Đam mỹ giới chi xuyên qua liên hợp hội hội trưởng – Phiên ngoại

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ♥

Phiên ngoại: Hái hoa sinh hoạt của tổ hái hoa hai người.

 

“Tiểu Dực, hành động ngày hôm nay buổi tối chuẩn bị tốt chưa?”

“Đương nhiên, đây chính là lễ tình nhân phiên bản cổ đại ~~~~ ngẫu nhất định phải kết giao với mấy người mỹ nhân a! ! Tỷ tỷ thế nào?”

“Còn nói ngươi, yêm vì ngày này, thế nhưng nhịn đau xóa bớt vài hình ảnh a.” Lộ nữ vương thầm nghĩ.

… Yêm hệ cổ đại lễ tình nhân buổi tối phân cách tuyến…

“Tỷ tỷ, bên kia có một mỹ nhân không tồi, ngẫu qua đó trước.” Hạng Dực hai mắt tỏa ánh sáng.

“Ân, ngươi gọi người nọ gọi vào đây đi, yêm vừa gặm chân giò vừa chờ.” Lộ nữ vương ngụm lớn cắn chân giò trong tay.

“HI~~~~~ vị mỹ nhân này, ngẫu là tân thế kỷ một thanh đại niên tốt ngọc thụ lâm phong người gặp người thích hoa gặp hoa nở xa gặp xe tải năm giảng bốn mỹ, lại kiêm đam giới chi xuyên qua liên hợp hội hội trưởng, cường công cực mạnh trong lịch sử — Hạng Dực. Có hứng thú cùng ngẫu soạn ra một khúc tình ca kinh thiên địa quỷ thần khiếp không?” Hạng Dực hướng về một người trang phục thư sinh nói nói.

“A?” Mỹ nhân trong miệng Hạng Dực hiển nhiên là không phản ứng kịp.

“Đến đây đi, đừng xấu hổ nha ~ ngẫu đối với mỹ nhân ngươi là thật tình có trăng sáng làm chứng!” Hạng Dực cực giàu ý thơ chỉ lên trăng tròn trên trời nói. Đột nhiên, một đám mây đen thổi qua, đem ánh trăng che đi chặt chẽ, hạng Dực có xu hướng hắc tuyến.

“A. . . Công tử thực sự là khôi hài.” Mỹ nhân hé miệng cười đáp.

“Hắc hắc, ngẫu không có tốt như vậy ~~~ chẳng hay mỹ nhân thế nào xưng hô?”

“Tiểu sinh họ Đan, danh Vu Nhĩ, tự Lưu Mộ.” Mỹ nhân ôm quyền nói.

“Nga! ! ! Là Đan mỹ nhân a ~~ hắc hắc, chẳng hay Đan mỹ nhân có chịu hay không hãnh diện cùng ngẫu uống chung vài chén?” Hạng Dực xoa xoa tay, vẻ mặt hèn mọn.

“Có bằng hữu từ phương xa tới, nếu công tử có ý, vậy tiểu sinh cũng không tiện từ chối.” Đan Vu Nhĩ vui vẻ đáp.

“Tỷ tỷ ~~ ngẫu đem mỹ nhân đến rồi! !” Hạng Dực cảnh xuân đầy mặt.

“Yêm nhìn, ” Lộ nữ vương nhìn từ trên xuống dưới Đan vu Nhĩ, “Ân, ánh mắt tiểu Dực quả nhiên tốt! Người này quả thực so được với Phong mỗ nhân.”

Vừa nghe đáo “Phong mỗ nhân”, khóe miệng tiểu Dực lơ đãng co rút một cái.

“Vị cô nương này là?” Đan Vu Nhĩ bị Lộ nữ vương quan sát có chút không được tự nhiên.

“Yêm? Yêm gọi Hồng Dĩnh, đam mỹ giới chi xuyên qua liên hợp hội ID ‘Lộ nữ vương’ . Yêm manh chính là ‘Nhất lộ’ và ‘Ngân thổ’,  chỉ giáo nhiều a.”

“Lộ nữ vương? Chờ một chút! Vừa rồi Hạng công tử nói cái gì hội trưởng. . . Lẽ nào, lẽ nào các ngươi chính là hai người hái. . . Ngô. . .” Đan vu Nhĩ còn chưa nói xong đã bị Lộ nữ vương bưng kín miệng.

“Ngươi nếu như nói thêm, yêm liền thiến ngươi! Đừng lắm miệng, đã biết chưa?”

“Ngô ngô ngô! !” Đan Vu Nhĩ liều mạng gật đầu.

“Tiểu Dực, chúng ta trở về phòng đi thôi.”

“Ân, thực sự là ‘Người sợ nổi danh, trư sợ khỏe mạnh’, danh nhân quả nhiên khó làm a ~~~~ ”

“Các ngươi. . . Rốt cuộc muốn làm gì?” Đan Vu Nhĩ nơm nớp lo sợ nói.

“Thưởng thức mỹ nhân a!”

“Sưu tầm mỹ nhân a!”

Tổ hái hoa hai người trăm miệng một lời.

“Các ngươi! Quá vô lý ! Các ngươi không biết ta là ai sao?” Đan Vu Nhĩ run run nói.

“Ân ~~~~~ nghe khẩu khí của mỹ nhân, hẳn là người có chút quyền thế.” Hạng Dực lộ ra mỉm cười thiên mệnh.

“Tiểu Dực. . . Ngươi cười quá quỷ dị ! ! Lúc này ngươi hẳn là □ a! !”

“Di? ? Ngẫu không có □ sao? ? ? Quá kinh khủng ~~~~~~~ ”

“Tiểu Dực, nhanh lên một chút điện của yêm hiện tại chi trì không được bao lâu, muốn nạp điện cũng phải đợi ngày mai a!”

“Vâng! Tỷ tỷ ~~~~” Hạng Dực lần này là hướng Đan Vu Nhĩ đánh tới □.

“Ngươi các ngươi, lớn mật! Cha ta chính là đương kim tể tướng a! Ngươi mau dừng tay ~~” Đan Vu Nhĩ sử xuất sức lực ăn sữa ngăn cản Hạng Dực cử động không quy củ.

“Hô hô, quản hắn tể tướng hay là tướng quân, chỉ cần là mỹ nhân, coi như là hoàng đế ngẫu cũng bắt ( chú: tên gọi tắt đùa giỡn. . . -_-||||) không lầm a ~~~~ nga ha ha ha! ! !” Hạng Dực nỗ lực cởi ra y vật phức tạp trên người Đan Vu Nhĩ mà phấn đấu.

“Ngươi. . . A! ! ! !” Trong một trận thét chói tai của Đan Vu Nhĩ, thượng y của hắn rốt cục nhờ Hạng Dực nỗ lực — bị giải khai.

“Nga ~~~~~~” Hai tên hái hoa bốn mắt lóe tinh quang.

“Thực sự là mỹ  a ~~! ! ! ! !” Hạng Dực xoa là da sống an nhàn sung sướng mà có vẻ dị thường trắng noản nhẵn nhụi của Đan vu Nhĩ, lau nước bọt nói.

“Tươi sống sống! !” Lộ nữ vương ở một bên càng không ngừng ấn cực nhanh.

“Ngươi! Còn không mau dừng tay! ! !” Đột nhiên, Đan Vu Nhĩ nắm cổ tay Hạng Dực, một cái quay người, đem Hạng Dực kìm ngã dưới thân.

“A!” Hạng Dực bất khả tư nghị tiếp thu sự thực tư thế cơ thể đảo ngược. (TO: Trời! Tiểu Dực, đầu ngươi rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Này thấy thế nào cũng không giống cái gì “Tư thế cơ thể đảo ngược” đi. . . )

“Hanh! Tiểu sinh là phụng bí chỉ hoàng thượng tróc nã các ngươi hai người hái hoa tặc, nguyên vốn là muốn thử thời vận, bất quá không nghĩ tới thoáng cái lại đụng đến.” Đan Vu Nhĩ học tiểu Hạng Dực, cũng bắt đầu giải khai y vật của hắn, “Ngươi tựa hồ rất thích cùng người khác làm loại sự tình này, ngày hôm nay chính ngươi cũng nếm thử đi.”

“Di? Di? ? Di? ? ?” Hạng Dực tràn ngập nghi vấn tùy ý Đan Vu Nhĩ khinh bạc. (TO: tiểu Dực loại thời gian này ngươi thế nào lại choáng váng chứ? Dực: Ngẫu đây là đang hưởng thụ mỹ nhân phục vụ a ~~~~~~)

“Hanh!” Đan Vu Nhĩ hừ lạnh một tiếng, hai tay hung hăng chạy trên người Hạng Dực. Nhưng phát hiện làn da hái hoa tặc so với nữ tử càng trơn truột, vô ý thức phóng nhẹ lực độ.

“A. . . Mỹ nhân thật đúng là chủ động a ~~~~” Hạng Dực hồi thần, cũng không đẩy ra Đan Vu Nhĩ, thậm chí vươn hai tay chủ động ôm hắn.

“Ngươi!” Đan Vu Nhĩ bị cử động của Hạng Dực dọa sốc, nghĩ thầm, hái hoa tặc này là bình tĩnh che giấu hoảng loạn trong lòng. Đợi lúc nhìn kỹ Hạng Dực biểu tình, càng sợ ngây người. Nguyên lai lúc trước chỉ lo bắt hái hoa tặc, cũng không nhìn kỹ tướng mạo hắn — hái hoa tặc này so với Tiêu hoàng hậu được xưng là thiên hạ đệ nhất mỹ nữ còn đẹp hơn vài phần.

“Mỹ nhân có đúng hay không nhìn bản soái ca đến ngây người nha ~~~~~” Tay Hạng Dực không quy củ ở trên người Đan Vu Nhĩ sờ loạn.

“Hanh! Nếu nói đến ai khác là mỹ nhân, còn hơn cả tiểu sinh, chính ngươi cũng không biết mình đẹp hơn bao nhiêu lần a.”Đan Vu Nhĩ yêu thương nhẹ vỗ về khuôn mặt Hạng Dực. (TO: như vậy a, ngươi nghìn vạn lần không nên bước theo vết xe đổ của mấy người kia, một ngày “Yêu thương” người kia, ngươi nửa đời sau chạy không được nha! ! ! Khóc ~~~)

“Tiểu Dực ~~~~~ không có điện. . . T_T” lúc này, Lộ nữ vương bị Đan mỗ nhân quên đã lâu mở miệng.

“Không thể nào ~~~~~~ khó có được ngẫu cường công làm ra cử động của tiểu thụ, dĩ nhiên không có điện! Tỷ tỷ, ngươi phải bồi thường ngẫu nha ~~~5555555 ”

“Được rồi được rồi, yêm biết là lỗi của yêm, yêm không nên chỉ lo dung lượng không để ý lượng điện, yêm cũng thương tâm a! Ái muội như thế thật là lâu không gặp a ~~ ”

“Vậy tỷ tỷ, chúng ta có đúng hay không cần phải đi, ngẫu cũng không muốn mỹ nhân còn chưa xem đủ đã bị bắt nha!”

“Yêm ~~~~ ”

“Các ngươi đang nói cái gì?” Đan Vu Nhĩ nghe hai người đối thoại mạc danh kỳ diệu.

“Ha hả, không có gì ~~~~~~” Lộ nữ vương nhân lúc Đan Vu Nhĩ còn đang như lọt vào trong sương mù, một cái quẳng qua vai, đưa hắn từ trên người Hạng Dực quăng ra ngoài.

“Nga! ! ! ! Bravo! Tỷ tỷ thực sự là quá cường hãn ~~~~~~~~ không hổ là hủ nữ từ tro cốt Lộ nữ vương học qua không thủ đạo, taekwondo, nhu đạo, kiếm đạo, hợp khí đạo vân vân nột! ! !”

“Các ngươi. . .” Đan Vu Nhĩ giãy dụa bò lên, muốn lần thứ hai bắt được Hạng Dực.

“Mỹ nhân yêu, ngày hôm nay ngẫu chơi tận hứng rồi! Sau này còn gặp lại a ~~~~ mong muốn lần sau gặp mặt thì mỹ nhân không phải người mang theo công vụ nột!” Hạng Dực vượt lên trước cho Đan Vu Nhĩ ngửi mê hương.

Đan Vu Nhĩ chỉ có thể mơ mơ màng màng nhìn thân ảnh Hạng Dực đi xa, song song cảm thấy trong lòng đã có một chỗ không đồng nhất……

( Lộ: kháo! Thế nào không nhìn yêm chứ!

TO: đây là đam mỹ a, tỷ tỷ, nếu như nhìn nữ nhân thì sẽ bị quần ẩu. . .

Lộ: còn không phải tai ngươi! Nếu như yêm thị Tá Thi Hoàn Hồn thì cũng có thể hưởng thụ ánh mắt mỹ nhân a! !

TO: nhưng diễn viên là tiểu Dực, xin hỏi tỷ tỷ nếu là Tá Thi Hoàn Hồn, là muốn công tiểu Dực hay là muốn bị tiểu Dực công?

Lộ: hãn. . . Yêm, cũng không muốn. . . Orz)

… Yêm hệ các “Tiểu thụ” đuổi tới phân cách tuyến…

“Cung chủ, có tin tức!” Đỗ Nhất Ngân vẻ mặt hưng phấn, “Tiểu Dực đang trêu chọc ái tử của đương kim tể tướng, hôm nay người nọ đã đuổi theo rồi, xem ra hẳn là hướng Lư Châu.”

“Thật tốt quá! Chúng ta mau đuổi theo! Ngân, nhớ kỹ thông tri những người khác.” Thủy Lạc Nhạn giục ngựa giơ roi.

“Vâng, cung chủ!”

… Yêm hệ mỗ lưỡng chích tiếp tục trốn nhà phân cách tuyến…

“Tỷ tỷ, nghe nói Lư Châu có một siêu cấp mỹ nhân tiểu ~~~~” Hạng Dực hai mắt mạo hiểm lục quang sói đói.

“Ha hả, vậy chúng ta còn chờ cái gì! Tiểu quan a, yêm còn chưa thấy qua nha.”

“Ngẫu cũng vậy a! ! Hắc hắc hắc hắc!”

“Ha hả ~~”

“Hắc hắc hắc hắc ~~” .

Tổ hái hoa hai người ngày hôm nay vẫn là hăng hái bừng bừng. . .

( toàn văn hoàn )

Content Protection by DMCA.com
loading...

5 Responses

  1. lacloicodon says:

    Tiểu Dực ngươi thật có tướng làm thụ! thế nào mà đi hái hoa vườn người lại để người hái lại đến mất thể diện như vậy? haahaaa

  2. Châu says:

    HOÀN ah~ đa tạ <3 😉

Để lại bình luận

%d bloggers like this: