Khuynh tẫn triền miên – Chương 61+62

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Huyết Vũ.

Vũ: Ngao~ bận quá bận quá, vì dạo nì thời gian eo hẹp nên Vũ chỉ làm được 1 Chương Siêu sao và 2 chương này thui, hơn nữa mới chỉ beta 1 lần, nếu có gì sai sót thì mọi người thông cảm nha. . .

 

Chương 61: tình cảnh Liên Phù.

 

Kinh thành, nhiếp chính vương phủ.

Lục y tỳ nữ mang theo vẻ mặt nhút nhát, chậm rãi đến gần thiếu nữ ngồi ở trước cửa sổ đờ ra.

Một thân màu trắng quần lụa mỏng, cho đến tóc dài màu mực bên hông rối tung mềm mại ở trên lụa trắng, giống như thác nước đen.

Thân thể mảnh khảnh bọc trong áo quý phi rộng lớn, có vẻ xinh xắn lanh lợi, suy nhược bất kham.

Giống như là sợ dọa đến thiếu nữ, lục y tỳ nữ nhẹ nhàng đưa lên chén thuốc trong tay, thấp giọng kêu lên:

“Cô nương.”

Giống như là bỗng nhiên bị giật mình tỉnh giấc, thân thể thiếu nữ cứng đờ, tiếp theo liền trầm tĩnh lại, nâng lên cái đầu nhỏ nhắn xinh xắn, đó là khuôn mặt mỹ lệ vô song.

Làn da trắng nõn như ngọc, lông mày mảnh khảnh, con mắt trong suốt, cùng với môi anh đào hồng nhuận, thuần khiết như hoa sen trắng nở rộ.

Tỳ nữ mỗi lần nhìn thiếu nữ như vậy, vẫn đều một lần sợ hãi than nàng thánh khiết.

Tướng mạo thiếu nữ tuy mỹ lệ, nhưng trên thế giới này, cũng tuyệt đối có người đẹp hơn, thế nhưng khí chất thuần khiết không nhiễm bụi trần của nàng lại không phải là người người đều có.

Huống hồ thân thể của nàng suy nhược, tinh tế khéo léo, nhìn qua đặc biệt chọc người trìu mến, cũng khó trách vương gia các nàng lại mặc kệ ý nguyện của vị cô nương này, mạnh mẽ giữ nàng lại đây.

“Vương gia phân phó cô nương nhất định phải uống dược.”

Thiếu nữ — cũng là muội muội Liên Phù của Thiên Cơ đảo chủ hiếm khi khó xử người khác, lắc đầu:

“Không, ta không uống, nói cho vương gia các ngươi, ta muốn về nhà.”

Liên Phù nói, dùng con ngươi hàm chứa hơi nước cầu xin nhìn lục y tỳ nữ.

Nhìn nàng cái dạng này, lục y tỳ nữ hận không thể cái gì cũng đáp ứng nàng, đáng tiếc, nàng chỉ là một tỳ nữ nho nhỏ, hiện thực nói cho nàng, nàng vô pháp bang trợ vị cô nương đáng thương này.

“Vương gia nói nếu cô nương không uống, vương gia sẽ tự mình đến uy cô nương uống.”

Liên Phù vừa nghe, thân thể nao núng một chút.

Nàng từ nhỏ được toàn bộ thân nhân thương yêu che chở, cho dù đi tới rất nhiều nơi, bởi vì nàng giúp đỡ người khác, người khác cũng phi thường tôn kính cẩn thận với nàng, chưa từng cưỡng bức nàng làm gì. . .

Nhưng nhiếp chính vương này, nhiếp chính vương này. . .

Nàng từ nhỏ đều hàm chứa tràn đầy thành kính đối với mọi thứ, nhiệt tình yêu thương không gì sánh được, trên cơ bản còn không có thứ nàng ghét, nhưng nhiếp chính vương này, thành công trở thành đối tượng đầu tiên nàng ghét.

Ngày ấy biết Vô Song biểu ca muốn tới kinh thành thú thê, nàng lập tức gạt ca ca và các biểu ca, mang theo thiếp thân tỳ nữ và các thị vệ bảo hộ thường ngày của nàng, len lén chạy tới kinh thành, muốn trước khi Vô Song biểu ca thành thân gặp hắn một mặt. . .

Ai biết, nửa đường dĩ nhiên bị một đám người bịt mặt đánh cướp, đối phương không cần tài, không cần sắc, chỉ cần người là nàng, đang lúc hầu như toàn quân bị diệt, sắp bị đối phương cướp đi, lại đụng phải nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên.

Tuy rằng nàng may mắn được Hiên Viên Liệt Thiên cứu, thế nhưng hiện tại nàng càng mong bị đám người kia cướp đi.

Hiên Viên Liệt Thiên lấy danh cứu nàng, muốn nàng dùng thân báo ân.

Trong lòng của nàng chỉ có Vô Song biểu ca, tự nhiên là sẽ không đáp ứng.

Nhưng Hiên Viên Liệt Thiên, dĩ nhiên nhốt nàng! ! !

Đáng tiếc nàng và thị vệ tỳ nữ may mắn còn lại đều bị cách ly, bản thân nàng lại bởi vì thân thể không tốt chưa bao giờ tập võ, lúc này chỉ có thể mặc cho tên vương gia đáng ghét kia nhốt nàng.

Từ khi nàng gặp phải Hiên Viên Liệt Thiên đến khi bị nhốt ở đây, thời gian đã dài, phỏng chừng Vô Song biểu ca của nàng đã sớm đem biểu tẩu lấy về nhà. . .

Nghĩ đến đây, Liên Phù không khỏi bi thương.

Tuy rằng Vô Song biểu ca của nàng từ nhỏ nhìn qua là một tay ăn chơi, thế nhưng kỳ thực đáy lòng rất ôn nhu, cũng là một người trong ca ca và các biểu ca ở chung tốt nhất với nàng, hơn nữa, lúc mọi người phản đối nàng đi ra ngoài làm việc thiện, chỉ có Vô Song biểu ca chi trì nàng, tán dương nàng. . .

Cho nên, từ nhỏ nàng đã phi thường luyến mộ Vô Song biểu ca, bởi trở ngại là tình cảm và thể diện nữ nhi gia, nàng vẫn không có mở miệng, mong muốn Vô Song biểu ca của nàng bày tỏ với nàng trước. . .

Thế nhưng. . . Thế nhưng Vô Song biểu ca của nàng hiện tại. . . Hiện tại đã thú thê. . .

Hiên Viên Liệt Thiên Hiên Viên Liệt Thiên, chết tiệt Hiên Viên Liệt Thiên đều là lỗi của hắn! ! !

Liên Phù càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng ghét tất cả liên quan đến Hiên Viên Liệt Thiên, nàng hoàn toàn không có nhu nhược thường ngày, vươn tay hắt đi chén thuốc trên tay lục y tỳ nữ:

“Ta không uống, không uống đồ của vương phủ các ngươi. . . Ta muốn rời khỏi đây, ta không muốn ở lại chỗ này.”

Lục y tỳ nữ lập tức né thân thể, may mắn tránh khỏi khả năng bị dược trấp (nước thuốc) bắn lên người, nàng có chút giật mình, vị cô nương này cho tới bây giờ đến nơi đây, đều là tích cực chống lại vương gia các nàng, tiêu cực phát giận, thế nào ngày hôm nay lại đột nhiên phát hỏa lớn như vậy.

“Cô nương, vương gia vừa nghĩ bá đạo cố chấp. . .”

Nàn còn chưa nói xong, đã bị một thanh âm đông lạnh cắt đứt:

“Lục Đào, xuống phía dưới, sắc dược khác đến đây.”

Động tác của Liên Phù và lục y thiếu nữ đều là ngừng lại, tiếp theo lục y thiếu nữ cúi đầu đáp lại rồi đóng cửa đi ra ngoài.

Liên Phù ngẩng đầu, sợ hãi nhìn Hiên Viên Liệt Thiên, trên thân nam nhân này mang theo khí phách hoàn toàn tương phản với nàng, có thể dễ dàng áp chế nàng không thể nhúc nhích.

“Người ngoài không phải đều nói Bạch Liên thánh nữ luôn luôn ôn nhu thiện lương, đối đãi với bất luận kẻ nào đều hòa ái dễ gần sao? ? ?

Vì sao tới nhiếp chính vương phủ của ta lại phát cáu? ? ?

Vừa rồi vì sao hất đổ dược oản ( bát thuốc )? ? ? Là không thích Lục Đào hầu hạ sao, nếu không thích, ta có thể cho Lục Đào từ trước mắt của ngươi vĩnh viễn tiêu thất.”

“Ngươi. . .”

Liên Phù cắn môi dưới, tức giận viền mắt đỏ lên:

“Ngươi biết rõ là không phải như vậy. . .”

Nhiếp chính vương Hiên Viên Liệt Thiên vóc người cao to, vai rộng, mày rậm mắt to, diện mục anh tuấn, lại thêm vẻ mặt khí phách không chút nào thu liễm, so với ca ca và các biểu ca của Liên Phù bình thường nhiều hơn một tia khí tức xâm lược và thô cuồng, khiến nàng phi thường bất an.

Hiên Viên Liệt Thiên hơi câu dẫn môi, đến gần nàng, nhìn xuống:

“Muốn ra khỏi nhiếp chính vương phủ, đương nhiên có thể, chờ ngươi gả cho ta làm Vương phi, ta tự nhiên sẽ thả ngươi ra phủ. . . Không, không chỉ như vậy —-

Chờ ngươi gả cho ta sau, mặc kệ ngươi muốn đi nơi nào, ta đều sẽ cùng ngươi.”

 

Chương 62: Đáp án tình yêu.

“Ta mới không cần ngươi theo ta. . .”

Hiên Viên Liệt Thiên vừa dứt lời, Liên Phù liền lập tức mở miệng phản bác.

Hiên Viên Liệt Thiên rất ít khi bị người trái lời, đáy lòng lập tức mọc lên một cỗ tức giận, bất quá lập tức hắn áp chế xuống.

Đối phương là một tiểu nữ tử, một tiểu nữ tử suy nhược, là tiểu nữ tử suy nhược hắn coi trọng, nếu như hắn quá tức giận, không cẩn thận làm nàng bị thương, đến lúc đó yêu thương là chính hắn.

“Không muốn làm Vương phi nhiếp chính vương phủ? ? ?

Cũng tốt, vậy ngươi cứ ở tại lầu các này cả đời đi.

Đương nhiên, ngươi cũng có thể dùng tuyệt thực tự sát gì gì đó uy hiếp ta, thế nhưng, đến lúc đó tỳ nữ thị vệ của ngươi nếu có vạn nhất, ngươi cũng chớ có trách ta.”

Uy hiếp, trần trụi uy hiếp.

Đây là tử huyệt của Liên Phù thiện lương, nàng sao có thể cho phép mình liên lụy người khác? ? ?

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Lục Đào cũng đã đem dược sắc tốt lần thứ hai đưa lên.

Đẩy cửa ra, hướng Hiên Viên Liệt Thiên cúi xuống thân thể:

“Vương gia. Dược của cô nương đã sắc xong rồi.”

Hiên Viên Liệt Thiên đến ngồi lên ghế dựa, nâng nâng cằm:

“Ân. . . Bưng lên cho cô nương uống đi.”

Lục Đào chậm rãi đến gần Liên Phù, lần thứ hai bưng dược đến trước mắt Liên Phù:

“Cô nương, xin hãy uống dược.”

Liên Phù cũng không nhận, hừ lạnh một tiếng quay mặt đi, ngay cả nhìn cũng không nhìn.

Lục Đào rất sợ Liên Phù chọc Hiên Viên Liệt Thiên tức giận, vẻ mặt lo lắng nhìn Hiên Viên Liệt Thiên.

Kỳ thực vương gia các nàng cũng không tàn nhẫn, ngoại trừ bình thường bá đạo thô cuồng một chút, thì là một chủ tử tốt.

Nếu như người nơi khác khi dễ hạ nhân, hắn còn có thể giúp đỡ đòi lại thông cáo, thế nhưng vương gia này tính tình cũng rất không tốt, có chút táo bạo.

Vị cô nương này vừa tới không bao lâu, nhìn qua điềm đạm đáng yêu, nàng rất thích, cũng không hy vọng vị cô nương này chọc vương gia tức giận, cũng sợ vương gia nhất thời bị chọc giận, tổn thương cô nương này.

“Cô nương.”

Lục Đào lại kêu một tiếng, trong thanh âm mang theo cầu xin.

Sắc mặt Hiên Viên Liệt Thiên biến ảo muôn vàn, trầm xuống lại trầm xuống.

Cuối cùng, hắn lạnh lùng mở miệng:

“Lục Đào, nếu như ngày hôm nay cô nương không uống hết dược trong tay ngươi, ngươi cũng không cần tiếp tục ở lại trong phủ.

Ngay cả dược sắc lên cũng không ai uống, vương phủ còn cần ngươi làm gì? ? ?”

Nghe xong lời này, Liên Phù lập tức quay mặt lại, trong đôi mắt đẹp lửa giận bắn toé:

“Ngươi. . . Vô liêm sỉ, chuyện của chúng ta, vì sao lại kéo nàng vào? ? ?”

Nàng thật sự chưa từng mắng người, dưới đáy lòng suy nghĩ thật lâu, mới nghĩ ra từ vô liêm sỉ này.

Thấy nàng không hề thờ ơ, hơn nữa dáng vẻ còn khẩn trương, tâm tình Hiên Viên Liệt Thiên, đột nhiên tốt lên.

“Nàng là nha hoàn hầu hạ của ngươi, ngươi không thích uống dược nàng sắc, đó chính là nàng sai. . .”

“Không muốn uống dược, là bởi vì ta không muốn chạm vào đồ của nhiếp chính vương phủ. . .”

Liên Phù nói đến đây ngẩn người, dĩ nhiên bị Hiên Viên Liệt Thiên dẫn dắt nói ra điều trong lòng.

Hung hăng trừng mắt Hiên Viên Liệt Thiên, bất đắc dĩ nàng chỉ có thể uống dược, dược kia là thân thể của nàng không thể không có.

Tuy rằng lời của nàng khiến Hiên Viên Liệt Thiên mất hứng, thế nhưng Hiên Viên Liệt Thiên đang vì biểu tình thẳng thắn của nàng, không chút nào che giấu nội tâm mà bị hấp dẫn.

Thân tại hoàng thất, hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp qua tiểu nữ nhân thuần khiết như thế, lại hỉ nộ hiện ra ngoài mặt như vậy, khó trách hắn liếc mắt liền nhìn trúng nàng.

“Liên Phù, ta thân là nhiếp chính vương gia, không xứng với Thiên Cơ đảo các ngươi sao? Hay là có nguyên nhân nào khác, vì sao ngươi không chịu gả cho ta? ? ?”

Chờ Liên Phù uống dược xong, Hiên Viên Liệt Thiên mở miệng hỏi.

Liên Phù giật mình, vì sao không thể gả cho hắn. . . Bởi vì, nàng thích không phải hắn a. . . Nàng thích chính là Vô Song biểu ca.

Đến khi nào, nàng mới có thể thấy Vô Song biểu ca của nàng một mặt đây? ? ?

Tình huống như vậy, rốt cuộc phải thế nào mới có thể thoát đi nhiếp chính vương phủ? ? ?

“Liên Phù, ngươi nói, ta trực tiếp đi Thiên Cơ đảo tìm ca ca ngươi, hướng ngươi cầu hôn, ca ca ngươi có thể đáp ứng hay không? ? ?”

Liên Phù bị lời hắn nói lại càng hoảng sợ.

Ca ca có thể đáp ứng hay không? ? ?

Trời biết, thế nhưng. . . Đến lúc đó chính nàng sẽ rất khó làm chủ. . .

Nàng không muốn! ! !

“Không. . .”

Liên Phù giương mắt nhìn nhiếp chính vương, khuôn mặt luôn luôn suy nhược dĩ nhiên hiện lên nhất mạt kiên cường.

“Ngươi thả ta rời đi, tìm người hộ tống ta đi phương bắc Tần gia, tới Tần gia sau, ta sẽ cho ngươi câu trả lời thuyết phục, nói cho ngươi, ta rốt cuộc có muốn gả cho ngươi hay không.”

Nàng phải đi về nhìn biểu tẩu của nàng là người thế nào, nàng còn muốn hỏi Vô Song biểu ca của nàng một câu có yêu nàng hay không.

Nếu là biểu tẩu đáng giá để Vô Song biểu ca yêu, nếu là Vô Song biểu ca vô ý với nàng. . .

Như vậy, gả cho nhiếp chính vương, có cái gì không được? ? ?

Làm nhiếp chính vương, Hiên Viên Liệt Thiên tự nhiên biết rõ Tần gia tại Huỳnh Quang Hiên Viên đế quốc đại biểu cho cái gì, cũng biết quan hệ giữa Liên gia và Tần gia.

“Nếu như ngươi ngay từ đầu đã không muốn gả cho ta, tới Tần gia rồi bội ước, làm sao bây giờ? ? ?”

Liên Phù tức giận nhìn hắn:

“Ta không phải người như vậy, huống hồ, ngươi lẽ nào không có tự tin có thể khiến ta cam tâm tình nguyện gả cho ngươi? Hay là ngươi sợ biểu ca bọn họ không dám đi Tần gia?”

Hiên Viên Liệt Thiên cười cười:

“Tần gia và Hiên Viên gia có gút mắt chém không đứt, ta nhưng thật ra không sợ. . . Bất quá, đến lúc đó ngươi tùy tiện một câu không muốn giá, ta hiện tại nắm giữ ưu thế, chẳng phải là mất đi sao? ? ?”

Liên Phù cắn cắn môi dưới, từ trong lòng móc ra hai viên dược:

“Đây là phệ tâm đan, và giải dược phệ tâm đan, giải dược cho ngươi, ngươi bảo tồn, nếu như ngày sau, ngươi nghĩ ta là lừa ngươi, ngươi có thể hủy đi giải dược duy nhất trên đời này.

Loại dược này cũng sẽ không cấp tốc phát tác, hai tháng sau mới có thể phát tác, một ngày phát tác sẽ cần giải dược, trong hai canh giờ không có giải dược, ta sẽ lập tức chết đi.”

Liên Phù nói xong không đợi Hiên Viên Liệt Thiên phản ánh liền cầm trong tay phệ tâm đan nuốt vào.

Hiên Viên Liệt Thiên ngẩn người, thấy nàng ăn phệ tâm đan, hắc nghiêm mặt:

“Ta thế nào biết ngươi nói là thật hay giả, ta cho tới bây giờ chưa từng nghe qua phệ tâm đan. Ta cũng không biết ngươi cho ta có phải giải dược hay không. . . Ngươi. . .”

“Ngươi vẫn không tin ta? ? ?”

Liên Phù sắc mặt tái nhợt, có chút bi thương nhìn Hiên Viên Liệt Thiên:

“Ta chỉ là muốn quay về Tần gia muốn một cái đáp án mà thôi.”

Nàng chỉ là muốn một đáp án, muốn biết Vô Song biểu ca rốt cuộc có thương nàng hay không, nàng rốt cuộc có nên vì hắn mà tiếp tục kiên trì hay không mà thôi.

Hiên Viên Liệt Thiên nhìn nàng dáng dấp như vậy, từ trong đáy mắt của nàng thấy được không xác định và bất lực, đột nhiên có chút yêu thương.

Mà thôi mà thôi, hắn đường đường nhiếp chính vương, còn sợ thu phục không được một tiểu nữ nhân:

“Được, ta đáp ứng thả ngươi quay về Tần gia, tiền đề là, ta muốn đích thân hộ tống ngươi.”

Ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng của Liên Phù bỗng nhiên sáng ngời, động nhân không gì sánh được. Nàng vốn không trông cậy vào Hiên Viên Liệt Thiên sẽ để nàng một người quay về Tần gia.

“Một lời đã định.”

Nàng nhìn Hiên Viên Liệt Thiên, tâm cũng đã chạy hướng Tần gia.

Vô Song biểu ca, ngươi, rốt cuộc yêu ta sao? ? ?

Phương bắc, Tần phủ.

Sáng sớm, Vân Khuynh ở trong lòng Vô Song yếu ớt chuyển tỉnh.

Ngày hôm qua sau khi gặp ác mộng tỉnh lại rồi nghĩ thông suốt, y vẫn ngủ rất an ổn, rất sâu, ngay cả Vô Song lúc nào trở về cũng không biết.

Dù sao lúc tỉnh lại, y là được Vô Song vững vàng ôm vào trong ngực.

Vô Song hình như còn đang ngủ.

Vân Khuynh nhẹ nhàng giật giật trong lòng hắn, thay đổi một vị trí càng thêm thư thích, ôm thắt lưng Vô Song, vốn là muốn tiếp tục ngủ. Thế nhưng, bởi vì thời gian nghỉ ngơi quá dài, y một chút cũng ngủ không được.

Ngủ không được vậy không ngủ nữa, y mở con mắt thanh minh, ngẩng đầu bắt đầu quan sát Vô Song.

Nói thật, thời gian y và Vô Song ngủ cùng một chỗ không ngắn, thế nhưng, Vô Song luôn luôn ngủ muộn hơn y, dậy sớm hơn y một chút.

Y luôn luôn không có cơ hội nhìn hình dạng Vô Song ngủ.

Mà hiện tại, rốt cục tìm được cơ hội.

Đường nhìn của Vân Khuynh, ôn nhu mà thong thả hướng về phía trước lướt đi.

Da của Vô Song vốn có xũng rất trắng rất nhẵn, nhìn không thấy một điểm lỗ chân lông, Vân Khuynh nhìn, luôn luôn muốn lấy tay đi kiểm tra, thế nhưng sợ quấy rối Vô Song ngủ, chỉ có thể cực lực nhịn xuống.

Đôi môi mỏng thường ngày luôn luôn hơi câu dẫn ra, mang theo tia cười yếu ớt, có thể đem y hôn đến vô lực lúc này cuối cùng cũng thành thật khép lại. . .

Không được. . .

Thấy môi Vô Song hồng hồng, nghĩ đến thường ngày hai người môi lưỡi giao triền, y dĩ nhiên muốn hôn lên. . .

Ô ô, y biến thành xấu, biến ‘Sắc’ rồi.

Vân Khuynh một bên ở trong lòng ai thán, một bên hung hăng trừng Tần Vô Song, cũng không ngờ, y dĩ nhiên trừng đến một đôi mắt màu mực hàm chứa ôn nhu tràn đầy tiếu ý.

“A!”

Vân Khuynh thở nhẹ một tiếng. . .

Vô Song dĩ nhiên tỉnh, như vậy. . . Vô Song biết y nhìn lén hắn. . .

Trời ạ. . .

Vân Khuynh chỉ muốn kéo chăn, đem mình giấu ở trong, coi như chuyện gì cũng chưa xảy ra.

Đáng tiếc. . . Đó chỉ là y nghĩ, thấy y có ý trốn tránh, Vô Song lập tức đưa y xoay người đặt ở dưới thân, hôn hôn chóp mũi y:

“Thế nào, Khuynh nhi nhìn có thoả mãn không? ? ?”

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

11 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    dễ thương quá đê~~~~~~~~
    cơ mà, nàng Liên Phù, đáng thương quá… ô ô ô~~~ trái tim non nớt của thiếu nữ a~~~~ *lệ*
    nàng và anh chàng bảnh choẹ vương gia sẽ thế nào Vũ nhi ơi~~~~

    • sjlverblood says:

      thì đương nhiên là đâu vào đấy, n mà cặp này tác giả k nói nhiều lắm, vì đây là đam mỹ mà. . . Hehe

      • Smiley Joyce says:

        ta chỉ cần bik HE cà làng là được ràu =)))))))~ ta sợ khóc =)))))))~

      • sjlverblood says:

        em cũng k thích đọc truyện ngược lắm, vậy nên đương nhiên là HE cả làng rùi. . .
        Mà bà chị sợ khóc thiệt hả? ? ? ?

      • Smiley Joyce says:

        chứ seo nựa, khóc thì mắt mũi tèm lem, mất hình tượng, còn kéo theo tinh trạng nấc nấc nói không xong, co rút bao tử và cơ tim, dẫn tới hơi thở bị ngắt quãng và nhịp đập giảm sút, thiếu hụt ôxy và theo đó là não tê liệt, các cơ và thần kinh bị thiếu dân dắt hoặt động, năng lượng trong cơ thể tụt không phanh và hệ quả là trong vòng ít nhất 24h chủ thể sẽ chán chường không làm được gì và 1 tuần sau đó là đầu óc mơ màng….
        ta hãi a~~~~

      • sjlverblood says:

        quả là kinh khủng thật ~

      • Smiley Joyce says:

        *vẫy cờ trắng*

  2. pe says:

    ta nghe mi nói mà chóng cả mặt luk đó smi >< may là bộ nì là HE chứ BE có mà không biết thành ra dạng văn chương nói hộc máu người đọc nào nữa đây

  3. Winter says:

    Ta rất thích màn sắc dụ của mấy công, cả những lần mấy anh tự kỉ về vẻ đẹp của mình nữa ^^
    Mà cũng thật tội tiểu Phù ghê cơ. Yêu đơn phương khổ lắm đó 🙁 nhưng mà đừng buồn, mỗi người đều là nhân vật phụ trong câu chuyện của người khác và là nhân vật chính trong câu chuyện của chính mình mà

Để lại bình luận

%d bloggers like this: