Tuy hữu đồng nhân mẫu, bất tẩu đam mỹ lộ – Chương 18+19

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ♥

Chương 18 

“Nhược Ngâm đem mọi thứ đều nói cho ta biết.” Lý Phúc vẫn luôn không nói chuyện lúc này nhìn ta một chút, lại nhìn Tông Thế Công một chút nói.

Tông Thế Công đành phải cau mày nói: “Vương tổng quản, đi ra ngoài phân phó Tông Phong, Tông Hỏa, Tông Lôi ( ba người bảo tiêu lần đầu tiên gặp mặt Tông Thế Công thì rút kiếm hướng tới ta ), canh giữ ở cửa, không có mệnh lệnh của ta ai cũng không thể vào.”

Sau khi cho những người không liên quan đều lui xuống, trong phòng chỉ còn lại ta, Tông Thế Công, Nhược Ngâm, còn có Lý Phúc.

“Nhược Ngâm, ngươi lại nghe lén chúng ta nói chuyện, có đúng hay không!” Tông Thế Công ngữ khí mang trách cứ hỏi.

“Công ca ca, Nhược Ngâm không phải cố ý. Nhược Ngâm cũng chỉ là hiếu kỳ…..” Nhược Ngâm hai tay xoắn lấy vạt áo, giống như một hài tử làm chuyện sai nói.

Tông Thế Công hiển nhiên đã cực giận, lãnh nghiêm mặt trừng Nhược Ngâm hồi lâu.

Lòng ta nghĩ, nếu như Tông Thế Công dám gây bất lợi cho Nhược Ngâm của ta, ta…. Ta liền…. Liền liều mạng với hắn. ( Long mỗ: hảo cũ. Ngươi quả nhiên không có năng lực gì a )

Nhược Ngâm mặc kiện y phục thiên lam sắc chỉ bạc thêu hoa. Tuy rằng thanh tú, thế nhưng thấy thế nào cũng là kiểu dáng nam trang. Nữ hài tử cổ đại thật đúng là giống trong kịch truyền hình đều phổ biến nữ phẫn nam trang phẫn đến nghiện sao? Ở nhà cũng mặc nam trang. Vạt áo y phục hôm nay đều nhanh bị nhu thành đoàn, Nhược Ngâm còn đang nhu. Trong mắt nàng hình như ngấn lệ, cũng không nói, hình dạng nhìn qua rất ủy khuất.

Sau một lát, Tông Thế Công rốt cục hơi ngẩng đầu nhắm mắt lại, hàm ý thở dài, thì thầm: “Mà thôi, mà thôi.”

“Ha hả, ta chỉ biết ngươi sẽ không làm gì Nhược Ngâm.” Lý Phúc phe phẩy cây quạt khẽ cười nói.

“Đương nhiên, Công ca ca hiểu rõ Nhược Ngâm nhất.” Nhược Ngâm vừa rồi nhìn giống như sắp khóc thoáng cái liền cười hì hì lôi kéo tay Tông Thế Công làm nũng nói.

Ta âm thầm hàm ý ung dung. Tông Thế Công đối với muội muội của mình rất tốt.

“Bất quá không có lần sau.” Tông Thế Công lời tuy uy nghiêm, nhưng trong giọng nói còn có hơi sủng nịnh. Hắn dừng một chút, lại dặn nói: “Sau đó cho dù nghe xong cái gì cũng không nên nghe gì đó cũng không được nói cho người khác.”

Cái “Người khác”, tự nhiên là chỉ Lý Phúc.

“Chúng ta nói gì cũng là cảm tình huynh đệ rất không sai, thế nào có thể tính là ngoại nhân chứ?” Lý Phúc cố tình bất mãn nói.

“Đúng vậy đúng vậy, Lý Phúc là bằng hữu tốt nhất của Nhược Ngâm, không phải ‘Người khác’ .”

“Đúng đúng, ta và Nhược Ngâm rất hợp ý. Nhược Ngâm, không bằng đêm nay chúng ta hảo hảo nâng cốc ngôn hoan, trắng đêm tâm tình.”

Nguyên lai tên Lý Phúc này đối Nhược Ngâm…. Tình địch!

Ta vội vàng chen vào giữa Nhược Ngâm và Lý Phúc nói: “Ta đột nhiên nghĩ cùng Thập tam hoàng tử cũng rất hợp ý. Không bằng, đêm nay ba người bỉnh chúc dạ đàm (*) đi.”

“Tốt tốt, ba người, Nhược Ngâm thích náo nhiệt nhất.”

Nhược Ngâm đơn thuần, ta thế nào có thể cho ngươi dương nhập hổ khẩu (**) đây.

“Khụ, khụ –” Tông Thế Công ở bên nghiêm mặt nói, “Đừng náo loạn. Đêm đã khuya, về phòng của mình nghỉ ngơi sớm một chút đi. Thập tam hoàng tử, Vương tổng quản hẳn là đã chuẩn bị tốt khách phòng, ngươi cũng trở về phòng sớm một chút đi.”

Lúc này mới không sai. Vốn có nam nữ thụ thụ bất thân. Dạ đàm dạ đàm, ai biết đêm tối cuối cùng ngươi có thể hay không đem Nhược Ngâm của ta làm gì a.

Trong Thính Trúc Cư, tiểu Nhất đã ở trong phòng giúp ta chỉnh giường chiếu.

“Công tử, ngài đã về rồi.” Tiểu Nhất vừa thấy ta vào phòng, vội vàng ngừng tay cung cung kính kính hành lễ với ta.

Kỳ thực thì hai người ở trong phòng, vậy còn dùng những cấp bậc lễ nghĩa này. Đáng tiếc tiểu Nhất là một tử não cân, thì là truyền thụ một chút khái niệm tự do bình đẳng cũng là vô dụng.

“Công tử, hoàng cung nhất định chơi vui đi?” Tiểu Nhất nhìn chằm chằm mặt ta hỏi.

“Ngươi thế nào biết?”

“Công tử ngày hôm nay nhìn qua hình như đặc biệt cao hứng.”

“Thật không…. Kỳ thực cũng không phải tất cả đều là bởi vì hoàng cung.” Hoàng cung gây cho ta chỉ có phiền phức. Ngày hôm nay gặp được Nhược Ngâm mới thần thanh khí sảng a!

Tiểu Nhất từ nhỏ lớn lên ngay trong Tông phủ, đối với chuyện trong Tông phủ nhất định rất lý giải. Sao không hỏi thăm hắn chút chuyện của Nhược Ngâm chứ? Đây gọi là biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng nha.

“Tiểu Nhất, cái này, ngươi thu thập một chút a, ta hỏi ngươi, ngươi lý giải Nhược Ngâm bao nhiêu a?”

“Công tử là chỉ Nhược Ngâm thiếu gia sao? Nhược Ngâm thiếu gia là biểu đệ của Tam gia. Sau khi song thân mất vẫn là do Tam gia chiếu cố…..”

“Chậm đã, chậm đã, ngươi gọi hắn cái gì?” Nhược Ngâm của ta thế nào biến thành thiếu gia, biểu đệ chứ?

“Kêu Nhược Ngâm thiếu gia a. Công tử, tiểu Nhất gọi sai sao?”

“Thiếu gia? Nhược Ngâm không phải nữ sao?”

“Nhược Ngâm thiếu gia tuy rằng lớn lên thanh tú dễ khiến lầm là nữ hài tử, nhưng kỳ thực chính xác là nam hài. Tiểu Nhất còn từng giúp thiếu gia tắm rửa mà!”

…..

…..

…..

“Công tử, ngài sao không nói lời nào? Có phải mệt mỏi không? Để tiểu Nhất thay y phục cho ngài đi.”

…..

…..

“Công tử ngày hôm nay thế nào không mang cái khuyên tai kia?”

…..

Khuyên tai, khuyên tai, cái khuyên tai ngọc bích a…..

Chờ một chút!

“Cái gì? Tiểu Nhất, ngươi vừa nói cái gì?”

“Tiểu, tiểu Nhất vừa nói công tử ngày hôm nay có phải không không mang khuyên tai.”

Ta sờ sờ vành tai, quả nhiên chỉ có cảm giác thịt thịt.

Cuống quít tiến đến trước gương soi — thực sự không có!

——————————

Chú thích:

(*) bỉnh chúc dạ đàm: nói chuyện qua đêm chăng????

(**) dương nhập hổ khẩu: dê vào miệng hổ. Cái nì chắc ai cũng biết (^_^)

Chương 19

Buổi sáng cùng Tông Thế Công, Nhược Ngâm, Lý Phúc cùng nhau dùng đồ ăn sáng thì, ta đem chuyện khuyên tai nói cho Tông Thế Công.

“Cái gì? Ngươi đánh mất khuyên tai!”

“Không phải ta làm rớt. Là chính nó rơi.” Ta sửa lại.

“Khuyên tai kia là hoàng thượng ngự ban. Đánh mất chẳng phải là rất phiền phức?” Lý Phúc mở miệng nói.

“Sẽ phiền phức như thế nào?” Ta nơm nớp lo sợ hỏi.

“Nếu như vận khí tốt phụ hoàng không phát hiện thì thôi. Nếu là phát hiện, tình huống hỏng nhất chính là thân phận của ngươi bị vạch trần.” Lý Phúc cầm cây quạt vạch một đường ngang trên cổ, “Đó chính là tử tội.”

“Ngày hôm qua gặp hoàng thượng thì còn có. Không phải rơi bên trong kiệu nhất định rơi trong hoàng cung. Chúng ta mang vài người tiến cung tìm, nhất định tìm được.” Ta không muốn bởi vì một cái khuyên tai năm mươi nhân dân tệ mà rơi đầu a.

“Đúng vậy đúng vậy. Nhược Ngâm cũng muốn đi giúp Thọ đệ đệ tìm.” Nhược Ngâm trong miệng nhét một cái thủy tinh sủi cảo, hàm hồ nói.

“Hồ đồ, hoàng cung cũng không phải nói vào là vào. Huống hồ chúng ta đi làm chính sự không phải đi chơi.” Tông Thế Công lập tức đem đề án của Nhược Ngâm bác bỏ.

Nhược Ngâm hiển nhiên không phục, đô đô miệng phản bác: “Nhược Ngâm cũng có thể đi làm chính sự a.”

“Nhược Ngâm ngoan, lần này trái lại ngốc ở nhà. Lần sau ngươi tiến cung, ta mang ngươi xem bảo bối thu thập của ta có được không?” Lý Phúc hống nói.

“Thực sự?”

“Ta thế nào lại dối Nhược Ngâm.”

“Một lời đã định nga! Đến, câu ngón tay.”

Nhìn Nhược Ngâm, ta không khỏi nghĩ đến, mối tình đầu của ta thế nào lại là nam nhân chứ? Không xong chính là sau khi biết Nhược Ngâm là nam nhân, ta không thể ghét hắn. Trái lại chính mình bị hắn hồn nhiên khả ái hấp dẫn. ( Long mỗ: Sức mạnh tình yêu kiềm nén 18 năm quả nhiên là cường đại a! )

Xử lý được Nhược Ngâm, Lý Phúc nói với Tông Thế Công: “Nói là ta mời Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân tiến cung. Lý do này có thể chứ?”

“Tuy rằng vẫn thiếu thỏa đáng, nhưng lúc này chỉ có thể làm như thế. Không cần nhiều người, theo chúng ta đi. Chuẩn bị một chút, lập tức tiến cung.”

“Chờ một chút.” Ta nói.

“Thế nào?”

“Ngươi đáp ứng ta đã thấy hoàng thượng sẽ đem đồ đạc trả lại cho ta. Ngươi sẽ không quên đi.” Sự tình phát triển đến nước này, ta không thể lại bị Tông Thế Công dắt mũi đi. Cầm lại “Đồng hồ đeo tay”, thời khắc nguy hiểm chí ít có thể xuyên qua thời không để thoát thân.

“Thập tam hoàng tử, phiền phức ngươi mang Nhược Ngâm xuống trước, ta và hắn đơn độc nói chuyện.” Tông Thế Công lời tuy khách khí, ngữ khí nhưng cường ngạnh không khác hạ mệnh lệnh.

Chờ bọn hắn đi ra, Tông Thế Công đi tới trước mặt ta, nắm lên cằm dưới của ta, lạnh lùng nói: “Đây là đang nói giỡn sao? Ngươi hiện tại chọc cho ta cái sọt còn muốn có thể cầm lại đồ sao? Huống hồ bảy ngày sau ngươi còn phải tái kiến hoàng thượng!”

“Vậy đừng hy vọng ta sẽ diễn tiếp.”

Cảm thấy tay Tông Thế Công nắm cằm dưới của ta lại nắm chặt một chút, đầu khớp xương bị nắm đến sinh đau.

“Nếu như đây là một câu vui đùa ta còn có thể tiếp thu.”

“Ta…. Là nói…. Thực sự….. Đau quá, buông tay……” Khuôn mặt anh tuấn của ta sắp bị ngươi vặn lệch.

Tông Thế Công vẫn như cũ không có ý buông tay.

Không có biện pháp, ta chỉ có thể sử dụng khí lực toàn thân hướng địa phương yếu ớt nhất trên thân nam nhân trên thân nam nhân của hắn đá vào –

“Ngươi thật là to gan!” Hắn rốt cục buông tay, lấy tay ngăn chân ta.

“Ta còn có giá trị lợi dụng. Ngươi giết ta đối với ngươi cũng không có lợi.” Ta một bên xoa cằm dưới đau nhức một bên nói, “Ta nếu đáp ứng ngươi trình diễn xong trận này thì nhất định làm được. Chỉ hy vọng ngươi đem đồ trả lại cho ta trước.” ( Long mỗ: thiên tài tin ngươi sẽ không đào ~~~ )

“Ngươi nghĩ ta là tiểu hài tử ba tuổi sao?”

“Nếu như không tín nhiệm ta, có thể đưa một nửa, một nửa khác chờ sự tình xong toàn bộ thì đưa ta. Như vậy là có thể đi.”

……

“Có lẽ Thập tam hoàng tử nói đúng, ngươi thật sự thú vị. Dám nhiều lần bàn điều kiện với ta, ngươi là người thứ nhất.” Tông Thế Công lộ ra một tia biểu tình mê hoặc. Bàn tay vừa rồi chỉ kém chút nữa là hủy dung ta lúc này lại nhẹ nhàng dùng ngón trỏ vén lên sợi tóc của ta. Ngón tay có chút thô ráp không biết là vô ý hay cố ý, hơi sượt qua gương mặt. Có điểm ngứa.

“Ngươi sau đó còn có thể phát hiện trên người ta rất nhiều lần đầu tiên, ta bảo chứng.” Cho hắn một mỉm cười tự nhận là rất có hình, thuận tiện vỗ bàn tay bị hứng thú hóa kia từ trên người ta xuống.Tayvừa mới đỡ chân ta, hiện tại lại tới sờ mặt ta, mất vệ sinh a.

“Phải không? Ta sẽ chờ mong.” Hắn bĩu môi cười nhạo, lập tức quay sang Vương bánh nướng đứng ở ngoài cửa phân phó nói: “Đem gì đó của Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân cầm đến.”

Một lát sau, Vương bánh nướng ôm một đống đông tây tiến đến.

Mở ra nhìn, quả nhiên là đồng hồ đeo tay của ta, ba túi gấm lão mụ cho, một đống sách vô dụng, còn có chứng minh học sinh, chứng minh nhân dân, tín dụng, phiếu cơm gì đó.

“Tự chọn phân nửa đi.”

Biết Tông Thế Công không phải cái đèn dầu sắp cạn, kế tiếp nên làm như thế nào tối hôm qua đã sớm nghĩ tới rồi.

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. hongtru says:

    ho ho! em nó làm sao đấu lại với anh chứ! =))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: