Khuynh tẫn triền miên – chương 49+50+51

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ

★★★★★★★★★★★★★★★

 

Chương 49: Bạch Liên thánh nữ.

Tần Vô Song thực sự tăng nhanh lộ trình.

Bất quá, bởi vì một đêm trước khi bọn họ ly khai khách sạn bình dân, hắn và Vân Khuynh làm vận động quá nhiều, cho nên lúc ngày thứ hai xuất phát, Vân Khuynh liền hoa hoa lệ lệ mê man trong lòng hắn không thể tỉnh lại.

Vô Song đáy lòng thương yêu Vân Khuynh, liền vứt bỏ ái mã, thuê một chiếc xe ngựa, cùng Vân Khuynh ngồi mã xa. . .

Sợ Vân Khuynh trên đường lắc lư khó chịu, Tần Vô Song lại bảo Long Lê độn nhiều nhuyễn điếm bên trong các góc xe ngựa, còn có áo ngủ bằng gấm tơ lụa tốt nhất, thời gian lên đường, Tần Vô Song ôm Vân Khuynh vào mã xa, rồi trực tiếp nằm trong xe ngựa nghỉ ngơi.

Lúc đầu Vân Khuynh luôn luôn buồn ngủ, vẫn cuộn mình nghỉ ngơi trong lòng Tần Vô Song, trên cơ bản là thẳng đến lúc ăn, mới bị Tần Vô Song đánh thức ăn một vài thứ.

Bất quá, ăn xong, Vân Khuynh lại tiếp tục ngủ.

Tần Vô Song nhìn mà lắc đầu, thể lực của Vân Khuynh cũng quá kém rồi. . . ( Vũ: là ngươi quá kinh người có được k? ? )

Vì vậy, Tần Vô Song lại càng cảm thấy việc dạy Vân Khuynh luyện võ, thực sự là vô cùng cấp bách a! ! !

Lộ trình thực sự không ngắn, đối với người đi đường mà nói đám người bọn họ dùng mã xa bình thường, những ngày trên đường tương đối dài dòng.

Huân hương u ám ở trên xe ngựa nhẹ bay, từ trong lòng Tần Vô Song chậm rãi mở mắt, Vân Khuynh thấy một tay Tần Vô Song đặt trên lưng y bán ôm y, một tay cầm một phong thư, nhìn rất chăm chú.

Trong đôi mắt mặc sắc xinh đẹp của Vân Khuynh đầy vẻ sâu thẳm, nhìn không ra nửa phần buồn ngủ.

Y lặng lẽ giương mắt nhìn khuôn mặt Tần Vô Song, Tần Vô Song lớn lên phi thường tuấn mỹ, đường cong khuôn mặt cực kỳ lưu sướng, chóp mũi rất thẳng, màu môi vừa phải, nhưng cánh môi lại hơi mỏng.

Tất cả mọi người đều nói người môi mỏng, thường thường đều tương đối bạc tình. Thế nhưng Vô Song. . .

Vân Khuynh câu môi, hơi mỉm cười.

“Thế nào, đối với tướng mạo của vi phu rất thoả mãn sao?”

Dáng tươi cười khóe miệng Vân Khuynh đọng lại, hơi cau lại lông mày:

“Xưng hô vi phu này. . . Nghe thấy thực sự không được tự nhiên.”

Tần Vô Song hôn hôn chóp mũi Vân Khuynh nói:

“Không sao, ta có chừng mực.”

Chóp mũi bị Tần Vô Song hôn hơi ngứa, Vân Khuynh đẩy đẩy Tần Vô Song:

“Vừa rồi ngươi đang nhìn cái gì? ? ?”

Tần Vô Song trầm ngâm một chút:

“Thư ảnh vệ đưa tới.”

Vân Khuynh gật đầu, không có mở miệng, đợi hắn nói xong.

Tần Vô Song buông tay cầm thư, mềm nhẹ thưởng thức sợi tóc của Vân Khuynh:

“Mẫu thân ta họ Liên, họ Liên này là người chưởng quản Thủy Vân Cư – một môn phái phi thường thần bí có lịch sử đã lâu trên giang hồ trước đây, sau này Thủy Vân Cư chậm rãi rời khỏi giang hồ, thoái ẩn, hiện tại rất nhiều người đã quên Thủy Vân Cư.

Thế nhưng, một đời này Liên gia trưởng tử, Liên Cừ và muội muội Liên Phù, lại là nhân vật có tiếng ở Huỳnh Quang chúng ta.

Liên Cừ, am hiểu y thuật cùng với tinh tượng, Huỳnh Quang từng vài lần muốn hắn làm quốc sư, đều bị hắn từ chối.

Nơi hắn trụ, có thể nói là nhân gian tiên cảnh, gọi là Thiên Cơ đảo, bởi vì hắn rất ít lộ diện, cả người cũng phi thường thần bí. . .

Bất quá, Khuynh nhi, thu hồi biểu tình thèm nhỏ dãi của ngươi lại, trên thư viết, cũng không phải chuyện của vị biểu ca này của ta, mà là biểu muội, Liên Phù, muội muội Liên Cừ, người ôn nhu thiện lương tốt đẹp nhất trên thế giới này.”

Nghe đến đó, Vân Khuynh nhíu nhíu mày, lại bĩu môi, xem ra Tần Vô Song đánh giá và ấn tượng với vị biểu muội kia của hắn tương đương cao a. . .

“Ha hả.”

Thấy động tác nhỏ của Vân Khuynh, Tần Vô Song cười khẽ hai tiếng:

“Hình như, thời gian Khuynh nhi ghen, vẫn thích ăn muộn thố.”

Khuôn mặt Vân Khuynh lập tức đỏ:

“Ai ai ghen tị. . .”

Ngô, Vô Song đáng ghét, một điểm mặt mũi cũng không cho y.

Tần Vô Song ho nhẹ một tiếng:

“Không có việc gì không có việc gì, ta xem mắt là viễn thị.”

Ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong mắt hắn rõ ràng toát ra vài phần tiếu ý, ngoài miệng cũng giải thích nói:

“Biểu muội này của ta có danh tiếng là ôn nhu thiện lương tốt đẹp nhất, không phải là ta tự cho là vậy, là mọi người công nhận.

Ở phương Bắc chúng ta có một Bạch Liên thánh nữ phi thường nổi danh, chính là biểu muội của ta, nàng từ nhỏ thân thể suy nhược, đại khái là bởi vì nhiều bệnh nên nàng nhận hết sủng ái của mọi người, cũng vì vô số lần từ quỷ môn quan trở về, nàng dùng tâm so với người bình thường càng thêm thành kính, nhìn về thế giới này.

Tâm của nàng phi thường thiện lương, khi thân thể tốt, luôn luôn mang theo nha hoàn của nàng nơi nơi làm việc thiện tích đức. Hoặc là chữa bệnh từ thiện cho người không có tiền xem bệnh, hoặc là phân phát lương thực cho người đói khát, trọng yếu hơn là, đều là ở từng thành thị xóm nghèo, nơi tụ tập tối đa tuyệt vọng và hắc ám nhân gian.

Tất cả mọi người khinh bỉ những người thấp kém này, vị biểu muội này của ta, lại cố ý bang trợ bọn họ, ở nơi nàng nhìn thấy, nàng sẽ miễn phí giảng giải tri thức cho bọn hắn, mời tiên sinh quản lý học đường cho bọn hắn, bang trợ bọn họ thoát ly địa phương tràn ngập tuyệt vọng kia. . .

Người phương Bắc, đều xưng biểu muội là nữ tử thuần khiết thiện lương tốt đẹp nhất trên đời, bạch liên hoa ( hoa sen trắng ) là một loại thực vật phi thường thánh khiết, để biểu đạt nhiệt ái với biểu muội, bọn họ đều gọi biểu muội là Bạch Liên thánh nữ.”

 

Chương 50: Mưa gió sắp tới.

 

“Thực sự là một vị kỳ nữ, tuy rằng thân thể suy nhược bất kham, thế nhưng linh hồn của nàng, tinh thần của nàng, lại kiên cường như vậy.”

Nghe xong Tần Vô Song tự thuật, Vân Khuynh cảm thán nói.

Tần Vô Song gật đầu:

“Đúng vậy, chúng ta đã từng bởi vì thân thể biểu muội khuyên nàng không cần lo lắng nhiều chuyện như vậy, nói cho nàng, trên đời này có rất nhiều người khốn cùng, rất nhiều xóm nghèo, vô luận nàng nỗ lực thế nào, cũng không thể tạo nên hạnh phúc cho tất cả. . . Cho nên muốn nàng buông tha. . .”

Ánh mắt Tần Vô Song có chút xa xăm, tựa hồ là nhớ lại tràng cảnh khi đó:

“Biểu muội khi đó quật cường nói, chỉ cần nàng cứu người nàng thấy, bang trợ chuyện nàng có thể làm, như vậy nàng cũng thấy hạnh phúc. . .

Bất quá lời của chúng ta cũng nhắc nhở nàng, chậm rãi, nàng bắt đầu ly khai phương Bắc, hướng địa phương xa hơn đi đến. . .”

Vân Khuynh từ trong khẩu khí của Tần Vô Song nghe ra vài phần tán thưởng, mỉm cười:

“Các ngươi Tần gia, không phải là ngầm hoàng giả toàn bộ Huỳnh Quang sao, vô luận biểu muội ngươi đi tới đâu, các ngươi đều có thể chiếu cố nàng, cho nên, ta nghĩ, cho dù nàng đi hướng địa phương xa hơn cũng không sao.”

Tần Vô Song đem sợi tóc Vân Khuynh đưa đến bên môi hôn lên:

“Đúng vậy, chúng ta cũng là nghĩ như vậy. . . Thế nhưng, biểu muội nàng, hôm nay lại vô tung tích, sinh tử bất minh. . . Ngay cả biểu ca cũng đã rời khỏi Thiên Cơ đảo đi tìm muội muội của hắn.”

Tâm Vân Khuynh căng thẳng:

“Nàng. . . Lẽ nào xảy ra ngoài ý muốn? ? ?”

Tần Vô Song đưa tay nâng cằm Vân Khuynh, trái phải quan sát một hồi:

“Ta vẫn quên nói cho ngươi, tướng mạo biểu muội biểu ca của ta, giống ngươi cùng thuộc một loại hình.”

Vân Khuynh có chút không rõ, nháy nháy mắt nhìn:

“Loại hình gì? ? ?”

Tần Vô Song chậm rãi đến gần y, ở trên môi y trộm hôn một cái xong, mới không có hảo ý nói:

“Dẫn người phạm tội. . .”

“Ngươi. . .”

Khuôn mặt Vân Khuynh bá một cái đỏ lên, đang muốn tranh luận với Tần Vô Song, đã thấy sắc mặt Tần Vô Song lại nghiêm túc lên:

“Biểu muội bản thân là thiếu nữ, tướng mạo quá mức vượt trội, thân thể lại suy nhược, hôm nay đột nhiên như vậy, mọi người sao có thể không lo lắng? ? ?”

Vân Khuynh đè xuống các loại tâm tình trong lòng, đưa tay nắm tay Tần Vô Song:

“Không có việc gì Vô Song, biểu muội ngươi làm nhiều chuyện tốt như vậy, nàng là người tốt, người tốt nhất định sẽ gặp điều tốt.

Ân. . . Trong thư ảnh vệ đưa, nói chính là chuyện này sao? ? ?”

Tần Vô Song gật đầu.

Đại ca nhà hắn trong thư còn cảnh cáo hắn, không nên trầm mê mỹ sắc. . .

Ân, xem ra lần này trở lại chậm chạp, thực sự chọc giận đại ca. . .

Cũng khó trách, biểu muội nhu thuận như vậy, không chỉ là người Tần Liên hai nhà yêu quý nhất, cũng là Tần Liên hai nhà, đời này duy nhất tiểu công chúa, việc này, cho dù đại ca hắn không vội, mặt trên bốn vị Tần Sơn ( lão cha 3 a e nhà Tần, điển hình của “thê nô”, sau nì sẽ gặp, hắc hắc. . . ) cũng khó đối phó. . .

Huống hồ, đại ca hắn hoả tốc chiêu hắn trở lại như vậy, bên trong thư còn ẩn ẩn đề xuất chuyện này có liên quan đến triều đình Huỳnh Quang. . .

Triều đình a. . . Vừa lúc về hắn quản hạt. . .

Vân gia chỗ Khuynh nhi, cũng là thế lực của bên kia, đại ca hắn còn bảo hắn đề phòng Khuynh nhi. . .

Đáng tiếc, đại ca hắn không biết Khuynh nhi đã cắt đứt quan hệ cùng bọn chúng, như thế rất tốt, chuyện Khuynh nhi, cộng thêm chuyện biểu muội, hắn lúc này đây nhất định phải đem Huỳnh Quang triều đình, không thể không thiết lập lại. . .

“Vô Song, ngươi đang suy nghĩ cái gì? ? ? Biểu tình của ngươi hảo tà ác nga.”

Vân Khuynh ở trong lòng ác hàn một chút, lúc trước Tần Vô Song trộm ngọc của Thượng Quan Nhược Vũ, ở trên đường cái dùng ngọc giả trêu đùa Thượng Quan Nhược Vũ cũng là biểu tình này mà. . .

Tần Vô Song cũng không giấu diếm tâm tư, cười cười nói:

“Ta đang suy nghĩ a. . . Hiện tại mọi chuyện đều không yên ổn, trừ bỏ Khuynh nhi ngươi ngoài ý muốn bị Thượng Quan Tôn bắt đi ra, một trong lục đại ảnh vệ của chúng ta Long Khiêm, cùng biểu muội ta thất tung, hình như, cũng không đơn giản như vậy. . .

Xem ra, có một vài người có tâm, cố ý. . .”

Vân Khuynh thấy hắn một điểm cũng không lo lắng, khinh khinh bỉ:

“Sau đó, Vô Song nghĩ sẽ có rất nhiều sự tình hảo ngoạn xảy ra, đúng không? ? ?”

Tần Vô Song ôm Vân Khuynh cười ha ha:

“Quả nhiên là Khuynh nhi của ta hiểu ta, ta chính là nghĩ như vậy.”

Cười xong, sắc mặt hắn lại trầm xuống:

“Vô luận đối phương là ai, là vì mục đích gì nhằm vào chúng ta, ta và đại ca cũng sẽ không bỏ qua. . .

Tên ‘ám hoàng’, sau khi chúng ta thời kì niên thiếu thành danh, chuyện cần quyết đoán, tựa hồ là càng ngày càng ít, cũng khó trách mọi người dám đến khiêu khích. . .”

Tần Vô Song nói, độ cung khóe miệng lại quỷ dị lên. Vân Khuynh càng nhìn càng thêm ác hàn, lại có chút may mắn, may là, y không phải đối thủ của Tần Vô Song!

Bất quá, y phát hiện, từ khi ly khai Vân gia, cùng Tần Vô Song cùng một chỗ, sinh hoạt của y trở nên càng ngày càng đặc sắc.

Ân, giống như bây giờ, gió thổi mưa giông trước cơn bão, xem ra, cũng đích thật có điểm hảo ngoạn. . .

Ai, y thế nào có thể nghĩ như vậy. . . Xem ra, thật là bị Tần Vô Song dạy hư rồi.

 

Chương 51: trở lại Tần gia.

“Thân thể Khuynh nhi khôi phục thế nào?”

Tần Vô Song tay ôm lấy thắt lưng Vân Khuynh, chậm rãi, bắt đầu không thành thật trượt về phía trước, linh hoạt tiến vào y bào Vân Khuynh.

Vân Khuynh đưa tay bắt lấy tay Tần Vô Song:

“Vô Song, không nên hồ đồ.”

Tần Vô Song lật tay nắm lấy ngón tay Vân Khuynh, đầu ngón tay vẽ vòng vòng trong lòng bàn tay y.

“Ta không có hồ đồ, đường dài đằng đẵng, chỉ nằm như vậy, sẽ có bao nhiêu buồn chán!”

( Vũ: thấy chưa, là ngươi quá kinh khủng!  ! !)

Vân Khuynh híp híp con ngươi màu mực:

“Cho nên?”

Tần Vô Song xoay người đem y đặt ở dưới thân, cẩn thận lấy cánh tay chống đỡ thân thể không đè nặng lên Vân Khuynh:

“Cho nên, Khuynh nhi sẽ cùng ta làm một ít chuyện tình có ý nghĩa để giết thời gian.”

Nói đến đây môi hắn liền chôn lên giữa cổ Vân Khuynh nhẹ nhàng liếm thỉ, Vân Khuynh có chút khóc không ra nước mắt:

“Vô Song, ta vừa nghỉ ngơi tốt. . .”

Y nhớ tới mấy ngày trước loại cảm giác xương sống thắt lưng đau toàn thân bủn rủn vô lực, ngoại trừ ngủ cái gì cũng không muốn làm, nghĩ lại trong lòng còn sợ hãi.

Khiến cho y bất bình chính là. . .

Vì sao mỗi lần sau khi kết thúc y đều mệt như là sắp treo, Tần Vô Song lại nhất phó hình dạng tinh thần chấn hưng? ? ?

Trong lúc y miên man suy nghĩ, Tần Vô Song đã tay chân lưu loát cởi mở y phục trước ngực y, lộ ra bộ ngực vẫn còn hơi mang theo vết tích màu nhạt.

Ngón tay Tần Vô Song, bị vết tích ái muội mị hoặc này làm nổi bật dị thường trên ngực Vân Khuynh, chậm rãi trượt đi:

“Đừng vội cự tuyệt. . . Khuynh nhi, ngươi nghĩ, đại ca thúc dục ta nhanh chóng trở lại như thế, sau khi trở về khẳng định muốn bắt ta đi làm này làm nọ, như vậy ta phải bận một đoạn thời gian mới có thể bồi Khuynh nhi. . .

Chúng ta là tân hôn yến ngươi, ta luyến tiếc cùng Khuynh nhi xa nhau, chúng ta thừa dịp còn chưa về đến nhà, thuận tiện bồi dưỡng bồi dưỡng tình cảm của chúng ta. . .”

Tân hôn yến ngươi? ? ?

Vân Khuynh chán nản. Vì sao y luôn luôn nghĩ từ ngữ dùng trên người bình thường rất đứng đắn, đến trên người y và Vô Song, lại trở nên chẳng ra cái gì cả? ? ?

“Ý của Vô Song là muốn ta một đường cùng ngươi phong lưu khoái hoạt? ? ?”

Tần Vô Song con mắt lòe lòe phát quang:

“Đúng, chính là ý tứ này.”

Vân Khuynh tức giận kéo kéo tóc Tần Vô Song:

“Đúng đúng đúng, đúng cái đầu ngươi, trong đầu của ngươi mỗi ngày đều chứa mấy thứ này, thật không biết ngươi làm ám hoàng rốt cuộc là thế nào. . .”

Tần Vô Song đáy lòng cũng có chút bất đắc dĩ, chỉ có đối với Vân Khuynh hắn mới có ý nghĩ này, đối với người khác, hắn thực sự là rất đứng đắn rất thuần khiết a!

Vân Khuynh khiến hắn biến thành không đứng đắn không thuần khiết, cho nên hắn phải lôi kéo Vân Khuynh xuống nước, trở nên giống hắn không thuần khiết, hanh hanh hanh ~

( Vũ: ta đã k còn gì để nói ! ! !)

Ôm lấy ý nghĩ như vậy, Tần Vô Song vừa dụ hoặc vừa trêu chọc.

Vì vậy, mặc kệ Vân Khuynh ban đầu phản đối ra sao, đến cuối cùng vẫn ở trong lòng Tần Vô Song hóa thành một bãi xuân thủy.

Vì vậy, Vân Khuynh quả thật là cùng Tần Vô Song phong lưu tiêu sái một đường.

Thế cho nên, mỗi lần Vân Khuynh và Tần Vô Song xuống xe ngựa, Thượng Quan Nhược Vũ đều sẽ đỏ mặt dùng ánh mắt kỳ quái nhìn bọn họ, Long Lê cũng ở trong lòng cảm thán nhị thiếu gia nhà hắn thật là hãm tiến vào, đoàn người, chỉ có Thượng Quan Tôn không có bất luận cái gì phản ứng, tương đối bình thường. . .

Ngạch, đấy là đối với người khác, hắn bình thường mới là cực kỳ không bình thường. . .

Nói chung, tại bọn họ trong tốc độ không nhanh không chậm, mấy ngày sau, bọn họ rốt cục chạy tới Tần phủ phương Bắc.

Sau khi đến Tần phủ Long Lê trực tiếp mang theo Thượng Quan Nhược Vũ và Thượng Quan Tôn xuống phía dưới nghỉ ngơi — dù sao chạy đường nhiều ngày như vậy.

Mà Vân Khuynh đáng thương còn lại là bị Tần Vô Song làm mệt nằm úp sấp.

Ngay cả lúc đến Tần phủ, cũng là hình dạng buồn ngủ, trực tiếp bị Tần Vô Song ôm xuống xe ngựa, bế vào Tần gia.

Việc này, khiến cho Tần phủ oanh động không nhỏ, trên mặt tràn đầy nếp nhăn của Tần gia lão tổng quản, cất dấu cặp mắt nhìn như đục ngầu kì thực rất lợi hại kia, thẳng tắp đảo quanh trên người Vân Khuynh đang bị Tần Vô Song ôm.

Sau đó giữa trán chậm rãi tụ nổi lên núi nhỏ.

Vị phu nhân này, tuy rằng nhìn không thấy tướng mạo, thế nhưng, tựa hồ là quá mảnh mai, không thích hợp làm chủ mẫu Tần gia.

Hơn nữa, ‘Nàng’ cũng quá chẳng phân biệt được trường hợp, dĩ nhiên để nhị công tử tự mình ôm nàng nhập phủ? ? ?

Phải biết rằng, ‘nàng’ đây chính là lần đầu tiên tiến vào cửa Tần gia, đã càn rỡ như thế, sau đó còn có thể rất cao ngạo? ? ?

Vì vậy, lần đầu tiên gặp mặt, Tần gia đại tổng quản liền sâu sắc hiểu lầm Vân Khuynh.

Về phần người hầu, ngoài ước ao ra cũng rất ngạc nhiên.

Bọn họ đều biết, ba huynh đệ Tần gia, tuy rằng nhị công tử nhìn qua ôn nhu đa tình nhất, thế nhưng, tất cả đều là hình tượng, kỳ thực nội tâm cùng mọi người bên ngoài nhà mình rất xa cách.

Vị tân phu nhân này vừa mới vào cửa đã được sủng ái như vậy, xem ra, nhị công tử là tìm được lương phối.

Thương cảm cho không ít hạ nhân thủy tinh tâm còn ôm chút huyễn tưởng, hi lý hoa lạp vỡ nát đầy đất.

Tần đại tổng quản sớm đã được Tần Vô Phong căn dặn, sau khi Tần Vô Song ôm Vân Khuynh vào cửa liền ngăn Tần Vô Song:

“Nhị công tử, đại công tử nói muốn ngươi một hồi liền lập tức đi gặp hắn, về phần phu nhân, trước hết giao cho ta, ta sẽ an bài tất cả cho ‘nàng’.”

Đem Vân Khuynh cho hắn? ? ?

Không có cửa đâu, nghĩ cũng đừng nghĩ. Trên mặt Tần Vô Song hiện lên dáng cười:

“Hồng thúc, dàn xếp một chút, ta đem Khuynh nhi an bài thỏa đáng xong rồi sẽ đi gặp đại ca được chứ? ? ?”

Tần đại tổng quản luôn luôn cứng mềm không ăn, càng không hề châm chước, không để ý tới hắn, nói tiếp:

“Đại công tử nói ở trong thư hắn đã viết rất rõ ràng, mong nhị công tử không nên trầm mê mỹ sắc.”

Trầm mê mỹ sắc? ? ?

Tần Vô Song dở khóc dở cười, bất quá là muốn tự mình mang Khuynh nhi đi nghỉ ngơi, không cần phải khoa trương như vậy, đem tội danh lớn như thế đặt tại trên người hắn chứ? ? ?

★★★★★★★★★★★★★★★

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

10 Responses

  1. Huyền TH says:

    Cuộc sống ở nhà chồng của Vân Khuynh sắp bắt đầu. Thấy không khí chương này có vẻ như sắp ngược. Có khá nhiều chi tiết làm cho ta liên tưởng tới ngược, sợ quá. Hi vọng bình yên. ^^

  2. prue says:

    “Sau đó giữa trán chậm rãi tụ nổi lên núi nhỏ”…… phải nói là ấn tượng đầu tiên rất quan trọng ah….. chậc chậc VK bị TVS hại thảm ùi 🙂

Để lại bình luận

%d bloggers like this: