Khuynh tẫn triền miên – Chương 22+23+24

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ♥

Chương 22: Dây dưa không ngớt.

Tần Vô Song gõ một chút đầu cục cưng hiếu kỳ Vân Khuynh:

“Sau đó. . . Khuynh nhi không đói bụng sao? ? ?”

Vân Khuynh nghe hắn nhắc tới như thế mới nghĩ đến cái bụng mình đói đến kêu cô cô, bất quá, y còn không có nghe được đáp án mà:

“Vô Song, ngươi đừng tưởng hồ lộng ta, ngọc là đổi thế nào, ngươi còn không có nói cho ta biết.”

Tần Vô Song thở dài một tiếng:

“Không phải ta không muốn nói cho Khuynh nhi, chỉ là chuyện tình phương diện này, có chút phức tạp. Ngọc đích thật là bị người thay đổi, nhưng không phải ta đổi.”

Vân Khuynh ngưng mi suy nghĩ một chút:

“Là lão nhân bán ngọc kia? ? ? Nhưng hắn vì sao phải giúp ngươi. . .

A, ám hoàng? ? ?

Ý tứ là, thế lực Tần gia chưởng quản Hiên Viên đế quốc chỗ tối —

Lão nhân kia, cũng là người của các ngươi? ? ?”

Tần Vô Song mâu quang tuyết lượng tối tăm thâm thúy, bên trong tràn đầy thưởng thức, tinh quang nhàn nhạt khuếch tán ra, gật đầu:

“Đúng, chính là như Khuynh nhi nói vậy.”

Nói xong, lại nâng cằm Vân Khuynh lên, hôn hôn lên môi anh đào tinh tế mơ hồ phiếm thũng.

Người này, thuộc về mình, xinh đẹp, thiện lương, thông minh, lại ôn hòa.

May là, thú chính là y.

Đại não Vân Khuynh có chút thiếu dưỡng khí, y là đói bụng, đói chính là cái bụng, phải ăn cái gì thì mới no, cứ như vậy cùng Tần Vô Song trao đổi nước bọt là không được.

Vì vậy, y rất sát phong cảnh cực lực cự tuyệt.

Đang lúc giãy dụa, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa, con mắt xinh đẹp của Vân Khuynh sáng lên, cơm nước của y tới rồi.

Tần Vô Song bất đắc dĩ, chỉ phải buông y ra.

Vân Khuynh lập tức từ trên đùi hắn chuyển qua chiếc ghế một bên, Tần Vô Song thuận lợi sửa sang lại y phục, mới khôi phục lười biếng trước sau như một. Dựa lên lưng ghế tựa, mạn bất kinh tâm nói:

“Tiến đến.”

Quả nhiên là cơm đưa tới.

Đáng tiếc người đưa cơm. . . Tần Vô Song nâng cằm, đánh giá cẩn thận.

Một thân y phục hôi sắc vải bố khuôn mặt nhỏ nhắn có chút bẩn hề hề, trên đầu cuộn một cái khăn đội đầu biến thành màu đen.

Chỉ là, tóc của hắn, cũng quá nhu thuận sáng đẹp một điểm, con mắt hắn, cũng quá hữu thần thông minh một điểm. . .

Ai nha. . .

Tần Vô Song thở dài lắc đầu, quay hướng điếm tiểu nhị sắp xoay người ly khai nói:

“Chờ một chút, ngươi ở chỗ này hầu hạ đi.”

Điếm tiểu nhị kia thân thể nhất tương, kinh nghi bất định nhìn Tần Vô Song, nam nhân này, sẽ không thông minh như vậy chứ? ? ?

Hắn khom khom lưng nói:

“Hảo, khách quan.”

Vân Khuynh có chút nghi hoặc nhìn Tần Vô Song, y luôn luôn không thích ăn ở trước mặt người bên ngoài, càng không thích người khác đứng ở bên người, y cự tuyệt cảm giác ngồi ăn có người nhìn.

Bất quá y còn chưa hỏi cái gì, Tần Vô Song liền gắp lên một đạo thái, vừa vào đến miệng liền nhăn mi lại, nhìn điếm tiểu nhị:

“Quá ngọt, bưng xuống phía dưới, làm lại.”

Vân Khuynh trừng mắt nhìn, nếm một ngụm, mặn ngọt vừa phải, rất không sai.

Đang nghĩ, Tần Vô Song lại gắp một đạo thái khác:

“Chưa chín, bưng xuống phía dưới, làm lại.”

“Canh quá ít, bưng xuống phía dưới, làm lại.”

Ngắn ngủi vài phút, Vân Khuynh nghe đến mấy lời bưng xuống phía dưới, làm lại.

Y hình như có sở ngộ, nhìn về phía điếm tiểu nhị tức giận sắc mặt phát tím, thấy bàn tay hắn trắng nõn mềm mại, ngón tay thon dài mà trắng noãn.

Lại thấy chỗ cổ hắn, cũng là trắng noãn không tương xứng với nét mặt bẩn hề hề.

Cuối cùng dừng lại ở con mắt phun hỏa, sáng trong suốt của hắn, bừng tỉnh đại ngộ.

Nhãn thần này y quá quen thuộc, là nàng, thiếu nữ vừa rồi nói bọn họ thâu ngọc.

Lẽ nào, nàng là coi trọng y hoặc là Tần Vô Song? ? ?

Nếu không phải thế nào lại theo bọn họ dây dưa không ngớt? ? ?

Chương 23: Tính cách khác.

“Được rồi.”

Vân Khuynh cắt đứt Tần Vô Song nói, nói với Thượng Quan Nhược Vũ giả trang điếm tiểu nhị:

“Đem thái vừa điểm đến bưng xuống phía dưới làm lại.”

Nhìn thân ảnh Thượng Quan Nhược Vũ khí đô đô bưng bàn thái rời đi, Vân Khuynh tự tiếu phi tiếu nhìn Tần Vô Song:

“Nguyên lai Vô Song có ưa thích này, ta cũng nên cẩn thận.”

Tần Vô Song phượng mâu hơi cong, bạc thần nhất câu nói:

“Đối với Khuynh nhi, ta mới luyến tiếc lăn qua lăn lại như thế, chỉ là nha đầu kia quá có nghị lực, khi dễ cũng hảo ngoạn.”

Vân Khuynh bạch bạch nhãn, y mới không tin.

“Tiểu cô nương này, là tiểu hài tử tùy hứng bị người nhà làm hư, loại hài tử này, thông thường gia đình là sủng không ra ngoài, hiện tại làm sao bây giờ? ? ? Nàng hình như dính lên chúng ta? ? ?”

Tần Vô Song nghiêng thân thể tới gần y:

“Thế nào, không thích nàng? ? ?”

Hô hấp của hắn phun lên bên tai Vân Khuynh, tê tê, nhiệt nhiệt, Vân Khuynh không khỏe đẩy đẩy hắn:

“Ngồi hảo, nói không chừng lúc nào có người vào.”

Tần Vô Song mếu máo, trên khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra vẻ ủy khuất nhìn có chút buồn cười:

“Còn không có lão, Khuynh nhi đã ghét bỏ ta.”

Vân Khuynh có chút bất đắc dĩ, bất quá Tần Vô Song như vậy rất ít gặp, cũng là thêm một tia khả ái:

“Vô Song, ngọc kia, ngươi rốt cuộc dự định trả lại cho tiểu cô nương kia không? ? ?”

Tần Vô Song dùng ngón trỏ tay phải ma sát cằm, có chút suy nghĩ nói:

“Nàng muốn thâu gì đó của ta vốn là sai, sau lại đại náo trên đường, tới lúc này, càng dây dưa không ngớt, ta tự nhiên sẽ không đơn giản đưa nàng, phải hảo hảo đùa nàng một chút.”

Vân Khuynh cũng nâng cằm, nhìn dung nhan Tần Vô Song tuấn mỹ khiến người ta mê muội kia, đô đô miệng:

“Ta nhưng thật ra sợ, cuối cùng thành vui mừng oan gia. . . Kiếp trước của ta. . . Ách, ta ở trong sách tại Vân gia thấy, có rất nhiều cố sự như vậy, một thiếu nữ hoạt bát khả ái, một công tử tuấn mỹ tiêu sái, vì hiểu lầm mà gặp nhau, vừa thấy mặt vừa sảo vừa nháo, đến cuối cùng lại ái đến chết đi sống lại. . .”

“Ách. . .”

Bàn tay Tần Vô Song vừa nâng chung trà run run lên, còn trà hãy còn trong miệng, thiếu chút nữa liền phun ra.

Mạnh mẽ cố nén cười, Tần Vô Song buông chung trà trong tay:

“Khuynh nhi thực sự là kiến thức rộng rãi, bất quá, có Khuynh nhi, ta thế nào lại cùng nàng ái đến chết đi sống lại? ? ?”

Vân Khuynh chớp chớp mắt:

“Ta đây, cùng nàng ái đến chết đi sống lại làm sao bây giờ? ? ?”

Sắc mặt Tần Vô Song lập tức âm trầm xuống, trong đôi mắt hiện lên lãnh quang quỷ dị.

Còn muốn cùng người khác ái đến chết đi sống lại? ? ?

Nếu như Vân Khuynh thực sự làm như vậy, hắn đại khái sẽ bẻ gẫy chân y, đem y giam vào địa phương chỉ có hắn biết đến, để trong mắt y, thế giới của y, chỉ có hắn một người! ! !

Tần Vô Song âm lãnh nghĩ, phượng mâu lại không tự chủ được nhìn thấy Vân Khuynh che miệng cười trộm, lúc này mới biết Vân Khuynh vừa nói chỉ là nói đùa. . .

Trong lòng buông lỏng, cũng có chút tức giận, hắn dĩ nhiên cho là thật! Còn đem một mặt khác hắn vẫn luôn che giấu phá tan lộ ra ngoài. . .

Vừa nghĩ như thế, Tần Vô Song lại có thêm chút tức giận, nắm Vân Khuynh qua ôm vào trong lòng hung hăng hôn xuống:

“Sau đó không được khai vui đùa như vậy, ngươi là của ta.”

Vân Khuynh chưa kịp phản kháng, đã bị môi lưỡi Tần Vô Song mạnh mẽ lại bá đạo nhảy vào trong miệng.

Cho tới nay, Tần Vô Song bày ra, đều là bá đạo ôn nhu, nhưng hắn càng cùng Vân Khuynh ở chung, liền càng vô pháp tự kềm chế, hãm vào càng sâu lại càng muốn một mình giữ lấy y, để trong tâm mắt y, đều chỉ có hắn một người.

Nếu là lúc vừa nhận thức Vân Khuynh, hắn còn có tính nhẫn nại chờ Vân Khuynh chậm rãi ái thượng hắn, như vậy hiện tại hắn lại có chút luống cuống, có chút khẩn cấp.

Hắn sợ, sợ trước khi Vân Khuynh ái thượng hắn, sẽ ái thượng người khác, cho nên trong tâm nguyên bản tự tin bình tĩnh, bắt đầu vội vàng xao động lên, bắt đầu nghi ngờ lên.

Hắn là một trong ngầm ám hoàng của Huỳnh Quang Hiên Viên vương triều, thế nào lại cho phép người mình nhận định phải gần nhau suốt đời đi ái thượng người khác? ? ?

Tần Vô Song chăm chú ôm Vân Khuynh, cả đời này, người này trong lòng hắn, chỉ có thể là hắn sở hữu.

 

Chương 24: Vân Khuynh thất tung.

Tần Vô Song và Vân Khuynh, cuối cùng dưới sự tận lực tránh né của Tần Vô Song, tránh được Thượng Quan Nhược Vũ lần thứ hai theo dõi.

Tuy rằng nghĩ đến Thượng Quan Nhược Vũ sẽ không bỏ qua, nhưng thực sự không nghĩ tới sẽ đến nhanh như vậy. . .

Vân Khuynh thất tung! ! !

Ngay lúc Tần Vô Song tách ra Vân Khuynh, đi gặp thuộc hạ —

Thực ra cũng không phải Tần Vô Song tận lực cấm kỵ Vân Khuynh, hắn chỉ là không muốn, Vân Khuynh hiện tại vô pháp bảo hộ chính mình, bị lôi vào phiền phức mà thôi. . .

Nhưng Tần Vô Song quên, mặc kệ bất luận kẻ nào, gả cho hắn, cùng hắn cùng một chỗ, liền đã định trước suốt đời đều không thể chạy trốn khỏi phiền phức.

Vừa nhận thấy Vân Khuynh thất tung, Tần Vô Song tim đập mất tần suất.

Đến nay hắn biểu hiện ra cũng không có phản ứng quá lớn, chỉ là đôi mắt như máu, bên trong phong vân gợn sóng, bạc thần hơi câu, trên khuôn mặt tuấn mỹ vô đào càng cười càng xán lạn.

Từ trong lòng móc ra khối ngọc nguyên bản thuộc về Thượng Quan Nhược Vũ, mặt sau long phượng tường vân đồ lung linh, khắc hai chữ Thượng Quan, Tần Vô Song chậm rãi vuốt ve chữ trên ngọc:

“Long Kính.”

Theo thanh âm lãnh liệt của Tần Vô Song, một nam tử cao lớn toàn thân bao vây trong bóng đêm lặng yên không một tiếng động xuất hiện.

Họ kép Thượng Quan, thủ pháp theo dõi và thâu đồ cao minh, hơn nữa giỏi về ngụy trang.

Toàn bộ Huỳnh Quang, sợ là chỉ có thần thâu thế gia thoái ẩn nhiều năm kia, Thượng Quan thế gia.

“Đi, lập tức điều tra rõ toàn bộ người trong thần thâu thế gia Thượng Quan gia, mặt khác. . .”

Tần Vô Song thanh âm từ từ thả nhẹ, con mắt lợi hại nhìn chằm chằm người trước mắt:

“Chậm nhất đến buổi tối, ta phải biết Khuynh nhi đang ở nơi nào.”

Thanh âm của hắn rất nhẹ, nhưng mang theo sát khí dày đặc cùng cảnh cáo ý tứ hàm xúc.

Toàn bộ gian phòng hầu như trong nháy mắt, biến gió lạnh đến xương.

Người tên Long Kính, thân thể hơi đánh một cái lạnh run:

“Vâng, nhị công tử.”

Làm ảnh vệ Tần gia vì ba vị công tử cống hiến, Long Kính vẫn cho rằng, chỉ có đại công tử là hàn lãnh như băng, nhị công tử này hẳn là ấm áp như gió.

Nhưng đến hôm nay mới biết, không phải nhị công tử không có tỳ khí, chỉ là vẫn không có ai chạm vào nghịch lân của hắn mà thôi.

Nhưng ngày hôm nay, Thượng Quan gia, sợ là đã chạm đến nghịch lân và điểm mấu chốt của Tần Vô Song.

Mong muốn, Vân Khuynh công tử đừng xảy ra cái gì ngoài ý muốn, bằng không vị chủ tử này của hắn, không biết rồi sẽ làm ra chuyện gì!

Long Kính lĩnh mệnh, liền lập tức đi chấp hành.

Tần Vô Song nhắm mắt lại, dựa lên lưng ghế tựa, thì thào tự nói:

“Khuynh nhi. . .”

Cùng nhau như hình với bóng nhiều ngày như vậy, bỗng nhiên xa nhau, thật đúng là không quen.

Không có y ở trong tầm mắt dĩ nhiên lại cảm thấy bất an —

Lo lắng y xảy ra chuyện.

Nhưng hắn là Tần Vô Song a! ! !

Tần Vô Song luôn luôn cởi mở, hiện tại đã có nhược điểm, có vướng mắc.

Như vậy, rốt cuộc là tốt, hay là xấu đây? ? ?

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. lacloicodon says:

    Cám ơn bạn đã edit truyện này!

  2. xuân thu says:

    ôi ta chờ chương mới ah nàng dịch tr hay lém ^^
    ngày tốt lành~

  3. Truyện hay 👍👍👍

Để lại bình luận

%d bloggers like this: