Khuynh tẫn triền miên – Chương 58+59+60

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

 

Chương 58: Huynh đệ hai người.

“Đại ca.”

Chờ Tần Vô Phong và Bạch Khuynh Vận kết thúc nói chuyện phiếm, lúc trở lại thư phòng của mình, Tần Vô Song đã ngồi ở chỗ trong đó chờ hắn.

Vừa nhìn đến Tần Vô Song, Tần Vô Phong tự nhiên lại nghĩ tới Vân Khuynh:

“Đệ muội nàng. . . Có khỏe không?”

Tần Vô Song biết đại ca không hề cùng hắn tính toán chuyện trở về muộn, cũng liền không hề sợ, hắn lấy tay chống cằm, nhìn chằm chằm khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của đại ca nhà mình:

“Khuynh nhi tốt, đã ngủ. . . Bất quá. . .”

Tần Vô Song nghịch ngợm chớp chớp mắt hướng đại ca nhà mình:

“Đại ca ở trước mặt Khuynh nhi, không nên gọi y là đệ muội, Khuynh nhi tên đầy đủ là Vân Khuynh, đại ca tùy tiện gọi — Khuynh nhi là ta một người kêu, đại ca không được đoạt của ta.

Còn có, ta mong muốn sau đó, đại ca có thể coi Khuynh nhi như đệ đệ của mình mà đối đãi.”

Tần Vô Phong ngẩn ngơ, có chút không rõ ý tứ câu nói cuối của Tần Vô Song:

“Coi như đệ đệ? ? ?

Vì sao? ? ?

Lẽ nào, tính tình đệ muội ‘Nàng’, quá giống nam nhi? ? ?”

Động tác của Tần Vô Song dừng một chút:

“Ách. . .”

Hắn lấy tay vỗ trán:

“Xem xem ta, vừa mới trở về, cũng quên nói cho đại ca, Khuynh nhi kỳ thực là một nam tử.”

Trên mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Tần Vô Phong lộ ra một tia vô cùng kinh ngạc.

Thẳng tắp nhìn Tần Vô Song, nghi hoặc trong đôi mắt chậm rãi chuyển thành hiểu rõ:

“Vô Song là nói, mình thú một nam nhân trở về? ? ?

Thế nhưng. . . Y thật là nam tử sao? ? ?”

Kỳ thực, Tần Vô Phong vẫn như cũ; nghĩ không thể tin nổi.

Cảm giác ôm Vân Khuynh vào trong ngực, nhỏ nhẹ như vậy, gầy yếu như vậy, tinh tế như vậy, thế nào lại là một gã nam tử? ? ?

Tần Vô Song gật đầu:

“Đúng, ta là bái đường xong mới biết Khuynh nhi là một nam tử. . . Bất quá, may mắn là ta thú y.

Về phần y rốt cuộc có phải nam tử hay không, ta đã nghiệm thân chứng minh rồi, đại ca không cần hoài nghi.”

Nghiệm thân chứng minh? ? ?

Tâm Tần Vô Phong không khỏi chậm rãi trầm xuống, một cỗ hờn dỗi khó có thể phát tiết tụ tập tại ngực, thế nào cũng nhả không được.

Tần Vô Phong nỗ lực khắc chế tình tự ba động của mình, diện vô biểu tình hỏi Tần Vô Song:

“Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ngươi đem toàn bộ chuyện từ đầu tới đuôi, nói hết cho ta biết.”

Tần Vô Song mơ hồ nghĩ đại ca lúc này, có chút không thích hợp.

Tuy rằng Tần Vô Phong đối đãi ngoại nhân luôn luôn lạnh lùng, thế nhưng đối với huynh đệ nhà mình, hắn vẫn có thể coi là hòa ái dễ gần, thế nhưng Tần Vô Phong ngày hôm nay đối hắn lại quá mức lạnh lùng.

“Chuyện này rất đơn giản, ta đi Vân gia cầu thân, Vân gia chê ta keo kiệt nghèo túng. . .

Ân, thứ nhất cố kỵ chúng ta từng bị tội danh ‘Diệt cửu tộc’, thứ hai lại muốn đưa nữ nhi nhà mình đến hoàng cung làm thái tử phi, cho nên cũng không muốn đem nữ nhi gả cho ta, tìm Khuynh nhi đại giá!”

Hàn khí trên người Tần Vô Phong càng nặng, nhếch lên môi mỏng, một lúc lâu, mới cúi đầu, băng lãnh nói:

“Giỏi cho một Vân gia ỷ thế hiếp người. . . Bất quá. . .”

Hắn nâng mi lãnh lệ nhìn phía Tần Vô Song:

“Ta rất muốn biết nhị công tử Tần gia chúng ta, rõ ràng tuấn tú lịch sự, khí độ bất phàm, vì sao sẽ bị nhân gia nhìn thành cổ hủ nghèo túng vậy?”

“Ách. . .”

Tần Vô Song tránh đi nhãn thần lợi hại của đại ca nhà mình:

“Đại ca a, ta đã lâu không gặp tam đệ, tam đệ lúc nào trở về? ? ?”

Tần Vô Phong nheo lại con mắt:

“Tần Vô Song, ngươi hay nhất mau mau nói cho ta biết, vì sao Vân gia lại cho rằng Tần gia nhị công tử cổ hủ nghèo túng.

Bằng không, ngươi cứ chờ đi chỗ các sư phụ bên kia bồi bọn họ lão nhân gia này đi! ! !”

“Ách. . .”

Tử huyệt. . .

Có thể dạy dỗ đồ đệ như bọn họ, sư phụ lợi hại là có thể tưởng tượng được, thế nhưng, mấy lão nhân lợi hại này, hết lần này tới lần khác lại giống như lão ngoan đồng thích khi dễ người, thích tìm người làm thí nghiệm phẩm. . .

Nếu hỏi Tần Vô Song sợ cái gì.

Như vậy, trong ba cái sợ của hắn, sợ nhất chính là ở chung với các vị sư phụ của hắn.

Về phần hai cái khác, một nước mắt lão nương nhà mình. . . Nàng nếu như khóc, bầu trời Tần gia cũng đều phải sập. Lão đa sủng thê thành cuồng bão nổi, rất nhiều người sẽ chết rất khó xem.

Một cái khác chính là đại ca nhà mình tức giận, lúc Tần Vô Phong tức đến mức tận cùng cũng sẽ không thấy phê bình hắn thế nào, mà sẽ dùng khuôn mặt khối băng kia, cặp mắt hàn đao kia lăng trì hắn, cuối cùng, còn muốn kéo hắn đi khoa tay múa chân.

“Được rồi. Ta thừa nhận.”

Nhìn biểu tình đại ca nhà mình càng ngày càng bất thiện. Tần Vô Song nhỏ giọng nói:

“Ta vốn là không muốn thú Vân gia tiểu thư kia, nên dịch dung, thu liễm khí chất. . .”

“Ngươi. . .”

Tần Vô Phong hừ lạnh một tiếng:

“Hồ đồ. Dĩ nhiên ngoạn loại xiếc này. . .”

Tần Vô Song vô tội chớp mắt:

“Đại ca tam đệ cũng không thú thê, muốn ta đi thú một nữ nhân mạc danh kỳ diệu, ta nếu như ngoan ngoãn thú, mới là quái sự.

Bất quá. . . May mắn là ta đi, đem Khuynh nhi bảo bối thú về ~~ ”

Nhìn trên mặt Tần Vô Song chậm rãi tạo nên dáng tươi cười ôn nhu. Tần Vô Phong đột nhiên nghĩ phi thường chói mắt, hắn thậm chí có chút chán ghét. . .

Hắn đây là làm sao vậy, hắn luôn luôn trầm ổn, xử sự bình tĩnh, vì sao ngày hôm nay, lặp đi lặp lại nhiều lần sản sinh loại tình tự kỳ quái này? ? ?

Chẳng lẽ là mấy ngày này Vô Song và Vô Hạ đi vắng mà quá mệt mỏi? ? ?

Tần Vô Phong đưa tay nhu nhu trán mình.

“Vô Song, nếu thú Khuynh nhi. . .”

“Ca, ta nói rồi Khuynh nhi là ta một người gọi, là xưng hô đặc biệt của ta.”

Tay Tần Vô Phong dừng một chút:

“Như vậy. . . Ngươi nếu thú Vân nhi, vậy đối đãi y cho tốt. . .”

Kỳ thực, Vân Khuynh bản thân là nam tử hay nữ tử trái lại không trọng yếu, ai bảo bọn họ từ nhỏ đã bị các vị sư phụ buồn nôn điều giáo thành miễn dịch.

“Khụ khụ khụ. . . Vân nhi. . . .”

Tần Vô Song thiếu chút nữa bị sặc nước bọt của mình.

Vân nhi? ? ? Thế nào nghe còn thân mật hơn cả Khuynh nhi? ? ?

Tần Vô Song ngực có chút bất bình, hơn nữa. . . Vì sao hắn nghĩ Vân nhi tên này. . . Quá nữ khí. . .

Không biết Khuynh nhi nhà hắn có thể tiếp thu không a. . .

 

 

Chương 59: Thiên Cơ đảo chủ.

Bạch Khuynh Vận đi theo phía sau Long Ảnh.

Nhìn thân ảnh nhìn như mảnh khảnh trước người, hơi buông mi:

“Long Ảnh, ngày hôm nay, có phải có ai đó chọc tới Tần đại ca hay không? ? ?”

Niên thiếu hoàng sam đi ở phía trước thần sắc ôn hòa như trước, nhưng cũng có vẻ thờ ơ, nhàn nhạt hỏi lại:

“Chuyện chủ tử, làm thị vệ có thể nào biết? ? ?”

Bạch Khuynh Vận nhìn thư đồng tiểu Thư bên người, có chút cảm khái, cùng là hạ nhân, thế nào hạ nhân Tần gia, hết lần này tới lần khác lại rõ ràng tốt hơn nhà khác. . .

Tiểu Thư nhận thấy đường nhìn của thiếu gia nhà mình, trong mắt cơ linh mang theo ý hỏi.

Bạch Khuynh Vận lắc đầu, ý bảo vô sự.

Khóe miệng hơi nhếch lên, tiểu Thư mặc dù có lúc đơn thuần một chút, nhưng là một hài tử tri kỷ lại nhu thuận, không thể kém hơn so với nhà khác, không nhất định là kém hơn nhà khác a.

“Bạch thiếu gia, tới rồi.”

Đang lúc hắn bừng tỉnh, Long Ảnh đã đưa hắn đến trước một sân nhỏ có môn bài là ‘Vô’.

Long Ảnh tận lực thả chậm cước bộ, đi tới trước cửa sơn đỏ, nâng tay giữ lại kẻ đập cửa, một tay kia kéo lại ống tay áo, nhẹ nhàng gõ.

Long Ảnh thật lâu không chiếm được trả lời cúi đầu gọi:

“Biểu thiếu gia? ? ?”

Vị biểu thiếu gia này đến từ Thiên Cơ đảo, lại tinh thông tinh tượng luôn luôn thần bí.

Cho dù đi tới Tần gia cũng ru rú trong nhà, chỉ có ngày đầu tiên là gặp qua, sau đó thì một mực ở trong ‘Vô’ viện, còn đặc biệt phân phó không cho phép bất luận kẻ nào quấy rối.

Bạch Khuynh Vận nhìn thấy tình huống như vậy, không một chút nào vội vàng xao động, chỉ là trầm ngâm hỏi:

“Biểu thiếu gia các ngươi, có phải ra ngoài rồi không? ? ?”

Long Ảnh mặt mang ngưng trọng lắc đầu nói:

“Không, trên thực tế biểu thiếu gia từ khi vào ‘Vô’ viện, chưa bao giờ đi ra ngoài.”

“Nga? ? ?”

Bạch Khuynh Vận đang định hỏi kỹ hơn, cửa lại mở.

Mở rộng cửa chính là một đồng tử ( đứa bé trai ) áo trắng, dung mạo thanh tú, khóe môi nhếch lên nụ cười khiêm tốn:

“Long công tử, thiếu gia nhà ta hôm nay không thích hợp gặp khách, nếu có chuyện gì, vẫn là mời đến ngày mai nói tiếp.”

Long Ảnh thật ra cũng không sao, hắn hỏi bằng nhãn thần nhìn phía Bạch Khuynh Vận.

Bạch Khuynh Vận đương nhiên là ở trên khuôn mặt khả ái, kéo ra dáng tươi cười thật to:

“Đã như vậy, ta đây ngày mai bái phỏng cũng được.”

Đồng tử áo trắng kia cố ý nhìn nhiều Bạch Khuynh Vận hai mắt, gật đầu nói:

“Vậy phiền phức công tử, thiếu gia nhà ta ngày mai sẽ tự mình hướng vị công tử này xin lỗi.”

“Không cần. . .”

Bạch Khuynh Vận còn chưa nói xong, đối phương đã đóng lại cánh cửa.

Đáy mắt hiện lên một tia tình tự kỳ lạ, Bạch Khuynh Vận nói với Long Ảnh:

“Vậy làm phiền Long Ảnh mang chúng ta đi nghỉ ngơi đi.”

Long Ảnh gật đầu, vui vẻ đáp ứng.

Hắn là khẩn cấp đem Bạch Khuynh Vận an bài thỏa đáng xong, sau đói đi xem Long Dạ của hắn.

An bài thỏa đáng nơi ở cho Bạch Khuynh Vận và tiểu Thư xong, Long Ảnh quả nhiên là khẩn cấp rời đi.

Bạch Khuynh Vận nhìn thư đồng nhà mình ngoắc ngón tay:

“Tiểu Thư, đến đây.”

Tiểu Thư hình dạng dáng tươi cười quen thuộc trên mặt Bạch Khuynh Vận, lập tức lại gần, nhất phó hình dạng rất có kinh nghiệm hỏi:

“Thiếu gia muốn làm cái gì? ? ? Tiểu Thư có cái gì có thể giúp thiếu gia sao? ? ?”

Bạch Khuynh Vận lưu loát chỉnh lý quần áo một chút nói:

“Tiểu Thư cái gì cũng không cần làm, chỉ cần ở lại chỗ này, nếu có người tới, cứ nói ta đã nghỉ ngơi.”

Tiểu Thư gật đầu:

“Vậy thiếu gia muốn đi đâu? ? ? Thiếu gia nhất định phải cẩn thận một chút, đừng để mình bị thương.”

Bạch Khuynh Vận vỗ vỗ vai hắn:

“Không sao, còn phải lo lắng cho thiếu gia nhà ngươi sao, ta đi nhìn một cái Thiên Cơ đảo chủ kia, rốt cuộc có cái gì thần bí, gặp một mặt lại khó như vậy.”

Tiểu Thư biết mình vô pháp ngăn cản thiếu gia nhà mình liền mở miệng nói:

“Vậy thiếu gia đi sớm về sớm.”

Bạch Khuynh Vận cười gật đầu với hắn xong liền nhảy lên rời đi.

‘Vô’ viện.

Tiểu đồng vừa mở cửa sau khi đóng cửa, đi vào trong viện, thả thấp thanh âm nói:

“Thiếu gia, đám người kia đã đi rồi.”

Chỉ thấy trong viện kia, trăm hoa nở rộ, khoe màu đua sắc, cho dù hoa không đúng mùa cũng là một mảnh sinh cơ dạt dào, xác thực kỳ quái đến cực điểm.

Một nam tử áo bào trắng ngồi ngay ngắn trong đình nhỏ giữa vòng vây trăm hoa, hắn tay cầm cuốn sách, dường như đang xem sách.

Nghe thấy tiếng tiểu đồng, hắn thở dài một tiếng, buông quyển sách trên tay, ngẩng đầu lên.

Lúc này liền có thể thấy rõ hắn.

Hắn khuôn mặt tuấn mỹ vô song, nhãn thần như nước, thanh lương thâm thúy, thần sắc đạm mạc ôn hòa, khí chất phiêu dật xuất trần:

“Thực sự đã đi rồi? ? ?”

Tiểu đồng chậm rãi đến gần hắn:

“Đúng vậy. . . Bất quá, thiếu gia, ngươi hôm nay rõ ràng vô sự, vì sao không tiếp kiến bọn họ? ? ?”

Khuôn mặt tuấn mỹ của nam tử chuyển hướng tiểu đồng, con ngươi lẳng lặng như mặt nước nhìn chăm chú vào tiểu đồng, lãnh tĩnh nói:

“Bởi vì, tâm của ta, loạn.”

Tiểu đồng kinh ngạc mở lớn miệng, không ai so với người từ nhỏ theo thiếu gia lớn lên như hắn, hiểu thiếu gia nhà hắn hơn.

Thiếu gia nhà hắn luôn luôn phiêu dật như, tuấn dật không thể khinh nhờn, vô luận là tướng mạo, hay là khí chất đều là cao không thể với như thần tiên, ung dung cao quý, tâm tình từ trước đến nay cũng tương đối đạm mạc, đối đãi sự vật càng là tâm tĩnh như nước.

Thế nhưng, vì sao, ngày hôm nay thiếu gia lại đột nhiên nói, tâm rối loạn.

Không có đi nghĩ có nên hỏi hay không, tiểu đồng hầu như lập tức vô ý thức nói:

“Vì sao? ? ?”

Nam tử lại thở dài một tiếng, dường như là mang theo bất đắc dĩ:

“Từ khi rời đi Thiên Cơ đảo, bước vào Tần gia, ta luôn luôn cảm thấy bất an, thậm chí là đêm không thể ngủ. Ta vì muội muội tính quẻ vô số lần, đều là trong hung có cát, cũng không phải hiểm lớn.

Vì vậy, tối hôm qua, ta vì mình tính một quẻ.”

Tiểu đồng hầu như chẳng bao giờ nghe thấy ngữ khí của hắn bất đắc dĩ lại đau thương như vậy, trong lòng mọc lên một cỗ bất an:

“Vậy thiếu gia rốt cuộc tính ra cái gì? ? ?”

 

 

Chương 60: Tỏa tình thảo.

“Tính ra cái gì?”

Nam tử thở dài một tiếng:

“Giống như y giả không thể tự chữa bệnh cho mình. . . Mặc kệ là tinh tượng hay bói toán, liên quan đến mình, có thể tính ra gì đó sẽ rất ít. . .

Ta tính ra, là tình kiếp của ta. . .”

Tiểu đồng thở hốc vì kinh ngạc:

“Tình tình tình kiếp?”

Thiếu gia nhà hắn có thể nào nào động tình? ? ?

Sao có thể động tình? ? ?

Từ lúc thiếu gia nhà hắn sáu tuổi bái đến tinh tú lão nhân môn hạ, liền ăn vào tỏa tình thảo.

Tỏa tình thảo, danh như ý nghĩa, chính là một loại dược thảo có thể khóa lại tình căn của một người —

Cũng không phải là khóa thật, chỉ là tỏa tình thảo sẽ dùng cảm giác cực độ thống khổ, áp chế người ta động tình.

Người ăn vào tỏa tình thảo, là không thể động tình.

Bằng không, nhẹ thì bị tỏa tình thảo dằn vặt thống khổ không chịu nổi, nặng thì chết.

Thiên Cơ đảo chủ Liên Cừ, từ nhỏ phi thường nhiệt tình yêu thương thiên mệnh tinh tượng, phụ mẫu hắn hao hết tâm tư tìm được tinh tú lão nhân danh xưng là ‘Thiên cơ thần toán’.

Tinh tú lão nhân lại nói, muốn thành một gã tinh tượng đại sư xuất sắc, nhất định phải thanh tâm quả dục, không màng danh lợi.

Phải tận lớn nhất hạn độ nhảy ra hồng trần, phải dùng ánh mắt người ngoài cuộc xem kỹ thế giới này mới được.

Để làm được yêu cầu này, Liên Cừ đã ăn vào tỏa tình thảo.

Sau khi Liên Cừ ăn vào tỏa tình thảo, Liên gia nhị lão cũng không hề trông cậy vào Liên Cừ đời này có thể thú thê sinh tử. Chỉ mong Liên Cừ cả đời có thể an an ổn ổn.

Đối với chuyện ăn tỏa tình thảo, bọn họ cũng từng phản đối, nhưng khi đó cũng không thể dao động quyết tâm của Liên Cừ, bọn họ thương yêu hài tử, cho rằng con cháu tự có phúc của con cháu, cũng chỉ có thể lui bước thỏa hiệp.

May là tinh tú lão nhân nói, huyết thống thiên tính thân tình, là cái gì cũng chém không đứt, cho dù là tỏa tình thảo, cũng không có trở ngại với thân tình. Đây cũng là chỗ then chốt Liên gia nhị lão nhượng bộ thỏa hiệp.

Có trở ngại, cũng chỉ là hữu tình và ái tình, trong đó ái tình là sâu nhất.

Một người sớm đã bị đương nhiên cho rằng, cuộc đời này sẽ không động tình, không thể động tình, tính ra ra bản thân sắp gặp tình kiếp, trách không được, tâm của hắn rối loạn.

Tiểu đồng đang tiêu hóa ý tứ trong lời nói của Liên Cừ, biểu tình lập tức khẩn trương thận trọng lên:

“Lẽ nào người khiến thiếu gia gặp tình kiếp, ở trong đám người ngày hôm nay đến thăm hỏi kia? ? ?”

Không biết vì sao, tiểu đồng đột nhiên nhớ tới Bạch thiếu gia hắn liếc qua hai lần.

Người nọ hé ra khuôn mặt búp bê khả ái, thế nhưng, lại có một cỗ khí thế thường nhân không có, thâm thúy nội liễm, khiến người ta liếc mắt không thể xuyên thấu.

Liên Cừ ngồi ngay ngắn trong đình lắc đầu:

“Không biết, xem từ quẻ tượng, người nọ vốn chưa từng nhận biết ta, là hôm nay vừa đến Tần phủ, cùng sinh mệnh của ta cũng vừa có giao tiếp mà thôi. . .

Cho nên, hôm nay ta không muốn gặp bất cứ ai.”

Tiểu đồng nghe Liên Cừ nói, lập tức nói:

“Thiếu gia, ta đi ra ngoài hỏi thăm một chút, hôm nay trở về Tần phủ có người nào.”

Tâm thần của Liên Cừ đã bị quẻ tượng hôm qua hấp dẫn, hắn đối với hiếu kỳ nhiều hơn lo lắng, không thể tin nổi chiếm nhiều nhất, lúc này cũng hết sức hiếu kỳ đối phương, nghe tiểu đồng nói như vậy, liền trầm ngâm một chút gật đầu nói:

“Được, như vậy ngươi đi hỏi thăm một chút.”

Tiểu đồng được mệnh lệnh lập tức rời đi.

Lúc này, một thân ảnh màu trắng, từ ngoài viện nhảy lên tiến vào ‘Vô’ viện, lặng yên không một tiếng động rơi lên trên xà ngang hành lang trong viện.

Người đó là Bạch Khuynh Vận, võ công của hắn cao cường, thân thủ nhanh nhẹn, Liên Cừ Liên Cừ ngồi ngay ngắn trong tiểu đình giữa vòng vây trăm loài hoa dĩ nhiên không phát giác.

Bạch Khuynh Vận hơi cúi đầu, hướng bốn phía nhìn lại, hầu như là liếc mắt liếc mắt, hắn liền trông thấy trăm loài hoa nở diễm lệ không gì sánh được, và thanh dật nam tử ngồi ở trong đình.

Bạch Khuynh Vận thấy không rõ tướng mạo nam tử, chỉ là trong lòng sợ hãi than, người này khí chất mờ ảo xuất trần, như sương như khói, một thân trường bào trắng viền vàng, chỉ là ngồi, liền tự dưng khiến người ta cảm thấy một loại cao quý ưu nhã.

Chỉ tiếc cách quá xa, không thấy rõ tướng mạo, Bạch Khuynh Vận cảm thán một chút, liền dời đi ánh mắt, nhìn về phía trăm hoa, bách tư không được kỳ giải.

Tần phủ tuy tài lực không thể coi khinh, danh hoa vô số, hoa văn quý phủ cũng là đủ kiểu, thế nhưng, còn không có một chỗ là một năm tứ quý hoa nở, nhưng ở trong viện này, vì sao trăm hoa đua nở, vô luận là giống gì, vô luận là mùa gì.

Đang trong lúc hắn hao tâm tốn sức, người nọ trong đình đã đứng lên, sửa sang lại y bào, hướng về phía hàng lang đi tới —- hình như là muốn về phòng.

Bạch Khuynh Vận lập tức dán sát vào xà ngang, ngừng thở, không dám có một tia động tác.

Dù sao Liên Cừ thân là Thiên Cơ đảo chủ, nhất định sẽ không đơn giản như vậy, thoáng một cái sơ sẩy, sẽ khiến đối phương phát hiện ra hắn.

Liên Cừ chậm rãi đến gần, con mắt Bạch Khuynh Vận nháy cũng không nháy nhìn tình huống phía dưới, chờ Liên Cừ đi ngang qua, hắn rốt cục may mắn thoáng nhìn qua tướng mạo kinh hồng của Liên Cừ.

Bởi vì nhìn từ phía trên xuống, hắn chỉ nhìn thấy chóp mũi như bạch ngọc cao thẳng, còn có môi đỏ mọng hơi nổi lên, mặt mày không thể thu hết đáy mắt, nhưng có thể cảm thụ ra đường viền mỹ lệ vô song.

Toàn bộ đường cong khuôn mặt nhu hòa ưu mỹ, bước đi ưu nhã điềm đạm.

Không biết vì sao, hắn gần chỉ là thấy một chút như thế —- thậm chí ngay cả toàn bộ tướng mạo hắn cũng không thể nhìn toàn bộ, thế nhưng, tâm của hắn, đã có một loại cảm giác rung động.

Chỉ cảm thấy loại khí chất phiêu dật như sương khói này, thoáng cái bao phủ trong lòng hắn, ăn mòn ngũ tạng lục phủ của hắn.

Giờ khắc này, vừa vặn khiến chuyện hắn không giải thích được, chiếm được giải thích.

Chỉ có hoa nở lúc này, như trước sinh cơ dạt dào.

Bạch Khuynh Vận bừng tỉnh đại ngộ, vậy ra, hoa kia là bởi vì người nọ mà nở.

Thế nhưng, vì sao chứ, lẽ nào, người nọ là hoa tiên tử? ? ?

Vừa nghĩ như thế, hắn không khỏi câu dẫn khóe miệng nở nụ cười, khí chất người nọ đích xác tựa tiên, tướng mạo hình như cũng rất tuấn mỹ, không chừng, thực sự là hoa tiên tử.

Trách không được Thiên Cơ đảo hắn trụ, được ví von là địa phương mỹ lệ thần tiên trụ.

Mặc kệ thế nào, trên người Thiên Cơ đảo chủ này tựa hồ nơi nơi đều là bí mật, khiến cho Bạch Khuynh Vận cường liệt hiếu kỳ.

Chờ Liên Cừ bước vào một cái phòng trong đó, đóng cửa lại, Bạch Khuynh Vận mang theo vẻ mặt kỳ dị rời đi “Vô” viện, hắn vẫn rất mong chờ ngày mai chính thức bái phỏng Thiên Cơ đảo chủ.

Sau đó, hắn nhất định phải chậm rãi, hảo hảo lý giải vị đảo chủ này, hắn nhất định phải đem khăn che mặt thần bí của người kia, từng chút từng chút kéo xuống.

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

16 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    hiếu kì a hiếu kì =)))))))))))))~

  2. pe says:

    nàng ơi mau mau ra chap mới…ta hồi hộp wa ^^…mà ta đọc bộ nì thì đáng lí ra nhất thụ nhất công là đc r ><…ta cắm lều ngồi hóng ah…

  3. Soro says:

    Ko lẽ là Liên Cừ với Khuynh Vận ? Có vẻ được đó nha =))

  4. Winter says:

    Ôi mình biết ngay mà, Liên Cừ với Khuynh Vận. Nhưng có lẽ hai người sẽ chịu nhiều đau khổ lắm đây haizzzz

    • khụ, cái nì tác giả k nói đến!!!

      • Winter says:

        k nói đến nhưng tưởng tượng ra được mà ~^^~

      • ta thì k bít nàng ntn n ta thì tưởng tượng Khuynh Vận tấn công tiểu Cừ mãnh liệt, cuối cùng tiểu Cừ lọt ổ sói ~~~ 囧囧囧囧

      • Winter says:

        Ôi chúng ta ý tưởng lớn gặp nhau rồi. Bắt tay, bắt tay nào ^^ nhưng mà ta còn tưởng tượng thêm ra là Tiểu Cừ bị đau đớn tra tấn, rồi thì người thân của tiểu Cừ ngăn cấm nữa, vượt qua bao đau khổ cuối cùng hai người mới đến được với nhau. Thấy sao? Thấy ta có tố chất làm mẹ kế k? 😀

      • dc, nàng có tốt chất làm mẹ kế hơn ta đấy!!! N mà cái vụ tra tấn là sao a??? Có ác quá hông???

      • Winter says:

        Ờ thì bởi tiểu Cừ ăn phải tỏa tình thảo thây. Động tâm với tiểu Vận đương nhiên bị tra tấn đau đớn, rồi là thấy tiểu Cừ bị vậy thì ba mẹ tiểu Cừ, rồi ba anh em nhà họ Tần cũng tìm cách ngăn cấm linh tinh nhằm chia rẽ hai người. Thậm chí còn làm tiểu Cừ quên đi tiểu Vận chẳng hạn ^^ hoặc là một phiên bản khác là tiểu Vận lên núi đao xuống biển lửa tìm cách giải cái tỏa tình thảo, rồi suýt chết hay hôn mê mãi k tỉnh gì gì đấy. Tóm lại là có n phiên bản muốn nghĩ thế nào cũng được
        Mà công nhận mình có trí tưởng tượng phong phú thật. Đôi này xuất hiện có một tẹo mà mình đã tưởng tượng lung tung rồi. Hớ hớ

      • èo, nàng mà viết truyện chắc mn đều kêu nàng là mẹ kế á, ta nghĩ k đến mức đó đâu, ta nhớ ở đoạn nào đó nói là cha mẹ tiểu Cừ chỉ mong con mình hạnh phúc thui nên mới cho tiểu Cừ ăn tỏa tình thảo đi học tinh tượng, chứ nếu k thì đã bắt tiểu Cừ về nhà cưới vợ sinh con lâu r~~~~

      • Winter says:

        “Bằng không, nhẹ thì bị tỏa tình thảo dằn vặt thống khổ không chịu nổi, nặng thì chết.” Ta trích nguyên văn trong truyện đấy nhá. Vì có câu này ta mới nghĩ đến chuyện tiểu Cừ bị đau đớn chứ bộ. Ta vốn thích ngọt ghét ngược, ngược thụ lại càng ghét, tiểu Cừ bị đau tim ta nhỏ máu đó!!!!! >”<

      • vậy mà tưởng tượng ra dc màn tra tấn ghê vậy chứ~~~

      • Winter says:

        tại cái câu ấy nó ác quá nên ta phải tưởng tượng cho tương xứng chớ! >.<

  5. hoa tiên tử says:

    Tiểu Cừ và Khuynh Vận ak, há há

Để lại bình luận

%d bloggers like this: