Hoạt cái nhĩ ái ngã – Chương 5

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Cảnh báo : H nha ~

Chương 5: Lần thứ hai gặp mặt

『 Lạc Tùng, có tin tốt muốn nói cho cậu.』

A Minh nhất nhận được thông tri hứng thú gọi điện thoại cho Lạc Tùng, mới 10h sáng đã cả gan gọi y dậy, đối phương rời giường tức giận, âm trầm cảnh cáo: “Anh tốt nhất là không phải thúc dục nộp bản thảo!”

『 Đương nhiên không phải.』 A Minh đối với việc y có thể đúng hạn nộp bản thảo thực sự là không ôm hy vọng, hắn muốn nói là một chuyện khác,『 Cậu biết đạo diễn Lạc Diệc Hòa chứ?』

“ Biết, kia thì thế nào?” Lạc Tùng đầu còn không ngẩng lên, ghé vào chăn dụi mắt, “Chuyên làm những bộ phim tuy rằng xem không hiểu nhưng lại đoạt giải , dù sao tôi một bộ phim của ổng cũng chưa xem.”

『 Tôi cũng không biết rõ hắn lắm, là A Chuyết đề cử tác phẩm của cậu cho hắn, hắn đối [ Lạc Hướng ] rất hứng thú.』 A Minh đề cao âm lượng, lớn tiếng nói:『 Hắn muốn mua lại bản quyền rồi sửa lại, đem [ Lạc hướng ] chuyển thành điện ảnh.』

Đối với Lạc Tùng mà nói, đây quả thực là tin tốt, nói không chừng là cơ hội rất tốt để y bật lại  ── một bộ phim điện ảnh có thể cứu một người đang tụt dốc không phanh như y lần thứ hai có thể rực sáng trên con đường thênh thang, ví dụ như vậy thì cũng thường xem qua, bất qua…… Lâm Lạc Tùng nhớ tới [ Lạc hướng ] là tác phẩm bị Ronnie chê nhiều nhất, không khỏi có chút uể oải, hừ lạnh nói: “Ánh mắt của hắn bị làm sao?[ Lạc hướng ] tình tiết quá chán, chuyển thành điện ảnh thì ai xem?”

『 Này là do đạo diễn thôi, thích thì liền làm, xem không hiểu mới có thể đoạt giải thưởng !』 A Minh ôn tồn dỗ y,『 chờ đạo diễn Lạc từ Pháp trở về, chúng ta sẽ tìm thời gian để gặp hắn nói chuyện, đây là một cơ hội tốt, cậu cần phải bắt lấy, trăm ngàn đừng tùy hứng cáu kỉnh……』

“ Đã biết đã biết, tôi cũng không phải đứa trẻ lên ba.” Lâm Lạc Tùng không kiên nhẫn ngắt lời hắn, treo điện thoại rồi lăn ra giường, khóe môi tràn ra sung sướng, lập tức cảm thấy tinh thần gấp trăm lần.

Y rất muốn cho thối nữ nhân Ronnie kia biết, [ Lạc hướng ] bị nàng đánh giá thấp như vậy thế nhưng có đạo diễn nhìn trúng muốn chuyển thành phim, xem ra cuối cùng cũng có người có mắt thưởng thức, nghĩ vậy y thực sự muốn cười lớn.

Nhìn nhìn thời gian, Lâm Lạc Tùng quyết định rời giường, như con cá chép bắn mình lên, dùng thời gian ngắn nhất đánh răng rửa mặt gọi đồ ăn bên ngoài, sau đó ngâm nga tiếu khúc nhảy vào máy tính làm việc, tìm bản thảo đang vướng mắc, cảm giác ý văn tuôn trào, giống như chứng táo bón đột nhiên khai thông, y mang tâm tình khoái trá bắt tay vào công việc.

Về phần đối thủ một mất một còn của y là Tạ Tranh Ngôn, lúc này tâm tình không được khoái trá cho lắm, bởi vì việc hắn làm, rốt cục bị lộ.

“ Cậu hảo hảo giải thích cho tỷ tỷ chuyện này đi?” Tả Khởi Ngôn nghiêm túc đứng trước mặt hắn, đem laptop đặt ở trước mặt hắn, để cho hắn nhìn một bức thư đã được mở, “Diệp Tử nói hội mê sách có mời tỷ, nhưng mà tỷ không đi.”

Nàng còn vì chuyện này mà mất mát đã lâu, vốn nghĩ rằng mình không đủ tư cách để đi, không nghĩ tới là đệ đệ xấu tính này ở sau lưng phá rối!

Mắt thấy không thể gạt được đi, Tạ Tranh Ngôn cũng lười bịa chuyện gạt người, thoải mái vuốt cằm, thừa nhận nói: “Là em đã đọc nó, không muốn tỷ tham gia gặp mặt cái hội đấy.”

“ Vì sao!?” nàng cả người bạo phát,” Cậu có biết tỷ chờ cơ hội này bao lâu không!?”

“ Cơ hội gì?” Tạ Tranh Ngôn hỏi lại, “Hướng thần tượng hiến thân ư? Cái tên đem hội mê tiểu thuyết làm hậu cung dự bị kia có gì tốt mà mê đắm?”

“ Cậu làm sao có thể nói như vậy?” Tạ Khởi Ngôn không thể tin được đệ đệ không có lý do lại đi công kích một người,” Lạc Tùng tính cách thực dịu ngoan , mới không giống cậu nghĩ xấu xa như vậy!”

Tạ Tranh Ngôn cười nhạo một tiếng, nói; “Thân ái tỷ tỷ, sự thật chính là, y chỉ biết dùng cái chân thứ ba để suy nghĩ.”

Tạ Khởi Ngôn trừng mắt nhìn hắn hồi lâu, lắc đầu nói: “Tỷ không tin, A Tranh, cậu không phải là ghen tị y được nhiều người để ý?”

Tạ Tranh Ngôn cười đến đau bụng, cầm lấy di động tìm số cùa Phong ca, hắn trịnh trọng nói cho tỷ tỷ: “Nói  nhiều cũng vô dụng, em sẽ chứng minh cho tỷ xem.”

Trước hẹn với Phong ca, sau đó dùng ID Ronnie2.0 gửi một lá thư cho Lạc Tùng, nói rằng mình vì hành động đó mà hối lỗi, dùng thái độ vô cùng chân thành khẩn cầu đối phương tha thứ, còn muốn trực tiếp gặp mặt nói lời xin lỗi.

Kẻ thù không đội trời chung giờ lại cúi đầu nhận lỗi, khiến Lạc Tung càng tin tưởng vận khí của y thay đổi, y hồi tưởng đến Ronnie xinh đẹp với dáng người nóng bỏng, trong lòng tựa như bị mèo cào, nhất thời quên đi vết sẹo cũ, sảng khoái đáp ứng gặp mặt đối phương.

“ Tỷ phải cam đoan chỉ đứng ngoài không được tham dự.” xuống xe, Tạ Tranh Ngôn không chỉ một lần nhắc nhở tỷ tỷ, mà Tạ Khởi Ngôn dọc theo đường đi cũng khiếp sợ mà hồi thần, nàng xem đệ đệ hóa trang thành một nữ nhân khiêu gợi cuồng dã, ngơ ngác gật đầu, Tạ Tranh Ngôn nhún nhún vai, dù sao đây là hắn cuối cùng hắn làm loại chuyện buồn cười này, hết thảy đều là vì để cho Tạ Khởi Ngôn hết hi vọng thôi. D_A

“ Xong việc tỷ đi taxi về, em còn phải đem trả đồ cho Phong ca.” Tạ Tranh Ngôn đem xe để ở bên đường, xác định không có người thấy bọn họ đi cũng nhau, Tạ Khởi Ngôn dùng ánh mắt phức tạp nhìn hắn, mở cửa xuống xe.

Nhìn theo thân ảnh của nàng vào quán cà phê, Tạ Tranh Ngôn nhìn nhìn đồng hồ, còn 10 phút mới đến thời gian hẹn, hắn chậm rãi rút chìa khóa xe, xác định mình giả dạng không chê vào đâu được sau, đem lọn tóc xoăn hất ra đằng sau, cầm ví da bước vào địa điểm hẹn.

Đi vào liền nhìn đến vị trí tỷ tỷ , Tạ Tranh Ngôn lựa chọn chỗ liền với nàng, vừa vặn cách một bức tường hoa mỏng, thực vật đủ sức che chắn, đủ để cho nàng xem màn diễn kia, sau đó hoàn toàn tiêu tan hy vọng.

Đợi một lát, Lâm Lạc Tùng cũng đến, y cau mày ngồi đối diện Tạ Tranh Ngôn, từ lỗ mũi hừ ra một câu:” Cô là đến xin lỗi ?”

“ Đúng vậy.” hắn rũ mắt xuống, lông mi dày dài đủ che đi ý giễu cợt, rặn ra giọng nói mềm nhuyễn: “Là tôi rất không hiểu chuyện, hoàn toàn không bận tâm  đến tâm tình người khác, hy vọng cậu có thể tha thứ.”

Động tác chân thành xám hối này tác động đến Lạc Tùng, bất quá đối phương cũng không dễ dàng để hắn chủ quan, Lạc Tùng dõi theo bộ ngực đầy đặn của hắn, không kiên nhẫn gõ gõ mặt bàn, trách mắng: “Cô nghĩ rằng tôi sẽ dễ dàng tha thứ cho cô như vậy? Cô có biết lần trước hại tôi rất mất mặt không !?”

Mẹ nó, đừng tưởng nói một câu mà xong, lúc bạn bè y phá cửa mà vào thì phát hiện Lâm Lạc Tùng vạn người mê thế nhưng bị trói hai tay, nửa thân dưới trống trơn ngồi trên sô pha, một đám người cười đến thủng cả nóc nhà, nếu không phải y lấy tính mạng bức họ, vài tên hỗn trướng còn muốn chụp ảnh lưu lại!

Đây là sỉ nhục lớn nhất đời y, tất cả đều do thối kỹ nữ kia làm hại!

“ Thực xin lỗi, thực xin lỗi.” Tạ Tranh Ngôn thanh âm càng nhuyễn, lời nói tràn đầy đáng thương, “Nếu có thể khiến cậu nguôi giận, tôi làm cái gì đều có thể.”

Nếu để ý sẽ thấy thái độ của Ronnie rất trái ngược, nhưng một câu “ làm cái gì đều có thể “ liền giống như pháo pháo đánh tan phòng ngự của y, Lâm Lạc Tùng nhắc nhở mình “ người đàn bà này không phải kẻ dễ bắt nạt “ đồng thời “ hảo mong cũng nàng hợp thể “ hai ý niệm trong đầu áp đảo hết thảy, y cân nhắc cuối cùng quyết định đánh liều một lần ── dù sao nếu lại bị chỉnh thì y cũng sẽ không có tổn thất nhiều lắm.

Lâm Lạc Tùng nở nụ cười, không có hảo ý nhìn chằm chằm “ nàng “, gằn từng tiếng nói: “Theo tôi chơi đùa một lần, tôi liền tha thứ cô.”

Tạ Tranh Ngôn khóe miệng run rẩy, trên mặt vất vả duy trì tươi cười, nhíu mày hỏi y: “Như vậy không tốt lắm đâu, vạn nhất người hâm mộ biết tôi nhúng chàm thần tưởng của họ, tôi cũng không nghĩ trở thành kẻ thù của họ.”

“ Tôi với ai ở trên giường cũng không đến lượt các nàng quản.” Lâm Lạc Tùng trở mình xem thường, dùng dung mạo đoan chính nói ra những lời hạ lưu: “Nếu không phải vì cô là nữ nhân, tôi đã sớm gọi người đánh cho răng rơi đầy đất, chẳng phải cô nói làm gì cũng có thể sao? Theo giúp tôi chơi đùa một chút cũng không chết được, huống chi cô cũng chẳng phải xử nữ? Giả vờ cái gì tam trinh cửu liệt!”

“ Cậu xác định?” Tạ Tranh Ngôn nhìn khuôn mặt y dào dạt đắc ý, trong mắt đối phương tràn đầy ngạo mạn kiêu căng đã khơi dậy ngọn lửa trong hắn, trong đầu đã tưởng tượng ra bộ dáng y nước mắt lưng tròng bị mình chỉnh lần thứ hai.

“ Ít nói nhảm, đi khai phòng đi.” Lâm Lạc Tùng đem tiền để lên mặt bàn, kéo hắn đứng dậy hướng ra ngoài, Tạ Tranh Ngôn chỉ vội vàng nhìn về phía tỷ tỷ, phát hiện nàng quả nhiên khiếp sợ đến không nói lên lời, hắn ở sau lưng Lâm Lạc Tùng nháy mắt với tỷ tỷ, sau đó đi theo cái tên sắp tự chui đầu vào rọ kia đi đến một khách sạn tình yêu.

Check in xong một phần một giây cũng không trì hoãn, cầm thẻ phòng vội vã vào thang máy, giống như sợ hắn sẽ nửa đường chạy mất, Lâm Lạc Tùng vẫn gắt gao giữ cổ tay hắn, hơn nữa háo sắc nên hoàn toàn không chú ý tới trong ánh mắt Tạ Tranh Ngôn lưu chuyển quang mang đầy nguy hiểm.

“ Cậu đi tắm rửa trước, tôi cam đoan sẽ không chạy.” Tạ Tranh Ngôn hất mái tóc dài, mềm mại ngồi ở trên giường, Lâm Lạc Tùng cao thấp nhìn hắn vài lần, cảnh cáo nói: “ Không cần tìm cách đùa giỡn tôi, xú nữ nhân.”

Tạ Tranh Ngôn thật sự bị y làm cho bật cười, Lâm Lạc Tùng giống một tiểu động vật xù lông, tuy rằng tính cách không thể cứu được, nhưng lại có một loại quyến rũ mê người, hắn nghiêng đầu, ý vị thâm trường nói: “Cậu mạnh như vậy, tôi có thể bỏ đi đâu?”

Lâm Lạc Tùng đi vào phòng tắm, để phòng hắn chạy trốn nên cửa cũng không đóng.

Tạ Tranh Ngôn mở tay chân nằm ở trên giường, đối với trần nhà ha ha cười.

Thiên đường có đường thì không đi, địa ngục không lối lại cứ đâm đầu vào, lát nữa cũng không nên hối hận đã đem đá đặt vào chân mình a!

Hắn cũng không có ý niệm thay trời hành đạo ngu xuẩn trong đầu, chính là muốn cho tỷ tỷ tỉnh táo lại không nên cuồng nhiệt mê luyến cái tên này, mục đích đạt được thì có thể lui thân, về phần Lạc Tùng cùng khác fan khác hỗ ngược tự ngược cũng không phải chuyện của hắn, nhưng là ngắn ngủi ở chung làm cho hắn phát giác đùa kia tiểu tử rất thích, hơn nữa khi thấy ánh mắt trong suốt vô tội của y nhìn mình, Tạ Tranh Ngôn sẽ cảm thấy trong lòng sinh ra một cỗ sóng nhiệt, hơn nữa còn tụ tập xuống hạ thân.

Hắn sớm không còn là xử nam, bất quá cũng không nếm thử qua nam nhân, Lâm Lạc Tùng là nam nhân đầu tiên khiến hắn thấy hứng thú, bất quá loại này hứng thú không có cường liệt muốn nắm giữ lấy y, hắn chỉ là đặc biệt muốn dọa y thôi.

Dọa y là có thể đi rồi, Tạ Tranh Ngôn là nghĩ như vậy, hưởng thụ bộ dạng thất thố của đối phương là lạc thú lớn của hắn, hơn nữa không hề cảm thấy tội lỗi.

Tiếng nước đình chỉ, Lâm Lạc Tùng khoác áo choàng tắm đi ra, một bên lau tóc một bên tà mắt nhìn hắn, tức giận nói: “ Tới phiên cô.”

Tạ Tranh Ngôn đứng dậy giãn  gân cốt một chút, đi vào phòng tắm, bình tĩnh khóa cửa.

Gỡ tóc giả, tẩy trang, đem ngực giả mông giả tháo ra, rửa xong, hắn biểu tình nghiêm túc đứng ở gương trước mặt, nhìn thân thể thon dài rắn chắc của mình, vừa lòng cười, vì tăng cường hiệu quả, Tạ Tranh Ngôn chỉ tại bên hông quấn một cái khăn mặt, liền nghênh ngang đi ra ngoài.

Không ngoài sở liệu, Lâm Lạc Tùng bị dọa choáng váng.

Đi vào một yêu diễm nóng bỏng mỹ nữ, đi ra một rắn chắc cường tráng lỏa nam! Này tương phản lớn như vậy khiến y thất kinh, nhảy dựng lên hướng cửa phòng tắm.

Tạ Tranh Ngôn nghĩ y muốn chạy, kết quả người này chính là từ cửa phòng tắm thăm dò, lẩm bẩm: “Mẹ nó…… Đây là đang làm cái quỷ gì?”

Xác định cô em kia không trốn trong phòng tắm, Lâm Lạc Tùng nhu nhu ánh mắt, hướng Tạ Tranh Ngôn xoay người lại, từ trong cổ họng phun ra một câu, “Anh là Ronnie?”

“ Đúng vậy.” Tạ Tranh Ngôn thản nhiên thừa nhận, lần đầu ở trước mặt y không phải giả vờ thấp giọng, khôi phục thành âm trầm thấp hùng hậu của nam nhân, “Ngu xuẩn chỉ biết dùng nửa thân dưới, cậu lại bị tôi đùa giỡn .”

“ Anh giả dạng làm nữ nhân……” Lâm Lạc Tùng đại não bắt đầu chuyển động, khó tin trừng mắt nhìn hỗn trướng trước mặt, gầm nhẹ nói :”Anh con mẹ nó ghê tởm, không thấy ghê tởm sao !?”

“ Cũng vậy.” Tạ Tranh Ngôn khoanh tay, dùng ánh mắt mèo vờn chuột, trêu đùa: “Bây giờ còn muốn chơi đùa không ?”

“ Chơi em gái anh a? Không biết xấu hổ!” Lâm Lạc Tùng hùng hùng hổ hổ đi ra ngoài, tay vừa đặt lên cửa lại nhớ hắn chỉ khoác mỗi áo choàng tắm, y thối mặt quay trở lại, đặt mông ngồi vào trên giường, dùng ngữ khí rống giận để che giấu tâm tư: “Bổn đại gia muốn thay quần áo,  anh trước cút đi!”

Gặp quỷ! Tên lừa đảo không biết xấu hổ lại đẹp trai khiến tim y đập mạnh! Một thiên hạ đầy hoa lớn hoa nhỏ như Lâm Lạc Tùng lại lần đầu tiên nhìn đăm đăm một nam nhân.

Sớm biết rằng hắn có một đôi câu hồn mắt, khi nghĩ đến Ronnie nữ nhân với đôi mắt sâu thẳm lại khiến y thấy khó thở, không nghĩ tới thằng nhãi này dỡ xuống một thân ngụy trang lại anh tuấn khiến người ta nín thở.

Này rất không thích hợp ! Y rốt cuộc cấm dục lâu lắm mới dẫn đến tình trạng bụng đói ăn quàng “ cùng với Ronnie hợp thể “ kiếm chế chấp niệm? Cho dù y từng vì “ nàng “ động tâm,” nàng “ cũng là nam nhân, vẫn là kẻ lừa đảo! Hỗn đản!

Lâm Lạc Tùng cơn tức lại ập đến, áp chế trong lồng ngực cuồn cuộn tăng vọt, kêu lên: “Lê mề cái gì? Còn không mau cút đi!”

Chẳng lẽ ý tứ của y là để mình chỉ quấn một cái khăn mặt biến mất khỏi tầm mắt y? Tạ Tranh Ngôn bị kẻ không phân phải trái này làm buồn cười, nhìn y một chút.

Dưới cái nhìn chằm chằm của đối phương, hắn không nhanh không chậm hướng Lâm Lạc Tùng, thân thể ngả về phía trước, ngả ngớn nâng cằm y, cười nói:” Tôi là người giữ trữ tín, đáp ứng rồi nhất định sẽ làm được.”

Giống động vật ngủ đông bị máy ủi tuyết phá hoại hang ở, Lâm Lạc Tùng thân thể cứng ngắc, trong mắt nhanh chóng bịt kín một tầng sương mù, vừa kinh vừa sợ nhìn hắn, môi nhỏ run run, bộ dáng lại có vài phần điềm đạm đáng yêu, Tạ Tranh Ngôn trong lòng vừa động, nhất thời đã quên động cơ ban đầu, thế nhưng ma xui quỷ khiến hôn lên.

Bờ môi của y lạnh nhuận mềm mại, giống bánh ngọt ngon mịn, dụ dỗ người tham lam cuốn lấy, Tạ Tranh Ngôn càng nghiêng người, đem nụ hôn chuồn chuồn lướt nước thành ý do vị tận.

“ há miệng……” hắn dùng thanh âm trầm thấp khàn khàn dụ dỗ nói, mê hoặc Lâm Lạc Tùng, người kia ngửa mặt, đôi môi khẽ mở, hàm trụ lưỡi hắn tiến vào, nhu thuận phục tùng phản ứng làm cho Tạ Tranh Ngôn vừa lòng lẩm bẩm một tiếng, ngón tay xuyên qua mái tóc đen của y, ôn nhu ngọt ngào hôn môi thoáng chốc trở nên cuồng dã lửa nóng, hắn như là muốn đem toàn bộ y nuốt vào, vội vàng khóa chặt, dây dưa, cường thế , không ngừng chiếm lấy hô hấp của y.

Y lần đầu tiên hôn môi mà mất đi quyền chủ động, cũng là lần đầu hôn môi cảm thấy đau đớn, không chỉ có là bị mút vào cắn cắn lời lẽ làm cho y cảm giác được lửa nóng tê dại sưng đau, liền ngay cả trong cơ thể cũng dâng lên một cỗ đau đớn khó hiểu, ở trong bụng có dòng nhiệt huyết khởi động, hướng tứ chi mà lan tràn.

“ ngô……” không hô hấp được, y có một loại suy nghĩ sẽ bị nam nhân này ăn sạch, thân thể càng ngày càng nóng, làm cho Lâm Lạc Tùng sinh ra cảm giác sợ hãi chưa bao giờ có, y né tránh, lung tung đá đối phương.

Này một cước đá vào đùi Tạ Tranh Ngôn, y trượt chân, cả người nhào vào người hắn, Lâm Lạc Tùng đau hô một tiếng, yếu đuối giãy khỏi áp bức của đối phương, run rẩy ngồi trên giường.

Một bàn tay đè thắt lưng y, lòng bàn tay nhiệt độ giống mang theo dòng điện làm cho y cảm giác được một trận run run, Lâm Lạc Tùng cúi đầu nhìn thấy, phát hiện dây áo tắm vì giãy giụa mà tuột mất,  y đại môn mở rộng, mà đối phương ở chỗ khăn mặt vây quanh đã dựng lều trại.

“ Biến thái…… Cút!” Y hai gò má thuần hồng, không dám nhìn thẳng mắt đối phương, cả người vô lực ngồi phịch ở trên giường, nguyên bản hẳn là khí thế mười phần rống giận lại  vì hơi thở mong manh mà rên rỉ, lời nói là lập trường kiên định cự tuyệt, chẳng thà nói là dục nghênh còn cự.

Tạ Tranh Ngôn nhìn y làm cho y sợ hãi, bản năng muốn chạy trốn, lại kìm lòng không đậu bị ánh mắt hắn châm lên dục hỏa, bản năng tìm hoan khiến y sinh ra một cái ý niệm nguy hiểm trong đầu: Cho dù buông tha cho lý trí, cùng nam nhân như vậy nếm thử một chút cái loại khoái cảm cấm kỵ cũng không phải không thể……

Lâm Lạc Tùng nâng tay che mắt, tưởng tượng giống như đà điểu đem giấu mình đi, càng thêm xác định này nam nhân nhất định là từ nhỏ khắc y, nếu không vì sao nhất bị hắn nhìn chòng chọc, bản thân liền không có khí lực phản kháng, đem mặt mũi giấu đi đâu?

Không, không thể thỏa hiệp như vậy! Lâm Lạc Tùng mở to hai mắt, tiểu động vật bị dồn đến góc tường phản kháng, y mân môi, tính nhảy ngay xuống giường chạy thoát, cho dù bị toàn bộ khách sạn phục vụ sinh vây xem trần truồng y cũng chấp nhận, mất mặt xấu hổ cái gì đều so ra kém, bảo hộ trinh tiết cái mông mới trọng yếu!

Y vừa động, Tạ Tranh Ngôn hay dùng một tư thế hổ đói nhào tới, hai người vặn vẹo một chỗ, bởi vì quán tính ở trên giường quay cuồng vài vòng, rốt cục làm chút vải che thân còn lại cũng rơi mất, hai cái lỏa nam nhân đầu tiên là mắt to trừng đôi mắt nhỏ, lập tức vì dục vọng lại hôn nhau triền miên.

Thân thể kề sát cùng một chỗ, tứ chi giao triền, Tạ Tranh Ngôn hai tay không kiêng nể gì di chuyển trên người y, thô lỗ mà ôn nhu, mơn trớn vai lưng y, vuốt ve cặp mông căng tròn của y, động tác tình sắc đến cực điểm, ngón tay tham nhập ở hai mông, không chút để ý đảo qua hậu đình.

Vài phần cảnh giác còn sót lại khiến Lâm Lạc Tùng dựng thẳng  lông tơ sau gáy, dùng sức đẩy hắn, nói giọng khàn khàn:” Không được…… Đừng……”

Tạ Tranh Ngôn đem sức nặng toàn thân đặt trên người y, vừa lòng nhìn y ý loạn tình mê lại liều mình bảo trì lý trí rối rắm, thân thủ lấy áo tắm, vài cái đem hai tay Lâm Lạc Tùng cột vào đầu giường, sau đó một tay xoa khuôn mặt nóng bỏng, trêu đùa: “Loại này thời điểm tôi không tiếp thụ cự tuyệt, cậu phải nói 『 Nam tước đại nhân, bệnh của tôi, chỉ có ngài có thể trị khỏi, thân thể của tôi đã bị ngài thức tỉnh, dùng hùng tráng dương cụ cướp của ngài đi trinh tiết của tôi, chinh phục tôi đi, chủ nhân !』”

Lâm Lạc Tùng cả người cứng đờ, rất muốn chết ── đây là lời nói của Ronnie với Lio trong tiểu thuyết tình dục!

“ Anh…… Anh rốt cuộc có bao nhiêu hận tôi a?” y vô lực thấp suyễn, này tử nam nhân không chỉ có miệng độc ác, vẫn là tâm trả thù siêu cường biến thái!

“ Như cậu hận tôi thôi.”

Tạ Tranh Ngôn khẽ cắn  vành tai y, kích khởi từng đợt sung sướng, Lâm Lạc Tùng bất lực thừa nhận âu yếm, răng nanh run lên, thốt lên lời cầu xin:” Nếu…… Tôi nói…… Không hận anh…… Anh có thể hay không đình chỉ……”

Đầu lưỡi tham nhập lỗ tai y, một trận kích động mãnh liệt khiến y muốn thét lên, khố hạ sớm đứng thẳng, cùng tiểu huyng đệ của đối phương rất có tinh thần chen chúc tại một chỗ.

“ Tôi sẽ nói 『 Ta muốn nghiền nát tôn nghiêm của ngươi, cho ngươi ở ta dưới thân muốn dục tiên dục tử, cho ngươi thân thể không có ta liền sống không nổi.』” Tạ Tranh Ngôn thuần thục nói ra lời của nam tước đại nhân, hơi thở ẩm ướt nóng bỏng làm cho Lâm Lạc Tùng giống bị rút đi gân cốt cả người xụi lơ, tùy ý đối phương chân đụng đến khố hạ, bướng bỉnh ngăn chặn hắn tách hai chân y ra.

Lý trí không muốn, thân thể lại chẳng biết xấu hổ cong lên dán sát vào đối phương, giống khát cầu chủ nhân yêu thương sủng vật  vô ý thức cọ đến cọ đi, liều lĩnh nghĩ giải tỏa cảm giác thiêu đốt đến tận óc.

Lâm Lạc Tùng trong mắt rưng rưng, đôi môi sưng đỏ phát ra tiếng rên rỉ, làm cho hắn dục hỏa càng tăng, Tạ Tranh Ngôn chịu đựng ham muốn chà đạp y, đưa tay tham nhập trong miệng y, đợi ẩm ướt liền chuyển dời đến mông y, hướng động khẩu nhắm chặt kia mà chen vào.

“ ô……”

Lâm Lạc Tùng nhăn mày, thứ kì dị chen vào cơ thể khiến y không thoải mái, làm cho y theo bản năng kẹp chặt hai mông, lắc mông giãy dụa đứng lên, Tạ Tranh Ngôn ngón tay bị kẹp chặt, hắn dùng tay kia thì vỗ nhẹ mông, thấp giọng trách mắng: “Thả lỏng, cậu hút nhanh như vậy tôi như thế nào đi vào?”

Trừ bỏ thuốc hạ sốt, còn chưa từng có ngoại vật như vậy xâm nhập vào cúc hoa của y, không nói đến ngón tay nam nhân !

Lâm Lạc Tùng xấu hổ và giận dữ muốn chết, thanh âm mang theo nức nở:” Đi ra ngoài…… Đau……”

Mềm mại tràng vách đối với ngón tay thô cứng của hắn phi thường mẫn cảm, nhìn hắn khố hạ dâng trào dục vọng, Lâm Lạc Tùng càng sợ hãi, như to như vậy cắm vào, thân thể của mình nhất định sẽ hỏng mất!

Tạ Tranh Ngôn cau mày, dám nhìn chằm chằm của hắn, lấy hành động thực tế chắc chắn hắn sẽ không dừng lại, mà này vô sỉ tên còn ở bên tai y dỗ dành:” Lúc đầu sẽ hơi đau, cậu ngoan ngoãn phối hợp sẽ không chịu khổ.”

Y đến tột cùng là tạo cái nghiệt gì mới có thể gặp phải nam nhân đáng sợ này? Lâm Lạc Tùng tuyệt vọng khóc một tiếng, liên tục làm vài cái hít sâu, cố gắng làm cho cứng ngắc thân thể trầm tĩnh lại.

“ Thật là đứa trẻ ngoan.” Tạ Tranh Ngôn cho y một cái hôn môi tán thưởng, lại bỏ thêm một ngón tay, lẩm bẩm:” Còn giống như là không đủ ẩm ướt……”

Lâm Lạc Tùng đề phòng trừng mắt hắn, khẽ nói:” Anh đừng nghĩ bắt tôi liếm tay anh.”

Tạ Tranh Ngôn cười nhẹ ra tiếng, rút ngón tay, đặt dụng vọng trướng đến đau vào.

Lâm Lạc Tùng lại lộ ra biểu tình chực khóc, cuồng loạn lắc đầu, môi cắn trắng bệch, giống sắp bị áp đi tử hình, sợ hãi toàn thân phát run, Tạ Tranh Ngôn đem hắn hai chân nâng lên đến vòng đến trên lưng, đem phần thân nóng rực chậm rãi đỉnh vào.

“ a…… Đau quá……” Lâm Lạc Tùng giọng mũi quá nặng, trong hốc mắt có nước mắt ở đảo quanh, nhưng hai tay bị khóa chặt, y từng ngụm từng ngụm thở phì phò, cầu xin nói:” Tôi không được…… Sẽ phá hư mất ……”

Y thật chặt, làm cho Tạ Tranh Ngôn cũng thật không dễ chịu, tuy rằng biết làm như thế nào nhưng là đối nam nhân hắn dù sao không có kinh nghiệm thực chiến, xem ra Lâm Lạc Tùng ở phương diện này cũng mù tịt, hai cái người mới đụng tới cùng nhau chính là một hồi tai nạn, hắn bị kẹt tiến thoái lưỡng nan, mồ hôi cũng nhỏ xuống.

Một giọt mồ hôi dừng ở trên môi Lâm Lạc Tùng, khẩn trương đến làm tiểu thuyết gia bản năng dùng lưỡi liếm đi, động tác vô tình lại khiến Tạ Tranh Ngôn xúc động, hắn khẽ cắn môi, nâng thắt lưng Lâm Lạc Tùng

, mạnh mẽ cắm vào.

“ a!” Người phía dưới kêu thảm thiết một tiếng, thân thể thống khổ co rút, Tạ Tranh Ngôn cúi đầu nhìn nơi tiếp xúc, an ủi nói:” Đừng sợ, không có đổ máu.”

“ đi…… anh…… Mẹ…… ……” đầu của y bị mồ hôi lạnh ẩm ướt, hỗn độn phân tán trên gối, sắc mặt tái nhợt, Tạ Tranh Ngôn không dám tiếp tục động, chịu đựng dục hỏa khẽ vuốt thắt lưng y, ý đồ làm cho y  thả lỏng một ít.

Mát xa luôn hữu hiệu, huống chi hai tay của hắn mang theo ma pháp làm cho người ta dục hỏa đốt người, rất nhanh, Lâm Lạc Tùng liền thích ứng xâm nhập của hắn, phần eo lại lần nữa hư nhuyễn xuống, hai má ửng hồng, đôi mắt lộ vẻ liêu nhân xuân sắc.

Loại cảm giác này rất kỳ quái, nơi nhỏ hẹp như vậy thế nhưng có thể hoàn toàn nuốt vào dương vật đối phương, hơn nữa bị nó sinh long hoạt hổ, hậu huyệt cũng không lại kháng cự xâm nhập, ngược lại bị đối phương châm trong cơ thể ngọn lửa cơ khát dâm loạn, theo cái kia địa phương kia đi lên, thiêu đốt toàn thân, làm cho y mỗi một tấc da thịt đều sinh ra khát vọng càng nhiều nhu cầu.

“ ân……” y nhắm mắt lại, thanh âm  mềm mại ngọt ngào dật ra chóp mũi, cố gắng làm cho chính mình không cần chìm đắm trong mê hồn trận dục vọng của đối phương, thời điểm y khôi phục lý trí, Tạ Tranh Ngôn bắt đầu động .

Hắn sợ làm bị thương y, chỉ trì hoãn trừu động, huyệt khẩu ướt át đã nhanh muốn sáp, gian nan phun ra nuốt vào dục vọng của hắn, Lâm Lạc Tùng nhỏ giọng rên rỉ, bị trừu sáp phát sinh ra rất nhiều khoái cảm.

Đau đớn cũng không rõ ràng, nhanh chóng lấn chiếm khiến y rơi vào kích tình, giống như máu toàn thân dồn về khố hạ, theo nam nhân ra vào, mật huyệt mẫn cảm thường xuyên bị đè ép cọ xát, làm cho lý trí hoàn toàn bay lên chín từng mây, dưới va chạm của đối phương phóng đãng ngâm lên.

“ a a…… Nóng quá…… đừng đi……” Lâm Lạc Tùng vặn vẹo thắt lưng đón lấy xâm chiếm, hai chân lại gắt gao quấn quít lấy thắt lưng hắn, hậu huyệt ướt sũng cắn chặt phân thân hắn, chảy xuống một mảnh thủy, dưới trừ động của Tạ Tranh Ngôn phát ra thanh âm dâm mĩ.

Y đã muốn bắt đầu tận tình hưởng thụ cá nước thân mật, Tạ Tranh Ngôn cũng không nhẫn nại nữa, cúi đầu cắn hôn bờ môi của y,  thân thể rắn chắc áp chen chúc tại giường thượng, nửa thân dưới mãnh liệt luật động, khiến Lâm Lạc Tùng càng thêm cuồng loạn rên rỉ.

“ Ánh mắt của anh đẹp quá……” giữa những tiếng ngâm nga nhỏ Lâm Lạc Tùng khó khăn phun ra một câu đầy đủ, thân thể xinh đẹp ở dưới thân hắn mở rộng, Tạ Tranh Ngôn thân thủ tháo tay y ra, hai tay tự do quàng lên cổ hắn, Lâm Lạc Tùng run run nâng môi lên, ở bên môi hắn thấp giọng :”Ronnie……”

Ánh mắt hắn muốn tan ra, thân thể giống như chạm phải điện run run, tay chân quấn quít lấy hắn, hậu huyệt co rút lại, dưới va chạm của hắn mà phát ra tiếng rên rỉ, lập tức đem một mảnh chất lỏng trắng bắn ở bụng và ngực hắn.

Cao trào qua đi, Lâm Lạc Tùng giống đã chết ngồi phịch ở trên giường, trước mắt như có rất nhiều sao, trong ngực gấp gáp phập phồng , Tạ Tranh Ngôn thỏa mãn rút ra, chống nửa người trên, hỏi:” Cậu có khỏe không?”

Lâm Lạc Tùng chậm rãi nâng tay che mặt, cả người cuộn lại, bả vai run rẩy, trong không khí tràn đầy xuân sắc dạt dào dâm mĩ bắt đầu nhỏ giọng nức nở.

“ Cậu làm sao vậy?” Không phải là thích đến khóc đi chứ? Tạ Tranh Ngôn cúi đầu nghĩ hôn y, lại bị từ chối, Lâm Lạc Tùng đem bản thân cuộn lại như con tôm, đầu còn chui xuống dưới gối, thanh âm mang theo tan nát cõi lòng đến cực điểm nghẹn ngào:” Tôi nghĩ muốn chết……”

Y cảm thấy y xong đời, thế nhưng ở dưới thân nam nhân hận thấu xương đạt cao trào, hơn nữa còn cảm thấy phi thường khoái cảm, cúc hoa bị cường bạo thế nhưng y lại thấy khoái hoạt! Lâm Lạc Tùng tuyệt vọng chảy nước mắt, giống từ đám mây ngã xuống vực sâu, bắt đầu đối với bản thân hoài nghi nghiêm trọng.

“ Bảo bối, đừng như vậy.” Tạ Tranh Ngôn chịu đựng cười, đem tay vói xuống gối, đụng đến nước mắt của y, ôn nhu xoa đầu y, nghe được tiếng khóc dần dần thấp, hắn không có hảo ý trọc trọc đùi Lâm Lạc Tùng, còn nói:” Làm một cái thương lượng, chờ tôi đem hỏa tiết ra rồi mới chết, có thể chứ?”

Lâm Lạc Tùng bật lên, đá đấm, một quả đấm tiến tới, mắng:” Anh con mẹ nó  là người sao!?”

Tạ Tranh Ngôn đem y đào ra từ chăn bông, tà cười ngăn chặn tay chân y, nói:” Tôi là sói, chuyên bắt Tiểu Sóc cậu.”

“ Anh!” Lâm Lạc Tùng trên mặt còn mang theo nước mắt, trừng đôi mắt bốc hỏa, một ngụm hướng cổ hắn cắn.

Để cho y cắn thành hai dấu răng, kết cục là bị Tạ Tranh Ngôn trả lại gấp bội, ở sau gáy y biến thành một mảnh dâu tây, cuối cùng lấy một cái hôn bá đạo nồng nhiệt khiến cả người y nhũn ra, lại lần nữa mở thân thể nghênh đón xâm lược.

Mồ hôi giao hòa cùng một chỗ, không biết khi nào bọn họ mười ngón tay đan vào nhau, cơ hồ dùng hết khí lực tác nhu lẫn nhau, hận không thể ở trong ân ái mà hòa vào máu thịt, giống như làm xong trận này có thể yêu nhau đến tận thế, cho nên muốn trong thời gian ngắn nhất thiêu đốt lẫn nhau, hai người ôm nhau quấn quít lấy giống như ngã vào hỏa diễm, tùy ý cho lửa thiêu, đem linh hồn và thân thể đều đốt thành tro tàn, đến cuối cùng ngay cả này tro tàn cũng phân tán thành một, phân không ra lẫn nhau.

Thời điểm hắn bắn vào cơ thế y, Lâm Lạc Tùng lại một lần nữa cao trào, hai người ôm cùng nhau thở dốc, trong dư vị kích tình mệt mỏi nằm trên giường.

Lâm Lạc Tùng thật vất vả hít thở, buồn bực vuốt trên người hắn, nói:” Anh thế nhưng không mang mũ, vạn nhất có bệnh lây qua đường sinh dục chẳng phải là muốn liên lụy tôi !”

“ Lần sau chú ý, hơn nữa tôi thực khỏe mạnh.” Tạ Tranh Ngôn kéo hắn đứng dậy, Lâm Lạc Tùng căn bản đứng cũng đứng không nổi, ai ai kêu nằm trên giường, nhu nhu thắt lưng oán giận:”Thắt lưng muốn chặt đứt, anh căn bản không bằng cầm thú!”

Đó là bởi vì lạc thú khi dễ y cao hơn hết thảy, Tạ Tranh Ngôn không đem những lời này nói ra, trực tiếp ôm y đi tắm rửa.

Ở trong làn nước ấm, Lâm Lạc Tùng mí mắt bắt đầu đánh nhau, mềm nhũn tựa vào vai Tạ Tranh Ngôn, trong cơn buồn ngủ cố giữ một chút thanh tỉnh, nghiêm chỉnh cảnh cáo hắn:” Chuyện này coi như một cái ngoài ý muốn, về sau tôi không nghĩ gặp lại anh.” Bị hắn chỉnh đã đủ chết, y cũng chán ghét cùng quỷ dây dưa.

“ Cậu hy vọng Ronnie trên diễn đàn cũng biến mất?”

Tạ Tranh Ngôn đem sửa tắm đổ lên người y, lấy tay chỉ nhẹ nhàng lướt qua từng đường cong trên cơ thể y, Lâm Lạc Tùng cau mày nghĩ nghĩ, tuy rằng mất đi một đối thủ như vậy có vẻ hơi tiếc, bất quá cần phải diệt cỏ tận gốc, y gật gật đầu, nói:” Biến mất.”

Y không cần cùng nam nhân nguy hiểm này tiếp xúc.

“ Tôi hiểu.” Tạ Tranh Ngôn nhếch khóe môi, rửa xà phòng trên người cả hai, dùng khăn tắm bọc y lại, ôm về trên giường.

Lâm Lạc Tùng đầu đặt lên gối liền ngủ, Tạ Tranh Ngôn đắp chăn cho y, suy tư một lát, gọi điện cho Khởi Ngôn.

“ Em hôm nay không trở về nhà , ân, không có việc gì, cùng bằng hữu ở một chỗ.”

Ngắt điện thoại, hắn nằm bên cạnh Lâm Lạc Tùng, thân thể có chút mệt mỏi, tinh thần lại phi thường thanh tỉnh, một chút buồn ngủ cũng không có.

Này thật sự là chệch đường ray một đêm, ban đầu chỉ là muốn trêu cợt, lại phát triển ra kinh thiên động địa cuồng dã.

Nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng bên cạnh, Tạ Tranh Ngôn đột nhiên hiểu được Lâm Lạc Tùng, đây là không khống chế được, bọn họ không nên tiếp tục tiếp xúc , dù sao ai cũng không mong thay đổi cuộc sống của đối phương, càng không có gì duy trì tình cảm của cả hai.

Vừa mới chỉa sẻ thân mật với nhau, tuy rằng cùng nằm trên giường, nhưng không khí triền miên đã biến mất, bọn họ chính là người xa lạ.

Coi như tình một đêm, đây mới là hiện thực, huống chi bọn họ vốn không vừa mắt nhau, phân tán là chuyện đương nhiên.

Tạ Tranh Ngôn quay đầu nhìn người ngủ bên cạnh, Lâm Lạc Tùng ôm gối đầu cuộn thành một đoàn, quay lưng lại với hắn, giống cái đứa trẻ nhỏ giấu kẹo, y ngủ nhìn rất bình tĩnh, có thể là bởi vì thân thể không khoẻ, mày có một chút điểm nhăn lại, hôn ngân trên người có lẽ mấy ngày mới hết, không biết y có phiền não không.

Tạ Tranh Ngôn đột nhiên nở nụ cười, không trào phúng ấm áp tươi cười, thấp giọng nói:” Cậu lúc ngủ vẫn là thực đáng yêu .”

Hắn cuối cùng biết vì sao người khác gọi y là sóc, động tác ôm gối đầu này cùng với dáng tiểu động vật ôm quả tùng ở dưới bóng cây vô cùng giống, vô luận người cỡ nào ý chí sắt đá mọi người nhịn không được mà ngước nhìn.

Hắn cũng không ngoại lệ, Tạ Tranh Ngôn vươn tay đi, xuyên qua lớp chắn vô hình giữa cả hai, nhẹ nhàng mà đem y ôm đến trong lòng.

Đây là chệch đường ray một đêm, nhưng là bình minh còn chưa đến, không phải sao?

……………………………………..

Tiêu: Chương nào nó cũng dài dài dài…. edit mà muốn khóc, chương này còn H nữa, người ta hảo khó khăn , lệ~ing

Content Protection by DMCA.com

loading...

5 Responses

  1. lacloicodon says:

    không ai commmmm…. ta liền quay lại ăn vạ… (trong lúc ngồi chờ) Tiêu gia, ta xin ngài cùng các phu nhân cao cao cao cao quý quý nha…, pots tiếp chương mới đi! (cười thập phần đáng yêu, giọng dụ dỗ + năn nỉ) post tiếp chương mới đi mà! nhaaaaa?

  2. Smiley Joyce says:

    vất vả cho các nàng, vất vả cho các nàng a~~~~ =)))))))))))))))))

  3. ngocphong says:

    Công nhận là 1 chương ở đây dài thật, đọc hoài đọc mãi mà không hết, mình rất hí hửng khi đọc đấy 😀

Để lại bình luận

%d bloggers like this: