Khuynh tẫn triền miên – Chương 55+56+57

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥

 

Chương 55: Xem ai cười ai.

 

“Khụ khụ khụ.”

Bạch Khuynh Vận ho nhẹ vài tiếng:

“Tiểu Thư. Mau đưa ‘Giang hồ tuyệt sát’ Long Liễm cô nương mời lên đây.”

“Đến đây, thiếu gia.”

Vừa dứt lời, một người niên thiếu tướng mạo phổ thông, thế nhưng nhìn qua cực kỳ cơ linh kêu lên vài tên đại hán nâng một cái lồng sắt tiến đến, mặt trên lồng sắt phủ một tầng tơ lụa.

Thấy tràng cảnh này, cái miệng nhỏ của Long Ảnh mở tròn tròn, Long Kính trên xà nhà thở hốc vì kinh ngạc, đừng đừng đừng nói cho hắn, lão đại Long Liễm của bọn hắn ở bên trong lồng sắt kia. . .

Trời ơi! Trái tim của hắn rất yếu đuối, chịu không nổi áp lực kiểu này.

Bạch Khuynh Vận đắc ý nhìn khuôn mặt Tần Vô Phong đen đến cái gì cũng nhìn không ra.

Làm chí hữu gia tổn hữu của Tần Vô Phong, nhìn khuôn mặt người chết của Tần Vô Phong biến sắc là một trong những lạc thú lớn nhất của hắn.

Tần Vô Phong cứng ngắc quay đầu nhìn Bạch Khuynh Vận, đừng nói là Long Ảnh Long Kính không tin Long Liễm sẽ bị nhốt ở trong lồng sắt, cho dù là hắn, cũng cảm thấy không thể tin nổi.

Bạch Khuynh Vận hướng tiểu Thư nâng nâng cằm.

Tiểu Thư vung tay lên, kéo xuống tấm vải bao trùm lồng sắt.

Sau đó, là một phòng vắng vẻ.

Thiếu nữ bên trong lồng sắt, đích thật là Long Liễm.

Tần gia một trong lục đại ảnh vệ Long Liễm.

Thế nhưng, Tần gia lục đại ảnh vệ đều là cao thủ trong cao thủ, càng đừng nói đến lão đại Long Liễm được bọn hắn công nhận. . .

Tại sao lại bị người tù khốn như vậy? ? ?

Cho dù là Hoa Ly Phi một trong tam đại thần bộ, truy tung Long Liễm một năm cũng chưa bắt được nàng, đến tột cùng là ai, có thể thần thông quảng đại đem nàng nhốt vào trong lồng sắt như thế? ? ?

Long Liễm bên trong lồng sắt, một thân đồ bó sát người màu đỏ, khuôn mặt mỹ lệ không tỳ vết, lại lạnh lùng như băng, chỉ có ở sâu trong mâu quang đen kịt của nàng thoáng chợt lóe ra kinh hoảng, mới có thể từ trên người nàng nhìn ra một tia yếu đuối.

Tần Vô Phong chỉ nhìn lướt qua, không hề nhìn Long Liễm, quay đầu hỏi Bạch Khuynh Vận:

“Ngoại trừ tặng lễ, ngươi còn có chuyện gì? ? ?”

Đầu ngón tay Bạch Khuynh Vận ma sát chiếc cằm nhọn, vẻ mặt hưng phấn rút đi, có chút thất vọng nói:

“Không thú vị. . . Dĩ nhiên liếc mắt đã bị ngươi nhìn thấu.”

Vốn có Long Ảnh và Long Kính vì Long Liễm bị tù khốn như vậy mà khiếp sợ, nghe được đối thoại của đại công tử nhà mình và Bạch Khuynh Vận xong thì ngẩn ngơ, phát hiện một tia không đúng, tỉ mỉ nhìn lại Long Liễm trong lồng, trên mặt toát ra vài phần tức giận và hiểu rõ.

Hoá ra, ‘Long Liễm’ trong lồng kia không phải là Long Liễm chân chính.

Bạch Khuynh Vận phất phất tay:

“Tiểu Thư, dẫn đi, xử lý.”

“Chờ một chút.”

Tần Vô Phong mở miệng nói:

“Nếu lễ vật đã đưa cho chúng ta, tự nhiên là do chúng ta xử lý, Long Ảnh, mang nàng xuống phía dưới hỏi rõ ràng là chuyện gì xảy ra.”

Long Ảnh lĩnh mệnh liền đi xuống.

Tần Vô Phong nhìn Bạch Khuynh Vận:

“Ngươi đã biết cái gì? ? ?”

Bạch Khuynh Vận bưng lên chén sứ trên bàn gỗ lim, đặt ở trong tay thưởng thức:

“Tần đại ca, ta chạy đi thời gian dài như vậy, một đường mệt nhọc, ngươi không cho ta nghỉ ngơi một chút, cứ như vậy ép hỏi ta hình như được không tốt lắm? ? ?”

Tần Vô Phong buông xuống mí mắt:

“Khuynh Vận hẳn là biết tính tình Long Liễm, nếu như nàng biết ngươi đem ‘Long Liễm’ nhốt ở trong lồng như súc sinh, ngươi nói nàng sẽ như thế nào? ? ? — cho dù đó không phải chân chính là nàng? ? ?”

Bạch Khuynh Vận thản nhiên tự đắc:

“Không sao, Long Liễm Long đại mỹ nữ đang bị Hoa Ly Phi đại hiệp đuổi chạy khắp nơi, chờ nàng biết đến chuyện này, ta đã sớm trở lại kinh thành.”

Tần Vô Phong nhíu mày:

“Thật không. Nếu Khuynh Vận mệt mỏi, vậy đi nghỉ ngơi đi, để biểu thị hoan nghênh đối với ngươi, ta sẽ bảo Long Liễm trong lúc ngươi ở Tần gia, tự mình chiếu cố ngươi thế nào? ? ?”

Bạch Khuynh Vận ngẩn ngơ:

“Cái gì? ? ? Long Liễm ở Tần gia? ? ?”

“Nếu không, Bạch thiếu gia cho rằng thuộc hạ ở đâu? ? ?”

Thanh âm thanh linh trong sáng mang theo một chút lửa giận, nữ tử từ trên trời giáng xuống, trên dung nhan như băng vì tức giận mà hơi phiếm hồng, con ngươi như sao lạnh bùng cháy đại hỏa hừng hực.

Chén trà trong tay Bạch Khuynh Vận run một chút, nữ bạo quân nữ băng nhân lãnh huyết khó chơi này sao lại ở đây, sao lại ở đây? ? ? ( Vũ: Há há, chít rùi nha. . . )

“Khụ khụ, Long đại mỹ nhân, cái kia. . . Vừa rồi bởi vì người kia giả mạo ngươi, ta nhất thời tức giận mới lấy loại hình thức này đem nàng nâng đến Tần gia. . . Tuyệt đối không phải bởi vì nàng có khuôn mặt giống ngươi, nhìn nàng bị nhốt rất có cảm giác thành tựu rất hết giận. . .”

Long Liễm nheo mắt lại:

“Nga, vậy ra Bạch thiếu gia nghĩ Long Liễm bị đối đãi như vậy, trong lòng sẽ nghĩ rất hết giận a. . .”

Nói, nữ tử hồng y như máu rút ra nhuyễn kiếm bên hông:

“Bạch thiếu gia, đại công tử nhà ta nói ngươi khi ở Tần gia sẽ do ta chiếu cố ngươi, mà ngươi cũng biết, quy củ của Long Liễm là, muốn Long Liễm cam tâm tình nguyện vì ai làm việc, người đó nhất định phải tự mình đánh bại Long Liễm.

Như vậy, Bạch thiếu gia, mời!”

Bạch Khuynh Vận khóc không ra nước mắt, tuy rằng võ công của hắn đã ở trong hàng cao thủ giang hồ, thế nhưng, vẫn không thể so với mấy tên ảnh vệ biến thái của Tần gia.

Huống hồ, Long Liễm chính là lão đại của đám biến thái kia. . .

“Long đại mỹ nhân. . . Ta không cần ngươi chiếu cố, không cần ngươi chiếu cố còn không được sao? ? ?”

Bạch Khuynh Vận nói, dùng nhãn thần hướng Tần Vô Phong cầu cứu.

Vốn có mang theo Long Liễm giả tới cửa là muốn nhìn Tần Vô Phong mấy người biến sắc mặt, nhân cơ hội cười nhạo bọn họ một chút.

Ai biết, cuối cùng, chính hắn trái lại thành kẻ thảm nhất, biến thành bị người khác chế giễu! ! !

 

 

Chương 56: rắc rối phức tạp.

Thu được nhãn thần Bạch Khuynh Vận cầu cứu, Tần Vô Phong nhìn về phía Long Liễm ý bảo nàng chờ trong chốc lát:

“Như vậy, Khuynh Vận bây giờ còn mệt không, còn muốn nghỉ ngơi không? ? ?”

Bạch Khuynh Vận lắc đầu, trên khuôn mặt trắng noản khả ái lộ ra dáng cười vui tươi động lòng người:

“Không mệt không mệt, Tần đại ca, vừa rồi đều là đùa giỡn, ta là một đường du sơn ngoạn thủy tới đây, trên đường đã sớm nghỉ ngơi tốt.”

Tần Vô Phong phất phất tay, vừa ra hiệu Long Liễm đi xuống, vừa hướng Bạch Khuynh Vận hỏi:

“Nếu Khuynh Vận không mệt, như vậy thì nói cho ta biết, sự tình ngươi biết đến!”

Bạch Khuynh Vận gật đầu, chỉnh đốn lại không đứng đắn vừa rồi, buông chén trà, ngồi nghiêm chỉnh.

Hắn luôn luôn như vậy, bề ngoài quá mức đơn thuần khả ái, kỳ thực rất đáng giá tín nhiệm, thường ngày không đứng đắn thích chỉnh người, vừa nói đến chính sự, tuyệt không phụ cái tên hoàng thương kinh thành, Bạch gia gia chủ.

“Hoàng thượng bệnh tình nguy kịch, hôm nay, toàn bộ kinh thành Huỳnh Quang loạn thành một đoàn.”

Bạch Khuynh Vận khẽ nhíu mày.

Thân là hoàng thương chi gia được ngự phong, quyền lợi giao tiếp với hoàng gia, cùng với lợi ích của bọn hắn có tác dụng rất trọng yếu.

Tần Vô Phong thần sắc chưa động:

“Bọn họ chủ minh, chúng ta chủ ám, chúng ta chỉ để ý bọn họ quản lý Huỳnh Quang như thế nào, về phần ai ngồi trên vị trí kia, cùng chúng ta không quan hệ.”

Đáy mắt Bạch Khuynh Vận hiện lên một tia hứng thú:

“Như vậy, Tần đại ca xem trọng vị hoàng tử nào? ? ?”

Tần Vô Phong lắc đầu:

“Ta không vọng ngôn định ngữ, sự tình kết cục, thường thường đều là ngoài ý liệu không ngờ tới, chúng ta chỉ cần chờ đợi là được. . .

Khuynh Vận, ghềnh nước kia quá sâu, không cẩn thận một chút là sẽ bị lún sâu trong bùn, khó có thể tự thoát, cho dù ngươi không thể không đếm xỉa đến, ta cũng mong muốn ngươi đừng hãm quá sâu.”

Bạch Khuynh Vận hơi câu dẫn ra môi anh đào hồng nhuận, nhìn qua lại có một tia tà ác, nét mặt cũng mang theo tràn đầy tự tin:

“Cái này ta tự nhiên rõ ràng, nếu Tần đại ca vô ý với việc này, vậy thì thôi. . .

Bất quá, Tần đại ca, ‘Long Liễm’ ta vừa đưa tới, là nhiếp chính vương giao cho ta, nhờ ta mang đến.”

Nhiếp chính vương, bào đệ nhỏ nhất của đương kim hoàng thượng, hoàng đế đã già đến một chân sắp tiến quan tài, vị nhiếp chính này đúng là phong nhã hào hoa.

Trừ cái đó ra, trong tay nhiếp chính vương có hơn phân nửa binh quyền Huỳnh Quang, quyền khuynh vua dân, tuy rằng tính tình hắn bá đạo cuồng tứ, nhưng hắn lại ngoài ý muốn không thích bị vật ngoài ràng buộc, bằng không ngôi vị hoàng đế của Huỳnh Quang sớm đã là vật trong bàn tay của hắn.

Kẻ giả trang Long Liễm là ai? ? ?

Có mục đích gì? ? ?

Vì sao lại có quan hệ với nhiếp chính vương? ? ?

Tần gia luôn luôn thái bình, thái bình nhiều năm như vậy, đột nhiên trong lúc đó, lại xuất hiện nhiều chuyện như thế, rốt cuộc là vì sao? ? ?

Lẽ nào, tại chỗ tối không ai phát hiện, Tần gia đang từng bước đi vào bẩy rập nào đó? ? ?

Tần Vô Phong mâu quang bắn toé, mang theo lạnh lùng nghiêm nghị như hàn băng:

“Vì sao, Long Liễm giả ở trong tay hắn? ? ?”

Trong con ngươi của Bạch Khuynh Vận hiện lên tình tự kỳ dị, môi vốn là câu dẫn ra, càng kéo càng lớn:

“Cụ thể, ta cũng không rõ ràng lắm, chỉ nghe nói là một đoạn thời gian trước nhiếp chính vương cứu một vị mỹ nhân, vị ‘Long Liễm’ cô nương này, tự xưng là nữ tỳ của mỹ nhân, sau đó tự mình đến nhiếp chính vương phủ đón mỹ nhân. . .

Sau đó, không biết vì sao đã bị đóng gói đưa cho ta, muốn ta mang đến.”

Tần Vô Phong hoài nghi nhìn Bạch Khuynh Vận:

“Ngươi thực sự không biết? ? ?”

Bạch Khuynh Vận vô tội lắc đầu.

Nhiếp chính vương cứu ai? ? ? Dĩ nhiên sẽ có Long Liễm giả đi đón người? ? ?

Lẽ nào. . .

Là. . . Liên Phù? ? ?

Tần Vô Phong càng nghĩ tâm càng trầm xuống, nếu như thật là như vậy, xem ra, Tần gia gặp phải một đối thủ rất mạnh! ! !

Long Liễm làm giang hồ tuyệt sát, thần bí vô cùng, người biết nàng là Tần gia ảnh vệ, càng là rất ít không có mấy.

Nhưng đối phương dĩ nhiên có thể giả trang nàng giống đến vậy. . .

Hơn nữa. . . Đối phương còn biết Liên Phù thất tung. . .

Xem ra, đối phương là đem nhất cử nhất động của bọn họ, đều biết đến thanh thanh sở sở a. . .

Tần Vô Phong lòng đang chìm xuống song song, máu trong cơ thể cũng bắt đầu rục rịch.

Tuy rằng không thích cảm giác mình sáng, địch tối, cái gì cũng không biết.

Thế nhưng. . .

Đã thật nhiều năm không gặp được đối thủ. . .

Hơn nữa, càng là trắc trở, càng có tính khiêu chiến. . . Đến cuối cùng đạt được thắng lợi, cũng càng có cảm giác thành tựu, không phải sao? ? ?

Trông thấy trên khuôn mặt lạnh lùng của Tần Vô Phong mang theo hưng phấn kỳ dị, Bạch Khuynh Vận đánh cái rùng mình.

Người này hình dạng bắt đầu tính toán người khác, thật là khủng khiếp. . .

“Khụ khụ khụ, Tần đại ca.”

Tần Vô Phong thu hồi tư tự lấy lại tinh thần, ánh mắt nghi hoặc rơi trên người hắn:

“Ân? ? ?”

“Ân. . . Nghe nói, vị đảo chủ thần bí của Thiên Cơ đảo đang ở Tần phủ, ta đối hắn thực là cửu ngưỡng đại danh a, không biết có thể hay không, gặp mặt một chút? ? ?

Bạch Khuynh Vận khó có được thành thật đứng đắn mở miệng thỉnh cầu như thế, Tần Vô Phong nhíu mày:

“Chuyện nào có đáng gì. Long Ảnh. Mang Bạch thiếu gia đến chỗ biểu đệ. . . Cứ nói Bạch thiếu gia là bằng hữu của chúng ta.”

“Vâng, đại công tử.”

Niên thiếu một thân trường sam vàng nhạt ôn hòa nhìn phía Bạch Khuynh Vận:

“Bạch thiếu gia, mời.”

Bạch Khuynh Vận đứng dậy chỉnh lý quần áo:

“Như vậy, Tần đại ca, ngươi đi làm việc của ngươi đi. . . Tần phủ của ngươi, ta nhất định sẽ không chút khách khí chậm rãi ngoạn một lần.”

Tần Vô Phong hơi buông mắt xuống, coi như không nghe thấy câu nói cuối cùng kia của hắn.”

 

 

Chương 57: Vứt bỏ qua lại.

 

“Khuynh nhi, ngươi trước hết nghỉ ngơi cho tốt, ta đi xem đại ca có chuyện gì trọng yếu không.”

Tần Vô Song đem Vân Khuynh an trí trên giường, thay y cởi giày rồi nói.

Vân Khuynh bán ôm góc chăn, gật đầu.

Tuy rằng trải qua chuyện vừa rồi, y không lớn không muốn ngủ, nhưng thân thể trạng huống của y không cho phép y không nghỉ ngơi.

Nhìn theo Tần Vô Song ly khai, Vân Khuynh như trước không buồn ngủ.

Nhắm mắt lại, suy nghĩ của y, không hiểu sao lại bị kéo đến một màn vừa rồi. . .

Đại ca của Vô Song. . .

Nhãn thần kỳ quái. . . Động tác kỳ quái. . . Ngôn ngữ cũng rất kỳ quái. . .

Mong muốn, không phải có ý kiến gì với y mới tốt.

Mặt khác, y rất lo lắng một việc khác.

Đó là hắn làm thân phận nam tử gả cho Vô Song, không biết người nhà Vô Song có thể tiếp thu y giống như Vô Song được hay không, tiếp thu thân thể của y như vậy. . .

Vốn có thân thể song tính của y chỉ có Vô Song biết là được, nhưng nghĩ lại sau đó có hài tử, nhất định sẽ bị biết. . .

Ngón tay vô ý thức nắm chặt chăn ở trên người, Vân Khuynh lúc này đột nhiên bất an bất an rất bất an. . .

Thân thể thật sự là quá mệt mỏi, ngay cả Vân Khuynh cũng không buồn ngủ, thế nhưng thời gian nhắm mắt lại dài quá, y vẫn là nặng nề thiếp đi.

Mang theo tràn đầy bất an, cho dù là đang ngủ, mi tâm của y vẫn như cũ nhăn rất chặt.

Trong lúc ngủ mơ Vân Khuynh đột nhiên về tới thật lâu thật lâu trước đây.

Lâu đến mức, trước khi còn chưa tới thế giới này.

Trong mộng thế giới kia, như trước xa hoa truỵ lạc, như trước tàu xe như nước.

Y cảm giác như mình trở lại trong nhà trước đây, ở trong phòng nhỏ của mình, phong bế tất cả, cự tuyệt tất cả.

Bao quát phụ mẫu chưa bao giờ hiểu rõ y, bao quát huynh đệ tỷ muội không quá thân thiết, cũng bao quát, bằng hữu luôn luôn phản bội y.

Y dường như là hai bàn tay trắng.

Không, y còn có một người.

Một người, đối tốt với y, khiến y cho rằng vô luận y làm cái gì, vô luận y nghèo túng thế nào, đều sẽ đứng ở bên người y.

Một niên thiếu, hơi kiêu ngạo thanh cao, nhưng xác thực rất ưu tú, chỉ ôn nhu với y.

Mà y. . .

Khi đó, yêu người nọ. . .

Rất yêu rất yêu. . .

Y không phải trời sinh thích nam nhân, trước gặp phải người nọ, y ai cũng chưa từng thích, cho dù sau khi gặp được, cũng chỉ thích hắn một người. . .

Thời gian dường như về tới ngày đó. . .

Ngày mà tất cả biểu hiện hữu nghị giả dối đều vỡ tan.

Niên thiếu kia, là tìm y cùng nhau học tập. . . Buổi chiều ngày mùa hè, luôn luôn khiến người ta buồn ngủ.

Sau đó, niên thiếu y yêu. . . Đang ngủ.

Hô hấp nhợt nhạt, hai gò má trắng nõn thanh tú, đều khiến y không thể di đi ánh mắt.

Khi đường nhìn của y, rơi xuống cánh môi màu nhạt của niên thiếu thì, ngẩn ngơ.

Sau đó ác ma trong lòng, lập tức dụ hoặc y, hôn đi, hôn đi. . .

Dù sao cả đời ngươi cũng không chiếm được hắn, thừa dịp cơ hội này. . . Cơ hội duy nhất một lần, cùng hắn thân mật tới gần một chút là tốt rồi. . .

Chỉ một chút mà thôi. . .

Vì vậy, y mang theo tình yêu nhỏ bé, mang theo thành kính dạt dào, y cẩn cẩn dực dực, nhẹ nhàng đem môi mềm của mình, rơi xuống cánh môi màu nhạt vẫn luôn dụ hoặc y.

Hầu như là vừa đụng chạm đến.

Người vốn đang ngủ say, bỗng nhiên mở mắt, thẳng tắp nhìn y.

Y ngơ ngác nhìn đối phương, đáy mắt đối phương, có chút khó có thể tin, ác tâm, chán ghét, khinh bỉ, tức giận, giễu cợt. . .

Thật nhiều thật nhiều tình tự có thể bắn thủng kiêu ngạo và kiên cường của y, toàn bộ rõ ràng hiện ra ở đáy mắt đối phương, đối phương đẩy y ra, căm ghét lau rồi lau miệng mình.

Sau đó. . .

“Dĩ nhiên là một đồng tính luyến ái. . .”

Không, không phải, y chỉ là thương hắn, mà hắn vừa đúng là cùng tính mà thôi a. . .

“Ngươi thật ác tâm. . .”

Y dùng toàn tâm đi thương hắn. . . Dĩ nhiên, sẽ chỉ làm đối phương ác tâm. . .

“Ta mắt bị mù mới đối tốt với người ác tâm như ngươi.”

Vậy ra. . . Nếu như hắn biết y thương hắn. . . Căn bản sẽ không đối tốt với y, sẽ không nhận đến gần y. . .

“Thế nào lại khiến người ác tâm như ngươi đi thích ta.”

Bởi vì là cùng tính. . . Y dĩ nhiên ngay cả quyền lợi thích hắn cũng không có sao? ? ?

“Ngô. . .”

Trên đầu Vân Khuynh toát ra mồ hôi tinh mịn, trên khuôn mặt tuyệt mỹ tràn đầy thống khổ, tâm, đau quá. . .

“Kẻ ác tâm đồng tính luyến ái như ngươi, dĩ nhiên còn dám quấn quít lấy ta. . . Ta. . .”

Thanh âm người nọ chửi rủa mở rộng bên tai y, mở rộng, mở rộng vô hạn.

“A. . .”

Vân Khuynh bỗng nhiên mở mắt, ngụm lớn thở dốc.

Y chậm rãi ngồi dậy, lấy tay xoa nhẹ ngực mình. Nơi đó nứt vỡ ra thành một cái động, toàn bộ hàn lãnh trên đời này, toàn bộ chen chúc mà vào.

Lạnh quá, đau quá.

Không phải đã sớm quên sao, tại sao đột nhiên lại nghĩ tới? ? ?

Bất lực ôm chặt chăn bông, lời của người nọ vẫn không ngừng quanh quẩn trong đầu y, đồng tính luyến ái ác tâm đồng tính luyến ái ác tâm. . .

“Không. . .”

Lắc đầu, giống như muốn đem những lời này, từ trong đầu y hất ra ngoài.

Trong đầu cũng đau lợi hại, ngoại trừ thanh âm như lời chửi rủa kia ra, cái gì cũng không có.

“Không phải như thế. . . Vô Song. . . Vô Song. . .”

Trong miệng vô ý thức nỉ non tên một người. . .

Cái tên kia, giống như mang theo lực lượng không gì sánh kịp, mang cho y sinh mạng mới.

“Vô Song. . . Vô Song. . .”

Nỉ non, lời nói trong đầu lui đi, tâm cũng dần dần ấm áp.

Vô Song nói, vô luận là nam hay nữ, gả cho hắn, đó là người của hắn.

Vô Song nói, thân thể như quái vật của y, với hắn mà nói là kinh hỉ lớn lao.

Vô Song Vô Song. . .

Giờ khắc này, Vân Khuynh khôi phục lại, rốt cục rõ ràng tâm của mình hẳn là ở nơi nào.

Người chân chính yêu y, mới là người đáng giá để y yêu.

Hôm qua là ngày hôm qua, ký ức đời trước vốn không nên có, y làm sao đau khổ gắt gao dây dưa một đoạn thầm mến khổ sáp không gì sánh được.

Hôm nay, y cùng với Vô Song, thật tình tiếp nhận đối phương, dường như là càng thêm hạnh phúc.

Vân Khuynh một lần nữa nằm xuống.

Vô luận người Tần gia thái độ thế nào, Vô Song thương y, y. . . Yêu Vô Song, là đủ rồi.

Đúng vậy.

Vân Khuynh lần thứ hai nhắm mắt lại, hơi nhếch môi lên.

Y yêu Vô Song.

♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

7 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    thằng nhỏ kia bị khùng, Khuynh nhi, quên đi quên đi (=3=) còn 3 anh khác để nhớ mờ =)))))))~

  2. Sashaine says:

    bé quang đó cũng thích khuynh nhi ? cơ mà ng ta chết rồi , cho bé ở lại FA =v=

  3. Winter says:

    Có phải biểu đệ của ba anh em họ Tần với Khuynh Vận là một đôi phải k vậy?

Để lại bình luận

%d bloggers like this: