Khuynh tẫn triền miên – chương 37+38+39

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

★★★★★★★★★★★★★★★

Chương 37: Thắng bại đã định

Hai người thân ảnh, một vàng nhạt, một xám bạc, xuyên toa trong mưa hoa màu phấn, nhanh như thiểm điện, như lưu quang, chợt lóe mà qua.

Vân Khuynh nhìn thân ảnh bọn họ song song, bắt đầu có chút nho nhỏ lo lắng trận đánh cuộc này. . .

Hơn nữa, y có chút sững sờ. . .

Lưỡng đạo thân ảnh kia, một người mềm mại, một người cao to, bởi vì thân thể nhanh như gió, tay áo hai người tung bay, nhìn qua như là dây dưa cùng một chỗ. . .

Thật xứng đôi. . .

Vân Khuynh ngơ ngác nhìn bọn họ.

Vô Song và Thượng Quan Nhược Vũ, thật xứng đôi! Hoặc là nói, bất luận cái gì một người nữ tử xinh đẹp nào cùng Vô Song đều rất xứng đôi.

Không! ! !

Vân Khuynh trong lòng căng thẳng, hai mắt chăm chú nhìn Tần Vô Song.

Tần Vô Song là của y, cũng chỉ có thể là của y, bất luận nam tử hay nữ tử, ai cũng không thể cướp đi! ! !

Trong lúc y bừng tỉnh nghĩ đến những điều này, tình huống hai người Tần Vô Song và Thượng Quan Nhược Vũ xảy ra biến hóa.

Thượng Quan Nhược Vũ, dĩ nhiên vượt qua Tần Vô Song một ít.

Vân Khuynh nhăn lại mày mảnh, có chút lo lắng, nhưng Tần Vô Song, lai không có chút nào khẩn trương, không thay đổi tốc độ, thản nhiên xuyên toa rừng hoa.

Thượng Quan Tôn bên kia bởi vì không biết Tần Vô Song cùng Thượng Quan Nhược Vũ đánh cuộc, cho rằng Tần Vô Song sẽ hạ thủ với Thượng Quan Nhược Vũ, hắn càng thêm nôn nóng, công kích Long Lê cũng có chút rối loạn.

Long Lê giống chủ tử của hắn, đồng nhất nhàn nhã đi chơi.

Cho dù thấy quyền của Thượng Quan Tôn có kẽ hở cũng coi như không phát hiện, tiếp tục không nặng không nhẹ dây dưa Thượng Quan Tôn.

Mắt thấy một vòng sẽ kết thúc, Tần Vô Song và Thượng Quan Nhược Vũ nhưng vẫn một trước một sau bảo trì cự ly vừa đúng.

Vân Khuynh trong lòng thở dài, lẽ nào, phải thua sao? ? ?

Đang nghĩ, Tần Vô Song đột nhiên thay đổi thong dong tản mạn lúc trước, đầu ngón chân điểm lên cành hoa đào, thân thể tựa như mây trôi, trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Khuynh từ phía trên Thượng Quan Nhược Vũ nhảy về phía y, chậm rãi hạ xuống.

Thượng Quan Nhược Vũ khóe miệng cười đọng lại. . .

A a a a a, nàng vẫn bảo trì vượt lên đầu, nàng hầu như đã thấy được ánh bình minh thắng lợi.

Thế nhưng. . .

Vì sao. . .

Tới bước cuối cùng. . .

Vân Khuynh ôn nhu nhìn Tần Vô Song:

“Mệt không? ? ?”

Tần Vô Song con ngươi mặc sắc lưu quang tràn đầy tiếu ý:

“Không mệt, mới một chút thời gian như thế. Hầu như cái gì khí lực cũng chưa dùng tới. . .”

“Hỗn đản! ! ! Ngươi dùng cái gì quỷ kế, rõ ràng ở sau ta, thế nào lại đột nhiên đến trước ta? ? ?”

“Tiểu Vũ cô nương.”

Tần Vô Song khóe môi nhếch lên nhất mạt tà cười nói:

“Cho dù ngươi một mực ở phía trước ta, ngươi cũng thua.”

Thượng Quan Nhược Vũ trừng mắt to:

“Ngươi nói cái gì? ? ?”

Vân Khuynh cũng mỉm cười với nàng:

“Ngươi xem trên vai trái của ngươi.”

Thượng Quan Nhược Vũ cúi đầu nhìn lại, một cánh hoa đào màu phấn lẳng lặng nằm trên vai trái của nàng:

“Thế nào có thể! ! !”

Tần Vô Song Song đương nhiên sẽ không nói cho nàng, là hắn lúc lướt qua trên đầu nàng cố ý bỏ lại.

“Tiểu Vũ cô nương, đánh cuộc thắng bại đã phân, ngươi, sẽ không chơi xấu đi.”

Vân Khuynh mạn bất kinh tâm mở miệng:

Tần Vô Song cũng liếc mắt nhìn Long Lê, Long Lê đối hắn gật đầu. Quay đầu nhìn phía Thượng Quan Tôn:

“Vị huynh đài này, công tử nhà ta nói đây là một hồi hiểu lầm, chúng ta có thể tạm thời thu tay, biết rõ chuyện gì xảy ra sau động thủ lần nữa được không? ? ?”

Thượng Quan Tôn lo lắng Thượng Quan Nhược Vũ, thấy Thượng Quan Nhược Vũ hiện tại sắc mặt trắng bệch bất an đến cực điểm, có những lời này của Long Lê, hắn lập tức bỏ lại Long Lê, nhảy đến chỗ Thượng Quan Nhược Vũ, thanh âm lo lắng, sắc mặt lạnh lùng nghiêm túc:

“Tiểu Vũ, làm sao vậy, bọn họ khi dễ ngươi sao? ? ?”

Chương 38: Thừa nhận đánh cuộc

“Ta. . .”

Thượng Quan Nhược Vũ còn chưa kịp mở miệng, Vân Khuynh liền giành nói:

“Thượng Quan huynh. . . Đây là Tiểu Vũ cô nương khi dễ chúng ta nha!”

Nghe Vân Khuynh vừa nói như thế, khuôn mặt Thượng Quan Nhược Vũ lập tức bắt đầu hồng bạch đại biến.

Thượng Quan Tôn hồ nghi nhìn Vân Khuynh Tần Vô Song.

Hắn không giống Thượng Quan Nhược Vũ đơn thuần như vậy, hắn võ công cao thâm, lần đầu tiên mắt thấy Tần Vô Song đã biết Tần Vô Song là một cao thủ, hơn nữa là một cao thủ trong cao thủ hắn nhìn không thấu.

Đối mặt với người như vậy, cho dù muội muội hắn tùy hứng, điêu ngoa hơn nữa, làm sao có thể khi dễ bọn họ được? ? ?

Thế nhưng, lại nhìn Thượng Quan Nhược Vũ hình dạng vô pháp giải thích, hắn liền tin phân nửa.

Đây, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? ? ?

“Tiểu Vũ, ngươi. . .”

“Ai nha, ca, ta ta ta không có khi dễ bọn họ, là bọn hắn khi dễ ta. . .”

Thượng Quan Nhược Vũ dắt ống tay áo Thượng Quan Tôn lắc qua lắc lại, có chút cấp thiết vì chính mình biện giải.

Nàng mới không cần ở trong lòng ca ca nàng, biến thành một nữ hài bốc đồng loạn khi dễ người.

“Nếu tiểu Vũ cô nương không có khi dễ chúng ta, như vậy, vừa rồi đổ ước, nhất định giữ lời, đúng không? ? ?”

“Ngạch. . .”

Thượng Quan Nhược Vũ nhất thời nghẹn lời:

“Cái gì đổ ước? ? ?”

Không biết vì sao, Thượng Quan Tôn đột nhiên có một loại dự cảm không may.

Thượng Quan Nhược Vũ trực giác lắc đầu:

“Các ngươi vừa rồi nhất định là dùng cái gì quỷ kế mới thắng ta, ta mới sẽ không thua! ! !”

Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng đỏ lên, không ngừng biện giải.

“Ngươi thật là muốn chơi xấu? ? ?

Tiểu Vũ cô nương, trước ta đều nói ngươi không có can đảm, không nghĩ tới, ngươi không chỉ không có can đảm, mà còn dám làm không dám nhận!

Thua chính là thua, có nguỵ biện cũng là thua. . .

Cũng được, nếu tiểu Vũ cô nương không thừa nhận, đánh cuộc liền thôi.”

Vân Khuynh thở dài nói.

Thở dài xong hướng Tần Vô Song nói:

“Vô Song, chúng ta quay về đi.”

Tần Vô Song gật đầu, dắt tay y muốn đi.

Thượng Quan Nhược Vũ sải bước về phía trước.

“Chờ một chút. . . Ngọc đâu? ? ? Ngọc của chúng ta thì sao? ? ?”

Tần Vô Song ánh mắt sắc bén nhìn nàng:

“Bản thân không giữ lời, còn trông cậy vào chúng ta thủ tín.”

Thượng Quan Nhược Vũ giẫm chân:

“Ta không có. . . Không có không tuân thủ lời hứa. . Các ngươi. . .

Các ngươi, được rồi, ta thừa nhận ta thua, các ngươi mau đưa ngọc trả lại cho ta!”

Cái này gọi là lùi một bước tiến ba bước, cùng với, gậy ông đập lưng ông.

“Chờ một chút, tiểu Vũ, ngươi nói cho ta biết, là đánh cuộc cái gì.”

Thượng Quan Tôn cau mày, nghe không hiểu ra sao.

“Ca ca, vừa rồi ta cùng bại hoại kia so tài khinh công, nói là, ai thua, phải đáp ứng một điều kiện của đối phương. . . Ta muốn lấy lại ngọc ca ca cho ta, cho nên liền. . .

Thế nhưng, ta thua. .”

Thượng Quan Tôn vốn có chút tức giận Thượng Quan Nhược Vũ lỗ mãng, nếu đối phương là người xấu, tùy tùy tiện tiện đáp ứng điều kiện liền rất có thể vạn kiếp bất phục.

Nhưng Thượng Quan Nhược Vũ cuối cùng nói là vì cầm lại ngọc, tâm hắn liền mềm xuống.

Hắn thực sự không có biện pháp gây khó dễ với muội muội này.

Thở dài một tiếng, hắn nhìn phía Tần Vô Song:

“Nói đi, các ngươi muốn tiểu Vũ đáp ứng các ngươi điều kiện gì, toàn bộ tính trên người ta.”

Chương 39: Bách Hiểu Lâu chủ

Vân Khuynh và Tần Vô Song ngay từ đầu muốn chính là những lời này của Thượng Quan Tôn.

Thế nhưng, Vân Khuynh nét mặt không lộ ra nửa phần tâm tình.

Y buông xuống mí mắt, hơi câu dẫn ra khóe môi:

“Không, người cược với chúng ta, là tiểu Vũ cô nương, điều kiện của chúng ta, cũng tự nhiên phải tính đến trên người tiểu Vũ cô nương.”

Thượng Quan Nhược Vũ cũng vịn lấy cánh tay Thượng Quan Tôn:

“Đúng, ca ca, đây là chuyện của ta, ta nhất định sẽ không liên lụy ca ca.”

Mặt Thượng Quan Tôn lập tức đen:

“Tiểu Vũ, trong ngực ca ca, chuyện của tiểu Vũ chính là chuyện của ca ca, không có liên lụy.”

Thượng Quan Nhược Vũ trong lòng bất an, đều bị những lời này của Thượng Quan Tôn ổn định, nàng kiều kiều khóe miệng, nhìn phía Vân Khuynh:

“Vân Khuynh, ngươi nói, ngươi có điều kiện gì? ? ?”

“Cái này. . .”

Vân Khuynh nhất thời nghẹn lời, y chỉ là nghĩ Thượng Quan Tôn là một nhân tài có thể đến giúp Tần Vô Song, cho nên mới thay Tần Vô Song động tâm tư ái tài.

Nhưng, thật muốn lừa bọn họ, y lại không biết an bài bọn họ thế nào.

Đang lúc Vân Khuynh khó xử, Tần Vô Song lại mở miệng, hắn cũng không có đưa ra điều kiện gì, chỉ là hỏi Thượng Quan Nhược Vũ:

“Tiểu Vũ cô nương có thích một ít chuyện hảo ngoạn? ? ? Tân kỳ, chính là sự tình ngạc nhiên cổ quái người khác không biết? ? ?”

Lẽ nào, đây là dụ dỗ? ? ?

Vân Khuynh lén nhìn Tần Vô Song, trên mặt Tần Vô Song một mảnh phong khinh vân đạm, nhìn không ra một điểm tâm tư.

Thượng Quan Tôn cau mày, tiểu Vũ không cho hắn nhúng tay, hắn liền canh giữ ở một bên được rồi.

Thượng Quan Nhược Vũ nghe xong Tần Vô Song nói, mắt sáng rực lên:

“Hảo ngoạn? ? ? Tân kỳ? ? ? Ngạc nhiên cổ quái? ? ? Thích thích!”

Nàng luôn luôn ái ngoạn ái nháo, xuất thân thần thâu thế gia, trên người lại mang chút võ nghệ, bình thường cô nương gia thích làm, nàng không thích, bình thường cô nương gia không dám làm, nàng càng thích!

Tần Vô Song giơ giơ lên môi mỏng, nói:

“Có một chỗ, mỗi ngày đều có tin tức thú vị, sự tình ngạc nhiên cổ quái, tiểu Vũ cô nương, ngươi liền đi quản lý địa phương kia cho chúng ta năm năm thế nào? ? ?”

Năm năm, đủ để dùng nhân cách mị lực người Tần gia khiến cho bọn họ suốt đời, đều cam tâm thần phục.

Thượng Quan Nhược Vũ nghiêng nghiêng đầu:

“Đây là điều kiện của các ngươi sao? ? ?”

Tần Vô Song gật đầu:

“Đúng, bất quá, ta đem địa phương kia giao cho tiểu Vũ cô nương, chỉ có thể tốt lên, không thể suy tàn, nếu là suy tàn. . .”

“Sao có thể suy tàn! ! ! Nhân gia tiểu Vũ ta là ai. . .”

Dưới ánh mắt nghiêm khắc của Thượng Quan Tôn, thanh âm của nàng dần dần thấp xuống:

“Cho dù ta làm suy tàn. . . Ca ca cũng sẽ giúp ta. . .”

“Tiểu Vũ cô nương đáp ứng rồi. . .”

Tần Vô Song nghiêm túc hỏi.

Chỗ đó, là nơi rất trọng yếu của Tần gia, vốn là do Long Khiêm một trong lục đại ảnh vệ để ý, Long Khiêm, nhưng ở trong một lần nhiệm vụ, đến nay không về, vì thế tam đệ hắn tự mình rời nhà đuổi theo tra rõ việc này.

Vị trí kia bởi vậy mà khuyết thiếu người lãnh đạo trực tiếp quản lý, Long Khiêm vốn là ảnh vệ của bọn hắn cũng là người quản lý, huynh đệ ba người bọn họ một mực xem xét chọn người, không nghĩ tới, dĩ nhiên tại trên đường thú Khuynh nhi về nhà, gặp gỡ một người thích hợp như thế — Thượng Quan Tôn.

Thượng Quan Nhược Vũ gật đầu:

“Đúng, ta đáp ứng. Bất quá, ta không muốn cùng ca ca xa nhau, nếu như cùng ca ca xa nhau, ta không muốn đi.”

Tần Vô Song đem ánh mắt dời về phía Thượng Quan Tôn:

“Mong muốn Thượng Quan công tử nhớ kỹ lời muội muội ngươi ngày hôm nay nói, ngươi hẳn là biết thất hứa với ‘Ám hoàng’, là một loại hạ tràng thế nào!”

Khuôn mặt Thượng Quan Tôn luôn luôn lãnh khốc lập tức thay đổi:

“Cái gì. . . Ám hoàng? ? ? Ngươi là. . .”

Tần Vô Song gật đầu:

“Bắt đầu từ hôm nay, các ngươi là nửa người Tần gia, ta cũng không gạt các ngươi, thế nhưng, ngươi nên biết, ta cần nhất chính là trung thành, sau đó trong năm năm, ta mong muốn, các ngươi sẽ không chọc ta tức giận.”

Thượng Quan Tôn một hơi nghẹn ở ngực thế nào cũng không thở ra được.

Tiểu Vũ lần này đá phải ghế cứng rồi. . .

Làm thủ hạ cho ám hoàng. . . Đời này, còn có thể thoát ly hắn sao? ? ?

Năm năm. . . Năm năm hảo xa xỉ. . . Căn bản là cả đời a! ! !

Thế nhưng, thế không mạnh bằng người, lại là tiểu Vũ thất lễ trước, ám hoàng không trách tội tiểu Vũ đã xem là tốt, hắn còn có thể xa cầu cái gì đây?

Tiểu Vũ trên người không có sở trường, ám hoàng thủ hạ chưa bao giờ muốn người vô dụng, bọn họ nhìn trúng, hẳn là hắn!

Thượng Quan Tôn nghĩ, thở dài:

“Ta sẽ nhớ kỹ theo như lời ám hoàng đại nhân. Thỉnh đại nhân nói cho ta biết, ta và tiểu Vũ phải làm cái gì? ? ?”

Tần Vô Song thoả mãn nở nụ cười, Thượng Quan Tôn, tuy rằng lạnh lùng, nhìn như không hiểu thế sự, nhưng đích thật là kẻ thức thời.

“Bách Hiểu Lâu, giang hồ Bách Hiểu Lâu, từ nay về sau, muội muội ngươi là Bách Hiểu Lâu chủ, đương nhiên. Ngươi nguyện ý làm cũng có thể.”

★★★★★★★★★★★★★★★

Content Protection by DMCA.com

loading...

4 Responses

  1. Huyền TH says:

    vân khuynh dễ thương nhỉ, biết tính kế nhưng lại không biết lừa người ta a. Chờ mong những chương kế tiếp.

    • sjlverblood says:

      Hô hô hô, vậy mới là Vân Khuynh chứ!!!
      Các nàng cứ chờ đi a!!! Vài chương nữa là có H rùi nha. Hị hị ( cười gian ), báo trước cho mọi người chuẩn bị đủ máu a……
      (★ ﹃ ★) nước bọt a nước bọt. . ..

  2. hana says:

    Em ấy phải là bảo bối quý hiếm nhất á.Người đâu vừa xinh đẹp,vừa thông minh,hiếm lắm nha.Giữ thật chặt nha,Song ca.

Để lại bình luận

%d bloggers like this: