Hoạt cái nhĩ ái ngã – Chương 4

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Chương 4: Bánh xe vận mệnh bắt đầu chuyển động

Buổi tối thứ sáu, hắn đem danh thiếp Phong ca cho ra xem, bấm điện thoại. (Phong ca là anh trang điểm đó)

『 Là cậu?』 Vừa nghe đã thấy Phong ca nhận ra hắn, tựa hồ cao hứng vì nhận được điện thoại của hắn,『 Có việc tìm tôi sao?』

Tạ Tranh Ngôn trầm mặc một lát, có chút khó mở miệng, ấp a ấp úng hỏi: “Anh có thể hay không…… Ách…… Giúp tôi một việc?”

『 Một câu!』 Phong ca không thay đổi cách nói chuyện hào sảng, tò mò hỏi:『 Chuyện gì?』

“ Tôi nghĩ muốn tạo hình……” hắn gian nan nói, sợ đối phương không hiểu, lại bổ sung nói: “Tôi muốn tạo hình khác với bình thường……”

『 Hóa trang kiểu gì?』 Phong ca trong thanh âm mang theo ý cười,『 Ngưu Ma Vương hay là Khôi Thái Lang?』

Tạ Tranh Ngôn thật sâu hít một hơi, ra lệnh cho bản thân không được lâm trận mà bỏ chạy, hắn dùng thanh âm thật thấp nói: “Nữ nhân.”

Phong ca không nói gì, ngay lúc hắn tưởng mình sẽ bị cự tuyệt, bên kia điện thoại vang lên tiếng cười sang sảng, khiến Tạ Tranh Ngôn suýt nữa làm rớt tai nghe, Phong ca cười chán, trong lòng có dự tính trước nói với hắn:『 ngày mai buổi sáng đến tìm tôi, tôi sẽ cho cậu thoát thai hoán cốt (thay da đổi thịt) .』

“ Khuôn mặt của cậu vẫn là ước mơ của tôi.” Phong ca để hắn ngồi trước gương, ở phía sau đè bờ vai của hắn, tán thưởng nói: “Tinh tế như điêu khắc, điêu luyện sắc xảo.”

“ Đây là ca ngợi sao?” Tạ Tranh Ngôn nhìn gương mặt mình trong gương, nhún nhún vai, “Tôi cũng không có phẫu thuật thẩm mỹ a.”

“ Trên khuôn mặt hoàn mỹ như vậy mà động dao vào chính là một tội ác.” Phong ca lui ra phía sau từng bước, cao thấp đánh giá hắn một phen, nói: “Đem bản thân giao cho tôi đi, cam đoan sẽ khiến cậu có một thể nghiệm tuyệt vời.”

Tạ Tranh Ngôn phía sau lưng có chút sợ hãi, có điểm hối hận bản thân nhàm chán đến độ muốn giả trang nữ nhân đi đùa Lâm Lạc Tùng, bọn họ ngày xưa không thù không oán, chỉ là xem không vừa mắt thôi, hắn quả thực là rất nhàn rỗi mới nghĩ ra thủ đoạn này để chỉnh y.

Phong ca chăm chú làm, một bên cho hắn trang điểm một bên hỏi: “Có thể nói cho tôi biết lý do cậu muốn giả dạng nữ nhân không?”

Tạ Tranh Ngôn cau mày, không tình nguyện trả lời: “Nếu tôi nói là muốn chỉnh một người, có thể hay không rất ngây thơ?”

Phong ca cúi đầu nở nụ cười, nói: “Tôi lại có điểm hâm mộ y, có thể khiến cho suất ca như cậu phí nhiều tâm tư.”

Tạ Tranh Ngôn nheo mắt, trong lòng sinh ra dự cảm không ổn, ngẩng đầu đối diện ánh mắt Phong ca ý vị thâm trường, vừa định đứng dậy, người sau đem hắn ấn hắn trở lại, nói: “Đừng lo lắng, tôi không có ý đồ với cậu.”

Hắn có điểm xấu hổ, nhìn trong gương, Phong ca hôm năy không trang điểm kiểu nữ nhân, dưới mái tóc  là một khuôn mặt thư sinh tuấn dật, khóe mắt đuôi lông mày có chút mỏi mệt, tươi cười hỗn loạn thản nhiên có chút ưu thương, làm cho Tạ Tranh Ngôn càng xấu hổ, nhịn không được hỏi:  “Vậy anh vì sao muốn giả nữ nhân ?”

“  Tôi á……” Phong ca nâng cằm hắn lên, ý bảo hắn nhắm mắt lại, sâu kín nói: “Nếu tôi nói là vì muốn chinh phục một người, cậu có cảm thấy tôi thật đáng thương?”

“ Tôi không biết.” Tạ Tranh Ngôn nhân sinh chưa thể nghiệm qua nhiều yêu hận khúc mắc, có lẽ đúng là bởi vì cuộc sống rất đơn giản bình thản, hắn mới có thể đột phát lấy việc chỉnh Lâm Lạc Tùng làm vui.

“ Cẩn thận a, người trẻ tuổi.” Phong ca một bên vẽ loạn một bên chân thành khuyên “Bất luận là thích hay ghét, thời điểm cậu không ngừng nghĩ đến y, chính là bắt đầu hãm sâu vào.”

“ Đây là lý luận gì?” Tạ Tranh Ngôn cười nhạt, hắn tin tưởng vào tự chủ tuyệt vời của bản thân, chỉ là một trò chơi cực nhàm chán mà thôi, tuyệt đối không thể đem chính mình rơi vào.

“ Đây là lý luận của người từng trải.” Phong ca thật cẩn thận đội tóc giả cho hắn, chuẩn bị kiểu tóc thực tốt, sau đó nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói: “Mở mắt ra đi.”

Tạ Tranh Ngôn mở mắt ra nhìn người trong gương, hắn sợ ngây người.

Ngũ quan góc cạnh nhờ trang điểm mà trở nên mềm mại, lông mĩ thon dài được kẻ đậm và đeo mi giả kiền càng dày hơn, dưới hàng mi là đôi mắt màu nâu trong suốt, môi đỏ mê người, môi dày dạn ướt át đến mê người.

(Tiêu: ẹc, sao anh là có thể như thế = =!!! )

Cho dù Khởi Ngôn có đến cũng khó nhận ra được hắn! Tạ Tranh Ngôn nữ nhân kiều diễm trong gương mê hoặc, Phong ca cho hắn một mái tóc nâu xoăn dài tuyệt vời, một người đàn ông anh tuấn trở thành một thiếu nữ kiều diễm.

“ Cảm giác thế nào?” Phong ca một tay đặt lên vai hắn, đối với tác phẩm của mình rất hài lòng, Tạ Tranh Ngôn cũng không phải loại nam nhân tế da nộn thịt, hơn nữa hắn là con lai, ngũ quan lập thể mà khắc sâu, tinh xảo hàm súc, càng thích hợp làm một chú nai con cuồng dã. (= =!)

“ Nói thật…… Có điểm ghê tởm.” Tạ Tranh Ngôn giống như nuốt phải trứng chim, cổ họng ngạnh khó chịu, hắn đứng dậy, nhìn khuôn mặt không phải của mình, không  xác định hỏi: “Đã xong?”

“ Đương nhiên không có.” Phong ca lắc lắc ngón tay, đem hắn kéo đến phòng thay quần áo, nheo mắt cười nói : “Phải trang bị vũ khí hạng nặng mới có thể ra chiến trường.”

Khi hắn tới hội mê sách thì trời cũng tối, đại bộ phận hoạt động đã kết thúc, biên tập cùng độc giả cũng đều đi về, Lâm Lạc Tùng theo thường lệ kêu một đám hồ bằng cẩu hữu ở quán bar mơ mơ màng màng.

Tạ Tranh Ngôn dưới ánh mắt kinh diễm của người xung quanh không nhanh không chậm tiến đến quầy bar, hạ thấp giọng giả nữ nhân: “Một ly white russian, cám ơn.”

Lâm Lạc Tùng vốn đang dính mông trên ghê sopha bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm “ mỹ nữ” nóng bỏng kia, cảm giác say bốc lên, trong ngực bắt đầu nóng lên.

Bạn bè theo tầm mắt hắn nhìn qua, chậc chậc cảm khái: “Cậu sẽ không muốn con nai con kia chứ?”

Ánh mắt Lâm Lạc Tùng bọn họ thừa rõ, luôn luôn thích kiểu ôn nhu xinh đẹp, chim nhỏ nép vào người đại tỷ tỷ, làm sao có thể coi trọng loại nữ nhân như vậy? Người này là bụng đói ăn quàng đi!

“ Rất cay.” Lâm Lạc Tùng vuốt cằm, cảm thấy chất adrenalin bắt đầu tăng, thật lâu không có loại cảm giác động dục như vậy, con nai nhỏ kia chắc chắn phải ăn!

Một cái khăn lụa che ở hầu kết, ở Tạ Tranh Ngôn chết cũng không muốn lộ đùi, Phong ca chọn cho hắn bộ cao bồi, toàn thân cao thấp bao kín không kẽ hở, hơn nữa dáng người hắn rắn chắc thon dài, không có cường tráng kiện mĩ, cho nên độn mông độn ngực liền lộ ra cái eo nhỏ, chỉ cần hắn giấu hảo, không có người có thể nhìn ra sơ hở.

Khóe mắt dư quang ngắm thấy Lâm Lạc Tùng đang tiến lại gần, Tạ Tranh Ngôn nhấp một ngụm rượu, vờ không để ý nâng cằm uống rượu, một bộ chán đến chết đám người xung quanh.

Tuy rằng nữ nhân này so ra cao hơn tráng hơn mình, bất quá cũng là con nai nhỏ mà thôi, nếu có thể câu được nàng, hắn sẽ đem chuyện tình này viết xuống một tuyệt bút huy hoàng nhất

“Hi~” Lâm Lạc Tùng ở bên cạnh “ nàng “ngồi xuống, ánh mắt thưởng thức,”Can you speak Chinese?”

Tạ Tranh Ngôn tựa tiếu phi tiếu liếc mắt nhìn y, không quên hạ thấp giọng nói: “Tôi nói tiếng Trung.”

Nga ~ không có trở ngại về ngôn ngữ sẽ càng dễ bắt đầu, Lâm Lạc Tùng tầm mắt lơ đãng rất không lịch sự liếc nhìn bộ ngực “ nàng “, dùng ánh mắt chuyên nghiệp của mình đánh giá số đo, sau đó mỉm cười, giả một bộ hào hoa phong nhã công tử, hỏi:  “Tôi có thể mời em một ly?”

Chống lại ánh mắt vô tội thuần lương của y, Tạ Tranh Ngôn cảm giác trong lòng rung động, giống như bị tên lưu manh giả vờ thiện lương kia câu mất hồn, hắn định thần lại cười hỏi: “Ở nơi này?”

Đương nhiên không, ở trước mắt bao người tán gái là một loại tối kỵ. Lâm Lạc Tùng thuận thế ôm thắt lưng “nàng”, kiễng mũi chân ở bên tai “nàng” thấp giọng: “Tôi biết một nơi hai chúng ta có thể hảo hảo tâm sự.”

“ Vậy nhường anh chỉ định.” Tạ Tranh Ngôn tùy ý y làm chủ, khóe môi thủy chung một nụ cười nhàn nhạt, đủ thỏa mãn lòng Lâm Lạc Tùng, lướt qua lũ bằng hữu, không tiếng động tuyên bố y thắng lợi, sau đó nghênh ngang mà dẫn dắt “ con nai nhỏ “ hướng tầng hai.

Vì là khách quen, ông chủ lúc nào cũng dành một phòng trống cho y, mà Lâm Lạc Tùng chỉ có khi nào muốn săn mồi mới lưu lại ở đại sảnh.

Nhớ tới đám bạn mắt như muốn rớt xuống, y thầm sảng khoái không thôi, đặt xuống một chai rượu, ân cần rót cho “ nàng” một ly, liếc mắt nhìn “nàng”, hỏi: “ Em có thể gọi tôi Lio, còn em tên gì?”

Tạ Tranh Ngôn nén cười, thưởng thưởng khuôn mặt đối phương, hắn không muốn cũng phải thừa nhận bộ dạng Lạc Tùng quả thật rất dễ dàng gạt người ta tin tưởng, đặc biệt ánh mắt y sáng ngời lại nhu thuận như tiểu động vật, có thể nháy mắt phá vỡ đề phòng của người khác.

Không hổ là kẻ sát gái người gặp người thích, bất quá Tạ Tranh Ngôn cũng không quan tâm, hắn nâng chén rượu, rũ mắt xuống nhìn Lạc Tùng khoác tay lên vai mình, thản nhiên nói: “Tôi là Ronnie.”

Lâm Lạc Tùng giống điện giật đột nhiên lùi tay về, biểu tình mờ mịt nghi hoặc hỏi lại:”Ronnie?”

Y phản ứng thật thú vị, giống như con mèo giương móng vuốt, ngay cả lông tơ sau gáy đều dựng lên, Tạ Tranh Ngôn lười biếng tựa  vào sô pha, gật gật đầu, đáp: “Ronnie.”

“ Là Ronnie nào?” Lâm Lạc Tùng chưa từ bỏ ý định, trên mặt xanh trắng lần lượt thay đổi, kinh hãi.

“ Là trên diễn đàn kia.” Tạ Tranh Ngôn không chút lưu tình dập tắt hy vọng trong mắt Lạc Tùng, “người cậu hận thấu xương.”

Lâm Lạc Tùng đen mặt, ánh mắt phức tạp, trừng mắt nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên thở dài, bật cười nói: “Nếu sớm biết là một mỹ nữ như vậy, tôi đối với em sẽ nhiệt tình hơn rất nhiều .”

“ Hiện tại đã muộn sao?”

Tạ Tranh Ngôn ngả ngớn liếc mắt nhìn y, làm cho cái tên sắc tâm kia rất nhanh thả lỏng cảnh giác, lại tà cười dựa vào, hơi thở mềm mại phả lên má hắn, thanh âm ngọt ngào giống như làm nũng: “Vị tỷ tỷ này, đến tột cùng vì sao lại ghét tôi? Tôi sửa là được? Không cần chán ghét tôi nha!”

Tạ Tranh Ngôn đột nhiên nhớ tới con thỏ gấu trúc* mình từng nuôi, ánh mắt ngấn nước nhìn đồ ăn trong tay hắn, sau đó thừa dịp hắn không chú ý mà cắn một ngụm vào ngón tay hắn.

Khả trăm ngàn không thể quên y bề ngoài nhìn ngoan ngoãn nhưng thực chất lại là tên vô tâm vô phế, Tạ Tranh Ngôn chậm rãi hít sâu một hơi, áp chế thứ rục rịch trong lòng, nhắc nhở bản thân phải nhớ nguyên tắc, hắn một tay nâng cằm Lâm Lạc Tùng trêu đùa: “Như thế nào, cậu trong lòng tổn thương?”

“ Đúng vậy, bị thương đến huyết nhục mơ hồ.” Lâm Lạc Tùng thuận thế tiến lên, bắt lấy bàn tay to lớn của “ nàng “ đặt lên ngực mình, “Tỷ muốn an ủi tôi thế nào?”

Cách lớp áo nhiệt độ truyền đến lòng bàn tay khiến hắn ngẩn ngơ, bất giác nhiên nhớ tới câu nói của Phong “thời điểm cậu không ngừng nghĩ đến y, chính là bắt đầu hãm sâu vào”, hắn lắc đầu, đem tạp niệm ném lên chín tầng mây, hỏi: “Vậy cậu muốn an ủi như thế nào?”

Bị nụ cười phong tình vạn chủng của “ nàng” làm cho y không phân biệt được phương hướng, Lâm Lạc Tùng đặt tay lên đùi Tạ Tranh Ngôn, năn nỉ nói: “Tỷ tỷ, chúng ta đi khai phòng đi ~ người ta hảo muốn cùng với tỷ hợp thể nga.”

Biết y da mặt dày, không nghĩ đạt đến loại trình độ này. Tạ Tranh Ngôn hư tình giả ý, thân thủ  đẩy y ngã ở trên sô pha, nói: “ Không bằng cậu thoát quần trước, tôi giúp cậu blowjob, như thế nào?” (blowjob aka khẩu giao)

Lâm Lạc Tùng cảm động đến rơi nước mắt, cấm dục lâu như vậy rốt cục muốn khai trai, bị dục hỏa cùng tâm tình vui vẻ khiến hắn không để ý rừng vị “mỹ nữ” này có điểm khác thường, khẩn cấp cởi thắt lưng, ngay cả quần bò cùng quần lót cũng lột xuống, đem bộ vị yếu hại trắng trợn lộ ra trước mặt người lạ.

So với hắn có vẻ nhỏ hơn…… Không đúng hiện tại không phải lúc nói chuyện này! Tạ Tranh Ngôn đưa mắt, nhẹ giọng dỗ nói: “ Nhắm mắt lại.”

Lâm Lạc Tùng thư thư phục phục nằm hảo, nhắm mắt lại chuẩn bị hưởng thụ.

Rượu cùng đá đổ lên gốc rễ của y, khiến y “ ngao” một tiếng từ sô pha nhảy dựng dậy, kết quả khiến cho chất lỏng lạnh buốt chảy xuống đùi, đau đớn ngồi xuống, kinh ngạc nhìn người đổ ly rược, đáng thương hỏi: “Ronnie?”

“ Thật có lỗi, không cầm chắc.” Tạ Tranh Ngôn nhanh tay giống diều hâu bắt con gà con đem hai y trói ra phía sau, dùng quần bò buộc chặt hai tay y lại, sau đó dưới ánh mắt hoảng sợ của đối phương nhét luôn chiếc quần lót vô miệng y, khiến Lạc Tùng khi ý thức được mình bị chỉnh, đã bị trói không thể động đậy, tiểu đệ đệ bị gió lạnh run run, tình cảnh này không cần nói có biết bao thê lương.

“ Ngu xuẩn chỉ biết dùng nửa thân dưới.” Tạ Tranh Ngôn vô tình đem lòng tự trọng của y băm thành từng mảnh nhỏ, thản nhiên đứng dậy chạy lấy người, lưu lại Lâm Lạc Từng ăn trộm gà bất thành lại còn mất nắm gạo, yên lặng chảy xuống nước mắt khuất nhục.

Nước mắt chạm xuống hai má liền bị lửa giận trong lòng y làm bốc hơi, y gian nan dùng đầu lỡi đẩy quần lót ra, gầm lên như dã thú bị thương: “Chó cái! Tôi không tha cho cô!”

Đến chỗ Phong ca rũ bỏ ngụy trang, trở lại diện mạo đàn ông, Tạ Tranh Ngôn khẽ ngâm tiểu khúc, tâm tình khoái trá về nhà, vừa nằm đã ngủ đến hừng đông, ngày hôm sau online đã thấy, không ngoài sở liệu, Lâm Lạc Tùng thực thi hành động trả thù.

Y làm nên hai chuyện ── Chuyện đầu tiên trong dự tính── ban nick Ronnie, tất cả các bài viết của hắn đều quẳng vào thùng rác.

Chuyện thứ hai ngoài dự tính, Lâm Lạc Tùng tâm cao khí ngạo, thế nhưng bắt đầu đăng tiểu thuyết tình dục trên diễn đàn.

“ Cái tên không chiu làm việc đàng hoàng.” hắn bị loại hành vi trả thù ngây thơ này mà khẽ cười, xảo quyệt, nhưng vẫn hứng thú xuống dưới xem.

Nam nhân vật chính tên là Lio, là người tràn ngập vương giả phách khí, giống như một đấng toàn năng, mị lực sát thương cả những con người sắt đá, nữ nhân vật chính tên là Ronnie, là một người xinh đẹp cao gầy, trời sinh luồn cúi, mặt ngoài vờ thánh nữ nhưng trên thực tế lại phong tao dâm đãng, tình tiết tập hợp của những thứ dâm đãng tạo thành, ngôn ngữ rõ ràng, chừng mực hào phóng, mở đầu chính là warn 18+: Một lâu đài hoang vu lạnh lẽo ở Canada, gia sư gia đình Ronnie mới tới bị nam chủ nhân uy vũ Lio bắt thượng giường, bị hắn dùng đủ thứ dạy dỗ, một bên thống khổ rên rỉ một bên dâm đãng thở dốc, cuối cùng ăn vào nhớ vị, hoàn toàn thần phục ở dưới chân nam tước Lio.

Nếu nói y ngày trước viết truyện ở tốc độ của máy kéo, nối tiếp tiểu thuyết tình dục này lại viết bằng tốc độ nhanh hơn so với 747 (ta đoán là Boeing 747 =.=), có thể thấy được chuyện kia đối với y ảnh hưởng lớn cỡ nào.

Y viết tình dục tiểu thuyết cũng rất có lực hấp dẫn! Tạ Tranh Ngôn theo mùi ngon tiếp tục đọc mấy chương, tuy rằng rõ ràng biết y viết là nói đến chính mình, vẫn là bị tình tiết truyện, tình dục trắng trợn trong đó khiêu khích muốn ngừng mà không được.

Cái loại ý dâm để hả giận của y cũng không khiến hắn khó chịu, ngược lại tiểu động vật bị nhục nhã mà phản kích lại khiến hắn tâm hoa nộ phóng (cuồng ngược à =]]), càng ngày càng không thể tự kềm chế đắm chìm trong trò đùa ác ý này.

Tiểu thuyết này lại dậy lên một đợt sóng gió ở diễn đàn, mọi người không thể lý giải được Lạc Tùng luôn luôn đi theo con đường ngây thơ trong sáng như mặt trời ──ngoại trừ [ Lạc Hướng ] ── y làm sao có thế viết ra một thiên tiểu thuyết tình dục, đại bộ phận nữ độc giả đối việc y “ sa đọa “ tỏ vẻ khiếp sợ cùng thất vọng, đại bộ phận nam độc giả lại thấy người trưởng thành không nên kháng cự tình dục, huống chi hắn viết thật sự không sai.

Còn có nhất bộ phận nghi hoặc Ronnie trong tiểu thuyết cùng với Ronnie lời cay ý độc mấy ngày trước trên diễn đàn có liên quan, vì sao Id kia không xuất hiện nữa.

Trong lúc nhất thời nghi ngờ chồng chất, các loại lý luận ở khắp nơi, khi Lạc Tùng viết đến Ronnie có thai với Lio nhưng bị sẩy, hắn bị lời nói của moi người chướng mắt, lại đăng kí một cái ID “Ronnie2.0”, hiên ngang xuất hiện, dùng ngữ khí vô tội với kinh ngạc để nói với mọi người việc hắn bị bạn nick.

Hắn tuy rằng ở trên diễn đàn chưa lâu, nhưng bởi vì cử chỉ kiêu ngạo ngôn ngữ sắc bén, trở thành người nổi tiếng trên diễn đàn, tuy rằng người phản đối hắn tiền hô hậu ủng, bất quá người thích hắn cũng không ít, rất nhiều người cho rằng bài viết có tính phê bình đúng nên giữ lại, yêu Lạc Tùng không chỉ dùng lời ca ngợi y sủng nịch y, phải có người thức tỉnh y, để tránh ở vinh quang mà đánh mất mình.

Đối với tranh luận này nọ Tạ Tranh Ngôn từ chối cho ý kiến, trời biết hắn xuất phát điểm cũng không phải là bởi vì yêu, chính là muốn nhìn một chút kia bộ dáng con sóc kia chịu ủy khuất mà thôi.

Vì đạt được đến mục đích này, hắn hiên ngang tái nhậm chức còn không tính, lại ở dưới tiểu thuyết mới của Lạc Tùng nhận xét, vạch ra cho y thấy những sai lầm về y học của mình, giọng điệu trước sau như một.

Giống mồi câu thả xuống nước, nháy mắt đem Lâm Lạc Tùng con cá ngốc này câu lên, cũng không để ý đến hình tượng công chúng, châm chọc y ầm ỹ lên.

Chiến tranh lại nổi lên, hai người ngươi tới ta đi gửi bài lên diễn đàn, nói đến cũng kỳ quái, Lạc Tùng vô luận đối mặt bất luận kẻ nào đều vẫn duy trì người khiêm tốn ôn nhu hiền lành, duy độc đối Ronnie2.0 hận nghiến răng nghiến lợi nói chuyện mang giáp thương mang bổng (vũ khí đầy mình), mọi người liền đem mục tiêu đặt ở trên một mình  Lạc Tùng  mà thôi.

Đấu đá lâu, diễn đàn cũng thành quen, lúc đầu còn trợ giúp, sau đó còn tổng kết tình hình chiến đấu, cũng có nhân sĩ nhàm chán viết đồng nghiệp văn, vẽ truyện tranh trêu trọc hai người.

Bọn họ giống như trên sân cỏBrazilcùngArgentina, thủy tiên cùng linh lan, rắn xảo quyệt cùng con chuột, hay như hoạt hình Tom và Jerry…… Tóm lại thế giới còn, người còn thì chiến tranh vẫn còn.

Loại tình huống này làm cho A Minh phi thường đau đầu, hắn từng lời nói dịu dàng khuyên bảo Lạc Tùng không cần cùng người xa lạ kia đối đầu, mình không có gì ưu việt còn rảnh rỗi để cho người ta nhìn chê cười, kết quả hắn không đề cập tới thì hoàn hảo, nhắc tới lại khiến Lâm Lạc Tùng đau nhức, ở trước mặt hắn lộ ra mặt thối cả tuần.

Cam đoan hắn trong túi lúc nào cũng phải đầy đủ kẹo để dỗ dành y, A Minh quyết định tiếp tục quán triệt chuyện này, bất quá hắn tạm rời cương vị công tác, trừ bỏ Lâm Lạc Tùng thì chuyện còn lại đã bàn giao xong, thật sự không thể tưởng được tìm cách gì để dỗ y , đành phải nhờ Tề Dung Chuyết.

“ Mọi người cũng không là người ngoài, trước tiên làm quen cũng tốt.” hắn đối với tề Dung Chuyết nói, nhưng A Minh đã quên một chuyện, thì trên thế giới này có thể vô điều kiện sủng Lâm Lạc Tùng trừ bỏ cha mẹ y cũng chỉ còn lại một mình A Minh, Tề Dung Chuyết kia chắc chắn không đủ kiên nhẫn với y, hắn tiếp nhận Lạc Tùng, sau đó kéo y ra khỏi cánh tay bảo hộ của A Minh.

……………………………….

* con thỏ gấu trúc là con này ạ >O<:

trông rất yêu :X:X:X

Tiêu: ấp lâu quá, h mới cho ra >O<, srrrrrrrrrrrrr

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. ngocphong says:

    Không thể tưởng tượng nổi Tạ Tranh Ngôn mà giả gái thì thế nào, dù đã miêu tả là đẹp cơ mà mình vẫn thấy ghê ghê 😀

Để lại bình luận

%d bloggers like this: