Tuy hữu đồng nhân mẫu, bất tẩu đam mỹ lộ – Chương 16+17

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ♥

Chương 16

“Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân, biểu diễn đặc sắc không?” Ta đang xem nhập thần, không biết là ai hỏi một câu.

“Đặc sắc! Đặc sắc!” Ta vô ý thức đáp lại, con mắt cũng không dời đi trung tâm đại điện.

“Cựu thần vốn nghe người Khiết Đan thông thạo cưỡi ngựa bắn cung. Hôm nay coi như lễ thượng vãng lai (*), không bằng Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân cũng đến biểu diễn một đoạn cưỡi ngựa bắn cung, nhượng chúng ta khai mở nhãn giới.”

“Hảo. . .” Ta vừa nghe không hợp, vội vàng đình chỉ, “Cưỡi ngựa bắn cung a. . .” Xong, ngựa ta chưa từng sờ qua đừng nói đến cưỡi.

Nhãn thần chuyển hướng đến người hỏi, cư nhiên chính là Trưởng Tôn Vô Kỵ! Đến lúc này rồi lão nhân này còn hoài nghi ta sao!

Ta chầm chậm trả lời: “Bỉ Nhĩ Cấp không phải võ tướng, đối với cưỡi ngựa bắn cung cũng không phải là thập phần tinh thông, chỉ biết một chút tài mọn, sao lọt vào pháp nhãn chư vị đây. Sợ là biểu diễn, lại khiến cho hoàng thượng và chúng đại thần chê cười.”

“Đừng khiêm tốn. Trẫm lâu nay cũng nghe người Khiết Đan giỏi về cưỡi ngựa bắn cung, đều là tay thiện nghệ trên lưng ngựa. Bỉ Nhĩ Cấp đừng từ chối.”

Ngay cả hoàng đế cũng mở miệng, ta thật đúng là không thể chối từ a.

Ta quanh co nói: “Chỉ là Bỉ Nhĩ Cấp thân thể …..”

“Sáng nay trên điện Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân đã nói qua thân thể không đáng ngại, vậy còn có cái gì hảo chối từ chứ? Vùng Trung Nguyên có câu châm ngôn, quá khiêm tốn chính là kiêu ngạo. Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân không cho cựu thần mặt mũi cũng phải cho hoàng thượng mặt mũi a.” Trưởng Tôn Vô Kỵ đoạt câu ta nói, nói rõ không để cho ta có cơ hội chối từ.

Ta không biết ứng đối thế nào mới tốt, liều mạng nháy mắt với Tông Thế Công bên cạnh. Tên kia chế giễu, con mắt ta đều nhanh trừng dến lệch ra, hắn mới chậm rãi đứng lên, hướng Hoàng thượng nói : ” Hoàng thượng, trên điện hôm nay dù sao không gian hữu hạn, nếu nhượng Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân hôm nay liền biểu diễn cưỡi ngựa bắn cung, nhất định phát huy có điều hạn chế. Hoàng thượng và chư vị đại thần xem cũng không tận hứng. Dù sao vật phẩm hoàng thượng ban cho Khiết Đan còn cần mấy ngày điểm tính, Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân cũng muốn ở thêm mấy ngày. Không bằng hôm nào chọn hảo sân bãi lại nhượng Bỉ Nhĩ Cấp thi triển sở trường đi.”

Lý Thế Dân vuốt vuốt râu mép, gật đầu đáp: “Thế Công nói có lý. Không bằng như vậy đi, bảy ngày sau, tại bãi săn bố trí sân bãi, thế nào?”

“Hoàng. . .” Ta vẫn còn muốn chối từ, lại bị Tông Thế Công ngầm kéo, thay ta đáp: “Tạ ơn hoàng thượng, thần nhất định trong bảy ngày nhượng Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân hảo hảo tu dưỡng, đến lúc đó sẽ mang cho hoàng thượng buổi biểu diễn thoả mãn nhất.”

Vốn tưởng rằng tiệc tối yên ổn, vẫn là tránh không được một hồi mưa gió.

Bảy ngày! Bảy ngày! Chỉ bảy ngày! Ta có thể luyện thành cái gì!

Khi quân, không phải muốn chém đầu sao?

Ta âm thầm oán hận ngắm mắt Trưởng Tôn Vô Kỵ ngồi ở đối diện. Không thể khiến ta biểu diễn tại chỗ, ta đoán ngực hắn cũng không cam lòng, chỉ là ngại hoàng thượng nên không tiện nói cái gì nữa. Hiện tại trái lại giả vờ một bộ biểu tình vừa rồi cái gì cũng không phát sinh thản nhiên nhìn ca vũ biểu diễn.

Nhìn nhìn lại Tông Thế Công, cũng là một bộ dạng cái gì cũng không phát sinh.

Hoá ra chỉ có ta một mình phiền muộn vớ vẩn.

Ta cầm lấy chén rượu trên bàn, nâng cốc toàn bộ uống vào trong miệng.

Tính hai chén rượu vừa rồi, ba chén lót bụng, đầu ta dĩ nhiên bắt đầu cháng váng.

Ta ra hiệu cung nữ bên cạnh cho ta chén nước, ừng ực ừng ực uống xuống.

Không được, đầu vẫn rất choáng.

“Hoàng thượng, ta, ta nghĩ đi nhà xí. Ta muốn đi tiểu.” Ta mơ mơ màng màng đứng lên nói rằng.

Trên điện không biết vì sao truyền đến tiếng cười.

“Loại sự tình này không cần bẩm báo, nhượng cung nữ mang ngươi đi!” Hình như là thanh âm Tông Thế Công, vì sao nghe ra còn có điểm tức giận? Cái tên bạo quân! Đi nhà xí cũng muốn quản sao.

Hoàng cung cũng thật là. Đi nhà xí cũng là đi một đoạn đường dài. Đợi được đến chỗ nhà xí, cũng không biết đã đi qua bao nhiêu ngã rẽ.

Cung nữ dẫn đường mở cửa cho ta, cung kính nói rằng: “Đại nhân mời đến, nô tỳ ở bên ngoài chờ.”

Đi vào, cung nữ kia đóng cửa lại cho ta. Ta quan sát bốn phía. Gian nhà rất hẹp dài, phòng trong chia ra rất nhiều gian. Bố cục trái lại cùng với nhà vệ sinh công cộng không sai biệt lắm.

Ta tiện tay đẩy ra một cánh cửa đi vào. Bên trong có một cái bồn cầu, một cái chậu đồng, còn có một thùng gỗ lớn, bên trong đổ đầy nước, trong suốt, rất sạch sẽ, xem ra là dùng cho người rửa tay.

Đi nhà xí xong, ta dùng chậu đồng múc nước rửa tay, vỗ vỗ mặt. Quả nhiên thanh tỉnh hơn, đầu cũng không mơ hồ như vừa rồi.

Đẩy cửa đi ra ngoài, nhưng phát hiện không có một bóng người. Cung nữ đứng sau cửa cư nhiên không ở.

Tông Thế Công từng dặn ta trong cung không nên lớn tiếng ồn ào, ta chỉ có thể khẽ gọi vài tiếng, thế nhưng không ai trả lời.

Quên đi, hình như đường đến vẫn nhớ kỹ, chính mình đi trở về đi.

※※※※z※※y※※b※※g※※※※

Từ nhà xí đi loanh quanh nửa ngày không ngờ một bóng người cũng không nhìn thấy.

Cũng không biết đi loạng choạng tới đâu, dĩ nhiên mơ hồ nghe được tiếng nữ tử ngâm nga.

Xuất phát từ hiếu kỳ, ta theo thanh âm tìm kiếm.

Không bao lâu, liền đi tới một tòa cung điện không lớn.

Tiếng ca hình như là từ chỗ đó truyền ra.

Chỉ thấy cửa điện đóng chặt, chỉ có cánh cửa sổ không biết bị ai mở ra kẽ hở.

Ta xuyên qua cửa sổ nhìn vào trong.

Bên trong khói lượn lờ, nhìn không rõ lắm.

Ta đang muốn kêu to vài tiếng xem có người đáp lại hay không, lại nghe thấy trong điện vang lên thanh âm nước động.

——————————

Chú thích:

(*) Lễ thượng vãng lai: có qua có lại mới toại lòng nhau.

Chương 17

Chỉ thấy một bóng người từ hơi nước đứng lên. Người nọ tựa hồ là đưa lưng về phía ta. Mái tóc dài đen nhánh ướt sũng thẳng tuốt buông xuống đến giữa thắt lưng.

Xem ra, ta đại thể minh bạch, có một nữ nhân đang tắm.

Ta tiếp thu giáo dục bình thường ( Long mỗ: ngươi được giáo dục cũng gọi là bình thường sao….. Tiểu Niên:…. Ta chỉ chính là giáo dục trong trường học ) nhắc nhở ta, một người nam nhân nhìn lén một nữ nhân tắm là vô đạo đức.

Ta hẳn là dứt khoát xoay người để ta cái gì không thấy được. Thế nhưng xuất phát từ bản năng ta lại không muốn bỏ cảnh tượng trước mắt.

Lý trí và tình cảm tiến hành giao phong kịch liệt.

Sự thực cuối cùng chứng minh ta là một người cảm tính.

Người cảm tính ôm ấp trong lòng cảm tính tiếp tục thưởng thức nữ nhân đang tắm. (Vũ: đây là cái gì, đây là cái gì hở..????) ( Long mỗ: thỉnh tha thứ tên niên thiếu suy nghĩ lọt vào trói buộc từ trước đến nay…. )

Nữ nhân kia lúc này dần dần xoay người, chính diện hướng về phía ta.

Khuôn mặt kia!

Tuy rằng cách màn hơi nước nhàn nhạt, thế nhưng ta khẳng định khuôn mặt kia chính là Võ tài tử ở ngự hoa viên buổi chiều!

…..

Ta đang nhìn một nữ nhân tắm.

Nữ nhân này chính là một nữ nhân nổi tiếng.

Mà nữ nhân nổi tiếng này lớn lên đẹp dị thường.

Xuất phát từ nguyên tắc làm việc không thể đầu voi đuôi chuột của ta, ta quyết định tiếp tục nhìn xuống phía dưới. (Vũ: NO..O…O…., hắn nghĩ gì thế này?????)

Người có nguyên tắc kiên trì sẽ ôm ấp trong lòng nguyên tắc kiên trì đánh giá nữ nhân đang tắm, từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên. (Vũ: ta muốn giết tên này, lão gia đâu, đưa dao cho ta..!!!!….)

……

Lại từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên.

…..

Lại lại từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên.

…..

Ta nhìn thấy gì!

Đây là cái gì!

Bộ ngực dẹt kia, còn có….. Còn có bộ vị cùng ta lớn lên không sai biệt lắm là cái gì?!!

Bằng phẳng + hai quả trứng gà một cây lạp xưởng, thân thể trước mắt rõ ràng là nam hài tử. Chỉ là da trắng hơn, vóc người tinh tế hơn.

Võ Tắc Thiên là nam nhân! (Vũ: may cho ngươi đóa….!!!!) ( Long mỗ:…… Ta đang viết cái gì…..)

Võ Tắc Thiên là nam nhân!

Võ Tắc Thiên là nam nhân!

Thật là bị hách tới rồi! Ta vô ý thức lui về phía sau vài bước.

Nhưng không lường trước được bộ y phục không chịu thua kém hết lần này tới lần khác ở phía sau ôm lấy hoa văn trên cửa sổ.

Ta dùng sức kéo ra.

Cửa sổ bị ta kéo phát sinh tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.

“Ai –!” Bên trong truyền đến tiếng quát chói tai.

Không kịp suy nghĩ nhiều, ta nhanh chân bỏ chạy.

Thượng đế a, không, Quan Thế Âm Bồ Tát a, mong không bị thấy.

Liều mạng chạy về phía trước, thẳng đến lúc xuất hiện bóng người trước mặt — chính là cung nữ vừa dẫn đường cho ta.

“Đại nhân, nô tỳ chết tiệt. Nô tỳ không có tẫn trách. Vọng đại nhân thứ tội.” Cung nữ kia vừa thấy ta liền phác thông quỳ xuống.

“Ngươi vừa đi đâu vậy?”

“Nô tỳ cũng không đi a. Nô tỳ một mực chờ đại nhân ngoài cửa, thế nhưng một hồi lâu cũng không thấy ngài đi ra. Nô tỳ đi vào tìm, mới phát hiện đại nhân đã mất.”

“Không đúng không đúng. Là ta đi ra ngoài phát hiện ngươi mất.”

“Địa phương đại nhân đi nhà xí tả hữu có hai cánh cửa. Vừa rồi đại nhân có điểm men say, nô tỳ đoán rằng đại nhân có thể là từ cánh cửa kia đi ra.”

“Thật không….. Quên đi quên đi, sự tình qua rồi thì thôi. Mang ta trở về đi.”

Trở lại trên điện, Tông Thế Công hỏi ta thế nào đi lâu như vậy. Trên điện cũng không tiện nói, ta chỉ đáp là lạc đường.

Yến hội kế tiếp, ta cũng không có tâm tư quan tâm xung quanh. Trong đầu chỉ xoay quanh, Võ Tắc Thiên là nam nhân.

Sau khi kết thúc yến hội, Tông Thế Công nói gì đó với ta ta cũng là nghe câu được câu không.

Vài lần muốn nói cho hắn chuyện mới nhìn thấy vừa rồi, cuối cùng nhịn xuống. Dù sao cũng ở trong cung, nói cái gì đều phải cẩn thận chút. Vẫn là chờ trở về Tông phủ tìm cơ hội nói đi.

※※※※z※※y※※z※※r※※※※

Trở lại Tông phủ thời gian đã không còn sớm. Nhưng trong đại sảnh Tông phủ vẫn đèn đuốc sáng trưng như trước.

Người đứng cạnh cánh cửa đại sảnh xa xa ta liền nhận ra là Thập tam hoàng tử Lý Phúc buổi chiều ở ngự hoa viên gặp phải.

Bên người hắn còn có một thiên hạ ríu ra ríu rít. Không biết là ai. Bất quá nhìn thân hình hình như đã gặp qua ở đâu.

Tông Thế Công bước vào đại sảnh, người nọ liền phi thân nhào vào trong lòng hắn.

“Công ca ca — ”

Thiên! Kêu thật đúng là ngọt phát ngấy. Nổi da gà a.

Người nọ làm nũng ở trong lòng Tông Thế Công cọ cọ mới chậm rãi nâng mặt lên.

Khuôn mặt trắng nõn hòa với mắt to chớp chớp, cái miệng nhỏ nhắn anh đào lông mày lá liễu, lại thêm tóc dài mảnh khảnh phiêu dật — không phải là Lăng Ba tiên tử buổi tối hôm đó thấy sao!

“Nhược Ngâm, vị này chính là từ Khiết Đan tới Bỉ Nhĩ…..”Tông Thế Công chỉ vào ta giới thiệu.

Bất quá không đợi hắn nói xong, tiên tử liền đi tới lôi kéo tay của ta nói rằng: “Ta biết, đây là Thọ đệ đệ.”

Bàn tay nhỏ bé mềm mại biết bao, tinh tế biết bao…. Chờ một chút, nàng vừa gọi cái gì? Thụ đệ đệ? Thấy thế nào cũng là ngươi nhỏ hơn ta đi! ( Long mỗ: uy uy, vấn đề không phải ở đó~~~ )

Ta nghi hoặc nhìn về phía nàng, hỏi: “Ngươi….. Ngươi gọi cái gì?”

“Thọ đệ đệ a! Ngươi kêu Vạn Niên Thọ, tuổi nhỏ hơn ta, đương nhiên gọi là Thọ đệ đệ.” Nhược Ngâm hùng hồn đáp.

Tông Thế Công nghe xong, cả khuôn mặt đều trầm xuống, vung tay lên đuổi tất cả hạ nhân, quay đầu nói với Vương tổng quản: ” Đem khách phòng thu thập một chút mang Thập tam hoàng tử đi nghỉ ngơi đi.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

5 Responses

  1. hongtru says:

    ko ai lấy tem truyện này à! = = thế cho mềnh vậy………….

  2. Smiley Joyce says:

    ta iêu các nàng chít mất, edit hay chết người!!!!~~~

  3. Châu says:

    *sặc* Võ Tắc Thiên ah~~ = =llll

Để lại bình luận

%d bloggers like this: