[ĐOẢN VĂN – ĐPBB ĐỒNG NHÂN] HÁI HOA TẶC – CHƯƠNG 9+10 (Hoàn)

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

9.Công khai thân phận giáo chủ

Hai người lại một phen nhu tình mật  ý, Đông Phương Bất Bại phóng ngân châm đánh xỉu Dương Liên Đình, cùng Dương Phàm đi vào phòng trong. Dương Phàm cảm thấy cực kỳ thỏa mãn, hắn đi theo sát phu nhân vào trong phòng. Đông Phương Bất Bại nhưng lại ngăn hắn lại, nói: “Không có nửa điểm quy củ!” Sau đó, đóng cửa lại.

Dương Phàm khó hiểu, gõ gõ cửa, nói: “Cho ta vào với! Ngươi làm sao vậy?” Hắn thật sự nghĩ không ra, trước đây có thể ra vào phòng tự nhiên, sao bây giờ lại không cho vào. Gõ hồi lâu, nhưng chẳng có ai để ý đến hắn, hắn cũng không dám xông vào, chẳng thể làm gì khác hơn là đặt mông ngồi xuống, tự suy xét đây là chuyện gì xảy ra. Chẳng lẽ, là người yêu rồi thì không thể vào trong?

Đúng là một tên siêu siêu siêu ngốc! Lại nói Đông Phương Bất Bại vào phòng, nghe tiếng gõ cửa bên ngoài ngừng lại, mới cười mắng một câu. Y và Dương Phàm không giống nhau. Dương Phàm từ nhỏ đã được sư phụ dạy dỗ, đối với quy củ và các thứ vân vân không hiểu rõ lắm. Đông Phương Bất Bại hiểu nhiều lắm, cũng biết được, ngày xưa Dương Phàm làm hái hoa tặc, cho rằng tùy tiện vào phòng là đương nhiên. Hôm nay, Dương Phàm đã cũng y tâm đầu ý hợp, tất nhiên không thể tiếp tục làm tên đăng đồ tử đó nữa, cần phải biết mấy quy củ phép tắc này.

Dương Phàm một mình ngồi bên ngoài nhàm chán, dứt khoát trèo lên cây, thấy phu nhân ở trong phòng tắt đèn. [R: trèo cây… bộ là hầu tử thật hả…T.T] Hắn nhoài người nhìn tên Dương Liên Đình nằm bẹp trên bàn đá, lập tức bẻ một đoạn cành cây, sau đó ném vào Dương Liên Đình. Dương Liên Đình bị đập trúng cái ót, nhưng vẫn nằm bẹp ra đấy không tỉnh. Dương Phàm không cam lòng, tưởng là ném nhẹ quá, lại bẻ thêm một cành cây ném tiếp. [=)))))))))]

Dương Liên Đình bị đánh cho tỉnh, nhìn qua nhìn lại, nhưng không thấy người. Buổi tối mờ mịt, hắn cũng không chú ý mấy cành cây. Hắn chỉ tưởng rằng mình mệt quá nên ngủ thôi, lười nhác duỗi thắt lưng, hắn đã đợi nhiều ngày như vậy, hơn nữa ngủ trên bàn đá làm xương sống rất đau nhức, trong lòng sớm bất mãn, nghĩ tới muộn như thế này rồi cũng không ai biết, hùng hùng hổ hổ nói: “Yêu nhân kia, cũng không biết chạy đến chỗ nào rồi, làm hại lão tử phải ở đây chờ lâu như vậy. Ta thấy y đúng là không biết điều, đến lúc đó lão tử cũng không thèm để ý đến y, xem ai mới là người khổ chịu!”

Kỳ thật hắn bất quá cũng chỉ là nói miệng thế thôi, nào dám làm thật, dù sao bây giờ thế lực của hắn cũng sớm bị tước đi hơn một nửa, chỉ chờ còn cách chờ Đông Phương Bất Bại trở về, hảo hảo lấy lòng y, đoạt lại quyền lực, nào dám lạnh nhạt với y. Nhưng hắn đâu thể ngờ đến, toàn bộ lời này đều bị Đông Phương Bất Bại nghe thấy. Đông Phương Bất Bại ở trong phòng, nét mặt vốn đang mang mấy phần cười, y lúc này đang thương Dương Phàm ở bên ngoài chịu lạnh, nghĩ qua một lúc lại cho hắn vào. Nhưng không nghĩ tới, mới vừa đi tới cửa, thì nghe được loại lời nói thế này. Y cũng biết đây là thanh âm của Dương Liên Đình, y vốn đang nhớ kỹ chuyện cũ, nghĩ muốn bắt Dương Liên Đình đền bù một chút. Nhưng nghe xong mấy lời nói này, hận ý trong lòng y lại dâng cao.

Y sợ nhất chính là bí mật của mình bị bại lộ, hận nhất chính là vì vậy mà bị người khác xem thường. Đến hôm nay, lời này bị Dương Phàm nghe thấy sẽ biết được vài phần bí mật của mình không nói, chỉ là ngữ khí này của Dương Liên Đình đã quá đủ làm y oán hận. Nhưng bây giờ Dương Phàm đang ở bên ngoài, y nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải, nếu là đi ra ngoài, thân phận mình sẽ bị bại lộ,  nếu không ra, lại nuốt không trôi khẩu khí kia. Đang lúc y trong phòng do dự, Dương Phàm đã chặn ngang Dương Liên Đình.

“Ngươi nói ai?” Dương Phàm nghĩ viện này chỉ có một mình phu nhân ở, cũng là do thằng nhãi Dương Liên Đình này xây dựng, nghĩ là Dương Liên Đình đang ở đây chờ phu nhân. Hôm nay nghe Dương Liên Đình mắng chửi người, hắn cũng đoán được vài phần nguyên do, chắc là thấy chờ lâu quá nên mất hứng chứ gì. Tên này cũng không ngẫm lại, lúc đầu đã bắt phu nhân đợi lâu như vậy! Nghĩ thế, hắn lại vung vẩy tóc, không cần biết đúng hay không, phu nhân bây giờ đã là phu nhân của ta, không còn tý tỳ ty quan hệ gì với thằng nhãi này nữa rồi.

Hắn ngẩn người suy nghĩ, lực đạo trên tay xác thực càng ngày càng nặng, Dương Liên Đình bị hắn bóp cổ, không đủ sức giãy dụa, chẳng làm gì hơn được ngoài cầu xin tha thứ nói: “Này vị huynh đài, ngươi đây là?”

“Ngươi vừa mới nói ai?” Dương Phàm lúc này mới tỉnh, quay đầu hỏi: “Chẳng phải đây là gian phòng của phu nhân hay sao?” Đông Phương Bất Bại tất nhiên cũng nghe được lời này, dừng lại cước bộ. Trong lòng y không yên, không biết có nên đi ra ngoài hay không. Ngay lúc y do dự, chỉ nghe được Dương Liên Đình nói: “Phu nhân? Không không không! Người ở tại nơi này chính là Giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo, Đông Phương Bất Bại!” Dương Liên Đình nghĩ, mình đưa ra tên của ma giáo giáo chủ, người này tự nhiên sẽ sợ hãi vài phần, sẽ có cơ bảo toàn mạng sống cho mình.

“Đông Phương Bất Bại?” Dương Phàm nháy mắt mấy cái, chậm chạp nghĩ, nguyên lai phu nhân vốn họ là Đông Phương a. Đông Phương phu nhân, ân, so ra không lọt tai bằng Dương phu nhân.

Làm Dương Tiểu Ngốc ở bên ngoài rối rắm nghĩ tên họ một lúc, Đông Phương Bất Bại đã đi ra. Y tuy là đi, nhưng trong lòng lại cực kỳ sốt ruột, chỉ sợ Dương Phàm sẽ xem thường y. Y một tay đập một chưởng làm Dương Liên Đình hôn mê, nói: “Ta——–“

Dương Phàm lại chặn đầu, nói: “Không ngờ phu nhân lại là giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo, thật lợi hại!” Dương Phàm lần đầu rời nhà (xuống núi :D), hơn nữa học đi con đường làm hái hoa tặc, chỉ tìm hiểu chỗ nào thì có nữ tử xinh đẹp thôi, ma giáo là cái gì cũng không rõ lắm, cũng chẳng biết giáo chủ là nam hay nữ.

Đông Phương Bất Bại tâm hơi chuyển, cũng rõ ràng ngốc tử này quả thật không biết chuyện gì xảy ra, cũng yên tâm, nói: “Bên ngoài trời lạnh, ngươi theo ta vào trong đi.” Vừa lại lặng lẽ làm một động tác tay, để hạ nhân lát nữa khiêng Dương Liên Đình đi ra ngoài, tống vào lao. Dương Phàm vốn còn muốn hỏi vài câu, nhưng nghe phu nhân cho phép hắn vào trong, liên cao hứng quên sạch. Chỉ nói: “Ta coi tên Dương Liên Đình này thật là không tốt nha, hắn khẳng định là nhìn ngươi địa vị tài năng hơn hắn nên nịnh nọt ngươi, chờ ngươi để hắn trong lòng rồi thì không thèm quan tâm ngươi nữa. Người như vậy ta thấy nhiều rồi, năm xưa, sư phụ ta có một hồng nhan tri kỷ là thiên kim Hầu phủ, nàng thuận tiện lấy một tú tài nâng đỡ hắn, nào biết tên tú tài kia sau khi làm quan thì đối với nàng không nghe không thấy. Loại người bạc bẽo phụ tín này không đáng để ngươi để trong lòng.” Suy nghĩ một chút, hắn lại nói: “May là ngươi gặp ta.”

Đông Phương Bất Bại kéo hắn vào phòng, nói: “Ngươi thật sự không ngại, ta là ma giáo giáo chủ?”

“Ngươi không để bụng ta là một hái hoa tặc ư?” Dương Phàm kéo kéo tay y, cười nói.

Đông Phương Bất Bại lúc này mới yên lòng, nhưng nghĩ lại, y lại nhớ đến một việc quan trọng khác, suy nghĩ chút, y không có mở miệng nói cho Dương Phàm.

 

10. Kết cục

Dương Phàm biết thân phận của phu nhân rồi, liền nhịn không nổi muốn đi khoe khoang khắp nơi, nhưng người để hắn có thể khoe khoang thực sự ít, chỉ cso sư phụ hắn để cho hắn khoe. Nếu xác định chọn người rồi, ngay tức khắc hắn viết một phong thư, gửi cho sư phụ hắn. Sư phụ hắn nhận được thư, tức giận ghê gớm, tất nhiên sư phụ hắn biết Đông Phương Bất Bại ma đầu này chính là nam nhân, tưởng rằng đồ đệ mình bị người khác gạt. Nghĩ vậy, hắn ngồi không yên, quyết định đi Hắc Mộc Nhai gặp ma đầu này.

Đông Phương Bất Bại biết chuyện sư phụ hắn đến đây, chỉ sợ một bí mật khác của mình khó tránh bị lộ, càng nghĩ, hay là tự mình nên mở miệng nói bí mật này ra trước tốt hơn. Nghĩ thế, đêm đó y liền gọi Dương Phàm tới. Dương Phàm cười hì hì nhìn y, chỉ còn chờ y mở miệng. Tuy y là Đông Phương Bất Bại đại nhân vật không sợ trời không sợ đất, cũng nhất thời thấy khó có thể mở miệng. Khẽ cắn môi, dắt hắn vào phòng tắm. [o///o]

Còn chưa có nói gì, liền thấy Dương Phàm đang luống cuống tay chân. “Phu, phu nhân, ta, ta cáo lui trước.” Đông Phương Bất Bại thấy hắn như thế, vừa bực mình vừa buồn cười, lấy tay nhéo nhéo lỗ tay hắn nói: “Có cái gì mà xấu hổ, không phải đây là nghề của hái hoa tặc sao?!” Dương Phàm tránh không được, đành phải nói: “Nhưng, nhưng cái này không giống thế.” Đông Phương Bất Bại chẳng muốn nhiều lời, dứt khoát điểm huyệt đạo của hắn, cho hắn đứng đực ra một chỗ.

Dương Phàm thấy phu nhân bắt đầu cởi áo ngoài ra, trong lòng nhộn nhạo, rồi lại có chút mắc cỡ. Nếu nói nhắm mắt, hắn lại luyến tiếc mỹ cảnh này, nếu tiếp tục xem, hắn sợ ngày mai phu nhân sẽ trở mặt với hắn. Cứ đánh nhau trong đầu như vậy, đã thấy phu nhân cởi hết chỉ còn mỗi áo lót rồi. Đông Phương Bất Bại thấy hắn như thế, khẫn trương vừa rồi giảm đi hơn nửa, dứt khoát đi đến trước mặt hắn, kéo cổ áo của mình, lộ ra xương quai xanh, tăng thêm vài phần mị hoặc. [R: o////o hảo mún thấy nga♥]

Dương Phàm nuốt nuốt nước miếng, dời ánh mắt, dời tầm nhìn, nhưng chỉ được một tý, không chịu được lại quay lại nhìn tiếp. Hắn thầm nghĩ, phu nhân đẹp đến thế này, nếu ta không biết điều, chẳng may sẽ bị nàng chán ghét mất. Hắn vận chuyển chân khí, giải khai huyệt đạo, nhưng vẫn không nhúc nhích, chỉ nhìn Đông Phương Bất Bại chậm rãi ôm lấy cổ mình. Hắn bất chấp tất cả, dọc theo lưng Đông Phương vuốt ve xuống, trên người mình càng ngày càng khô nóng, hận không thể bỏ sạch đống quần áo rườm rà này, rồi lại ôm lấy y.

Dương Phàm chậm rãi hôn lên môi Đông Phương, khẽ cắn nhẹ nếm, nhưng mà trong đầu trống rỗng. Động tác trên tay không hề dừng lại, từ từ lôi kéo Đông Phương động tình. Ngay lúc hai người cuối cùng xích lõa ôm nhau, Dương Phàm vậy mà dừng tay lại, hơi quẫn bách hỏi: “Tiếp, tiếp theo làm như thế nào?” [R: moáh há há há há *lăn lộn] Đông Phương Bất Bại sửng sốt nửa ngày, không nhịn được nở nụ cười, cầm lấy tay hắn đi vào phòng…

Lại nói Dương Phàm được nếm thử tư vị tiêu hồn như vậy, tiếp tục nháo [R: nghịch :D] đến nữa đêm mới dừng lại, hắn xoay người xuống, nói: “Phu nhân.” Đông Phương Bất Bại ở bên cạnh hắn từ từ nhắm hai mắt: “Ngươi chẳng lẽ không biết….” Nhưng dừng lại không nói tiếp. Tay Dương Phàm từ từ đi xuống, nói: “Phu nhân nói chính là cái này.” [R: là cái đó đó ~]

Đông Phương Bất Bại trừng mắt liếc hắn một cái, nói: “Sao nào? Ngươi bây giờ muốn đổi ý, không có chuyện ngon lành thế đâu.” Dương Phàm nắm tay y nói: “Ta lúc nào thì muốn đổi ý chứ, chỉ là có chút kinh ngạc thôi.” Dừng một chút, hắn lại lấy một quyển sách bên giường ra, đưa cho Đông Phương. Đông Phương nhìn bìa, kinh ngạc nói: “Đây,đây là?!” (*)

“Kỳ thật, sư phụ chỉ dạy ta mấy kỹ thuật sơ sài, hắn chính là không vui vẻ dạy, còn nói không thể bỏ qua kỹ nghệ này, cho nên mới…” Dương Phàm quay sang hôn nhẹ y, tiếp tục nói: “Ta vốn cũng không thèm để ý mấy chuyện này, chỉ là thích ngươi thôi, đâu có nghĩ chi li như vậy. Bất quá, chỉ sợ sư phụ đang cực kỳ cao hứng nha.”

“Nói vậy, sư phụ ngươi không phải đến để khởi binh vấn tội ư?” Đông Phương Bất Bại liên tưởng đến lá thư ngôn từ kịch liệt mấy ngày trước, nghĩ tới một khía cạnh khác.

“Hắn vốn tưởng rằng ngươi là nữ tử, cho nên nghĩ ngươi lừa gạt ta, nguyên lai là định đến tìm ngươi tính sổ thật. Bây giờ, chỉ sợ là đến để cảm tạ ngươi.” Nhắc tới sư môn, Dương Phàm không nhịn được thở dài, “Quả là loạn thất bát tao mà.” Hắn lại nghĩ tới một chuyện khác, nói: “Vậy Dương Liên Đình bây giờ thế nào?”

Đông Phương liếc mắt nhìn hắn, nói: “Ngươi còn nghĩ đến hắn làm cái gì? Có công phu này, chi bằng nghĩ về ta nhiều chút.” Vừa nói vừa chậm rãi bao phủ lên bờ môi Dương Phàm.

Toàn văn hoàn

(*): đoán ra là cái gì chưa mn? >D< ta đoán nó là ‘Long Dương bí tịch’ á! He he he

 

Tự sướng:

*Hoàn ~ hoàn rồi ~ cuối cùng thì đây lại là bộ hoàn đầu tiên của ta *hú hét lăn lộn* ta đã edit nó trong 3 ngày *tung bông tung bông* với tềnh yêu to lớn vs Đông Phương mỹ nhơn của ta *rấm rứt* SƯỚNG quá đi mất!!!!!!!!!!

*bấn loạn qua đi…*

*sụt sùi* amen, cuối cùng đã hoàn được một bộ ~ bộ này là đoản thôi nên đã loại bỏ rất nhiều tình tiết của Tiếu ngạo giang hồ, chỉ tập trung chém gió về Đông Phương mỹ nhơn♥ ta thấy bộ này nóa rất là kute nên làm gấp (*sự thực là vì gặp gió mùa nên bấn đột xuất*)

Cảm ơn những bựn chẻ đã theo dõi đến cùng và cmt/like cho ta TTvTT, xin hãy ủng hộ nhưng tp kế típ của Cung ta♥

[cuối cùng cũng có cơ hội đc nói câu này, đây chính là hạnh phúc của editor a♥]

T3/ 2012 ~ with l♥ve! :*

Robin*

Content Protection by DMCA.com

loading...

12 Responses

  1. minmin says:

    temmm. hôm nay quả là môtj ngày may măn

  2. Ngạo says:

    bùm bùm chíu….
    bùm chíu bùm!!!!!!!!!!!!!
    .
    .
    .
    Ta bắn pháo hoa chúc mừng đấy nhé, không phải oanh tạc phá làng phá xóm chi đâu =)))

  3. Vô Tình says:

    đáng yêu quá ah` mình thích chết mà ,mà đọc truyện này ta cực lực nén giận cái tên liên gì gì đó(đến tên nó ta cũng cho qua ko thèm đọc hết vì ko muốn nhớ)thật sự đáng chết ta chỉ muốn nó bị ngân châm bắn chết đi cho rảnh nợ thế mà cuối cùng vẫn ko chết, vì nó ta đọc ĐPBB mà luôn phải tìm truyện nào có người xuyên ko vào người nó hoặc là Đp của ta yêu người khác thì mới đọc đó ĐP của ta đáng yêu như thế mà sao nó có thể đối xử với bé như vậy chứ ta hận cả tác giả nữa sao nỡ cho tuyện thật có cái kết làm ĐP chịu khổ chứ chết vì cái thằng dở hơi dở hồn đó dù bị nó hành chẳng ra hồn người nữa hức bé có làm việc xấu thì sao chứ mấy cái đó ko đáng tính mà hức hức khóc buồn thay cho bé của ta>”<

  4. bánh mì ngôk says:

    t đây cũng chúc mừng nha~~~
    thanks!!!

  5. Bel says:

    Không ngờ Đông Phương Bất Bại lại dễ thương đến vậy :”>

  6. Châu says:

    “Dương Phàm biết thân phận của phu nhân rồi, liền nhịn không nổi muốn đi khoe khoang khắp nơi, nhưng người để hắn có thể khoe khoang thực sự ít, chỉ cso (có) sư phụ hắn để cho hắn khoe.”
    Cảm ơn nàng đã edit nhé~ *ôm ôm ăn đậu hủ* ^3^

Để lại bình luận

%d bloggers like this: