Tuy hữu đồng nhân mẫu, bất tẩu đam mỹ lộ – Chương 22+23

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ♥

Chương 22

Từ chỗ Võ Mị Nương đi ra sau, Tông Thế Công chỉ hỏi ta có hay không thụ thương rồi không nói thêm lời nào.

Hai người vội vã đi tới dưới một mặt tường cung, Tông Thế Công từ trên mặt đất nhặt lên một hòn đá nhỏ ném qua tường cung.

Chỉ thấy đầu tường buông xuống một sợi dây thừng. Xem ra bên ngoài có người tiếp ứng.

Hắn chỉa chỉa dây thừng ý bảo: “Trèo lên đi.”

“A? Phải trèo sao? Không thể từ đại môn đi ra ngoài sao?” Tường trơn cũng không có điểm đặt chân, nhượng ta trèo thế nào a.

“Namnhân nửa đêm từ tẩm cung phi tử đi ra ngươi nghĩ có thể từ cửa chính đi ra ngoài sao?”

Bất đắc dĩ, chỉ có thể thử xem.

Ta vốn chưa thử qua các loại vận động leo núi, hiện tại là một trèo hai trượt, tường cao năm sáu thước trèo nửa ngày cũng không có gì tiến triển.

Tông Thế Công chắc là cũng nhìn không được, ra hiệu ta trèo lên lưng hắn đi ra ngoài.

Lưng hắn rất dày rộng, nhưng không biết là có liên quan đến gió đêm thanh lãnh hay không, cuối cùng nghĩ lưng hắn hình như đặc biệt nóng.

Trở lại Tông phủ, Tông Thế Công phân phó ta cùng hắn quay về Ngâm Tùng Trai.

Ngâm Tùng Trai là địa phương Tông Thế Công làm việc và ngủ nghỉ. Bình thường ngoại trừ thân tín của hắn và người chuyên trách quét tước thì không ai dám đi vào.

Ta là lần đầu tiên đi vào.

Trong Trai trồng các loại tùng bách to to nhỏ nhỏ. Cây lớn nhất xem ra phải hai người ôm mới hết.

Những cây tùng bách này ban ngày nhìn có lẽ duyên dáng cứng cáp, nhưng tới buổi tối, ánh trăng chiếu rọi xuống, tỏa trên mặt đất các loại bóng hình quái dị, trái lại nhượng ta nghĩ có chút kinh khủng.

Ta theo Tông Thế Công vào phòng ngủ của hắn.

Đóng cửa lại xong, hắn trầm giọng nói: “Chuyện hôm nay, mong ngươi có thể quên ngay lập tức, coi như chưa bao giờ phát sinh.”

“Vậy Trưởng Tôn Vô Kỵ…..”

”Đừng hỏi, coi như cái gì cũng chưa nghe đi.”

Ta vừa mới mở miệng đã bị hắn bá đạo cắt đứt.

Vì tuân thủ lời hứa diễn hảo vở kịch này ta cũng coi như xuất sinh nhập tử, hôm nay ngay cả quyền lợi hỏi một hai vấn đề cũng không có sao?

Hiện tại tùy thời đều có thể quay về hiện đại, hà tất ở chỗ này trải qua cuộc sống không tôn nghiêm ( lão quỳ xuống với hoàng đế ), không địa vị, không tự do!

Thực sự là càng nghĩ càng giận! Hận không thể hiện tại liền ly khai người này, nhượng tên hỗn đản này tên một mình đi thu thập cái cục diện rối rắm này đi!

Ta đang nổi nóng, không nghĩ Tông Thế Công đột nhiên không báo trước ngã trên mặt đất.

“Ngươi làm sao vậy?” Ta cuống quít đi tới bên người hắn.

Nóng quá! Thân thể nóng hơn ban nãy!

“Ngươi có đúng hay không phát sốt? Ta giúp ngươi gọi Vương tổng quản…..”

“Không cần.” Tông Thế Công bắt lấy ta đang chuẩn bị gọi người.

“Cái gì không cần? Ngươi không phải nói Vương tổng quản y thuật rất cao minh sao? Sinh bệnh sẽ xem thầy thuốc. Cũng không phải tiểu hài tử.” Muốn đùa giỡn cũng không cần ở trước mặt ta đùa giỡn đi.

Tông Thế Công không thèm nhìn ta, lảo đảo đi tới trước bệ rửa mặt, đem một chậu nước tràn đầy đổ lên người mình.

“Ngươi điên rồi sao? Ngươi đang phát sốt ai….”

Còn chưa dứt lời, Tông Thế Công liền thẳng tắp ngã xuống.

Ta vội vàng đi tới đỡ lấy hắn.

Nửa quỳ, đầu của hắn tựa trên vai ta, thân thể cũng gần như dán vào.

Thân thể hắn thực sự tựa như bốc cháy.

“Ta giúp ngươi lên giường trước.”

“Ngươi….. Đi!”

Lại kêu to rống lớn với ta? Quên đi, xem ngươi là một bệnh nhân tạm thời không tính toán với ngươi.

“Ta tuy rằng đã sớm không quen nhìn ngươi, bất quá thấy chết mà không cứu cũng không phải tác phong Vạn Niên Thọ ta…..”

Ta nói liên miên lải nhải, đột nhiên cảm thấy bàn tay Tông Thế Công lúc trước buông xuống ôm lấy cơ thể ta.

“Ngươi lạnh a?” Ta nhớ kỹ trong tranh châm biếm không phải có tình tiết bình thường phát sốt lên sau đó cảm thấy lạnh phải dựa vào nhiệt độ cơ thể đối phương để ủ ấm sao. ( Long mỗ: ngươi thế nào lại không nhớ rõ trong tranh châm biếm còn có tình tiết tay sưởi ấm tay cởi y phục sau đó bắt đầu gì gì đó ~~~ )

“Hỗn đản, ta là bị hạ….. Xuân dược.”

“Xuân…. Cái gì?!” Ta nhìn mặt hắn ửng hồng, vô ý thức đem thân thể thối lui ra sau.

Thế nhưng hình như không còn kịp rồi….

“Ô. . .” Miệng bị thình lình hôn trụ. Đầu lưỡi đối phương thấm ướt nhiệt năng thoáng cái liền vói vào trong. ( tiểu Thọ: Long Cửu, ngươi nhất định là cố ý! Nào có chuyện nhịn thời gian dài như vậy mới nói phát xuân liền phát xuân a! Long mỗ: ai bảo hai người các ngươi phát triển quá chậm ~~~ tiểu Thọ: ….Này cũng là ngươi viết thành như vậy mà. Long mỗ: Ngẫu cái gì cũng không biết ~~~~ )

Thiên! Nụ hôn đầu tiên của ta ai! Hơn nữa nụ hôn đầu tiên ta ước mơ rõ ràng là môi chạm môi thuần khiết a!

“Ô. . . Ngươi buông…..” Ta nỗ lực né ra, nhưng Tông Thế Công hiện tại hình như cái gì cũng nghe không vào.

Không có biện pháp, vì trinh tiết của mình, ta nhắm mắt lại hung hăng cắn xuống –

Chiêu này quả nhiên dùng được. Hắn rốt cục thả ta.

Một tia máu tươi từ miệng hắn chảy xuống. Hắn vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm đi, hai mắt như trước mơ màng nhìn ta.

Thực sự là vẻ mặt khêu gợi a! Nữ hài tử thấy hẳn là sẽ chân nhuyễn đi.

Đáng tiếc ta không phải nữ hài tử, hiện tại cũng không phải thời gian thưởng thức tính khêu gợi của hắn.

Việc cấp bách là có thể bỏ chạy.

Không may ta còn chưa chạy đến cửa liền bị Tông Thế Công từ phía sau bắt được chân.

Phác thông một tiếng — cùng mặt đất kiss một cái “Thâm tình”.

Hoàn hảo trên mặt đất phủ thảm lông, nếu không mặt ta cũng không kiên cường được như vậy. ( tiểu Thọ: ta van ngươi, tác giả muốn ta diễn sàng hí cũng không nên thiếu chút nữa nhượng ta hủy dung đi. Tông Thế Công cũng không có sở thích đặc biệt, lẽ nào thích cùng với khuôn mặt đầy tiên huyết diễn xuất tình cảm mãnh liệt a! )

————————

Chú thích:

(*) tùng bách: cây thông.

Chương 23

“Ta gần đây táo bón, vẫn là để hôm nào đi….” Ta giãy dụa nói, một bên phản kháng một bên động thủ mở “Đồng hồ đeo tay”.

Một cây đao trên đầu chữ sắc. Là Tông Thế Công ngươi làm cho ta phải đi a!

“Đồng hồ đeo tay” tích một tiếng khởi động. Trên màn huỳnh quang nhỏ mặt ngoài xuất hiện phụ đề: hoan nghênh sử dụng dụng cụ thời không chuyển di nhã hiệu “Hai nam nhân”. Sorry, sản phẩm năng lượng không đủ. Thỉnh phơi dưới ánh nắng chói chang ba tiếng đồng hồ bổ sung năng lượng. Cảm tạ sử dụng, ba giây sau tự động đóng.”

Ta trợn tròn mắt. Nhất thời đã quên hậu đình phòng vệ chiến còn đang tiếp tục.

Dây lưng bị vô tình kéo đi, khiến ba túi hương màu sắc tiên diễm ở trên, trong không trung vẽ ra một đường vòng cung xinh đẹp, vô tư rơi trên giường.

Đúng rồi, túi hương! Lão nói thời khắc nguy cấp lấy ra xem.

Hiện tại chính là thời khắc nguy cấp đi — trinh tiết sắp khó giữ được còn là bị cái kia áp. ( Long mỗ: lão mụ ngươi hiện tại hẳn là rất hài lòng đi…. )

Mặc dù cách giường chỉ có một cánh tay, thế nhưng bởi vì bị Tông Thế Công xé, một tay còn đang kéo cái quần không có đai lưng, bò tới mất khí lực rất lớn.

Nếu như lúc này có người vào nhất định nghĩ ta rất dâm đãng đi. Rõ ràng sắp bị cường bạo còn liều mạng bò lên trên giường.

Dã thú phía sau tập kích bán thân bất toại phía dưới đã bắt đầu đánh chủ ý nửa người trên. Một tay trượt vào trong y phục xoa lưng ta.

Ngón tay thon dài ấm áp xoa ở trên, có cảm giác ngưa ngứa. Hơn nữa hắn sờ rất có kỹ xảo. Chết tiệt cư nhiên còn rất thoải mái.

Thật vất vả đụng đến túi hương, ta một tay kéo lưng quần, một tay lấy một cái túi hương, dùng hàm răng xé sợi dây buộc.

Một tờ giấy rớt ra.

Ta vội vã mở ra.

“Tiểu Thọ:

Xét thấy ngươi dung mạo đẹp ( đương nhiên là di truyền mình ) và thân thể xinh xắn ( đương nhiên vẫn là di truyền mình ), mụ đoán rằng ngươi ở cổ đại nhất định sẽ bị ong bướm quấn lấy. Vạn nhất ngươi bị ép đi áp người hoặc là bị người khác áp, để bảo đảm an toàn cho ngươi, mụ để đồ phía dưới mặt đồng hồ thời không chuyển di. Nguy cấp thì dùng. Ghi nhớ kỹ, ghi nhớ kỹ.

Mẫu thượng”

Nga! Thực sự là từ trước đến nay không cảm thấy tình thương của mẹ lại quý giá như thế vĩ đại như thế!

Ta dùng hàm răng mở mặt đồng hồ — bên trong quả nhiên có một lớp plastic gì đó.

Đồ cứu mạng ở ngay trước mắt, ta cũng không cố cái khác hơn, để ra khoảng không kéo quần cũng vì tay nhẹ nhàng cầm lấy cái đông tây kia –

Cư nhiên là một cái áo mưa!

Đây gọi là thứ có thể cứu ta! Cái gọi là tình thương vĩ đại của mẹ sao!

Ta triệt để vô lực.

Tông Thế Công thừa dịp lỗ hổng nắm ngang kéo quần ta xuống. Cảm giác mát lạnh triệt để kéo tới.

“A –” ta kinh hô. Tư thế đưa lưng về phía hắn vừa vặn rất tiện nhượng cái lưỡi ướt át của hắn liếm thượng tiểu cúc hoa phía sau.

Phía sau có tiếng hít thở trầm thấp, còn có hơi thở ấm áp phả trên thí thí.

“Ta…. Môn…. Không bằng tắm rửa trước….. Bồi dưỡng bồi dưỡng cảm tình rồi từ từ sẽ đến…. Ân!”

Tông Thế Công hiển nhiên tuyệt không tiếp thu đề nghị của ta, trái lại dùng chỗ trống lấy tay kia xoa phía trước của ta, mang theo thô bạo lên xuống lộng hạ bộ đứng lên.

“A. . .” Khiến cho khoái cảm vô lực từ hạ phúc lan tràn lên.

Cái mông bị hắn chậm rãi giơ lên, cảm thấy có một cái gì đó nóng rực để ở động khẩu.

Thiên! Hiện tại sẽ không sáp vào luôn đi.

Tuy rằng hiện tại rất muốn phản công, muốn làm cũng làm cái kia áp nhân. Đáng tiếc một người là văn nhược thư sinh hiện đại, một người là cổ đại trấn quốc tướng quân, ai cường ai nhược vừa xem liền hiểu ngay.

Nếu là trốn cũng trốn không thoát, vậy bảo hiểm một chút đội áo mưa làm đi. Miễn cho mất thân còn nhiễm bệnh hoa liễu bệnh giang mai gì đó.

“A. . . Ân. . . .” Một bên bị khoái cảm dằn vặt một bên thì nỗ lực cho tiểu đệ đệ phía dưới mang mũ.

Đáng tiếc là ta đưa lưng về phía hắn, nhìn không thấy, chỉ có thể bằng xúc cảm lộn xộn.

“Ô!”

Tông Thế Công gầm nhẹ một tiếng, hình như bị xúc cảm ở tay ta kích thích lên rồi, nguyên lai tiểu đệ đệ còn đang ở giai đoạn thăm dò lập tức dũng mãnh tiến vào!

“A — đau quá — đi ra ngoài — Vương bát đản –” ta nhịn không được đau nhức kêu lên.

Vạn Niên Thọ, nam, 18 tuổi, với một câu “Vương bát đản” bắt đầu hành trình nam nam tính ái lần đầu tiên.

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. hongtru says:

    =)))))))))))))))))))))))))))

  2. mai says:

    Truoc gio xem dam my dong tay kim co, lan dau co 1 e thu sap bi xxoo ma con hi huc mang mu cho a cong. cuoi dau ruot. thong cam k dau vi comt bang dt ah.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: