Tuy hữu đồng nhân mẫu, bất tẩu đam mỹ lộ – Chương 20+21

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ♥

Chương 20

Ta chỉ vào đống sách vô dụng nói rằng: “Ta muốn những cái này.”

“Những thứ này là cái gì? Vì sao mặt trên viết văn tự ta chưa từng gặp qua.”

Ta trầm mặc một chút, cúi đầu, âm thầm hung hăng nhéo trên đùi, bức ra vài giọt nước mắt, mới nức nở nói: “Đây là, di vật đa nương ta. Hồi nhỏ nhà nghèo, năm năm tuổi trong thôn mất mùa, đa nương thực sự không thể chống đỡ, không rên một tiếng đã đi, chỉ để lại những quyển sách này. Ta tuy rằng không biết mặt trên viết cái gì, nhưng nghĩ nhất định có đầu mối đa nương…..” Sau khi quay về hiện đại ta nhất định phải đi ghi danh học viện trung ương điện ảnh và truyền hình.

“Nếu là phụ mẫu nhẫn tâm như vậy, căn bản không đáng cho ngươi đi tìm.”

“Thế nhưng, dù sao cũng là thân đa nương. Ta còn mong muốn một ngày kia có thể tái kiến bọn họ. Tông đại nhân, đông tây khác ta có thể không cần, chỉ hy vọng có thể lưu lại những thứ này.” Ta kiệt lực nhượng chính mình biểu hiện ra biểu tình rất không muốn và bi thống. Lão mụ, nhi tử hiện tại nói như vậy cũng là bất đắc dĩ, ai bảo ngươi đẩy ta vào cái hố lửa này a.

Tông Thế Công trầm mặc trong chốc lát, ra lệnh: “Vương tổng quản, nếu những cuốn sách này trân quý như thế thì thay Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân giữ gìn một hồi đi. Còn lại gì đó đưa đến gian phòng Bỉ Nhĩ Cấp đại nhân.”

“Tông Thế Công, ngươi vừa rõ ràng nói qua mặc cho ta chọn phân nửa! Hiện tại thế nào có thể…..” Toàn bộ cầm đi, các ngươi tốt nhất vĩnh viễn cũng đừng đem thứ đồ bỏ đi này trả lại cho ta.

“Ta nói cho ngươi chọn lựa, lại chưa nói chọn rồi có thể cầm.”

Tông Thế Công, chỉ biết ngươi sẽ đùa giỡn sau lưng ta. Bất quá ngươi hội, lẽ nào ta sẽ không hội sao?

“Tông đại nhân, mấy thứ này thực sự rất trọng yếu với ta…..” Trọng yếu cái rắm!

Tông Thế Công khoát tay chặn ta nói: “Đừng nói nữa, lúc sự thành tự nhiên sẽ trả toàn bộ. Hiện tại trở về phòng thu thập một chút, lập tức tiến cung.”

Ta ra vẻ cắn răng, phẫn nộ trừng Tông Thế Công một cái mới xoay người bước ra ngoài.

Đi ra ngoài sau, nở ra miệng cười. Ha hả, cười so với núi hoa còn rực rỡ hơn a.

※※※※z※※y※※b※※g※※※※

Nói đến cũng lạ, mới vừa vào hoàng cung, Tông Thế Công đã nói có việc muốn thương nghị với hoàng thượng, cư nhiên cứ như vậy đem ta ném cho Lý Phúc. Cùng với tác phong cẩn thận thường ngày khác một trời một vực.

Đến tột cùng là chuyện trọng yếu hơn cả giờ phút quan trọng này chứ?

Ngự hoa viên sáng sớm người ở rất thưa thớt, ta và Lý Phúc trước hết từ chỗ này tìm.

Trong lúc câu được câu không hắn còn có thể hỏi một chút về thân thế của ta. Ta liền đem một bộ rập khuôn với Tông Thế Công nói với hắn.

Lý Phúc không giống Tông Thế Công nặng lòng nghi ngờ như vậy, biểu hiện càng nhiều hiếu kỳ. Không ngừng truy vấn ta cái “Thôn nhỏ tử” mà hắn chưa từng nghe qua.

Ta bị truy vấn đến có điểm chống đỡ không được, sợ mình nói nhiều tất có sơ xuất, vội vàng tìm đề tài mở lời.

“Thập tam hoàng tử, vì sao sứ giả thật bị thất tung lại nhất định phải tìm một người giả thế thân vậy? Khi quân không phải tội nhỏ. Còn không bằng bẩm báo sự thật cho hoàng thượng.”

“Cái này nha, sứ giả Khiết Đan nếu thất tung trong biên giới đại Đường. Đối với bang giao hai bên nhất định có ảnh hưởng. Tam ca làm như vậy, cũng là không hy vọng việc này xảy ra tranh chấp gì đó không tất yếu.”

“Vậy….. Sứ giả Khiết Đan chân chính đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?” Trực giác nói cho ta biết Lý Phúc này tuy rằng vẫn biểu hiện mạn bất kinh tâm chuyện không liên quan đến mình, nhưng cũng không có nghĩa hắn cái gì cũng không biết.

“Nếu Tam ca không nói cho ngươi, ta đây cũng vậy a. Ngươi cũng không nên làm khó ta.”

“Tên Tam ca kia của ngươi chỉ biết bày ra khuôn mặt khó ngửi nói cái gì ‘Biết được càng ít thì sống càng dài’ các loại.” Ta còn cố ý đứng thẳng sống lưng diễn vẻ mặt khó ngửi của Tông Thế Công.

Lý Phúc nhìn, cười đến ngửa tới ngửa lui. Lâu sau mới nghiêm mặt nói: “Bất quá có đôi khi biết ít một chút đích thật là chuyện tốt. Biết quá nhiều trái lại dễ xảy ra rắc rối.”

Biết quá nhiều……. Ta nghĩ đến chuyện Võ Mị Nương. Ta có đúng hay không cũng biết quá nhiều……

“Thập tam hoàng tử vừa nói là…..”

“Có hai người chúng ta ngươi gọi Lý Phúc được rồi. Nghìn vạn lần đừng học bộ dáng kia của Tam ca.” Lý Phúc cắt đứt sửa lời ta.

“Ngươi gọi Tông Thế Công Tam ca, nhưng hắn lại tôn xưng ngươi Thập tam hoàng tử. Thật đúng là thú vị.”

“Hắn ở những phương diện này chính là quá mức hà khắc. Bất quá ta biết hắn rất tín nhiệm ta, còn đem ta làm đệ đệ…..”

Phác thông –

Thái Dịch trì bên kia đột nhiên truyền đến tiếng nước.

Nghe tiếng nhìn lại, hình như là có người rơi xuống nước!

Ngự hoa viên lúc này căn bản không có người đi qua, người rơi xuống nước hiển nhiên cũng không hiểu kỹ năng bơi, lập tức dần dần chìm xuống……

“Ta đi cứu người, ngươi ngốc ở chỗ này chớ ly khai.” Lý Phúc phân phó một câu, lời còn chưa dứt, người đã vội chạy đi.

“Nga.” Ta lên tiếng, nhưng chính mình nhịn không được đi vài bước đến bên hồ.

Nhìn Lý Phúc vươn người nhảy xuống nước, ta lo lắng, bỗng nhiên cảm thấy phía sau có người tới gần, vừa định quay đầu, lại cảm thấy trên đầu đau nhức, hình như bị người đánh một gậy. Trước mắt tối sầm — ngất đi.

Lúc tỉnh lại, đầu vẫn có chút đau âm ỷ. Ta thân thủ muốn nhu nhu, nhưng phát giác hai tay đã bị trói sau lưng, ngay cả hai chân cũng bị buộc rất chắc.

Trước mắt một mảnh u ám, chỉ có một đạo chùm sáng từ cái lỗ thông gió bằng đồng tiền chiếu vào.

Quan sát bốn phía, là một không gian khép kín. Không gian không lớn, hình như chỉ có thể dung nạp một người. Ta là dựa nghiêng vào tường, lưng, chân, khuỷu tay đều đụng tới bức tường.

Đến tột cùng xảy ra chuyện gì?

Ta là bị trói sao?

Ngoài miệng bị quấn vải, cũng không thể kêu cứu.

Trên cổ tay vẫn còn “Đồng hồ đeo tay”, thế nhưng tay bị trói sau lưng căn bản không có cách nào thao tác.

Chuyện duy nhất có thể làm chính là xuyên thấu qua lỗ thông gió hướng ra ngoài xem chừng.

Bên ngoài lỗ thông gió tựa hồ còn che một tầng sa mỏng hồng nhạt, nhìn có chút mông lung.

Bên ngoài hình như là một gian phòng, gian phòng không phải không có ai.

Có một nữ tử một mình nâng sườn má ngồi bên cạnh bàn ở trong phòng. Trên bàn bày mấy món ăn, còn đốt nến. Xem ra đã là buổi tối.

Ta liều mạng lay động thân thể, muốn thông qua thanh âm va chạm với tường khiến cho người bên ngoài chú ý.

Mặc kệ nàng là đồng bọn bọn cướp hay là cái gì khác, ta chỉ hy vọng có người đem ta từ nơi này mang ra ngoài. Không gian nhỏ hẹp quả thực nhượng ta hít thở không thông.

Bất quá tất cả đều là phí công. Tiếng vang rất nhỏ căn bản không có người chú ý.

Bên ngoài truyền đến một tiếng “Kẽo kẹt” mở rộng cửa.

Ta vội vã an tĩnh lại, đem con mắt tiến đến trước lỗ thông gió.

Chỉ thấy đi vào là một nam tử mặc thanh sắc trường bào, vừa tiến đến liền vội vội vàng vàng đóng cửa lại.Namtử chậm rãi đi tới bên cạnh bàn, từ góc độ của ta, vừa may có thể thấy toàn bộ khuôn mặt — khuôn mặt hé ra hảo phẫn khốc — không phải Tông Thế Công thì là ai!

Chương 21

 

“Thế Công, ngươi tới.” Nữ nhân đứng dậy nghênh đón.

Thanh âm này, chẳng lẽ là….

“Người đâu?” Thanh âm quen thuộc nhưng lạnh lùng truyền đến.

“Cố hữu gặp lại, hà tất lãnh đạm như thế?” Nữ nhân rót một chén rượu, nửa người hầu như dựa sát trên người Tông Thế Công, mị thanh nói: “Đến, uống cùng ta một chén.”

Quả nhiên là thanh âm Võ Mị Nương.

Xem ra, Tông Thế Công có chút giao tình với hắn. Ngày đó ở ngự hoa viên hai người cư nhiên giả vờ không quen. Hanh hanh, tám phần mười là có gian tình. Còn kêu ta không nên đánh chủ ý, nguyên lai chính mình có thói quen miêu tinh ăn trộm.

Thế nhưng ngoài dự đoán chính là Tông Thế Công cũng không nhận mỹ nhân hảo ý. Võ Mị đưa qua chén rượu bị kiên quyết ngăn lại.

“Thế nào, sợ ta hạ độc sao?” Võ Mị một ngụm uống cạn chén rượu, lật ngược chén rượu rỗng tuếch, nói, “Cố hữu từ lâu, ta sao hại ngươi.”

“Ta đến không phải để uống rượu….” Thanh âm Tông Thế Công tuy rằng không có cảm tình gì, nhưng nhu hòa hơn trước một chút.

Võ Mị đưa ngón trỏ điểm nhẹ trên môi hắn, ngăn cản hắn nói thêm. Hắn lôi kéo Tông Thế Công ngồi xuống bên cạnh bàn, chỉ vào thức ăn trên bàn ôn nhu nói: “Đều là thứ ngươi thích ăn. Tuy rằng đã nhiều năm, bất quá ngươi thích ăn cái gì, ta một điểm cũng không quên. Đến, nếm thử xem.” Nói xong, dùng chiếc đũa gắp thức ăn đưa đến miệng Tông Thế Công.

Tông Thế Công do dự sau, tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng chung quy chỉ là yên lặng há miệng ăn.

Võ Mị lại châm rượu cho hai người. Hai người không nói gì đối ẩm mấy chén.

Hai gò má Võ Mị vì rượu mà có chút phiếm hồng, dưới ánh nến chập chờn lại càng có vẻ phong tình vạn chủng, đặc biệt xinh đẹp. Nếu không phải ngày đó xem qua hắn lõa thể ta thật không tin nam nhân có thể yêu mị đến vậy.

“Thế Công, ta mang cái này đẹp không?” Hắn đột nhiên chậm rãi vén tóc bên tai lên, lộ ra một cái khuyên tai thúy lục sắc trên vành tai. Từ góc độ của ta không thể nhìn rõ ràng, nhưng từ khuôn mặt biến sắc của Tông Thế Công, ta đoán nhất định là cái ta làm rơi.

Chết tiệt, nhất định là lần nhìn hắn tắm rơi mất!

“Chiếu, đưa đông tây cho ta.”

Tông Thế Công gọi hắn Chiếu? Tên thật của Võ Mị Nương sao?

“Ngươi thích ta đương nhiên sẽ cho ngươi.” Nhưng Võ Mị cũng không lập tức đem khuyên tai gỡ xuống, mà là tiến đến bên tai Tông Thế Công thổi nhẹ nói, “Ta muốn ngươi giúp ta tháo xuống.”

Tông Thế Công hiển nhiên nghĩ không thích hợp, dừng một chút, mới thân thủ giúp hắn tháo khuyên tai.

Võ Mị nhìn hắn, nóng bỏng mà chuyên chú.

Ngay lúc tay Tông Thế Công chậm rãi ly khai vành tai hắn, Võ Mị bỗng nhiên nắm cái tay kia.

“Thế Công, chúng ta có thể bắt đầu một lần nữa không?” Hắn đưa đầu chậm rãi tựa trên tay Tông Thế Công, nhẹ giọng hỏi.

Hoá ra hai người kia chính là tình nhân cũ? Ta hiện tại hoàn toàn quên chính mình bị trói, bị nhốt, thấy mùi thú vị.

……

Nhất thời trầm mặc, Tông Thế Công rút tay bị hắn cầm về.

“Chiếu, ngươi biết rõ chúng ta không có khả năng.”

“Thế nào không có khả năng? Nếu không phải bởi vì ta là nam nhi, lúc này ta đã là thê tử của ngươi!” Hắn nhìn Tông Thế Công nhãn thần có chút thê lương.

“Đó là phụ mẫu chi mệnh. Huống hồ hiện tại, ngươi đã là phi tử của hoàng thượng. Hoàng thượng đối với ngươi cũng rất sủng hạnh…..” Tông Thế Công nhìn ánh nến, trầm giọng nói.

“Ngươi cho là ở trong thâm cung phẫn thành nữ nhân hầu hạ một người chính mình không thương, niên kỷ lớn đến quả thực có thể làm cha mình, ta sẽ hài lòng sao?” Thanh âm Võ Mị nghe có chút kích động.

“Ngươi….. Không phải còn có Lý Trì sao?”

“Ta chỉ coi hắn là chỗ dựa vững chắc. Từ đầu đến cuối, người ta thích chỉ có ngươi, Tông Thế Công!” Võ Mị nhào vào lòng Tông Thế Công, hai tay gắt gao ôm cổ hắn.

Tông Thế Công nhìn qua có chút lúng túng.

“Chiếu, ta đối với ngươi cũng không có cái ý tứ kia…..” Hắn chậm rãi đem thân thể kề sát hắn đẩy ra.

“Vì sao? Chúng ta là thanh mai trúc mã, từ nhỏ chúng ta chính là người hiểu rõ nhau nhất….. Vì sao ta yêu ngươi, mà ngươi….. Bởi vì ta là nam nhân sao?”

“Không…..”

“Namnhân thì thế nào? Đương kim hoàng thượng Lý Thế Dân, hoàng tử Lý Trì, không phải đều chết mê chết mệt ta sao?”

“Chiếu, không phải nguyên nhân đó.”

“Vậy là vì sao?” Võ Mị chất vấn, “Ta đã biết, ngươi là trách ta cùng một chỗ với Lý Trì? Ta biết các ngươi đứng ở bất đồng phe cánh. Chỉ cần ngươi nguyện ý, ta có thể ly khai hắn.”

Thấy Tông Thế Công vẫn cau mày trầm mặc như trước, Võ Mị tiếp tục nói: “Ta tin tưởng ngươi đã biết, sứ giả Khiết Đan chân chính, sớm bị Trưởng Tôn Vô Kỵ giết.”

Tông Thế Công sắc mặt khẽ biến: “Ngươi cư nhiên ngay cả những điều này cũng biết.”

“Hanh.Namnhân ta không thương nhưng thật ra đối đãi ta như châu như bảo. Chỉ cần ta muốn biết, Lý Trì sẽ nói cho ta biết.” Võ Mị nói thì có vài phần tự giễu, lại có vài phần đắc ý, “Lão nhân Trưởng Tôn Vô Kỵ kia đã sớm thông đồng với Khiết Đan. Đầu tiên là giam lỏng sứ giả Khiết Đan, tạo thành giả tượng thất tung, làm cho Khiết Đan có lý do khai chiến; lại nhượng Lý Trì tự động xin đi giết giặc, lĩnh binh diệt địch. Đến lúc đó, Khiết Đan giả bại, Lý Trì chiến thắng trở về. Hiện tại thái tử vị chưa định, mà hoàng tử có năng lực đảm nhiệm chỉ có ngươi và Lý Trì. Nhưng đáng tiếc ngươi không phải hoàng thượng thân sinh. Vậy nên, Lý Trì chỉ cần có chiến công trong người, thái tử vị cũng chỉ là vật trong bàn tay. Chờ hắn đăng cơ sau, thuận tiện tặng Khiết Đan một tòa biên cảnh thành trì. Đương nhiên, đây là nói sau.”

“Những điều này ta biết.”

Võ Mị cười nói: “Ta biết ngươi cái gì cũng biết, thế nhưng, khổ là không có chứng cứ, có đúng hay không?”

Hắn đi tới trước mặt Tông Thế Công, xoa mặt hắn, thấp giọng nói: “Thế nhưng ta có….. Thế Công, ta cái gì cũng có thể cho ngươi, chỉ cần ngươi cùng ta một chỗ.”

“Chiếu, ngươi vẫn là hảo bằng hữu thanh mai trúc mã của ta. Thế nhưng, ta không yêu ngươi, hiện tại sẽ không, sau này cũng sẽ không.” Tông Thế Công nhắm mắt lại, có chút không đành lòng nói.

“Vì sao? Ta chỉ là muốn ngươi yêu ta. Dù cho chỉ là diễn kịch, ta cũng sẽ hài lòng….” Hắn trượt ngồi trên ghế, vô lực nói.

“Ta không muốn lừa ngươi.”

“Phải không? Hanh…. Ha ha ha…..” Hắn bắt đầu cười, cười đến có chút tố chất thần kinh, cười tựa như khóc.

“Chiếu, hắn bị nhốt ở nơi nào?” Tông Thế Công hỏi.

Hắn cái gì cũng không đáp, chỉ là cười.

“Chiếu, nói cho ta biết, không nên ép ta.”

“Ta hỏi ngươi một lần cuối, ngươi có thương ta không?” Võ Mị yên lặng nhìn Tông Thế Công, coi như trên thế giới này, cũng chỉ có một mình Tông Thế Công.

Đáng tiếc, hắn cũng không có được đáp án mong muốn.

“Ta nguyện ý yêu ngươi tựa như thương yêu đệ đệ.”

“Hảo! Hảo! Hảo!”

Ba chữ hảo, nói xong lại lã chã chực khóc.

Võ Mị xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía Tông Thế Công nói: “Người ngươi muốn ở ngay giữa tấm ngăn phía sau giường.”

Tông Thế Công lập tức đi tới bên giường giật lại tấm ngăn.

Rốt cục nhìn thấy ánh sáng rồi! Ta đời này đại khái cũng sẽ không giống như bây giờ, nghĩ Tông Thế Công khả ái như vậy!

Tứ chi đã bị buộc đến đau nhức. Được cởi trói sau ta lập tức lung lay lung lay tay chân.

Tông Thế Công lại nhìn bóng lưng Võ Mị nói: “Chiếu, chuyện ngươi là nam nhi không ai sẽ nói ra ngoài….. Ta bảo…..”

“Nhiều lời vô ích.” Võ Mị xoay người lại, trong giọng nói đã nghe không ra cảm tình gì, “Hôm nay ngươi bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta duyên tận nghĩa tuyệt. Nếu sau này ta cùng Lý Trì cùng một phe cánh, gặp lại, chỉ sợ cũng là địch nhân.”

Tông Thế Công yên lặng nhìn hắn, cũng không nói lời nào.

Hai người cứ như vậy ngưng mắt nhìn đối phương.

Trong chốc lát, chỉ nghe Tông Thế Công phát sinh một tiếng thở dài không thể nghe thấy, liền nắm tay ta xoay người đi ra ngoài.

Lúc tới cửa, ta lặng lẽ quay đầu lại liếc nhìn, người kia, hình như đang khóc…..

Content Protection by DMCA.com
loading...

5 Responses

  1. minmin says:

    vẫn chậm chân ah. hic hic

  2. hongtru says:

    ‘ ‘ ~~~~~~~~~~~~ mấy kưng làm ơn đổi phông nền dc ko a~~~ đọc lâu bị nhức mắt lắm á! = =

Để lại bình luận

%d bloggers like this: