Khuynh tẫn triền miên – Chương 17+Chương 18

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

edit: Huyết Vũ♥

Chương 17: Trên đường gặp thần thâu.

Vân Khuynh chưa từng có vui nhanh như vậy.

 

Tần Vô Song ở vẫn đề cảm tình tuyệt không buộc y, y không bao giờ giống như kiếp trước vì tình mà khổ như vậy nữa.

 

Có Tần Vô Song bên người, y cũng không cần giống như kiếp trước sinh hoạt bôn ba.

 

Không có bất luận cái gì gánh nặng, không có bất luận cái gì khổ não.

 

Đem thể xác và tinh thần hoàn toàn trầm tĩnh lại, cảm thụ Tần Vô Song tùy thời tùy chỗ, tự nhiên bày ra yêu thương sủng ái, tất cả tốt đẹp đến bất khả tư nghị.

 

Y thường thường nghĩ, nam tử như Tần Vô Song tuấn mỹ lại ưu tú, Vân Thù bỏ lỡ, thật đúng là hối hận nửa cuộc đời.

 

Bởi vì kinh thành ở phía nam, mà bọn họ phải về phương bắc, cho nên đường xá dị thường xa xôi.

 

Vân Khuynh một đường cùng Tần Vô Song du sơn ngoạn thủy, giống như con chim nhỏ tự tại. Tự do nhưng không cô đơn.

 

Duy nhất không tốt là khuôn mặt hai người quá mức rêu rao.

 

Đặc biệt là Vân Khuynh, Tần Vô Song tuy rằng khuôn mặt tuấn mỹ, nhưng đường cong khuôn mặt cường tráng, vừa nhìn đã biết là một công tử phiên phiên, trêu chọc cô nương trên đường liên tiếp nhìn kỹ.

 

Nhưng Vân Khuynh, quần áo thủy lam trường bào, phiêu dật vô song, giống như nước động, đem tuyệt mỹ dung nhan nguyên bản lại vô cùng nữ tính của y nổi bật càng thêm mềm mại.

 

Y như vậy, không chỉ dẫn đến ngây thơ thiếu nữ, ngay cả không ít nam tử cũng mơ ước không thôi.

 

Bất quá tuy rằng y không có võ công, bảo hộ không được mình, nhưng Tần Vô Song lại là cao thủ số một số hai trên đời này, chỉ dựa vào chính hắn một người là có thể cẩn thận bảo hộ y.

 

Thời gian lâu dài, mấy người mơ ước lá gan cũng càng lúc càng lớn, Vân Khuynh lo lắng rước lấy phiền phức cho Tần Vô Song, muốn dịch dung.

 

Tần Vô Song nhưng không muốn, Tần Vô Song nói, nếu hắn để người của mình, ngay cả dùng chân diện mục cũng không dám, như vậy hắn còn sống làm cái gì? ? ?

 

Đích xác, Tần Vô Song mặc dù không thích phiền phức, không muốn chuốc lấy phiền toái, nhưng phiền phức tìm hắn, hắn tuyệt sẽ không lui bước.

 

Hắn là tiêu chuẩn người không phạm ta, ta không phạm người.

 

Huống hồ, hắn có đủ lòng tin, hắn có thể bảo vệ được người của hắn.

 

Trên đời này, nếu ngay cả trân bảo người Tần gia bọn họ bảo hộ không được, còn có người nhà bảo hộ? ? ?

 

Hắn tự tin liều lĩnh, tự tin cuồng vọng, cũng không tự đại, trái lại rất cẩn thận.

 

Tỷ như lúc này, cô nương xinh đẹp không cẩn thận ngã vào trong lòng hắn, tuy rằng chiêu số cũ, nhưng thủ pháp thông minh, tâm tư khôn khéo.

 

Trong nháy mắt hắn túm lấy túi tiền của hắn, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai bỏ vào ống tay áo Vân Khuynh, mà đương sự Vân Khuynh lại chẳng biết chút nào.

 

Tần Vô Song thấy cô nương kia không chỉ mỹ mạo phi thường, một đôi mắt to cuộn tròn đặc biệt sinh động, nghĩ đến cũng chỉ là một hài tử hảo ngoạn, cũng không làm khó, nâng thân thể nàng lên, tự tiếu phi tiếu nói:

 

“Cô nương, lần sau bước đi cẩn thận một chút.”

 

Không gây khó dễ không có nghĩa là mặc nàng thâu đồ của hắn, để nghiêm phạt, Tần Vô Song dùng thủ đoạn càng cao minh, sờ lấy ngọc bội treo bên hông cô nương kia.

 

Tần Vô Song đích xác mị lực vô song, cô nương kia nhìn có chút ngốc, nhất thời cũng không phát hiện mình đã mất đồ.

 

Lấy lại tinh thần cúi cúi thân thể, liền dùng tiếng nói mềm mại nói:

 

“Cảm tạ công tử.”

 

“Nhấc tay chi lao.”

 

Tần Vô Song nói xong liền nắm tay Vân Khuynh bước đi, bàn tay hắn nắm, chính là bên ống tay áo có túi tiền cô nương xinh đẹp kia muốn lấy.

 

Nhìn thân ảnh Tần Vô Song và Vân Khuynh đi xa, cô nương kia chà chà chân:

 

“Ai nha, ta còn chưa kịp lấy túi tiền mà. . .”

 

Xem bọn hắn quần áo hoa lệ như vậy nhất định rất có tiền, thật đáng ghét, thế nào thâu không được? ? ?

 

Trên đời này còn có thứ nàng đến từ thần thâu thế gia — Thượng Quan Nhược Vũ thâu không được sao? ? ?

 

Quá bất khả tư nghị, lẽ nào nam nhân đỡ nàng kia phát hiện nàng muốn lấy túi tiền của hắn sao? ? ? Nếu không hắn thế nào vừa lúc nắm lấy bàn tay niên thiếu đẹp kia, hoặc là. . . Chỉ là vừa khớp? ? ?

 

Để nghiệm chứng, cũng để tìm về mặt mũi, Thượng Quan Nhược Vũ quyết định len lén đuổi kịp Tần Vô Song và Vân Khuynh.

 

Phát thệ nhất định phải trộm được túi tiền của Tần Vô Song! ! !

 

 

Chương 18: Trả ngọc cho ta.

 

Nói thật, Thượng Quan Nhược Vũ đến từ thần thâu thế gia, vô luận là bản lĩnh khinh công, hay là theo dõi, đều tương đương xuất sắc.

 

Đáng tiếc ngày hôm nay nàng đụng không phải người khác, mà là Tần Vô Song, là ca ca của Tần Vô Hạ có danh xưng ám hoàng giang hồ, Tần Vô Song.

 

Về phần vấn đề xưng hô, thật sự là Tần Vô Hạ quản chuyện giang hồ tương đối nhiều, Tần Vô Song chỉ là thỉnh thoảng quản lý, cho nên tên ám hoàng, với Tần Vô Hạ mà nói, vẫn là tương đối chính thống một điểm.

 

Sau khi Tần Vô Song nhận thấy Thượng Quan Nhược Vũ theo dõi, liền vỗ về ngọc bội vừa từ bên hông Thượng Quan Nhược Vũ lấy được, bắt đầu nghĩ sách lược ứng đối.

 

Hắn quan sát bốn phía một chút sau liền nhếch lên khóe miệng, nói với Vân Khuynh:

 

“Khuynh nhi, bên kia có một hàng rong ngọc thạch, ta gần nhất vừa vặn có được khối ngọc bội, muốn nhìn một cái xem nó có giá bao nhiêu.”

 

Vân Khuynh tỉnh tỉnh mê mê bị hắn dắt đi:

 

“Hảo a.”

 

Kỳ thực Vân Khuynh lúc này, y vẫn đang chú ý một gia tửu lâu bên cạnh, chỗ đó bay ra mùi thơm, không ngừng kịch thích vị giác của y.

 

Hôm nay mặt trời lên cao giữa ngày, thái dương rất lớn, cũng đang là thời gian ăn bữa trưa, cưỡi ngựa một hồi, lại chạy một đoạn đường, Vân Khuynh đã đói đến bụng dán vào lưng, y hiện tại rất muốn rất muốn ăn.

 

Đáng tiếc y đồng dạng không muốn hủy đi Tần Vô Song hăng hái, không thể làm gì khác hơn là lưu luyến thu hồi đường nhìn liếc về phía tửu lâu, theo Tần Vô Song đi tới sạp ngọc thạch kia.

 

Tần Vô Song thấy Vân Khuynh nhìn tửu lâu kia hình dạng thèm nhỏ dãi vô hạn, biết y đói bụng, cảm giác vừa buồn cười lại có chút yêu thương.

 

Tuy rằng rất muốn ngay tức khắc mang Vân Khuynh đi ăn, nhưng Tần Vô Song cũng xác thực không muốn cái đuôi phía sau vẫn theo bọn họ, cho nên quyết định giải quyết cái tiểu đuôi kia trước, sau đó mới hảo hảo ăn cơm.

 

Chờ Tần Vô Song lôi kéo Vân Khuynh đi tới tiểu sạp bán ngọc kia sau, hắn liền dùng khóe mắt liếc nhìn Thượng Quan Nhược Vũ ở đầu góc phố.

 

Hắn câu câu khóe môi thu hồi ánh mắt, thân thể nửa ngồi xổm xuống, lung lay ngọc bội trong tay với lão nhân bán ngọc:

 

“Vị sư phụ này, ta gần đây từ trong tay người khác đổi lấy được một khối ngọc, sợ bị người khác lừa, ngươi có thể giúp ta xem một chút tính chất khối ngọc thế nào được không? ? ?”

 

Thanh ngọc trong suốt vô hạ trong sáng lấp lánh, dưới ánh dương quang chiếu xuống lưu quang tràn đầy màu sắc, vừa nhìn liền không phải vật phàm.

 

Con mắt lão nhân kia bỗng nhiên sáng ngời, tiếp nhận ngọc mà sợ hãi than không ngớt:

 

“Công tử, ngọc này của ngươi, chính là lục độc sơn ngọc tốt nhất. Loại ngọc này, là một trong tứ đại danh ngọc của quốc ta, bề ngoài từ xanh lục đến thúy lục sắc, bán trong suốt, tính chất nhẵn nhụi, gần giống phỉ thúy, vốn có thủy tinh sáng bóng. . .”

 

Lão nhân kia phi thường nhiệt tình, vừa nhìn đến hảo ngọc, liền lên tinh thần, bắt đầu hăng hái giới thiệu.

 

Tần Vô Song sao không biết đây là ngọc gì, hắn thậm chí còn biết trên khối ngọc, tạo hình chính là long phượng tường vân đồ, tựa hồ là vật đính ước.

 

Hiện tại hắn bày ra ngọc này, là để cho tiểu đuôi ở chỗ tối xem, là muốn để nàng biết khó mà lui.

 

Đáng tiếc, hắn đánh giá thấp năng lực gây sự của tiểu đuôi kia.

 

Thượng Quan Nhược Vũ chỗ tối vừa thấy ngọc trong tay Tần Vô Song, liền trừng lớn hai mắt, nhìn chằm chằm khối ngọc, tựa hồ còn có chút không tin, nhu nhu mắt lại nhìn.

 

Nhìn nửa ngày mới cúi đầu lục lọi bên hông mình một hồi, thực sự tìm không được ngọc trên người mình, nàng lúc này mới vững tin ngọc trong tay Tần Vô Song là của nàng.

 

Vừa tỉnh ngộ ra vừa rồi Tần Vô Song thừa dịp đỡ nàng, lấy đi ngọc của nàng, nàng liền tức giận khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên.

 

Quả thực là sỉ nhục a! ! !

 

Thân là một trong hai đại truyền nhân của thần thâu thế gia lừng lẫy nổi danh trên giang hồ, nàng, Thượng Quan Nhược Vũ, không những không trộm được đồ của người khác, trái lại lại bị người khác thâu đi đồ của mình.

 

Thật sự là, thật sự là. . . Thất bại. . . Cái này mà truyền ra, bảo nàng thế nào gặp người? ? ?

 

Hơn nữa, ngọc kia, chính là ca ca nàng thân thủ vì nàng tạo hình. . .

 

Thượng Quan Nhược Vũ vừa nghĩ đến ngọc mình quý trọng không gì sánh được bị Tần Vô Song thâu đi, liền lửa giận ngập trời.

 

Vì vậy, nàng liền hùng hổ hướng tới hai người Tần Vô Song Vân Khuynh, quát lớn:

 

“Tiểu tặc, trả ngọc cho ta.”

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. thanhthu says:

    Hii… Cám ơn bạn nha!

  2. “Tiểu tặc, trả ngọc cho ta.”=> ha ha không bít ai mới là tiểu tặc ah
    thanks nhà đã dịch truyện nha

Để lại bình luận

%d bloggers like this: