Hoạt cái nhĩ ái ngã – Chương 6

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Minh Tiêu♥

Chương 6: Chuyển cơ vẫn là nguy cơ?

Lúc Lâm Lạc Tùng vì ánh nắng chói mà tỉnh dậy đã là giữa trưa, y nâng tay che mắt, nhất thời không biết đây là chỗ nào.

Huyệt thái dương ẩn ẩn đau, toàn thân giống bị bánh xe nghiền qua, đau nhức không thôi, phần eo lại hư nhuyễn không thể động đậy, dưới đùi truyền đến đau đớn khiến y không khỏi nhíu mày, cố gắng hồi tưởng buổi tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

Khi y rốt cục ý thức được mình đang nằm trên giường khách sạn, bức tranh kích tình mãnh liệt đêm qua giống như mặt biến nhấn chìm não y, Lâm Lạc Tùng thầm rủa một tiếng, thiếu chút nữa ngã từ trên giường xuống.

Miệt mài hại thân, y thở hổn hển ngồi dậy, đỡ thắt lưng ngồi ở đầu giường, dư quang nơi đáy mắt hướng về tờ giấy đặt ở đầu giường, trong lòng không khỏi “ đăng” * một cái, phản ứng đầu tiên của y là nghĩ tên kia vơ vét tài sản của mình?

(*đăng: nghĩa là đèn, giống như trong hoạt hình khi phát hiện ra điều gì đó thì xuất hiện hình bóng đèn sángJ)

Gian nan lấy tờ giấy ra, Lâm Lạc Tùng cau mày đọc, phát hiện người kia làm giống như là đồng sự của y, ngôn từ nghiêm trang nói cho y quần áo đã kêu phòng phục vụ giặt khô, tiền phòng đã trả đủ 2 ngày , y có thể nghỉ ngơi đến khi thân thể khỏe thì có thể về nhà.

Lạc khoản một chữ “ Tranh” , xem như hắn không để lại một chút tin tức cá nhân nào, trừ lần đó ra không có lần khác.

(Lạc khoản: phần đề chữ, ghi tên.)

Lâm Lạc Tùng đem tờ giấy vo lại ném vào thùng rác, hết hơi nằm thở ở trên giường, một bàn tay che mặt, cố gắng đem cảm giác chua xót trút bỏ.

Nhất định là tại ánh mặt trời quá chói chang khiến y không mở nổi mắt, mà tối chuyện hôm qua, có lẽ nên giống như bóng đêm bị ánh mặt trời xua đi, từ trong não y mà tẩy sạch không còn dấu vết.

Ronnie 2.0 cũng đã biến mất, kể cả những phát ngôn của hắn đều cắt bỏ, lần này không phải quản lý viên ngầm hạ độc thủ, mà là hắn gửi một bài ngắn gọn cáo biệt sau khi ID tự sát (xóa bỏ ID).D_A

Cùng với việc này, tiểu thuyết tình dục Lạc Tùng mới viết một nửa cũng không bệnh mà chết, bị tác giả bốc đồng giữa chừng chém dở không nói làm gì, lại không để ý tới tình cảm tiếc hận của độc giả, đem tất cả bài viết cùng comment của độc giả delete hết.

Thật giống như Ronnie chưa từng xuất hiện, thoắt đến thoắt đi, ở trong lòng mọi người lưu lại hình ảnh sâu sắc, sau đó lại giống như chim bay qua bầu trời, một chút tung tích đều không thấy.

Rất nhiều người hiếu kỳ hỏi thăm tin tức của Ronnie, kết quả sẽ bị admin cảnh cáo cấm vận mấy ngày, dần dần ,Ronnie trở thành cấm kị trong “ Tùng Lâm Ánh Hải”, cho dù những người từng chứng kiến quá hắn cùng Lạc Tùng điên cuồng đấu nhau cũng không dám nhắc đến hắn.

Cứ như vậy, tất cả có thể trở lại bình thường, Lâm Lạc Tùng tắt trang web, mở văn ra viết thì ánh mắt lại bắt đầu phiêu.

Nửa tháng, y một chữ cũng chưa động đến, nếu nói trước kia linh cảm của y giống như dòng nước bị cành cây khô ngăn cản dòng chảy, hiện tại thật giống như bị đá lấp kín.

Nếu còn như vậy, y thật sự sẽ bị tụt lại, Lâm Lạc Tùng buồn chán trảo trảo tóc, đứng dậy ở trong phòng đi thong thả vài vòng, sau đó ngồi trở lại trước máy tính, buồn rầu nâng cái trán ghé vào bàn, tay phải cầm chuột, nhìn còn chỏ chuột chỉ vào một tài liệu, y mân môi, giống như một quyết định quan trọng mà do dự, sau đó mở ra.

Đều là comment của Ronnie, y đều lấy từ trong thùng rác mà lưu lại, chuyện này ngay cả quản lý viên cũng không biết, trừ bỏ y, không có ai biết rằng Lâm Lạc Tùng lại cô đơn ngồi xem lại những bài đấu đá điên cuồng đó.

Rất kỳ quái, từng kích động khiến y tức giận không thể nén được lời văn, hiện tại lại có thể làm cho y nội tâm bình tĩnh trở lại, một hàng một hàng, một đoạn một đoạn tinh tế đọc, thỉnh thoảng vì hắn hiểu biết chính xác mà gõ nhịp tán thưởng.

Y vì sao bị Ronnie hấp dẫn? Bởi vì người kia có thể phá bỏ đi những thứ hoa mỹ, đọc ra được những thứ y ấp ủ đưới từng lời văn; Y vì sao hận Ronnie? Là bởi vì người kia đọc và cảm thụ rất sâu, làm cho y có một loại cảm giác bị người nhìn thấu, rất không an toàn.

Lời của hắn rất sắc bén mạnh liệt, tựa như con người của hắn, Lâm Lạc Tùng bỗng nhiên nghĩ đến đêm hôm đó, y trần truồng nằm dưới thân hắn, ở dưới cái ôm ấp áp mà vặn vẹo rên rỉ, điên cuồng mà tác cầu hắn nhiệt tình.

Đêm hôm đó…… Thật sự rất khoái nhạc. Y xoa thái dương, lệnh bản thân không cần hồi tưởng, thân thể không khoẻ đã muốn biến mất, ngay cả dấu vết ái muội cũng dần dần đạm đi, còn lại chỉ có ký ức đáng lẽ phải quên, nhưng là, vì sao mỗi lần y muốn quên đi, trong ngực lại có cảm giác đau đớn không tên?

“ Tranh……” đôi môi mấp máy, giống bị thôi miên mà lẩm bẩm tên hắn, Lâm Lạc Tùng tựa lưng vào ghế, ngón tay xoa hầu kết rung động của mình, mềm nhẹ hướng trượt đi.

Đột nhiên vang lên điện thoại tiếng chuông đánh vỡ mơ mộng, y sợ run cả người, bỗng dưng tỉnh táo lại, thân thủ cầm lấy điện thoại:” Uy?”

Là A Minh gọi tới, thực hưng phấn mà nói cho y Lạc Diệc Hòa từ Pháp trở về, Tề Dung Chuyết đã hẹn hắn đi ăn bữa tối, đồng thời thương thảo chuyện bộ phim.

“ Nga.” Y không có kích động như A Minh dự đoán, phản ứng bình thản đến cực điểm,” Mấy giờ a?”

“ Buổi tối 7 giờ tôi qua đón cậu, ăn mặc chỉnh tề một chút, thái độ cần thân mật, trăm ngàn đừng bãi bày ra cái mặt thối a.” A Minh giống cái lão mẹ dặn dò y, Lâm Lạc Tùng không kiên nhẫn ừ a a vài tiếng, chấm dứt trò chuyện.

Nói thực ra, nếu không phải A Minh đột nhiên nhắc tới, y cũng chẳng nhớ tới chuyện này .

Con người thật sự là kỳ quái, nên nhớ lại không nhớ được, nên quên lại thường xuyên canh cánh trong lòng.

Vô tâm vô phế Lâm Lạc Tùng lần đầu suy nghĩ đến người khác mà u buồn thở dài, y tắt tài liệu đi, đem chân cuộn lại trên ghế, thân thể lui thành một đoàn, cằm đặt trên gối, đối với màn hình máy tính lại bắt đầu ngây ngốc.

“ A Tranh, tiếp cầu!” đồng đội kêu, Tạ Tranh Ngôn nhanh nhẹn chuyền bóng qua hai người, đem bóng truyền cho tiền phong, hơn nữa dùng thân thể ngăn trở đối phương, cũng may tiền phong phát huy rất tốt,” xoát “ một cái bóng rơi vào rổ khiến điểm số cách biệt, khi vừa chạm đất trong nháy mắt tiếng còi cất lên, trận đấu đã xong.

“ Đại nghịch chuyển a!” Tiền phong ốm lấy hắn, các đồng đội khác cũng chạy đến ôm thành một đoàn, thành viện dư bị mang nước khoáng và khăn mặt tới, Tạ Tranh Ngôn cười, lau đầu đây mồ hôi, chậm rãi hướng bên sân đi đến.

Sân vận động vẫn tràn ngập tiếng reo hò, còn có không ít khán giả nữ muốn chụp ảnh với hắn, làm Tạ Tranh Ngôn có điểm không được tự nhiên, bước nhanh đến chỗ ghế dự bị.

“ Cậu biểu hiện thật tốt, chúc mừng vào được trận chung kết!” Tạ Khởi Ngôn dùng sức ôm đệ đệ một cái, “Buổi tối tỷ tỷ mời cậu ăn cơm, nơi nào tùy cậu chọn!”

“ Tốt!” Tạ Tranh Ngôn nhìn người con gái trẻ bên cạnh Khởi Ngôn, nhíu mày, hỏi: “Vị này là?”

“ Đúng rồi, đã quên giới thiệu.” Tạ Khởi Ngôn mặt mày hớn hở, đem cô gái kia kéo đến trước mặt hắn, nói:” đây là bạn học kiêm bạn thân của tỷ Tô Minh Vân, tỷ kéo đi xem cậu thi đấu.”

“ Nhĩ hảo, có thể gọi cậu A Tranh chứ?” kia cô gái tự nhiên hướng hắn vươn tay,” Khởi Ngôn tỷ thường xuyên nhắc tới cậu, không nghĩ tới cậu ở bên ngoài còn đẹp trai hơn.”

“ Quá khen, hân hạnh được làm quen.” Tạ Tranh Ngôn cùng nàng nắm tay, chưa kịp hàn huyên vài câu, đội trưởng đã gọi hắn , Tạ Tranh Ngôn xin lỗi gật gật đầu, nói: “Xin lỗi không tiếp chuyện được.”

Bọn họ ở phòng thay quần áo mở bia, một bên cụng quán rượu một bên nô đùa, hưng phấn như một đám người điên, Tạ Tranh Ngôn cũng gia nhập trong đó, mọi người làm ầm ĩ hơn mười phần, cho đến khi huấn luyện viên vào mới bớt được một chút.

Mỗi năm một lần thành phố luôn có truyền thống tổ chức thi đấu bóng rổ, hàng năm mùa thu đều tổ chức trận đấu, cầu thủ toàn bộ là nghiệp dư, bình thường đều có công tác, các khu sẽ thống nhất với nhau lập một đội, sau đó sẽ tìm một thầy giáo thể dục hoặc cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp làm huấn luyện viên, toàn bộ trận đấu đều là miễn phí vé vào cửa, địa điểm thi đấu sẽ do bên thành phố an bài, tuy rằng so ra không thú vị như giải đấu chuyên nghiệp, cũng khiến cho người dân rất vui vẻ.

Đội của hắn đến từ phố Lật Khang năm nay biểu hiện rất vượt trội, [Quá Ngũ Quan, Trảm Lục Tướng] *, hôm nay còn đánh bại rất nhiều đội, thẳng tiến vào trận chung kết, trở thành hắc mã lớn nhất năm nay.

*Quá Ngũ Quan, Trảm Lục Tướng: đây là một cố sự của Quan Vân Trường (Quan Vũ, Quan Công, một trong Ngũ Hổ Tướng của Lưu Bị) trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, chi tiết thỉnh xem GG sẽ biết @@

“ Trận chung kết diễn ra vào 3 giờ chiều thứ Bảy tuần sau, đối thủ của chúng ta là đội Trung Sơn quán quân ba năm liền, mọi người mấy ngày này hảo hảo nghỉ ngơi, không nên quá sức làm việc.” huấn luyện viên cũng rất cao hứng, ngay cả râu đều nhếch nhếch lên, “Đúng rồi, cần phải giữ sức lực cho trận đấu sắp tới, những hội viên có lão bà hoặc bạn gái cần chú ý, trận đấu trước mắt tốt nhất là phân phòng ra ngủ, dù sao chỉ có một tuần lễ, nhẫn nhẫn một chút liền trôi qua.”

Hắn vừa nói xong đã khiến mọi người cười vang, đội viên bắt đầu trêu chọc nhau, người đàn ông độc thân Tạ Tranh Ngôn không hề áp lực, đi đến phòng tắm sạch mồ hôi, thanh thản khoan khoái thay đổi quần áo đi ra.

Tỷ tỷ cùng Tô Minh Vân ở bãi đỗ xe chờ hắn, Tạ Tranh Ngôn đem ba lô quăng phía sau xe, cấp hai vị nữ nhân mở cửa xe, hỏi: “ Hai người muốn đi đâu? Đi dạo phố hay uống trà?”

Hai người nhìn nhau, Tạ Khởi Ngôn giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì, nói: “Ai nha, tỷ có hẹn với bạn, A Tranh, cậu đem Tô Minh Vân về được không? Nếu nàng muốn đi dạo phố hay uống trà cậu liền bồi nàng.”

Nói xong, nàng mặc kệ nhét Tô Minh Vân vào xe, lại dùng lực vỗ vỗ bả vai Tạ Tranh Ngôn, cho hắn một nụ cười, hắn dựa vào cửa xe, bất đắc dĩ cười nhẹ: “Tỷ, giả bộ sẽ không giống .”

“ Câm miệng, lên xe.” Tạ Khởi Ngôn ít khi xuất ra uy nghiêm của trưởng tỷ, đẩy hắn một phen, sau đó giẫm gót giày cao gót đi mất, Tạ Tranh Ngôn nhìn theo hướng nàng rời đi, lắc lắc đầu, ngồi vào xe, nói: “Tỷ tỷ có vẻ rất thích cô.”

Tạ Khởi Ngôn sau khi tốt nghiệp trung học thì đi làm sau đó mới học lại đại học, so với những học sinh học thẳng một mạch thì hơn vài tuổi, cũng không có tiếng nói chung, khó thấy được nàng cùng bạn học kém tuổi thân thiết, còn đem dẫn đến gặp hắn, ý nghĩ tác hợp rõ ràng như con chí (chấy) trên đầu hói.*

(*Nguyên văn: 撮合之意像禿頭上的蝨子一樣明顯.)

“ Khởi Ngôn tỷ là người rất chín chắn, dạy tôi rất nhiều điều.” Tô Minh Vân nháy mắt, “Nói đi nói lại, tôi thực sự cảm thấy thán phục, kỹ thuật chơi bóng của cậu rất tốt, không thua thành viên của đội bóng rổ trường tôi.”

“ Cám ơn.” Tạ Tranh Ngôn mỉm cười cười, đánh xe ra khỏi bãi, hỏi: “Cô muốn đi đâu?”

Tô Minh Vân đặt tay ở đầu gối, hít một hơi thật sâu, thật cẩn thận hỏi: “Cậu có người trong lòng rồi sao?”

Thật đúng là đủ uyển chuyển ! Tạ Tranh Ngôn suy tư một lát, nói: “Tối hôm qua tôi mộng một người.”

Trong xe tràn ngập xấu hổ cùng buồn tẻ, cho đến khi đi qua một ngã tư, Tô Minh Vân rốt cục đánh vỡ trầm mặc: “Là người như thế nào?”

“ Hắn nha……” Tạ Tranh Ngôn ha ha nở nụ cười, trong mắt tràn đầy ấm áp quang mang, “ là một người rất hợp khẩu vị của tôi.”

Tô Minh Vân cúi đầu, nhún nhún vai, nói: “Tôi hiểu, đưa tôi về nhà đi.”

Nàng nói địa chỉ, sau đó hai người một đường không nói chuyện, Tạ Tranh Ngôn đem xe chạy đến dưới lầu nhà nàng, đi ra mở cửa xe cho nàng, Tô Minh Vân nhỏ giọng nói lời cảm tạ, ngẩng đầu hỏi: “Tuần sau tôi có thể đến xem cậu thi đấu không?”

Không đợi hắn trả lời, nàng lại vội vàng bổ sung: “Tôi không có ý gì khác, nếu như người trong lòng cậu cũng đến……”

“ Tôi sẽ giữ ghế cho cô.”

Hắn chặn đứng lời nói của nàng, thái độ vẫn như cũ ôn hòa mà thân mật, Tô Minh Vân cười cười, đi đến trước lầu xoay người, nói: “Thay tôi gửi lời xin lỗi đến Khởi Ngôn tỷ, buổi tối sẽ không quấy rầy các ngươi, chơi vui vẻ.”

Tạ Tranh Ngôn gật đầu, hướng nàng vẫy tay nói lời từ biệt, sau đó nhẹ nhàng thở dài nhẹ nhõm một hơi, lái xe về nhà.

Không phải lời nói cho có lệ, đêm qua hắn thật sự mơ thấy Lâm Lạc Tùng, bất quá người kia sẽ không bao giờ gặp lại hắn.

Cảnh trong mơ so với sự thật càng thêm hương diễm kích thích, không chỗ nào cố kỵ, Lâm Lạc Tùng ở dưới thân hắn nước mắt lưng tròng run run, giống như mèo hoang động dục vặn vẹo thân thể tác cầu thêm nhiều hơn,  hơi thở nóng rực hỗn loạn cùng tiếng khóc nức nở rên rỉ, tóc tai hỗn độn, đôi mắt cùng chóp mũi đều phiếm hồng, trong mắt lộ vẻ bị lăng nhục ủy khuất cùng e lệ, đủ sức lay động trái tim muốn chà đạp của hắn.

Hắn quên không được.

Cho dù không quan tâm không muốn nghĩ đến, nhưng cái tên tiểu trứng thối vẫn cởi sạch quần áo xuất hiện trong giấc mơ của hắn, một bộ dáng ngọt ngào ngon miệng, làm cho người ta dục hỏa bốc lên.

Không cần cười nhạo Lâm Lạc Tùng, y cũng đồng dạng muốn đem tảng đá rời khỏi chân mình, dùng lý trí để áp đảo hắn, mà Tạ Tranh Ngôn vẫn như cũ dùng nửa thân dưới quyết định, kết quả giống như bị trúng độc khiến đêm hôm đó nhớ mãi không quên.

Hắn thực ra vẫn nhớ đến y, không biết người nọ hiện tại thế nào……

Về nhà, Tạ Tranh Ngôn mở máy tính, nhấp chuột vào địa chỉ quen thuộc, phát hiện sách mới của Lâm Lạc Tùng [ Minh Linh trấn ] cuối tháng này xuất bản, nhà xuất bản cùng các trang web lớn đều đã quảng cáo.

Sách mới chưa xuất bản, đã có không ít ngôn luận tạt gáo nước lạnh, nói Lạc Tùng là nỏ mạnh hết đà (hết thời), thay đổi sang thể loại linh dị cũng không khiến cho lượng tiêu thụ của y tăng lên, cũng có nhiều người quay sang phân tích quá trình phát triển văn phong của y, khoác lác dự đoán rằng Lạc Tùng đã sắp hết thời, không chơi, đương nhiên duy trì y vẫn là đa số fan hâm mộ, cho dù không hề thiếu nhưng người từng mê luyến y bảo trì thái độ hờ hững, lượng tiêu thụ[ Minh Linh trấn ] cũng không đến nỗi quá khó khăn.

“ Xem ra tôi cũng chỉ còn phương pháp này để tiếp xúc với cậu .” Tạ Tranh Ngôn ở trên mạng dự kiến xem bộ sách mới, cho dù không gặp nhau, cũng có thể thông qua câu chữ mà thành bạn tri kỉ.

Tên kia nếu biết mình làm như vậy, chắc sẽ lại giận đi? Hắn tựa lưng vào ghế, trong đầu hiện ra bộ dáng Lâm Lạc Tùng nổi trận lôi đình, không khỏi vẽ lên một nụ cười thoải mái, lầm bầm: “Chúc cậu thuận lợi, Tiểu Sóc.”

Tiểu Sóc thực không thuận lợi, y đang cố gắng kiềm chế không cho mi tâm nhăn lại, kiềm chế không đem ly rượu hắt vào người đối diện.

Nguyên bản tất cả đều rất hảo, rất hợp lý, A Minh đưa y đến nhà hàng đã hẹn trước, hơn nữa khó có dịp Lâm Lạc Tùng ăn mặc tây trang giày da, tóc cũng chải chuốt cẩn thận, hóa thành một bộ công tử phong lưu hào phóng, làm cho đạo diễn kia vừa nhìn thấy y mắt liền sáng lên.

Mọi thứ không thích hợp kể từ khi ánh mắt hắn sáng lên, đáng tiếc động vật đơn bào trì nộn làm sao có thế phát hiện ra, Lâm Lạc Tùng dùng dùng nụ cười thuần lương vô tội hướng hắn chào hỏi, bắt đầu xuất độc môn tuyệt kỹ  —  nghiêm trang suy nghĩ — ứng phó bữa ăn nhàm chán này.

Đây là tuyệt kỹ y luyện được hồi đi học, mặt ngoài thoạt nhìn chuyên chú lắng nghe người khác nói chuyện, hợp thời mỉm cười với ánh mắt tán thưởng, kỳ thật trong óc đã muốn thần du thiên ngoại (phiêu a~ phiêu a~), hoàn toàn đắm chìm trong ảo tưởng.

Dù sao có biên tập ở đây, y cũng không hứng thú đàm phán chuyện gì, A Minh lại không ngốc, Tề Dung Chuyết kia thì ma mãnh, ăn không hết (chưa đến lượt).

Lâm Lạc Tùng tao nhã hưởng thụ mỹ thực, hoàn toàn không chú ý ba người kia đang nói cái gì, mỗi khi Lạc Diệc Hòa liếc nhìn y, y lại nở một nụ cười vô hại, biểu hiện rất giống một nam hài thẹn thùng.

A Minh hẳn là vừa lòng, y cũng không mang rắc rối gì cho hắn.

Đang âm thầm đắc ý, Tề Dung Chuyết đột nhiên chuyển hướng Lạc Tùng, nói: “Lạc Tùng, cậu sao không kính Lạc đạo diễn một ly?”

Lâm Lạc Tùng sợ run một chút, mơ mơ màng màng liền thanh tỉnh, sau đó đứng dậy, nho nhã lễ độ hướng Lạc Diệc Hòa nâng chén rượu, dùng thanh âm ôn nhu mà có điểm khờ ngốc: “Là tôi thất lễ, thật cao hứng được nhận thức Lạc đạo diễn, tôi trước kính một ly.”

Nói xong, y ngửa đầu đem rượu nuốt xuống, Lạc Diệc Hòa cười đến hai mắt híp lại thành một đường, liên tục nói: “Lạc Tùng quá khách khí, về sau mọi người đều là bằng hữu, gọi ta Edison thì tốt rồi.”

Lạc Tùng cúi đầu, nhịn xuống khóe miệng một chút ý trào phúng, nhịn xuống cảm giác buồn nôn.

“ Về sau còn mong được Lạc đạo diễn chiếu cố.” A Minh vội vàng lên tiếng, đem y ấn ngồi trở lại, dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn y.

Đừng lo lắng, tôi cũng không để cho anh xấu mặt. Lâm Lạc Tùng nhìn lại A Minh, ở trong mắt người đối diện lại như liếc mắt đưa tình, Tề Dung Chuyết sắc mặt thay đổi, mà Lạc Diệc Hòa cũng xích lại gần, một bàn tay đụng đến trên đùi y:” Lạc Tùng bộ dạng thật không tệ, có hay không hứng thú với làng điện ảnh? Lấy tư chất của cậu, nhất định sẽ nổi tiếng.” ( có vẻ anh Chuyết với anh Minh có JQ với nhau =)) )

Này không phải là loại đạo diễn vô lương dở trò với các tiểu muội muội ngây thơ trong tiểu thuyết sao? Lâm Lạc Tùng nổi lên một thân da gà, nhất thời không thể tin vị đại thúc trung niên này lại sỗ sàng trêu ghẹo y!

“ Lạc đạo diễn có ý muốn cất nhắc, đáng tiếc Lạc Tùng là trạch nam, chỉ thích ở nhà ôm máy tính.” A Minh sắc mặt cũng thay đổi, nhanh chóng giúp Lâm Lạc Tùng giải vây, đồng thời ở dưới bàn nhéo y một cái ý bảo y không cần phát điên.

“ Bất quá cái mặt như vậy, không cần đáng tiếc.” Tề Dung Chuyết không mặn không nhạt phun ra một câu nói mát, khiến cho Lâm Lạc Tùng da đầu run lên, ngại cái tay của Lạc Diệc Hòa, hung tợn trừng mắt hắn, giống như một cái tiểu động vật chui ra khỏi hang lại phát hiện bên ngoài có lắm thí (phân) như vậy, làm cho người ta ghê tởm.

Nếu đối phương là đại tỷ tỷ xinh đẹp thành thục, y cũng không ngại dâng thân thể tuổi trẻ cùng nàng đùa bỡn , nhưng người này là nam nhân, loè loẹt, tóc  trọc, bụng phệ xấu hoắc, liếc nhìn cũng khiến mất hết khẩu vị!

“ Không cần nói như vậy!”

Đại thúc xấu da mặt rất dày, ỷ vào vài phần say, cái tay heo lại vươn qua đây, A Minh sống chết đè lại Lâm Lạc Tùng, sợ y giận dữ ra tay khiến người kia phải vào bệnh viện.

Mắt thấy móng vuốt hắn định tấn công đùi mình, vừa lúc phục vụ mang món tráng miệng đến, Lâm Lạc Tùng nhanh chóng giơ chân ra, thành công ngáng chân phục vị khiến hắn mất thăng bàng, khay bánh kem liền hướng đầu Lạc Diệc Hòa hạ cánh, ngay cả một thân Armani của hắn cũng không bỏ qua.

“ Cẩn thận.”

Lâm Lạc Tùng vừa lúc thân thủ đỡ lấy phục vụ, không làm cho hắn ngã, nhìn thảm trạng trên người Lạc Diệc Hòa, trong lòng y cười nở hoa, nhẫn cười nhẫn đến bụng đều đau.

Quản lý mang theo hai phục vụ sinh đến, liều mình hướng Lạc Diệc Hòa xin lỗi, Tề Dung Chuyết hung hăng nhìn y một cái, lấy khăn ra cho đại thúc kia lau mặt, A Minh tựa hồ biết được, nhẹ nhàng đẩy Lâm Lạc Tùng một phen, thừa dịp đám người đang loạn, kéo phục vụ sinh gặp nạn kia ra phía sau chậu hoa.

Nhìn bốn bề vắng lặng, Lâm Lạc Tùng ngâm nga tiểu khúc lấy ra bóp da, đem một tờ tiền giá trị lớn ra đưa cho hắn, sau đó vẻ mặt ôn hoà nhẹ nhàng chụp bờ vai của hắn: “Tiểu phí.” (một chút phí tổn)

Phục vụ nhìn y bằng ánh mắt kỳ quái, Lâm Lạc Tùng phủi phủi chỗ quần bị Lạc Diệc Hòa chạm vào, tâm tình khoái trá rời khỏi hiện trường.

Cục diện rối rắm liền quăng cho A Minh thu thập, dù sao hắn am hiểu nhất là làm bảo mẫu.

………………………….

Tiêu: Yeah! đã tìm được beta cho “Hoạt cái nhĩ ái ngã” , hảo mừng, mọi người cùng hoan nghênh Tử Tước bên Tử Tước Viên

*tung hoa, tung hoa*

Hiện này đang cần gấp beta cho bộ Toái Phong Thiên, vì sắp hoàn rồi >O<, ai có khả năng liên hệ Tiêu nha ~

Thân ái ♥

Content Protection by DMCA.com

loading...

6 Responses

  1. lacloicodon says:

    hà, chúc mừng Tiêu lão Gia đã tìm được beta mới!Hì hì.. rất thích cái đoạn anh Lạc Tùng ngáng chân vị phục vụ, làm cái bánh đổ ụp vào ông đạo diễn… Đáng đời! Lạc Tùng ca là để ông “sàm sỡ” sao? Anh là của Tranh Ngôn ca ca nha nha…!

  2. lacloicodon says:

    haiiii, ta thấy tính anh “mạnh mẽ” theo cách riêng của các bé thụ… haha

Để lại bình luận

%d bloggers like this: