Khuynh tẫn triền miên – Chương 8 + Chương 9

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ♥

Chương 8: Gọi ngươi Khuynh nhi.

“Hảo ”

Thấy Vân Khuynh không có yêu cầu, Tần Vô Song trong nháy mắt từ trên giường trở mình lên.

Đứng nghiêm trước mặt Vân Khuynh, vẻ mặt cười xấu xa:

“Nếu nương tử không có điều kiện nữa, như vậy —-

Xuân tiêu nhất khắc thiên kim, ngày hôm nay là ngày đại hỉ của chúng ta, chúng ta cũng không nên lãng phí thêm đêm xuân của chúng ta nữa.”

Vân Khuynh não đại một trận co quắp, nam nhân này. . .

Bất quá:

“Không nên gọi nương tử.”

Nương tử, nương tử, Vân Khuynh nghe, chung quy nghĩ hảo lạnh.

Y đường đường nhất giới dâng trào nam nhi thân, lại bị người gọi là nương tử, còn có thể thống gì nữa? ? ?

Chưa nói đến Vân Khuynh đến từ thế kỷ hai mươi mốt, cho dù là nam tử sinh trưởng ở địa phương cổ đại, chỉ sợ cũng chịu không nổi xưng hô buồn nôn như thế.

Tần Vô Song quản không được nhiều như vậy.

Hắn lại duỗi thân thủ ôm lấy thắt lưng Vân Khuynh, đem Vân Khuynh kéo vào trong lòng hắn. . .

Vân Khuynh phải thừa nhận một chuyện thực, đó chính là, rất không có thiên lý, y nhỏ bé hơn Tần Vô Song không chỉ một nửa. . .

Bất quá, Tần Vô Song tựa hồ rất thích thắt lưng y, luôn luôn thích từ thắt lưng y bắt đầu kéo về phía hắn, hoặc là cấm tham mình trong lòng hắn.

“Đương nhiên, thắt lưng của bảo bối, tinh tế mềm mại, vừa đủ ôm chặt, so với nữ tử càng có phong tình, càng động nhân vài phần, vi phu tự nhiên là yêu thích không buông tay.”

Nguyên lai trong bất tri bất giác, Vân Khuynh dĩ nhiên đem suy nghĩ của y nói ra.

Mà Tần Vô Song trả lời, càng làm cho y có chút xấu hổ vô cùng.

Y nổi nóng chi dư không khỏi đoán rằng, Tần Vô Song người này, phỏng chừng chính là một tay già đời bụi hoa, há mồm ngậm miệng đều là dỗ ngon dỗ ngọt.

Trong lúc Vân Khuynh sững sờ, tay kia của Tần Vô Song, không thành thật từ cổ áo Vân Khuynh linh hoạt chui vào trong quần áo, cũng vùi đầu vào trong cổ Vân Khuynh hôn môi liếm cắn.

Mà hai gò má Vân Khuynh trắng noản như ngọc, đã sớm hồng đến rối tinh rối mù.

Thân thủ cầm lấy bàn tay Tần Vô Song làm việc xấu bên trong quần áo của y, đẩy đẩy hắn:

“Chờ một chút.”

“Lại làm sao vậy? ? ?”

Tần Vô Song ngữ điệu có chút cao, có vẻ phi thường bất mãn.

Trong cặp mắt kia bị dục vọng che phủ thành đỏ đậm, tràn đầy không vui.

Vân Khuynh có điểm chột dạ, cũng khó trách Tần Vô Song như vậy, dù sao bị y cắt đứt rất nhiều lần. . .

Hãn.

“Nói mau.”

Tuy rằng tâm tình bị Vân Khuynh lăn qua lăn lại có chút phiền muộn, nhưng Tần Vô Song vẫn như cũ có kiên cường ý chí và cứng cỏi kiên trì, tới nghe Vân Khuynh nói lời vô ích trong mắt hắn.

Bởi vì hắn không muốn Vân Khuynh chán ghét hắn.

“Có một số việc, ngươi phải biết. . .”

Tần Vô Song nghe xong Vân Khuynh nói sau, trên khuôn mặt anh tuấn do dục vọng mà thiêu hồng, hiện lên một tia nghi vấn:

“Chẳng lẽ, bảo bối còn có cái gì không nói cho ta biết? ? ? Phải biết đến. . . Tỷ như? ? ?”

Vân Khuynh hắc tuyến:

“Tên của ta là Vân Khuynh, ngươi có thể gọi tên của ta, không nên kêu nương tử hoặc là bảo bối.”

Tần Vô Song nỉ non nói:

“Vân Khuynh? Khuynh nhi, Khuynh nhi, vậy gọi ngươi Khuynh nhi thế nào? ? ?”

Vân Khuynh gật đầu, thân thủ sờ lên vạt áo của mình.

Ôn hòa nhìn chăm chú vào Tần Vô Song, Vân Khuynh hơi dùng lực liền đem vạt áo rút đi.

Giá y đại hồng sắc trên người y mất đi ràng buộc, liền chậm rãi trượt xuống phía dưới, lộ ra mảng lớn mỹ cảnh.

Tần Vô Song hô hấp cứng lại.

Chương 9: Tâm tư mỗi người

Tần Vô Song hô hấp cứng lại.

Mỹ cảnh khó có thể tưởng tượng trước mắt kia, mê hoặc con mắt hắn.

Phải biết rằng, Tần Vô Song tại nhất khắc đẩy ra khăn voan của Vân Khuynh, khi hắn thấy Vân Khuynh không giống tân nương tử bình thường ngượng ngùng, trong nháy mắt dũng cảm ngẩng đầu nhìn hắn, Tần Vô Song liền bị chấn động thật sâu.

Nhiều năm như vậy, mỹ nhân thế nào Tần Vô Song chưa thấy qua? ? ?

Thế nhưng khuôn mặt tuyệt mỹ trước mắt dưới giá y hỏa hồng sắc làm nổi bật, có vẻ càng thêm trắng nõn, tiếp tục thật sâu đập mạnh đến linh hồn của Tần Vô Song. Khiến tâm hắn trong nháy mắt rơi vào tay giặc, không nơi để chạy.

Mày tinh tế vi loan sắc trạch thanh đạm, mũi khéo léo lả lướt thẳng cao khả ái, môi cong ưu mỹ sáng bóng non mềm, hai gò má trong bạch lộ hồng nhẹ nhiễm son sắc. . .

Thấy thế nào cũng là một mỹ nhân trong sáng như ngọc, thấy thế nào cũng khiến người ta luyến tiếc dời đi ánh mắt.

Thế nhưng, tối hấp dẫn nhân, lại là ánh mắt trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia.

Ánh mắt kia, to mà sáng sủa, con ngươi đen kịt như mực của trẻ con, có vẻ thâm thúy không gì sánh được, giống như có thể đem linh hồn người ta hút vào.

Nhưng mà, cái loại thâm thúy này, không những không khiến người ta cảm thấy thâm trầm, trái lại nghĩ rất thuần túy, càng lộ vẻ ánh mắt hắc bạch phân minh, càng có thể rõ ràng chiếu ra bất luận cái gì ảnh ngược, sạch sẽ khiến người ta mê luyến. . . Hoặc là tàn phá? ? ?

Đây rốt cuộc là tinh yêu mỵ hoặc nhân, hay là tiên thánh khiết sạch sẽ? ? ?

Trong nháy mắt thấy rõ Vân Khuynh, Tần Vô Song mê muội.

Bởi vì dung mạo Vân Khuynh tuy rằng rất đẹp, nhưng Tần Vô Song tuyệt đối gặp qua người tuấn mỹ xinh đẹp như y.

Rõ ràng gặp qua nhiều như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác một Vân Khuynh có thể khiến Tần Vô Song thất sắc đến thế, khó có thể hô hấp, khó có thể dời đi đường nhìn như vậy.

Cảm giác cường liệt như vậy, đã định trước là trong nháy mắt Tần Vô Song thấy rõ Vân Khuynh, đi xuống quyết tâm:

Người trước mắt, nhất định phải thuộc về Tần Vô Song hắn, hơn nữa chỉ mình hắn.

Cho dù Vân Khuynh nói y là nam tử, cho dù Vân Khuynh nói y vốn không phải người hắn muốn kết hôn. . . Cũng không sao. . . Tần Vô Song không quan tâm, trên thế gian này, ngoại trừ tổ tông nhà mình ra, vô luận là cái gì luân lý cương thường, hay là cái gì quân quân thần thần, đều là rắm chó không kêu.

Bất quá, Tần Vô Song rất may mắn Vân Khuynh cùng hắn bái đường.

Bằng không, gia quy Tần gia chỉ có thể thú một người thê tử kia, nhất định khiến hắn đánh mất Vân Khuynh.

Tần Vô Song vốn là bị dục vọng dằn vặt khó có thể chịu được, phi thường muốn Vân Khuynh, lúc nhìn theo giá y của Vân Khuynh trượt xuống mà lộ ra bờ vai trắng nõn mượt mà, đôi mắt hắn mạnh mẽ co rụt lại. Bất quá, hắn lập tức nghiêng mặt, đi về phía trước một bước.

Thân thủ đem Vân Khuynh nửa ôm nhập vào trong lòng, lục lọi lấy tay đè lại y bào của Vân Khuynh, ngăn cản giá y trượt xuống.

Ngón tay thô ráp của hắn, không thể tránh khỏi tiếp xúc tới bờ vai Vân Khuynh, ôn độ kia dĩ nhiên nóng rực giống như là muốn làm bỏng Vân Khuynh:

“Ngươi, không phải nói có chuyện ta phải biết muốn nói cho ta sao? ? ?”

Tần Vô Song chuyển động yết hầu một chút, thanh âm khàn khàn lợi hại, con mắt đỏ đậm, trên mặt cũng là một mảnh đỏ đậm.

Vân Khuynh bình tĩnh nhìn chăm chú vào hắn, cười khẽ một tiếng.

Nam nhân này, cho dù dưới tình huống lúc này, cũng có thể thanh tỉnh cố kỵ y cảm thụ như vậy.

Phần tâm này, rất tốt.

Nói vậy, hắn là thực sự quyết định đem Vân Khuynh để ở trong lòng, cho nên mới lưu ý mỗi một câu nói của Vân Khuynh.

Tần Vô Song như vậy, tuy rằng hiện tại Vân Khuynh còn không có ái thượng hắn, nhưng hảo cảm đối với hắn đã không ngừng kéo lên.

Cái gì bị tru di cửu tộc, cái gì chiếm núi vi vương, liên quan đến Vân Khuynh chuyện gì? ? ?

Vân Khuynh chỉ biết là, nam nhân trước mắt này, thực sự đáng giá để y thử nghiệm.

Vân Khuynh thân thủ chủ động vòng trụ thắt lưng Tần Vô Song:

“Ngươi phải biết đến, chính là thân thể của ta.”

Vân Khuynh vừa nói xong, Tần Vô Song cho rằng Vân Khuynh là đang cùng hắn ve vãn, đúng là ngây người một chút.

Vân Khuynh thấy Tần Vô Song hình dạng ngốc lăng liền câu câu thần.

Phượng mâu hơi nheo lại, chẳng lẽ, Tần Vô Song cho rằng y là một tiểu cừu xấu hổ? ? ?

Đáng tiếc, đến từ thế kỷ hai mươi mốt, y xem qua vô số sách đam mỹ, cùng phim ảnh đam mỹ, bản thân lại là GAY, thế nào lại là tiểu bạch dương chân chính hồn nhiên? ? ?

Mặc dù không có kinh nghiệm thực chiến, nhưng lý luận kinh nghiệm, thế nhưng tương đương phong phú. . .

Content Protection by DMCA.com
loading...

5 Responses

  1. Hi các tình yêu, ta chẳng may lạc vào đây nhưng tìm thấy toàn thể loại tr ta thích nên muốn một chỗ cắm trại, hi vọng chủ nhà đồng ý. Mà các nàng ôm nhiều bộ thế thì edit lâu lắm nhỉ, nhưng mà cố lên, ta không muốn các nàng drop tr nào giữa chừng đâu ( vì toàn tr dễ thương, ta thích ) . Thế nên ta và các reader khác sẽ ủng hộ các nàng hết mình. Chai dầu chai dầu chai dầu. Thanks rất nhiều ( vì các nàng đã eđit tr và đọc comment lảm nhảm của ta )

    • sjlverblood says:

      cảm ơn cảm ơn…. Mọi người yên tâm, truyện ở trong Cực Lạc cung sẽ không drop.
      Tuy rằng edit mất thời gian nhưng mọi người trong cung đều là từ lòng yêu thích đam mỹ và cũng muốn chia sẻ cho mọi người nên mới làm.
      Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!!!!

    • Minh Tiêu says:

      Nàng yên tâm, truyện ở nhà ta sẽ không drop đâu, cơ bản là dạo này phu nhơn Robin sức khỏe không tốt lắm, vào năm học sẽ tiếp tục hoạt động lại mấy bộ kia =)))))))
      Lão gia ta đào hố vì nhiều việc quá, rảnh thì post cho mn nha ~~
      Minh Tiêu♥

      • lacloicodon says:

        Tiêu gia, ngài nghỉ ngơi lâu quá nha!…
        Ta hum nọ đọc rùi nhưng vì đang đọc thì bạn lôi đi chơi giờ mới nhớ chưa đọc hết chương 9 vào đọc tiếp rùi com….
        Thank gia đình nhà ngài nhìu nha… Cơ mà… ta muốn chương mới ah!!!!!!!!! *Cắt đúng khúc hồi hộp mà*….

  2. Ut It GG says:

    Bộ này thật hấp dẫn. Lần đầu tiên nghe một bạn thụ nói rằng kiếp trước mình đọc nhiều Đam Mĩ nên không phải là cừu trắng ngây thơ. Thiệt là thẳng thắn

Để lại bình luận

%d bloggers like this: