Đam mỹ giới chi xuyên qua liên hợp hội hội trưởng – Chương 11+12

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ♥

Đệ thập nhất chương: Võ lâm đại hội, song song cũng làm tuyển mỹ đại hội.

Thái dương nhô lên cao chiếu sáng, hoa thái lang cười với ngẫu, quạ đen kêu “AHO~AHO~”, võ lâm đại hội đã bắt đầu.

“Lộ tỷ tỷ nha ~ ngươi xem ngươi xem, cái gì Triệu gia bảo thiếu chủ kia, hô hô… Khuôn mặt nhỏ nhắn búp bê kia a, đáng yêu ~~ tê lạp….. ( chú: đây là thanh âm mỗ Dực hút nước bọt…. )

“Hắc hắc, vị võ lâm minh chủ kia, tuy rằng chỉ anh tuấn chút, thế nhưng vóc người đủ đô!! Ghép thành đôi với thiếu chủ gì đó vừa vặn…..

“Nga nga nga! ! Cái Bang bang chủ nọ tuy rằng bẩn chút, thế nhưng nhìn nhãn thần của hắn, lấp lánh hữu thần cỡ nào nột!! Tuyệt đối không kém Where đi a ~~

“Còn cái kia..: ”

“Tiểu Dực a, không phải yêm tỷ tỷ Say ngươi, thưởng thức mỹ nhân tất nhiên trọng yếu, nhưng ngươi thế nào cũng phải bận tâm tam chích nhà ngươi một chút a.”

“Tam chích nhà ngẫu? Tam chích nào?” Hạng Dực liều mạng nghĩ a liều mạng nghĩ, chính là nghĩ không ra…..

“Tiểu Dực, ăn chút hoa quả đi.” Phong Vô Tình lần lượt tước hảo hồng phú sĩ.

…… Yêm hệ quảng cáo phân cách tuyến…..

Tiếp tục chen vào phát sóng quảng cáo —

Năm nay ăn tết không thu lễ vật nha không thu lễ vật, thu lễ vật thì thu hồng • phú • sĩ!

Ăn hồng phú sĩ, hắn hảo ta cũng hảo ~

Hồng phú sĩ, ai ăn người đấy biết! Người bình thường ta còn không nói cho hắn……

Hồng phú sĩ, người địa cầu đều biết ~~

……. Yêm hệ kết thúc quảng cáo phân cách tuyến…….

“Phong mỹ nhân a ~ ngươi thật đúng là một hiền thê lương mẫu a! ! Không bằng gả cho ngẫu đi ~~~! ! !”

Phong Vô Tình sửng sốt sau, lập tức triển khai khuôn mặt tươi cười phong tình vạn chủng: “Tốt, chỉ cần tiểu Dực bằng lòng.”

Hạng Dực vừa nghe, tâm tình kích động a — ngẫu, ngẫu, ngẫu rốt cục cũng có một mỹ nhân lão bà rồi! Chú ý! Là “Lão bà” nga! Ngẫu rốt cục từng bước đến gần sinh hoạt một công N thụ tốt đẹp ~~ sẽ không bao giờ có người kêu loạn ngẫu cái gì “Cực phẩm tiểu thụ” nữa! Phong mỹ nhân! Ngươi thực sự là phúc tinh của ngẫu a ~~~~ thần xuyên qua — quỷ súc tỷ tỷ, ngẫu yêu ngươi a ~ yêu ngươi a ~ ngươi a ~ a ~! !

( quỷ súc: ta đã tuyên bố qua, ta không phải thần xuyên qua! Hơn nữa cẩn thận ta gian ngươi! TO: tỷ tỷ tỷ tỷ, không phải ta lắm miệng, MS ngươi chính là một X nữ nga, không thể nói cái gì gian với không gian a. Quỷ súc: cường X tiểu thụ kiền X nữ đánh rắm! Chỉ cần X cúc hoa của hắn là được! TO: tỷ tỷ, ngài quá mạnh mẽ ….. )

“Yêm nói tiểu Dực a, ngươi nếu cưới Phong mỹ nhân nhà ngươi, vậy lưỡng chích kia cũng thuận tiện thú luôn đi.”

“Lộ tỷ tỷ a, những lời này của ngươi có hai lỗi ngôn ngữ nga ~ đệ nhất, ngẫu chỉ là muốn • thú Phong mỹ nhân, đây chỉ là một lối suy nghĩ, không có cấu thành hành vi, vậy nên ngươi nói ‘Thú’ — nghi thức hoàn thành là không chính xác ~ đệ nhị, ngoài ra lưỡng chích kia thấy thế nào cũng không phải đồ ăn của ngẫu a, ngẫu muốn cũng là muốn cái gì thiếu chủ kia nha ~~! ! Tuy rằng có lỗi với minh chủ đẹp trai….”

“Tiểu Dực!” Lộ tỷ tỷ quả nhiên vẫn còn tương đối bình thường, nhìn hai người khác mặt càng ngày càng đen, nhịn không được ngăn trở Hạng Dực thao thao bất tuyệt.

“Tỷ tỷ. . .” Hạng Dực vừa định nói gì đó, lại bị một thanh âm cắt đứt.

“Vị này chính là Vô Danh giáo giáo chủ Lãnh Nguyệt Linh?” Nói chuyện chính là Triệu gia bảo thiếu chủ Triệu Vô Cực.

“Đúng vậy.”

“Di di di! ! ! ! ! Vô Danh giáo! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !” Hạng Dực và Lộ nữ vương đồng thời kinh ngạc nói.

“Vậy Dạ Ngữ Hạo, Hiên Viên Dật đâu?” Hạng Dực hắn nghĩ chính là một đôi siêu manh a!

“Tiểu Dực, ngươi nói chính là ai?”

“A liệt? ? ? ? ?”

“Ha hả, xem ra chỉ là trọng danh vừa khớp a.” Lộ nữ vương nhàn nhã uống một ngụm trà.

“Hồng cô nương biết giáo khác cũng dùng danh này?” Lãnh Nguyệt Linh vừa nghe, bỗng nhiên khó chịu, Vô Danh giáo hắn chính là “Danh” giáo có trăm năm lịch sử a, lại có người mạo danh.

“Ha hả, là một quyển đam mỹ tiểu thuyết 《 thiên hạ XX 》 nổi tiếng, Dạ Ngữ Hạo và Hiên Viên Dật chính là một đôi trời sinh a ~~ ”

“Bất quá Hiên Viên Dật rất không phúc hậu ~ lần đầu tiên của nhân gia Hạo Hạo….” Hạng Dực buồn bã rơi lệ.

Mỗ tam chích trên đường đã quen Hạng mỗ nhân ngữ xuất kinh người, chỉ là tích hãn tượng trưng.

Mỗ Triệu là tiểu hiệp thế nhưng vẻ mặt không hiểu gì cả, cộng thêm trong cơn giận dữ — ta cố ý cùng các ngươi lên tiếng, các ngươi thế nhưng chỉ lo chính mình trò chuyện.

“Bất quá, thế nào cũng so ra kém trọng yếu thưởng thức Triệu tiểu mỹ nhân oa ~” Bản tính Hạng Dực lập tức hiển lộ không thể nghi ngờ, hướng về Triệu Vô Cực quang minh chính đại chảy nước bọt.

“Đăng đồ tử!” Triệu Vô Cực cũng tự biết dung mạo chính mình dễ nảy sinh các loại vấn đề, nhưng người lớn mật lại hèn mọn như vậy là lần đầu tiên đụng tới, liền không nghĩ ngợi gì thốt ra, không muốn người nọ càng phát sinh làm càn.

“Nga ha ha ha ha! ! ! Rốt cục cũng có người nói ngẫu là đăng đồ tử ~~ tỷ tỷ a, ngẫu ở trên con đường cường công vừa rảo bước tiến lên một bước lớn a !!!! Triệu tiểu mỹ nhân a, ngươi nói thêm mấy lần nữa yêu ~” Hạng Dực vẻ mặt hưởng thụ nắm tay Triệu Vô Cực nói.

Người nào đó lại càng căm tức, liền hướng Hạng Dực đánh tới một chưởng. Hạng Dực tự nhiên là không hiểu ra sao, ngay cả mỗ tam chích cũng không kịp phản ứng lại — không nghĩ tới Triệu mỗ nhân thiếu kiên nhẫn như vậy, vậy nên Hạng Dực liền sinh sinh trúng một chưởng.

“Tiểu Dực! ! ! !” Mỗ tam chích cộng thêm Lộ nữ vương nhất thời sắc mặt tái nhợt, nhưng Hạng Dực mặt trắng càng khoa trương, một ngụm tiên huyết từ trong miệng tuôn ra lập tức bất tỉnh nhân sự. Lúc này, ngay cả Triệu mỗ nhân cũng ngây người, hắn chỉ xuất ra chưa đến một thành công lực, tên đăng đồ tử này thế nào gục luôn chứ.

“Vô Cực!” Một thanh âm to lớn vang lên.

“Phụ, phụ thân…..” Triệu Vô Cực cũng biết chính gây họa.

“Lãnh giáo chủ, Triệu mỗ quản giáo không nghiêm, mong rằng giáo chủ đại lượng. Vị công tử này cứ giao cho bất hiếu tử chiếu cố đi.”

“Triệu bảo chủ không cần đa lễ, bản tọa tự hội xử lý.” Lãnh Nguyệt Linh nói ra hai tiếng lòng khác — ai muốn đem tiểu Dực giao cho hỗn đản nhi tử của ngươi a.

“Chờ một chút, ” Lộ nữ vương chậm rãi mở miệng, “Cứ nhượng Triệu công tử chiếu cố tiểu Dực nhà yêm đi, bằng không Triệu công tử cũng là tâm thần bất an.”

“Hồng cô nương ngươi. . .”

“Yêm thế nào?” Lộ nữ vương lộ ra hình dáng nữ vương “Ngăn trở yêm sưu tầm người tử”, tam chích thấy không thể không khuất phục.

“Nếu Hồng cô nương cũng nói như vậy, chúng ta đây cũng chỉ hảo cung kính không bằng tuân mệnh.” Phong Vô Tình nói.

“Như vậy rất tốt. Vô Cực! Chiếu cố tốt vị công tử này.” Triệu lão đầu dường như có chút suy nghĩ liếc nhìn Lộ nữ vương.

“Vâng.” Triệu Vô Cực tâm không cam tình không nguyện đáp.

Đệ thập nhị chương: Mỹ nhân VS mỹ nhân.

 

“Đây, đây, đây…. là ai vậy! Cái tên đăng đồ tử kia đâu!” Triệu tiểu mỹ nhân vừa vào trong phòng Hạng Dực, liền phát ra tiếng kêu thảm thiết. Nằm trên giường rõ ràng không phải tên đăng đồ tử kia a, tên hỗn đản nọ nào có đẹp như vậy — lấy tướng mạo vẫn thường gây rắc rối của mình đem so sánh thì vẫn đỡ hơn người này, thực sự là gặp được sư phụ a! Chờ một chút! Đẹp? Ta nói như thế nào lại giống với đăng đồ tử a! Lão Thiên a!!! ( Vũ: tên này bắt đầu hoảng loạn -_-llll )

“Uy! Ngươi rốt cuộc có tâm muốn chiếu cố tiểu Dực nhà yêm hay không a?” Lộ nữ vương vừa vào phòng, liền thấy Triệu Vô Cực đờ ra nhìn Hạng Dực nằm ở trên giường.

“Đăng đồ tử kia không có ở đây.”

“Kháo! Mã lộc nhà ngươi! Tiểu Dực không phải vẫn luôn nằm ở trước mặt ngươi sao?”

“Mã lộc là con gì?…. Di??? Người này chính là tên đăng đồ tử?” Mỗ tiểu mỹ nhân khiếp sợ vạn phần quên luôn về cái gì mã lộc, “Rõ ràng người nọ lớn lên….. Lớn lên…..”

“Đương nhiên! Khuôn mặt thật của tiểu Dực nhà yêm có thể nào đơn giản cho người ta nhìn — đến lúc đó tập chân dung của yêm có giới hạn a, vậy nên giáo chủ vĩ đại giúp hắn dịch dung.”

“Dịch dung. . .” Đúng rồi, tướng mạo như vậy hội đưa tới rất nhiều phiền phức a.

“Hô hô, tỷ tỷ a ~~~” Hạng Dực trên giường nói mê.

…… Yêm hệ cảnh trong mơ của tiểu Dực phân cách tuyến…..

Di? Ngẫu đây là ở đâu? A! Kia không phải quỷ súc tỷ tỷ?

“Quỷ súc tỷ tỷ ~~~ ”

“Tiểu Dực?”

“Tỷ tỷ, ngươi thế nào ở chỗ này? Ngươi cũng xuyên sao?”

“Không biết da, ta MS đang xem 《 tang XX bi 》, sau đó liền ngủ quên….”

” 《 tang XX bi 》 ?”

“Tiền truyện là 《 tam XXXX sát 》 ~~”

“Di? Thời gian ngẫu đi vắng, dĩ nhiên có một đông đông như thế?! Ngẫu thế nhưng ngay cả Lộ Tây ngày thứ hai kia còn chưa từng xem nột ~~ 555555 ”

“Cho ngươi.”

“Cái gì a?”

“Lộ Tây ngày thứ hai của ngươi a.”

“A ~~~~ tỷ tỷ a ~~~ ngươi thật sự là quá tốt oa! ! ! !”

“Hanh hanh, chỉ cần nhớ kỹ sau đó không được gọi ‘Ngụy quỷ súc’ là được.” Tỷ tỷ vẻ mặt âm trầm nói….

“Ngẫu…. Ngẫu nào dám a…..” Ngẫu chỉ nói có một lần a, tỷ tỷ dĩ nhiên biết, không hổ là thần xuyên qua nột!

“Ta cũng không phải cái gì thần xuyên qua, lần sau ta nghe được sẽ không chỉ là nói một chút đâu. Cầm chắc đi.”

“Vâng vâng vâng. “Ngẫu vâng vâng dạ dạ thân thủ nhận lấy sách.

Sau một khắc, đột nhiên ở giữa chỉ nhìn thấy một tia sét nghe thấy tiếng sấm, song song cảm thấy đất rung núi chuyển. Tỷ tỷ, tỷ tỷ đâu?? Ngẫu vừa nhìn, tỷ tỷ dĩ nhiên đang vỡ ra!!! Thiên!!! Tỷ tỷ a!!!!! Ngẫu phẫn nộ! Thế nhưng ~~~ mặt đất dưới chân ngẫu cũng nứt ra rồi.

Chẳng, chẳng lẽ ngẫu phải ngã xuống ~~~~

Oh! No~~~! ! ! !

….. Yêm hệ tiểu Dực giật mình tỉnh giấc phân cách tuyến……

“Uy, đăng đồ tử, phải uống dược rồi!” Bên tai truyền đến thanh âm vừa xa lạ vừa quen thuộc, Hạng Dực gian nan mở hai mắt.

“Triệu tiểu mỹ nhân…..” Thấy mỹ nhân trước mặt tự nhiên là cảnh đẹp ý vui, nhưng mà, Hạng Dực MS nghĩ tới cái gì đó, ôm chầm lấy vạt áo Triệu Vô Cực, “Nói! Có đúng hay không ngươi, đã quấy rầy ngẫu?”

“Buông tay! Ta chỉ là muốn gọi ngươi uống dược.” Triệu Vô Cực đẩy tay Hạng Dực.

“Đại ca a ~~~ xin ngươi cũng không nên đánh thức ngẫu a ~~~ ngươi có thể dùng miệng uy ngẫu mà! Làm hại ngẫu lại một lần bỏ lỡ dịp tốt lấy được Lộ Tây của ngẫu!!!”

“Dùng miệng uy ngươi! ! ! ! !”

“Lộ Tây? ?”

Hai thanh âm đồng thời vang lên, là Triệu Vô Cực và Lộ nữ vương.

Nhìn hai người một chút, Hạng Dực quyết định bỏ qua Triệu mỗ nhân, dù sao các tỷ tỷ mới là đối tượng hắn phục vụ mà, hơn nữa Triệu mỗ nhân còn hại người ta bị thương (TO: là ngươi tự tìm đi…. ).

“Ngẫu vừa đụng tới quỷ súc tỷ tỷ….” Hạng Dực đem quá trình nói hoàn chỉnh một lần, đến lúc nói đến tiếng sét tiếng sấm đất rung núi chuyển, nổi cáu a, hung hăng trừng Triệu Vô Cực vài lần.

“Cái gì nha…..” Triệu Vô Cực ủy khuất nói thầm.

“Quỷ súc nha đầu này thực sự là càng ngày càng xuất quỷ nhập thần a!”

“Thương cảm cho lộ tây của ngẫu a…… 555555” Hạng Dực khóc đến lê hoa đái vũ. ( TO: Ngươi có thể xem như là mưa to tầm tả…. )

“Uy, một đại nam nhân hở ra là khóc, còn thể thống gì nữa.” Triệu Vô Cực vừa nhìn Hạng Dực khóc, liền nghĩ đặc biệt khó chịu.

“Ngẫu thích! Ngẫu thương tiếc lộ tây nhà ngẫu không được a!!” Hạng Dực tiếp tục trừng mắt Triệu mỗ nhân. ( TO: khụ, tiểu Dực, nhân gia lộ tây vẫn rất hảo hảo, ngươi cũng không nên rủa hắn a, cẩn thận Tát Tát bắt ngươi khai đao….. )

“Hanh! Ngươi cứ nghĩ cái gì Lộ Tây kia đi!” Triệu Vô Cực phất tay áo chuẩn bị rời đi.

“Chờ một chút!” Hạng Dực nhanh tay nhanh mắt bắt được tay Triệu Vô Cực, “Ngẫu có thể không lý giải thành tiểu mỹ nhân ngươi đang ghen…..”

“Ngươi……” Triệu Vô Cực hóa đá.

“Yêu ~ không sai nha!” Lộ nữ vương hưng phấn.

“Hắc hắc hắc ~ ngẫu chỉ biết Triệu tiểu mỹ nhân ngươi chính là thích ngẫu ~~~ bằng không thế nào hội đánh ngẫu? Đánh là thương mắng là yêu nha!” Hạng Dực lại là vẻ mặt □.

“. . .” Triệu Vô Cực đã bắt đầu phong hoá.

“Ngươi liền làm lão bà thứ hai của ngẫu đi ~~~ đến ~ lão công hôn nhẹ ~~~~~” Triệu mỗ nhân đang phong hoá bị Hạng Dực kéo vào trong lòng, làm tư thế muốn hôn xuống.

“Đăng đồ tử ngươi!! Rốt cuộc muốn làm gì!” Lúc này, Triệu Vô Cực đã hoàn toàn tỉnh táo lại, một phen đẩy Hạng Dực ra.

“Khụ khụ khụ….. Tiểu mỹ nhân lão bà a, lão công ngươi còn đang dưỡng thương a ~”

“A! Nhanh uống dược!” Hạng Dực vừa nói, Triệu Vô Cực lập tức nhớ tới nhiệm vụ.

“Nga ~~~ đây là thuốc Đông y trong truyền thuyết! Các tỷ tỷ a, ngẫu rốt cục, rốt cục cũng có thể uống rồi a ~~~” Hạng Dực vẻ mặt chân thành tha thiết cảm thán nói, tiếp nhận chén thuốc liền uống xuống.

“Quả…. Quả nhiên là rất đắng mà, Lộ tỷ tỷ….”

“Ăn khối cao điểm đi.” Triệu Vô Cực đưa một khối đến.

“Nga! ! ! Xuyên qua kinh điển ‘Uống xong dược liền ăn cao điểm’ !!!!” Hạng Dực tràn đầy cảm động tiếp nhận.

“Người như ngươi….. Thực sự là khó hiểu….”

“Hắc hắc hắc hắc ~ nguyên lai ngẫu cũng có cảm giác vô cùng thần bí nha! Nột, tỷ tỷ?”

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. april144 says:

    nang oi sao nang hok lam cai muc vote zj nang? that co loi vi ta luoi mo vietkey.><.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: