, trốn vào trong xe tiếp tục giải. Đông Phương Bất Bại ở bên cạnh thêu lụa, thấy hắn vẫn không giải được, lại muốn ra tay giúp chút xíu.

Dương Phàm tránh nàng, mở miệng nói: “Sắp được, ta sắp giải được rồi.” Hắn chọc lên quấn xuống cửu liên hoàn kia, thỉnh thoảng lại dùng sức vặn một chút [R: phá để khỏi chơi hả ^v^], vậy mà nó vẫn về nguyên bộ dáng ban đầu. Hắn càng lúc càng cáu kỉnh hơn, ném cửu liên hoàn kia sang một bên, mình thì nằm gối đầu lên đùi phu nhân, nói: “Thật là một thứ phiền muốn chết mà!”

Đông Phương Bất Bại vươn tay điểm điểm cái trán hắn, cười nói: “Có muốn ta giúp hay không?”

Dương Phàm đang nhắm mắt suy nghĩ, nghe nàng nói như vậy, gấp rút túm lấy cái cửu liên hoàn kia giấu xuống dưới thân, không cho nàng giúp. Hắn chỉ thuận tay xoay một cái, chả hiểu đã chạm đến chỗ nào của cái cửu liên hoàn, vậy mà nó lại tách được ra. Hắn vừa mừng vừa sợ, gấp gấp hướng phu nhân khoe khoang: “Tách ra rồi tách ra rồi!”

Đông Phương Bất Bại thấy hắn cao hứng như vậy, thế nào cũng không liên tưởng được có gì giống với cái bộ dạng hái hoa tặc phong lưu lúc ban đầu. Nhưng y không hề cảm thấy thất vọng, ngược lại càng thêm thích cái kiểu ngốc nghếch trước mắt này của hắn.

Khi hai người đến được Nhật Nguyệt thần giáo, trời đã tối rồi. Dương Phàm cất xe ngữa ở một chỗ ẩn mật, cùng Đông Phương Bất Bại dùng khinh công vào sân. Hắn đứng trên nóc nhà, chỉ thấy Dương Liên Đình đang làm bộ thở ngắn than dài. Hắn thầm nghĩ: bất hảo, tên tiểu nhân này vậy mà cũng biết làm bộ như vậy. Chỉ sợ phu nhân gặp hắn biểu lộ như vậy lại muốn mềm lòng mất. Hắn vì phu nhân, đã điều tra không ít chuyện về Dương Liên Đình, biết Dương Liên Đình là loại người gì, nhưng hắn sợ phu nhân không biết. Hắn nghĩ như vậy, vội vàng nắm tay phu nhân, ghé vào bên tai nàng nói: “Tiểu nhân này đang giả bộ cho ngươi xem đấy, đừng để bị lừa.”

Đông Phương Bất Bại sao lại không biết Dương Liên Đình đang diễn trò, nhưng y xem bộ dạng sốt ruột này của Dương Phàm, trong lòng thấy rất vui. Y cố ý làm ra một vẻ mặt không tin tưởng: “Thật ư, ta thấy không giống.”

“Nếu trong lòng hắn có ngươi, sao có thể để ngươi thương tâm. Bây giờ ngươi đi, hắn liền nhớ ngươi, nhưng khi ngươi trở về, hắn tự nhiên lại nghĩ đến người khác tốt hơn. Nói cho cùng, hắn bất quá chỉ là một tên một dạ hai lòng tam tâm nhị ý thôi!” Dương Phàm tưởng phu nhân bị gạt thật, vội vã giải thích.

Đông Phương Bất Bại vẫn nhịn không được thử dò xét hỏi: “Vậy còn ngươi?”

“Ta tất nhiên đối với ngươi toàn tâm toàn ý, nếu ngươi không tin, cứ dùng ngân châm giết ta luôn đi.” Dương Phàm từ trước đến nay đều ở trên núi cùng sư phụ, chỉ được nghe sư phụ kể về thế giới bên ngoài, sư phụ đều là  dạy hắn cần phải thương tiếc nữ tử. [R: ra k phải nhà quê lên tỉnh, là tiểu hầu xuống núi a :-j] Vì vậy hắn liền nghĩ, nếu cảm thấy thích một nữ tử nào, thì đối với nàng phải toàn tâm toàn ý, không đi trêu chọc nữ tử khác. Hắn nghĩ tới ngày xưa sư phụ nói những nữ tử bị vứt bỏ, phần lớn đều tìm đến cái chết, hắn cho rằng tự mình cũng phải lấy tính mạng ra để tuyên thề.

Chú thích:

(*) Cửu liên hoàn: Một loại trò chơi trí tuệ truyền thống của TQ và được đổi mới cho mọi đối tượng hiện đại chơi cách đây k lâu lắm. trò này không phổ biến lắm ở VN, mà lần cuối cùng ta chơi trò này đã là hơn 3 năm trước rùi cho nên không nhớ được tên của nó là cái gì nữa… hê hê. Vì thế đành để nguyên văn vậy. Chơi trò này chỉ cần tìm cách cho hai phần của nó tách được nhau ra là OK. Ở mấy chỗ bán trò chơi trí tuệ có bán cái này thì phải, không biết bây giờ còn không nữa. Với lại nóa đắt lắm, hùi ấy mà 50k mới mua nổi có hai cấp thôi. Ta mới phá được đến cấp độ 4,5 của nó, trông nó như thế này:

Cửu liên hoàn

Đây là cấp 3 hay sao ý? trông thế thôi nhưng mà dễ cực. [dễ mới chơi, khó là bực mình, ta ứ chơi nữa =))] Mỗi tội chơi lâu đau tay lắm~

Cửu liên hoàn - cấp 3

Cửu liên hoàn

Bên TQ có đủ các loại. Ta cũng không biết cái cấp cao nhất của nó là cái gì nữa~ có kiên nhẫn chơi đến rubik 5 ta đã tự thấy mình giỏi lắm rồi 😀 hê hê

Chi tiết thì mời xem ở đây:

http://zh.wikipedia.org/wiki/%E4%B9%9D%E9%80%A3%E7%92%B0

 Tiêu: nhìn cái dướ cũng ta cứ liên tưởng đến đồ Sm =))))))))))))))

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Ngạo says:

    lâu lắm mới nhìn thấy mấy đồ chơi này, không biết bây giờ mua ở đâu nhỉ, tự dưng nhìn thấy lại muốn chơi :))

  2. Châu says:

    “Dương Liên Đình mấy ngày nay đều sợ hãi bất an, trong lòng hắn còn vài phần chắn (chắc) ăn, nhưng Đông Phương Bất Bại cứ chậm trể (trễ) không xuất hiện, dần tiêu tan đi mất.”
    “Dương Phàm cất xe ngữa (ngựa) ở một chỗ ẩn mật, cùng Đông Phương Bất Bại dùng khinh công vào sân. “

Để lại bình luận

%d bloggers like this: