Khuynh tẫn triền miên – chương 34+35+36

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ 

★★★★★★★★★★★★★★★

 

Chương 34: Trước khi ra tay.

 

“Vị thư đồng này của ngươi, thật đúng là không đơn giản.”

Nếu như Vân Khuynh nhớ không lầm, vừa rồi Tần Vô Song có nói qua, Thượng Quan Tôn ở trong nhóm cao thủ chốn giang hồ. . .

Long Lê có thể nhàn nhã đi chơi bất phân thắng bại với Thượng Quan Tôn như vậy, xem ra thân thủ nhất định cũng tốt.

“Đích xác, Lê từ nhỏ đi theo ta và ca ca đệ đệ bên người, học được gì đó, rất nhiều cũng rất cao minh.”

Tần Vô Song khóe miệng cười chứa theo ôn nhu, Vân Khuynh cảm thấy hứng thú với người bên cạnh hắn, có đúng hay không bởi vì muốn lý giải hắn? ? ?

Nếu như Vân Khuynh là muốn lý giải hắn, như vậy, Vân Khuynh cũng nhất định có điều động tâm với hắn.

Tần Vô Song hiện tại ở trong lòng Vân Khuynh xác thực tương đối trọng yếu, Vân Khuynh chậm rãi, đã đem trọng tâm sinh hoạt của mình, cùng ánh mắt quan tâm dừng lại trên người Tần Vô Song.

Tần Vô Song vừa mới nói xong, y liền nghĩ đến một vấn đề khác:

“Các ngươi bên cạnh người như vậy rất nhiều sao? ? ? Làm ám hoàng, sẽ mệt chết đi. . . Có đúng hay không cũng cần mạng lưới rất nhiều người tài? ? ?”

Nói, Vân Khuynh con mắt lóe lóe, có chút suy nghĩ.

Vân Khuynh, thật đúng là một chút liền thông a!

Tần Vô Song gật đầu nói:

“Đúng! Đích xác là như vậy, nhân tài chúng ta cần, một điểm cũng không thua triều đình, triều đình còn có thể hướng toàn bộ thiên hạ quang chiêu hiền sĩ, nhưng Tần gia chúng ta, đại thể chỉ có thể tự mình bồi dưỡng. . . Cho nên Tần gia ngoại trừ người một nhà và người bên thân ra, cấp bậc quan niệm rất nghiêm, hơn nữa, bởi vì Tần gia thuộc về thế lực ngầm, yêu cầu độ trung thành cũng tương đối cao. . .”

Nói đến đây, Tần Vô Song thở dài một tiếng:

“Từ xưa đến nay, Tần gia chúng ta tuy rằng bồi dưỡng không ít người tài ba hiền sĩ, thế nhưng, như trước là cung không đủ cầu a.”

“Ân.”

Vân Khuynh con mắt chậm rãi chuyển qua trên người Thượng Quan Tôn, khóe miệng câu dẫn ra nhất mạt tiếu ý như có như không. Trong mắt lóe ra quang thải kỳ dị:

“Vô Song, ngươi nghĩ Thượng Quan Tôn thế nào? ? ?”

Tần Vô Song cũng đem ánh mắt dời về phía Thượng Quan Tôn:

“Ân. . . Thượng Quan Tôn sao, tuy rằng tính tình thẳng một chút, lạnh một chút, thế nhưng đối với người mình quan tâm rất quý trọng. . . Hơn nữa, cũng không phải một người câu nệ và lễ giáo. . . Nói tóm lại, rất không sai.”

Tần Vô Song nói xong, suy nghĩ một chút vấn đề Vân Khuynh hỏi, con mắt cũng là sáng ngời:

“Chẳng lẽ Khuynh nhi là muốn. . .”

Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh dĩ nhiên mang theo nhất mạt tà ác cười, gật đầu:

“Đúng, đem Thượng Quan Tôn thu vào dưới trướng Tần gia.”

Tần Vô Song thân thủ nâng cằm Vân Khuynh:

“Khuynh nhi đã có biện pháp sao? ? ?”

Kỳ thực, Thượng Quan Tôn là nhân tài võ công cao cường hiếm có, hơn nữa tính tình hắn ngay thẳng, nếu là đáp ứng vì bọn họ Tần gia dốc sức, trên cơ bản nhất định tuyệt đối sẽ không phản bội Tần gia.

Thực sự là chủ ý rất không tồi —-

Đem Thượng Quan Tôn thu vào dưới trướng Tần gia.

Thế nhưng, một người lãnh ngạo, thà gãy cũng không cong như vậy, làm thế nào để thuyết phục hắn vì Tần gia dốc sức? ? ?

 

Chương 35: Vân Khuynh xuất chiêu.

 

Vân Khuynh đưa tay khoát lên trên tay Tần Vô Song, đem tay Tần Vô Song từ cằm dời đi.

Nhìn phía Thượng Quan Nhược Vũ bị Tần Vô Song điểm huyệt, cười đến ý vị thâm trường:

“Vô Song, ngươi có hay không phát hiện tính tình Thượng Quan Nhược Vũ, rất không chịu thua. . .”

Tần Vô Song gật đầu:

“Chỉ nhìn ngọc bội của nàng bị chúng ta lấy đi sau, đối với chúng ta tận lực dây dưa liền có thể thấy ra. . . Khuynh nhi không phải nói thu Thượng Quan Tôn dưới trướng sao, thế nào lại nói đến Thượng Quan Nhược Vũ. . .”

Tần Vô Song dần dần không nói, hắn thấy cho dù Thượng Quan Tôn cùng Long Lê có chút rối bời, nhưng còn không quên chú ý Thượng Quan Nhược Vũ, hiểu rõ cười cười:

“Ngươi là dự định lợi dụng Thượng Quan Nhược Vũ kiềm chế Thượng Quan Tôn? ? ?”

Cùng người thông minh nói chuyện thật tốt, một điểm liền thông.

Trên mặt tuyệt mỹ của Vân Khuynh mang theo tiếu ý ôn nhu, chậm rãi hướng đi đến Thượng Quan Nhược Vũ bị điểm huyệt. Vừa đi vừa nói với Tần Vô Song:

“Thừa dịp hiện tại Thượng Quan Tôn không thể canh giữ bên người Thượng Quan Nhược Vũ, chúng ta liền đem Thượng Quan Nhược Vũ lừa chạy đi. Lừa được Thượng Quan Nhược Vũ, không sợ Thượng Quan Tôn không đến!”

Tần Vô Song sửa sang lại y bào:

“Được rồi, vi phu liền nhìn Khuynh nhi của ta, làm sao lừa được tiểu nha đầu đối với chúng ta ấn tượng xấu tới cực điểm.”

“Sơn nhân tự có diệu kế.”

Vân Khuynh thần bí cười, cũng bắt đầu ngoạn đánh đố.

Đang nói, Vân Khuynh chạy tới trước mặt Thượng Quan Nhược Vũ:

“Tiểu Vũ cô nương.”

Vân Khuynh khách khí kêu lên.

“Hanh. . .”

Thượng Quan Nhược Vũ hừ lạnh một tiếng, không thèm phản ứng y.

Vân Khuynh cũng không thèm để ý chỉ là hỏi tiếp nói:

“Tiểu Vũ cô nương là tức giận bị Vô Song lấy đi ngọc, hay là tức giận mình so ra kém Vô Song? ? ?”

“Ai nói ta kém hắn? ? ?”

Quả nhiên, Vân Khuynh vừa nói một câu, lập tức chọc Thượng Quan Nhược Vũ tạc mao.

“Tiểu Vũ cô nương có dám hay không cùng ta đánh cược? ? ?”

Kỳ thực Vân Khuynh chờ chính là phản ứng này của Thượng Quan Nhược Vũ.

Thượng Quan Nhược Vũ nghe Vân Khuynh đề nghị có chút chần chờ, nàng chung quy nghĩ ở đâu là lạ, rồi lại tìm không được.

Nàng vừa chần chờ, Vân Khuynh liền câu câu thần, trêu tức cười cười:

“Nguyên lai tiểu Vũ cô nương cũng chỉ có chút gan dạ sáng suốt. . . Là ta xem trọng ngươi. . .”

“Bản cô nương có cả đống gan dạ sáng suốt, cược cái gì, ngươi nói đi! ! !”

Thượng Quan Nhược Vũ bị Vân Khuynh nhất kích, đầu óc liền nóng lên thô thanh rống ra ngoài nói.

Vân Khuynh cười cong mày nhãn, nhìn phía Tần Vô Song, nói với Thượng Quan Nhược Vũ:

“Chúng ta đánh đố ngươi và Vô Song khinh công ai cao hơn. . .”

“Đương nhiên là ta cao hơn.”

Nàng là truyền nhân thần thâu thế gia, phóng nhãn thiên hạ, ở đâu có khinh công so được với nhà nàng, đây là bản lĩnh giữ nhà của bọn hắn.

“Ta biết tiểu Vũ cô nương cho rằng mình cao, cho nên ta cược Vô Song cao. . . Ai thua, phải đáp ứng đối phương một cái điều kiện.”

Thượng Quan Nhược Vũ tự tin tràn đầy, tuy rằng Tần Vô Song cầm đi ngọc của nàng, nhưng nàng nghĩ Tần Vô Song không dám so chiêu với ca ca, đi tìm giúp đỡ, võ công tất nhiên không cao, hơn nữa khinh công của nàng đích xác tốt, cho nên hắn nàng rất sảng khoái đáp ứng:

“Hảo. Một lời đã định, không được chơi xấu.”

Vân Khuynh buông mắt mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ, chỉ cần ngươi không chơi xấu là tốt rồi.

Tuy rằng y không biết Tần Vô Song võ công cao bao nhiêu, thế nhưng, y chính là tin tưởng Tần Vô Song là mạnh nhất ở đây.

 

Chương 36: Bắt đầu đánh cuộc.

Hai người đánh cuộc một chút, Vân Khuynh liền ý bảo Tần Vô Song cởi ra huyệt đạo cho Thượng Quan Nhược Vũ.

Giờ khắc này, y là phi thường ước ao võ công của Tần Vô Song và Thượng Quan Nhược Vũ.

Vân Khuynh dưới đáy lòng âm thầm hạ quyết tâm, chờ đi trở về, nhất định phải bảo Tần Vô Song dạy y hai chiêu.

Y không biết chính là, Tần Vô Song đã sớm cân nhắc chuyện dạy y võ công, chỉ là chuẩn bị về Tần gia ổn định mọi việc xuống mới bắt đầu mà thôi, khi đó, Tần Vô Song muốn dạy, cũng không thể là một hai chiêu. Hơn nữa, lúc đó cho dù y không muốn học, Tần Vô Song đại khái cũng không cho phép.

Thượng Quan Nhược Vũ được giải khai huyệt đạo, hoạt động tứ chi có chút cứng ngắc của mình một chút, có chút lo lắng nhìn Thượng Quan Tôn, thấy hai người vẫn không phân thắng bại, không khỏi kéo kéo khóe miệng, hướng Vân Khuynh và Tần Vô Song đắc ý nói:

“Chờ xem, ca ca ta lợi hại như vậy, một hồi tuyệt đối đem người hầu của ngươi đánh cho tan tác, chờ ta thắng thêm bại hoại, hanh hanh, sẽ cho các ngươi dễ chịu. Ta nhất định cho các ngươi dùng tay đem toàn bộ cỏ của rừng hoa đào nhổ sạch! ! !”

Vân Khuynh nhíu mày, nhìn về phía Tần Vô Song, thấy ánh mắt ôn nhu, khóe miệng mỉm cười nhìn chăm chú vào y, trên mặt không có nửa phần khẩn trương, tất cả đều là một mảnh phong khinh vân đạm.

Như vậy, Vân Khuynh liền yên tâm.

Nhìn lại Thượng Quan Nhược Vũ, ôn hòa nói:

“Chờ tiểu Vũ cô nương thắng, chúng ta tự nhiên sẽ giúp ngươi nhổ cỏ, hiện tại, các ngươi có thể bắt đầu chưa? ? ?”

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Thượng Quan Nhược Vũ mang theo kiêu ngạo, hất cằm lên:

“Hảo, các ngươi, chờ nhổ cỏ đi. . . Ngươi nói, so thế nào? ? ?”

Vân Khuynh nhìn bốn phía, có chút bối rối, bốn phía đều là cây anh đào, không thích hợp tỷ thí cự ly gần, nhưng nếu đi xa, y lại vô pháp thấy. . .

Tần Vô Song liếc mắt nhìn ra y khó xử, sửa sang lại quần áo, hướng Thượng Quan Nhược Vũ cười nói:

“Tiểu Vũ cô nương, không bằng, ngay ở tầng sâu nhất của rừng đào. Dùng khinh công đi một vòng, ai về trước, người đó thắng. . . Tiểu Vũ cô nương cũng không nên nghĩ nó giản đơn, ta còn có một yêu cầu, chính là, thời gian chúng ta trở về, trên người không thể dính nửa cánh hoa đào, dính lên người, cũng coi như thua, ngươi thấy thế nào? ? ?”

Thượng Quan Nhược Vũ lập tức cười khai mặt mày:

“Được! ! !”

Đây là địa phương nàng trụ, nàng ở rừng hoa đào chơi đùa vô số lần, từ lâu đã tìm được bí quyết làm thế nào không để cánh hoa đào dính lên người, hơn nữa khinh công thần thâu thế gia các nàng cao minh không gì sánh được, ván này, nàng thắng là không thể nghi ngờ.

Vân Khuynh thấy hai người thảo luận thỏa đáng xong biểu tình nóng lòng muốn tỷ thí, không khỏi lắc đầu, nguyên lai Tần Vô Song, cũng là người hiếu thắng, hắn không chỉ muốn thắng Thượng Quan Nhược Vũ, còn muốn chiếm hết ưu thế của Thượng Quan Nhược Vũ, thắng đẹp không gì sánh được. . .

Thực sự là, ác liệt. . . Mong muốn Thượng Quan Nhược Vũ thua sau, sẽ không lưu lại bóng ma tâm lý mới tốt. . .

“Không cần nói lời vô ích, chúng ta bắt đầu đi, dùng chân mới thấy công phu thật.”

Vân Khuynh gật đầu:

“Vậy ta làm nhân chứng kiêm tài phán cho các ngươi, hảo, chuẩn bị, bắt đầu.”

Y vừa dứt lời, lưỡng đạo thân ảnh bên người trong nháy mắt nhảy ra xa mấy thước, Vân Khuynh nhìn càng ước ao.

 

★★★★★★★★★★★★★★★

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. xuân thu says:

    tuy ta không phải là người đọc đầu tiên nhưng….
    TA CÓA TEMMMMMMMM
    * về cất làm của riêng*
    ờ mà nhà nàng vắng nhỉ?
    nàng bao h thi làm típ sinh bảo bảo vậy ta ngóng ah~~~~

  2. prue says:

    khi thấy nhà ít comments là ta lại nhảy vô lóc chóc… @_@

Để lại bình luận

%d bloggers like this: