Khuynh tẫn triền miên – chương 31+32+33

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

★★★★★★★★★★

 

Chương 31: Cảm tình khó khăn.

Thượng Quan Nhược Vũ tính tình hoạt bát rộng rãi, lập tức cùng Vân Khuynh quen thuộc lên.

Quen thuộc sau nàng lại nhịn không được hiếu kỳ quan hệ giữa Vân Khuynhvà Tần Vô Song:

“Vân Khuynh, ta xem ngươi coi như là một người không sai, thế nào lại cùng bại hoại kia đi cùng một khối.”

Lúc Vân Khuynh cùng Thượng Quan Nhược Vũ nói chuyện phiếm, Thượng Quan Tôn một mực ở bên cạnh nhìn chằm chằm trừng mắt Vân Khuynh, thầm nghĩ đem khuôn mặt quá đẹp của Vân Khuynh, từ trong đường nhìn của Thượng Quan Nhược Vũ di đi ra ngoài.

Hắn bắt người này tới, thuần túy là muốn giúp Thượng Quan Nhược Vũ nghiêm phạt người khi nhục nàng một chút, không nghĩ tới không chỉ không nghiêm phạt được đối phương, còn khiến cho Thượng Quan Nhược Vũ đối với đối phương sản sinh hứng thú! ! !

Giờ khắc này, trong lòng Thượng Quan Tôn, thật sự hối hận a!

Đôi huynh muội này, thật sự là quá thú vị.

Vân Khuynh hoàn toàn không nhìn Thượng Quan Tôn nhìn chằm chằm, tự ngoảnh lại mỉm cười trả lời Thượng Quan Nhược Vũ:

“Ta và Vô Song quan hệ a. . . Đến lúc lần thứ hai gặp mặt, Vô Song liền nói cho ngươi.”

“Di di di, nói cho ta biết? ? ? Có sao có sao? ? ?”

Thượng Quan Nhược Vũ nỗ lực hồi tưởng, rốt cục nhớ tới Vô Song từng ôm thắt lưng Vân Khuynh nói hắn là người có vợ. . .

Nhưng. . .

Nhưng nhưng nhưng nhưng. . . Bọn họ không phải đều là nam tử sao? ? ?

Nam tử và nam tử cũng có thể thành thân sao? ? ?

“Ngươi, và hắn, thật là, là phu thê? ? ?”

Thượng Quan Nhược Vũ cẩn cẩn dực dực hỏi, rất sợ là tự nàng hiểu sai.

Dù sao, trong quan niệm của nàng, thế giới này, âm dương phối hợp tương đối tốt, nam nữ cùng một khối tương đối bình thường.

Vân Khuynh kiếp trước thích nam sinh cũng chẳng bao giờ che giấu giới tính thủ hướng của mình, huống hồ, kiếp này có một Vô Song không chú ý giới tính chi trì y, y tự nhiên sẽ không để ánh mắt dị dạng của Thượng Quan Nhược Vũ lúc này đặt trong lòng. Y gật đầu:

“Đúng, ta cùng với Vô Song, vừa thành thân không bao lâu.”

Thượng Quan Nhược Vũ trầm mặc, không biết nói thêm cái gì cho phải, lập tức xoay người, nằm úp sấp trong lòng Thượng Quan Tôn:

“Ca ca, ta mệt, vừa rồi còn không có nghỉ ngơi tốt, chờ bại hoại kia tới thì gọi ta. . .”

Nói xong cọ cọ trong lòng Thượng Quan Tôn, nhắm hai mắt lại.

Thượng Quan Nhược Vũ trầm mặc, thực ra không phải là nàng đối với cảm tình của Vân Khuynh và Tần Vô Song có điều kỳ thị, tương phản, nàng là ước ao.

Bọn họ là cấm đoạn chi luyến, nhưng có thể kết làm phu thê.

Mà nàng và hắn, là huynh muội, đều minh bạch tâm tư đối phương, nhưng không ai dám bước về phía trước một bước.

Chỉ có thể dừng lại tại vượt lên trước thân nhân, còn chưa đến giai đoạn ái tình ái muội.

Vân Khuynh bị Thượng Quan Tôn bắt đến một đoạn thời gian không ngắn, nhìn trời dần dần tối, Vân Khuynh còn không có đợi được Vô Song liền có chút thấp thỏm Vô Song có thể hay không giống y cũng xảy ra chuyện ngoài ý muốn? ? ?

Song, đang lúc y lo lắng, Vô Song lại mang theo Long Lê, nhất phái nhàn nhã đi chơi tiêu sái đi vào rừng hoa đào.

“Sách sách, thực sự là một địa phương phong cảnh duyên dáng a.”

Long Lê gật đầu:

“Đích xác, bất quá, so với Thiên Cơ đảo của biểu thiếu gia, còn hơi kém một ít.”

Tần Vô Song thân thủ tiếp được một mảnh cánh hoa đào bay xuống, cười cười:

“Nhân vật kiểu thần tiên như hắn, trụ đều là địa phương thần tiên trụ, trong thế tục không sạch sẽ này, làm sao có thể có nơi đẹp như địa phương đó? ? ?”

Tần Vô Song nói xong, mạn bất kinh tâm bóp nát cánh hoa trong tay, ném tới một bên, trên khuôn mặt tuấn mỹ nâng lên cũng hiện lên một tia sắc bén:

“Nếu chúng ta tới rồi, cũng nên xem truyền nhân của Thượng Quan gia này, có bao nhiêu lợi hại, người của Tần gia chúng ta, liền đơn giản như vậy bị bắt đi. . .”

 

Chương 32: Cuối cùng được gặp.

 

“Khuynh nhi.”

Khi Tần Vô Song thấy thân ảnh quen thuộc kia dĩ nhiên nghĩ tâm của mình, tắc nghẽn cứng lại.

Càng là mơ hồ phiếm đau nhức, loại cảm giác cường liệt này khiến hắn có chút bất an.

Lúc này mới chỉ nửa ngày không thấy a! ! !

Nửa ngày không thấy, như cách tam thu.

Lúc thấy hắn, cuối cùng nghĩ mình đã viên mãn.

Khi Vân Khuynh nhìn thấy Tần Vô Song thì đã là như vậy.

Nguyên lai trong thời gian tại đây nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, y đã nhớ Tần Vô Song đến thế, vậy ra Tần Vô Song tại bất tri bất giác đã xâm nhập nội tâm mà y tự cho là pháo đài rất chặt chẽ.

“Vô Song. . .”

Vân Khuynh nhìn hắn từ trong đám hoa đào thâm hồng thiển hồng đi ra, dĩ nhiên có một loại cảm giác muốn rơi lệ? ? ?

Vì sao, là bởi vì ủy khuất? Hay là bởi vì sợ bị áp lực dưới đáy lòng? ? ? Hoặc là bởi vì thấy Tần Vô Song thì cảm động? ? ?

Hai người nỉ non tên đối phương, cứ như vậy hai bên tương vọng, tất cả chu vi cách bọn họ càng ngày càng xa.

“Khụ khụ khụ.”

Long Lê nhẹ ho khan vài tiếng, cắt đứt ánh mắt hai người dây dưa.

Thiên a, nhị công tử như vậy, thật là dọa người, tuy rằng bình thường nhị công tử cũng ái cười, nhưng đều là cười nham hiểm, trong mỉm cười có sát nhân vô hình.

Nhưng nhị công tử hiện tại, dĩ nhiên là thực sự nở nụ cười, thực sự nở nụ cười a, phải biết rằng dáng tươi cười như vậy, lúc trước, chỉ có người Tần gia, cùng với lục đại ảnh vệ cộng thêm các vị thiếu gia cùng nhau lớn lên mới nhìn thấy a.

Xem ra, nhị công tử nhìn như phong lưu tiêu sái của bọn họ, lúc này đây, là thật hãm tiến vào.

Nói cách khác — nhị công tử có nhược điểm. . .

Hắc hắc hắc hắc. . .

Long Lê dưới đáy lòng nhìn có chút hả hê cười, trên mặt khả ái búp bê cũng quải thượng dáng tươi cười thiện ý, quay hướng dưới đáy lòng cười gần như nịnh nọt:

“Phu nhân hảo, ta là Long Lê, là nhị công tử. . . Thư đồng, lần đầu gặp mặt, thỉnh chỉ giáo nhiều hơn.”

Vân Khuynh bừng tỉnh, quay hướng Long Lê gật đầu cười cười.

Nụ cười kia, ung dung ưu nhã, lại mỹ lệ vô hạ, nhìn qua đúng là mỹ lệ cùng thuần túy khó có thể tưởng tượng.

Long Lê dĩ nhiên nhìn đến ngây người.

Phải biết rằng, ba vị công tử nhà hắn, cùng với lục đại ảnh vệ bọn họ, thụ qua nhiều loại huấn luyện, tâm trí đều là thập phần chặt chẽ kiên định.

Mà hắn, dĩ nhiên bị một người lần đầu gặp mặt mỉm cười đoạt thần.

Quả nhiên không phải bình thường, không hổ là người trong lòng nhị công tử.

Tuy rằng cũng là nhược điểm của nhị công tử, nhưng nhược điểm như vậy, Tần gia bọn họ chắc hẳn đều phi thường hoan nghênh.

Thứ nhất, bọn họ đều muốn hạnh phúc, thứ hai, bọn họ tự tin nhược điểm Vân Khuynh này, bọn họ có thể bảo hộ tốt, sẽ không để cho người khác có cơ hội lợi dụng.

Từ nhất khắc Thượng Quan Tôn thấy Tần Vô Song cùng Long Lê, bắt đầu đề phòng lên.

Hắn yêu thương lay tỉnh Thượng Quan Nhược Vũ đang ngủ trong lòng.

Thượng Quan Nhược Vũ chậm rãi mở con mắt mang theo mê man.

Hé mắt ra liền thấy ca ca của nàng, nàng không chút nào keo kiệt cho ca ca một dáng tươi cười ngọt ngào, dùng tiếng nói hơi lười biếng hỏi:

“Ca ca, làm sao vậy? ? ?”

Thượng Quan Tôn chăm chú ôm nàng, sắc mặt ngưng trọng nói:

“Bại hoại trong miệng ngươi tới rồi.”

 

Chương 33: Dụng tâm lương khổ.

 

“Bại hoại? ? ?”

Tần Vô Song thì thào tự nói, liếc mắt nhìn Thượng Quan Nhược Vũ trong lòng Thượng Quan Tôn, đôi mắt tối tăm lóe lóe, quay đầu lại, hướng Long Lê tự tiếu phi tiếu nói:

“Lê, nếu là có người bắt cóc phu nhân nhà ngươi, của nhị công tử ta thì phải như thế nào?”

Long Lê không có chút nào cô phụ hắn kỳ vọng, lập tức hồi đáp:

“Công tử chớ vội, Long Lê lập tức đem hắn bắt tới hỏi minh bạch.”

Nói xong không đợi Thượng Quan Tôn phản ứng liền bay lên trời tấn công qua.

Vân Khuynh cũng không ngăn cản, chỉ là đến gần Tần Vô Song nói:

“Kỳ thực bọn họ cái gì cũng không có làm, cứ bình thường là đủ rồi.”

Tần Vô Song một bả kéo y qua, đem y kéo vào trong lòng, ôm lấy thắt lưng y.

“Vô phương, Thượng Quan Tôn là truyền nhân của thần thâu thế gia, chỉ riêng khinh công đã là xuất thần nhập hóa, huống hồ tự thân võ công của hắn, cũng ở trong nhóm cao thủ giang hồ. . . Lê hắn tự có chừng mực.”

Thượng Quan Tôn đem Thượng Quan Nhược Vũ trong lòng đẩy ra ngoài, Thượng Quan Nhược Vũ khinh công không kém mượn cơ hội nhảy xa khỏi vài mét, lo lắng nhìn Thượng Quan Tôn cùng Long Lê dây dưa đến một khối:

“Ca ca, cẩn thận a.”

Sau khi nói xong thở phì phì dùng tuyệt diệu khinh công, nhảy về phía Tần Vô Song và Vân Khuynh:

“Vân Khuynh. Ta xem sai ngươi, tướng công ngươi là xấu đản, ngươi cũng là bại hoại, ngươi không phải nói sẽ khuyên tướng công ngươi trả ngọc cho ta sao, vì sao tướng công ngươi vừa đến ngươi liền để tướng công ngươi khi dễ ca ca ta? ? ?”

Vân Khuynh cũng không biện giải, liếc nhìn Thượng Quan Nhược Vũ.

Thiếu nữ này, bị ca ca nàng bảo hộ tương đương hảo, lẽ nào nàng lại không nghĩ tới Vô Song sẽ vì y mà cùng Thượng Quan Tôn động thủ sao? ? ?

Y chỉ bất quá là không có ngăn cản mà thôi, hơn nữa, Thượng Quan Tôn sủng ái mù quáng Thượng Quan Nhược Vũ như vậy cũng nên thụ một chút giáo huấn.

Y xem ra, Thượng Quan Tôn nếu là thực sự thích Thượng Quan Nhược Vũ, nên dạy nàng độc lập.

Bọn họ bản thân chính là huynh muội mến nhau, sau đó sẽ phải tiếp thu ánh mắt thế tục khảo nghiệm nhiều không kể xiết.

Thượng Quan Tôn bảo hộ Thượng Quan Nhược Vũ như vậy, Thượng Quan Nhược Vũ làm sao lớn lên, làm sao có thể cùng hắn kinh lịch qua bão tố này? ? ?

Mong muốn lúc này đây Long Lê có thể cho Thượng Quan Tôn ăn chút mệt, để Thượng Quan Nhược Vũ sau đó sẽ vì Thượng Quan Tôn thu liễm tính cách ái ngoạn của mình một chút.

“Có chút lời là không thể nói lung tung. . .”

Tần Vô Song đứng ở phía sau Vân Khuynh, ôm eo Vân Khuynh nghe Thượng Quan Nhược Vũ nói, khuôn mặt trong nháy mắt âm trầm xuống, lập tức biến đen.

“Vô Song.”

Vân Khuynh đưa tay đan lên trên tay Tần Vô Song, ngửa đầu nhìn hắn:

“Quên đi, nàng chỉ là một hài tử bị ca ca quá sủng mà thôi, bọn họ kỳ thực cũng không xấu.”

Tần Vô Song buông xuống con mắt nhìn y:

“Ta biết, ta là điều tra rõ thân phận tính cách bọn họ xong mới đến. Chỉ cần là chuyện ta để bụng, không có nắm chặt mười thành, ta nhất định sẽ không hành động thiếu suy nghĩ. Bởi vì ta hiểu, rất nhiều thời gian đều là một bước sai, toàn bộ sai hết.”

Sau khi nói xong Tần Vô Song liền thân thủ cách không điểm huyệt Thượng Quan Nhược Vũ.

Thượng Quan Nhược Vũ bị điểm huyệt đạo tức giận không ngớt, lại nhìn Thượng Quan Tôn động thủ với Long Lê tuyệt không chiếm thượng phong không khỏi có chút nóng nảy.

“Ngươi một bại hoại. . . Có bản lĩnh giải huyệt đạo cho ta chúng ta một đấu một, để thủ hạ giúp đỡ khi dễ ca ca ta ngươi không biết xấu hổ sao? ? ? Chúng ta hai người ân oán để làm chi dính dáng đến ca ca ta? ? ?”

Lúc nàng nói lời này, tựa hồ đã quên là ca ca nàng đầu tiên tự mình nhảy vào chuyện này bắt đi Vân Khuynh.

Bất quá Vân Khuynh và Tần Vô Song cũng không có tính toán với nàng.

Vân Khuynh nhìn Long Lê thân thủ lưu loát, hướng Tần Vô Song cười ý vị thâm trường:

“Vị thư đồng này của ngươi, thật đúng là không đơn giản

★★★★★★★★★★★★★★★

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

7 Responses

  1. lacloicodon says:

    thank bạn đã edit truyện này!

  2. Chi Bibi says:

    Nàng ơi nàng, nữa đi~~~~~~~~~~~ *ôm cổ lắc a lắc, lay a lay* ;__________; ta chờ nàng ra chap mới mòn mỏi~~~~~~~~

    • sjlverblood says:

      ấy ấy, từ từ đã nào…. Sao mỗi lần gặp ta là nàng toàn ôm cổ lắc không vậy, cẩn thận gãy à nha…
      Yên tâm, chap tiếp theo ta đã làm rùi, chỉ cần chỉnh sửa chút nữa thui….
      Hi, ta sẽ cố post chương sớm nhất có thể…
      Các nàng hãy cho ta thêm nhiều động lực nữa nhé!!!
      Hehehe. . . Thanks mọi người đã ủng hộ….

      • Chi Bibi says:

        vì ta có máu S a~~~~~~~~~~~~~
        lắc cổ là nhẹ lắm rồi a~~~~~~~~~( k thì ta đạp a đạp, lăn a lăn, nhào nàng như nhào bột được không =w=+ )
        ta sẽ gõ trống khua chiêng ầm ầm rầm rầm nhà nàng để tiếp thêm động lực nhé =w=

  3. xuân thu says:

    nàng ơi ta k like cho nàng đc
    why?/////////////

  4. Sashaine says:

    chả hiểu làm sao mà mình ghét cái cặp đôi anh em này thế nhỉ =”= cứ làm như mình là số 1 thiên hạ ý , trộm cắp bắt người ta thì được , bị đánh cho thì lại kêu oán thấu trời

Để lại bình luận

%d bloggers like this: