Đứa nào dám ngược tiểu thụ của ta – Chương 4

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

4.《 ngược chi khảo thí tác tệ thiên 》

 

[Ngược ~ chương gian lận thi cử]

 

“Hết rồi, tận thế rồi! Sao Hỏa đụng Trái đất rồi! Óa óa óa óa…….”

 

Tiếng ca cỡ nào thê thảm động lòng người a, không sai, chính là phát ra từ cái mỏ của người đẹp trai dã man con ngan vô địch vũ trụ Cao Chinh ta đây. Bất quá… Bây giờ không phải lúc nói cái này! Quan trọng là, SẮP THI RỒI!

 

Đứa Vương bát đản nào dám phát ngôn là khoa cử khảo thí là phát minh thứ 5 của Trung Quốc? Ta muốn hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà nó!

 

“Sao nào? Muốn ý kiến gì với ta đấy hả, tiểu công?”

Không xong rồi! Sao ta lại nói lời trong lòng ra luôn nữa rồi?  Mau mau ngậm mỏ lại thôi. Vì tránh để Tiêu Vân phát biểu, ta vội vàng giơ một cái bảng, trên viết “Đừng để ý ta, viết K thư”, lượn quanh phòng một vòng. Liếc khóe mắt ngó Tiêu Vân một cái, thấy hắn lần nữa chui lại vào trong chăn, ta mới dám yên tâm mà đặt lại mông xuống giường.

 

“Hic, cái đề này khó quá đi. Carbon dioxide với oxy cái nào nặng hơn?” Ta lắc lư trái nghĩ phải nghĩ, **! Đứa nào ra cái đề bựa lô này thế hở, ta biết thế quái nào được, biết làm sao được cái nào nặng, có bản lĩnh thì mầy gọi carbon dioxide với oxy ra đây xếp hàng mà cân! Bất quá lần này ta thông minh ra rồi nên không có nói ra khỏi miệng, hô hô, thấy Tiêu Vân vẫn ngủ rất say, ta lén lút nhón tay kéo cái gối hắn ra lấy tờ đáp án ở dưới, nhẹ nhàng nhẹ nhàng….

 

“Cao Chinh! Ngươi rắp tâm không cho ta ngủ chứ gì? Có muốn thi qua không hả?”

 

“Có muốn!”

 

“Thế thì học đàng hoàng cho ta!”

 

“Nhưng mà cái đề này khó quá đi.”

 

Vừa nghe ta nói như vậy, Tiêu Vân cuối cùng cũng đè lửa giận lại, cáu kỉnh vò tóc, mái tóc mềm mại vào nếp trong nháy mắt biến thành cái tổ quạ. Có thể thấy được bộ dạng này của người được mệnh danh giáo viên đệ nhất ưu nhã công tử, trừ Cao Chinh ta ra không thể có người thứ hai. Ta đắc ý cười cười.

 

“Đề nào?”

 

“Đề 8.”

 

Trong mắt Tiêu Vân đầy tơ máu, đều là vì kỳ thi chung sắp tới rồi, ta vốn là một đứa dốt nát cứ nói đến học tập là y như rằng muốn bệnh luôn nhưng bây giờ cấp bách quá cũng muốn học bạc cả đầu luôn rồi, Tiêu Vân không thể không thức trắng đêm mà bổ túc cho ta.

 

Hắn còn dùng hết các loại biện pháp, giải thích cho thật dễ hiểu. Ngươi nói cái từ (despair) coi, Tiêu Vân phân giải cho ta thành des (chờ chết), pair (đối 1). Ngươi hỏi giải thích thế nào? Một chọi 1 chờ chết, thế chẳng là tuyệt vọng còn gì!

 

Chính là dùng cái loại phương pháp này, miễn cưỡng giúp ta qua cửa môn Tiếng Anh. Hơn nữa hắn đoán đề tỉ lệ trúng đến 80%, những cái khác cũng đối phó được tàm tạm rồi.

 

Huynh đệ trong lớp đều mắng chửi ta, ngươi nha còn thi không qua cửa lần nữa, chúng ta liền bổng đả uyên ương! [R: aka đập cả đôi :))]

 

Ai, ngươi nói chuyện nhà người khác bọn họ nôn nóng đòi coi náo nhiệt cái gì. Chẳng phải là đang ghen ghét ta có một tiểu thụ hoàn mỹ đó sao, có bản lãnh các ngươi cũng tìm một người coi à.

 

“Đề này làm sao mà không giải được?” Ta nghe ra đó nha, Tiêu Vân bây giờ chính là đang cưỡng chế lửa giận, ta cơ hồ có thể nhìn xuyên qua tờ đề ó nha, thấy luôn hai mắt hắn đang phừng phừng hai ngọn lửa…

 

“Ta sao biết chúng nó đứa nào nặng hơn? Oxy á? Khoan để ta đoán lại, carbon dioxide nặng hơn chứ gì.” Ai bảo tên nó dài hơn!

 

… ….

 

“Hỗn đản! Nếu carbon dioxide nặng, thì ngươi bò ra đất một lúc còn không chết à!”

 

Ta gãi gãi đầu nghĩ, cũng đúng nga!

 

“Tiêu Vân, ngươi thật thông minh.” Ta hào phóng tặng cho hắn một nụ cười thật to.

 

Tiêu Vân cúi đầu, ta xem thấy trán hắn đen lại một khối. Chỉ nghe hắn nói: “Không có chi, đấy là vì ngươi ngu quá.” Thanh âm kia, giống như tiếng thở dài nặng nề a.

 

————–

R: quá ngu =)))))))))))hơn cả ta =)))))))))) khặc khặc

cứ xuất hiện thêm 1 đứa ngu hơn mềnh là ta lại dấy lên một nỗi niềm sung sướng khó tả =))

Chương này ngắn dễ sợ, các chương ‘ngược’ đã hết! 😀 từ chương sau sẽ bước vào giai đoạn kịch tính >D^

Content Protection by DMCA.com
loading...

7 Responses

  1. hongtru says:

    mình vẫn muốn đẩy bạn Chinh làm thụ! thụ trên mọi phương diện ý! =)))) người đâu mà các đức tính của thụ kiểu mẫu cứ chói sáng dư lày chớ! 😀

  2. Nàng, sao lại cười trên nỗi đau của người ta thế, hô hô hô
    Công nhận bạn Chinh ngu thiệt =)))))))
    Tiêu Vân, tội cho anh quá…

  3. Smiley Joyce says:

    hết ngược rồi? buồn nhể, ta “thix” ngược, ngược nhìu chút coi =))))))))))))))
    công nhận Cao Chinh rất là cao thâm, Tiêu Vân tiêu sái như vậy còn bị hắn làm cho nứt hình tượng =))))))))))))))

    • Robin says:

      hết ‘chương ngược rùi k có nghĩa là hết ng đâu =))
      đời của 2 bợn chẻ gắn liền vs chữ NGƯỢC to oành oạch ở tên truyện lun kìa nàng =))
      chỉ là có thêm các nv bung xung vs lại ngược theo kiểu ảo hơn thui :)) hợ hợ

  4. chauuke says:

    Chinh làm thụ mà, nhất định làm thụ mà *ngồi dưới đất đếm vòng*

  5. lacloicodon says:

    thật sự là Cao Chinh nên làm thụ! hà thấy mình thật ra cũng không phải “không thể đào tạo” được, não mình có vẻ vẫn tiếp thu được tri thức hơn cái tên Chinh ngu ngốc nào đó!.. ha ha

  6. petramanh says:

    có phải mình là người duy nhất trả lời CO2 nặng hơn ko?

Để lại bình luận

%d bloggers like this: