Đứa nào dám ngược tiểu thụ của ta – Chương 1

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

1.《 ngược chi khởi sàng thượng học thiên 》

[ngược ~ chương sáng ra phải rời giường đi học]

“Cao Chinh là đồ con heo, Cao Chinh mau rời giường! Tích tắc… Cao Chinh là đồ con heo, Cao Chinh mau rời giường! Tích tắc…”

Đáng chết cái đồng hồ báo thức chết tiệt OOXX! Từ khi có nó, cuộc sống của ta trở nên hảo tàn nhẫn, thật không biết đây là cái thế giới hắc ám quái nào, ngay cả cái loại đồng hồ báo thức tự tạo tiếng chuông ghê tởm thế này cũng bán được, đáng hận hơn chính là, không biết Tiêu Vân tiểu tử kia làm ra lúc nào nữa!

Bên cạnh một cái chân to tổ bố không thèm khách khí mà hun lên cái mông ta, một phát đạp ta rụng khỏi giường.

“Uy, tiểu công, đi làm điểm tâm.” Cái thanh âm mi hoặc biếng nhác này, không phải Tiêu Vân còn có thể là ma nào vào đây? Cơ mà ta nghe tới, tiếng nói của hắn hoàn toàn có thể coi như ma âm [âm thanh của ma quỷ] rùi.

Từ sau khi sống chung, hắn liền không khách khí leo thẳng vô phòng ta, cũng tùy tiện gọi ta tiểu công, mặc dù phụ huynh hai nhà ở đây, cũng không buồn xấu hổ tý nào. Mỗi lần bà chị hắn cùng bà chị ta hai bả tìm khe dòm a dòm phòng ngủ của tụi ta, ngay cả ta cũng mún tìm đại cái gì che ngay cái khe hở đó a, thế nhưng hắn lại an vị ngồi thiền trên sàn, binh đến tướng cản nước đến đất ngăn.

Trên thực tế thì, ngủ trên cùng một cái giường lâu như vậy rùi, bọn ta còn chưa có làm ra cái hoạt động nào ngoài nắm nắm hai cái tay, hun hun hai cái má. Sáng sớm tuần thứ 6, tên này dĩ nhiên lại còn vô cùng ai oán mà oán trách ta, nói ta không thể thỏa mãn ‘tính’ phúc của hắn, thậm chí còn có ý đồ mún tụt quần ta ra coi ta có phải bị bất lực rùi hay không.

Sau khi bị thiệt hại nghiêm trọng, ta quyết định bế quan tu luyện một thời gian.

Một đêm nọ ta bí mật chuồn về nhà mẹ, kết quả ngay cả cửa còn chưa kịp chui vào, đã bị mẹ ta sư tử rống bắn trở lại.

Lòng ta nghĩ mún cha mẹ cái kỉu **** gì a, ngay cả chính con mình bị người ta cưỡng gian mất tiu rùi mà cũng hông thèm quản.

Sáng sớm ngày thứ hai ta cuối cùng hỉu được dụng tâm của cha mẹ.

Nương a! Ta mới là công!

“Ngươi còn quang quác oa oa cái gì đấy? Còn không đi nấu cơm đi là muộn bây giờ.”

Tiêu Vân lần nữa dùng cái ma âm kia kéo ta quay lại hiện thực, hắn đã rửa mặt xong, đang là lại quần áo. Nói thật, ta càng ngày càng cảm thấy mắt mình đúng là quá chuẩn, tiểu thụ của ta trừ tính tình táo bạo, dục cầu bất mãn, ngoài mặt không nghe lời lắm ra, đều là ưu tú bậc nhất.

Thành tích học tập năm nào cũng vĩnh viễn xếp thứ hai, ngươi hỏi tại sao không phải xếp thứ nhất hả? Ông bà ta thường nói, đứng đầu nhiều chuyện không tốt, phải chừa cho người khác chút hy vọng nữa nha, hơn nữa, xếp thứ 2 còn có vẻ bình dị gần gũi, không làm cho người khác đố kỵ nha!

Hơn nữa tướng mạo kia, hai tròng mắt thiệt là to, sống mũi cao cao, đôi môi hơi mỏng, ngay cả cái lỗ mũi kia so với Phan An còn đẹp zdai hơn gấp 100 lần.

“Cao Chinh hỗn đản kia! Có phải mún ta chết đói không?”

Ta vừa nhìn, quần áo hắn đã nuột nà không một nếp nhăn, Tiêu Vân đang sửa sang lại giường chiếu, giờ đến phiên ta ra tay rùi. May là trước khi ra trận, mẹ đã bắt ta học nấu cơm, bà nói không phải lúc nào công cũng tìm được một tiểu thụ giỏi nấu ăn, học thêm một chút cũng không thiệt thòi. Chính thế, quả nhiên là dùng tới.

Luộc hai cái trứng, hâm nóng hai ly sữa, thêm hai đĩa thịt bằm, một bàn điểm tâm thơm ngát xong lun rùi!

Tiêu Vân đặc biệt thích ăn cơm ta nấu, kỳ thật ta cũng không bít, dù sao ngày nào cũng thế, không thích ăn cũng không được, nhưng mừ chưa từng nghe hắn than trách qua. May là hắn đủ thông minh, nếu dám mở mồm ra mà ý kiến, một hột cơm cùng đừng mơ được ăn.

“Cao Chinh, bữa sáng của chúng ta có phải càng ngày càng đơn điệu không?”

“Thế á, phải không?” Vừa mới nói xong ý kiến lun là sao?

“Chẳng lẽ không đúng sao? Trứng luộc với thịt bằm, ăn hai tuần luôn rồi!”

Ta bấm bấm ngón tay tính tính, một, hai, ba, bốn… Hình như ăn nguyên 2 tuần thật nha.

“Sinh hoạt phí của chúng ta không đủ.”

Nhớ lúc đầu chúng ta chuyển sang tân gia, song phương hai nhà cũng cho rất nhiều lễ vật mừng, ngay cả bạn học cũng gom góp tặng không ít. Vốn cái ví của tụi ta dày cộp nha, không ngờ tên Tiểu Vân này ngó vậy mà dám sau lưng ta mua cái đệm nước. Tuy nói cái đệm nước đó nằm lên đúng là rất thoải mái à nha…. Nhưng bây giờ hông phải lúc nói cái nỳ!

“Chúng ta đành phải đi làm thêm kiếm tiền thui, dù sao cũng không thể về nhà xin được.”

Tiêu Vân ăn xong, lấy giấy ăn lau miệng, cuối cùng ra cái kết luận. Ái da! Sao cả cái động tác lau miệng của tên này cũng ưu nhã mê người đến zdậy nha, hại ta giờ chỉ mún hun hun một cái!

Tầm mắt ta vẫn nhìn theo hắn, nhìn hắn mặc đồng phục, đeo cà vạt.

“Cao Chinh…”

“Cái gì?”

“Lau nước miếng cái đi.”

Chúng ta dọn sạch rùi đi ra ngoài, đi tới trạm xe bus phụ cận, cơ bản thì mỗi ngày giờ này, đã gần đến giờ học ở trường rùi. Chúng ta toàn đến muộn, Tiêu Vân lúc nào cũng mắng ta.

Hôm nay hoàn hảo, không trễ xe bus. Bọn ta lên xe liền bị nguyên cái đám đông nhung nhúc xô đẩy, ta bị dồn xuống đuôi xe, hắn lại ở đầu xe. Không ngờ lúc này còn có thể đụng phải bạn học trên xe, còn có quan hệ không tệ với chúng ta.

“Cao Chinh, hôm nay lại đi muộn hả?”

“Nói nhảm, có phải ngày nào cũng đi muộn đâu.”

“Thực đáng tiếc, làm hại Tiêu Vân cũng đến muộn như ngươi, học kỳ này hắn bị phê bình không dưới mười lần rồi.”

Mười lần? Ai quan tâm cái trò vứt đi ý! Mặc dù ngoài miệng nói không quan tâm, nhưng mà trong lòng khó tránh khỏi lưu tâm. Ta dù sao sanh ra đã là một đứa xui xẻo, cái loại khen thưởng khuyến khích này từ nhỏ đã cùng ta vô duyên, nhưng là Tiêu Vân không như thế. Nếu như không phải là ta kéo chân hắn lại, có lẽ hắn sớm đã là một nhân vật làm mưa làm gió trong trường lun rùi ý! Mặc dù bây giờ vì chuyện của hai ta, cũng đã thành nhân vật làm mưa làm gió rùi… Nhưng mà tính chất không giống cái kiểu kia.

Ái da, như thế nào mà lại thành thế này? Càng nghĩ càng thương tâm.

“Cao Chinh, ngươi cũng đừng suy nghĩ này nọ nha.”

Ngươi cái đồ thiếu đạo đức vô lương tâm, đứa nào nhắc đến đề tài này trước hả, giờ còn muốn an ủi ta. Hỗn đản!

“Ta đang tính đi làm thêm kiếm chút tiền, có chỗ nào tốt không?” Giới thiệu tốt ta tạm tha ngươi, ta thầm nghĩ.

“Ái yô, chỉ bằng tướng mạo nỳ của ngài, tìm một quán bar cởi mấy bộ quần áo, kiếm tiền hông phải dễ như trở bàn tay sao?”

Ta đạp một phát cho cái trĩ của hắn tụt lun lại vô trong! Đến trạm một cái, tên chết tiệt kia bị ta đá thêm một phát nữa bay thẳng xuống xe.

——————

[R: ngược thấy sợ lun ha các tềnh iêu ~ =))]

 

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

10 Responses

  1. bjchuche says:

    nàng ơi đừng viết ngôn ngữ teen T.T ta thích khi nàng thay bằng hun hun, rất đáng yêu, nhưng “lun” với “dzậy”, xin lỗi chứ ta không tiêu nổi T.T
    nếu nàng quen tay thì có thể ghi ở phần p/s, nha 🙂

  2. Tử Hoa says:

    Ta ở miền Nam, thấy ko có vấn đề gì =)) Chắc nàng ko quen thôi

    Mà ngôn ngữ teen là cái thứ này cơ ”Hum ni là 14-2 đéy pà kon ạ, đư pợn na dwc twng hoa kua!” Chứ thế này vẫn đọc tốt chán : ))

    • bjchuche says:

      ừ, tại ta quen đọc ngôn ngữ sách giáo khoa nên hơi dị ứng =))
      cách đây 2 năm thì ngôn ngữ teen của ta cũng như trên, nếu không muốn nói là hơn. bất quá đây là văn viết nàng ạh, văn viết và văn nói là không thể đánh đồng.

      • Tử Hoa says:

        Cơ bản thì ta cứ để tùy chủ nhà, văn phong mỗi editor mỗi khác và như thế nó mới phong phú : ))

      • Robin says:

        hi~ nếu có nàng k thích thì ta sẽ hạn chế >D< cũng phải công nhận là ta hơi bị lạm dụng qá . Tại lúc tìm được cái truyện này ta đang trong tình trạng hớn quá thể nên nó lậm lun vào chương 😀 kể ra thì ta cũng ít khi thế lắm, chỉ có 'lun' nóa là quen tay thui :))
        cảm ơn các nàng đã góp ý :*
        hun hun ♥ iêu iêu♥

  3. thanhthu says:

    ta rất ủng hộ bộ mới của nàng nha!.. bất quá ta đang trong kì thi, chắc không vào được thường xuyên roài!

    • Robin says:

      cố lên nàng! >D< cứ thi xong rùi về vs cung ta đọc 1 đống mấy chương cũng đc! :*
      thi tốt nhé!♥

      • thanhthu says:

        thank nàng nhìu!
        thứ ba tuần sau ta phải bắt đầu sinh tử chiến đây… j[f lên mạng tìm tài liệu, nhanh chân ghé nhà bạn chút!

  4. Quả là ngược nha =.=”
    Ta khoái cái đồng hồ, há há há
    Ta về quê nên không onl thường xuyện được, hix

  5. vãi cả ngược :v

Để lại bình luận

%d bloggers like this: