ĐỨA NÀO DÁM NGƯỢC TIỂU THỤ CỦA TA – CHƯƠNG 10

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

10. Thùy ngược liễu ngã đích tiểu thụ chi hảo nhân ngã ái thiên b

Edit : Robin

(‘Đứa nào dám ngược tiểu thụ của ta’ – chương Người tốt ta yêu b [R: ta ứ hiểu b ở đây là gì? Hổng lẽ là chương b? thế thì ta thiếu chương a ràu :)) chịu thôi] )

Cùng Tiêu Vân ở riêng một tuần rồi, đối mặt với căn phòng trống rỗng, vẫn là cảm thấy không thoải mái. Từ trước vẫn chưa bao giờ cảm thấy cái phòng này lớn như vậy, chỉ là đi mất một người, thế nào lại quạnh quẽ vắng vẻ thành như vậy?

Ngươi hỏi cái gì? Tiêu Vân đi đâu vậy? Nga, ma ma của hắn cũng chính là nhạc mẫu của ta bị bệnh, hắn về nhà chăm sóc bà a. Này này, cái bộ dáng thất vọng ý là làm sao hả, không lẽ ngươi mong bọn ta chia tay hử?

OOXX… ta nguyền rủa chết ngươi!

Cất cặp sách, cởi đồng phục, thay tạp dề, đi vào bếp. Đây là một loạt động tác mỗi ngày sau khi đi học về ta nhất định làm. Ngày thường vốn rất quen thuộc, nhưng mà hôm nay tay chân lại cứng ngắc, chỉ mỗi buộc dây tạp dề cũng mất năm phút đồng hồ. Tiêu Vân từng nói ta mặc tạp dề nhìn cực kỳ dễ coi, xong rồi bị ta đập cho một trận, buổi tối tỉnh dậy than thở, lại thấy cục u vĩ đại của hắn đang tỏa sáng lấp lánh. [=..=]

Đánh không tới người, lại ngứa tay nữa; không có ai cãi nhau ầm ĩ, đơ hàm mất tiêu; nhìn không thấy hắn, trong lòng thấy rỗng không nữa rồi.

Vẫn không có phát hiện, lần này ta chợt bừng tỉnh minh bạch một điều vĩ đại: Tiêu Vân, đã thành một bộ phận của sinh mệnh ta. Ta cũng biết, tiếp tục đợi một mình trong cái nhà trống rỗng tịch mịch này, ta nhất định sẽ phát điên.

Cầm lấy điện thoại,trong miệng lẩm nhẩm mã số từng đọc qua vô số lần——không phải ta cố sức mà nhớ, mà là nó đã in dấu khó lòng phai mờ trong lòng ta, đuổi cũng không đi.

Vang ba tiếng, có người nhấc máy.

“A lô? Tìm ai?”

… … Thanh âm ôn nhu như dòng nước chảy đến, nhất thời cả người ta run rẩy.

“A lô? Xin hỏi ngươi tìm ai?”

… … Ta không biết nói gì để trả lời, thậm chí khó có thể tin nổi.

“Ngươi đồ *** rốt cuộc là tìm ai hả! Có nói hay không thì bảo? Không nói ta cúp!!” [R: … ta vãi…]

 

… …

“Mỹ nhân, ta rất nhớ ngươi.”

Một trận im lặng. Đối phương ngay lập tức cụp máy.

Ngay lập tức, chân ta đạp bánh xe Phong Hỏa [R:của Natra ó], chạy xa vạn dặm, trèo đèo lội suối qua trăm cay nghìn đắng tự đi đến cửa nhà, lấy thế phá phủ trần chu điên cuồng đập cửa.

“Mẹ! Mẹ treo điện thoại của con gì chứ? Mở cửa nhanh, con của mẹ đây!”

Sau khi dùng hết sức lực gọi một trận, pa pa thiện lương dũng cảm của ta len lén ra mở cửa cho ta vào.

Kháo! Quay về chính nhà mình chứ có phải nhập cư trái phép đâu, đây là cái xã hội gì thế!

Không có khẩu vị ăn hai miếng cơm, vốn tâm tình khó chịu ta còn phải chịu đựng bốn tròng mắt ai oán, nhiệt độ ấm áp cao hứng của gia đình nhanh chóng rớt xuống nhiệt độ có thể đông chết cóng cả chim cánh cút luôn.

“Có gì muốn nói mọi người cứ thống thống khoái khoái mà nói đi!” Ta cũng chuẩn bị vè cách mạng hiến thân.

… …

“Ngươi cùng Tiêu Vân làm sao?”

“Có phải Vân Vân bị ngươi khi dễ chạy mất rồi không?”

“Không có chuyện gì chạy về nhà lãng phí lương thực làm gì?”

“Vân Vân đáng thương không nên phụ lòng nhi tử rồi.”

“Ngươi thế này thế nọ thế kia lẽ nào không làm thất vọng chúng ta hả?”

“Đúng vậy đúng vậy chúng ta ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn ngươi như vậy thế mà ngươi chả lúc nào làm chúng ta tiết kiệm được tý nào cả…”

“Ngươi lại làm cái gì làm thất vong người nhà Tiểu Vân người ta đi theo ngươi ăn không đủ no mặc không đủ ấm vì ngươi chịu khổ…”

“Toàn tâm toàn ý yeu ngươi cả đời nguyện không thay đổi trời đất ra sao cũng nguyện cùng ngươi  nắm tay đến già mà ngươi sao lại có thể vô tình như vậy…” [R: giá mà rớt xuống cho ta một dấu phẩy nhẩy…=..=]

 

Ta đã biết là sẽ bị oanh tạc ngay, nhưng mà không ngờ là sẽ bị cho nổ tanh bành bi thảm như vầy. Cứ thế mẹ ta cùng hai tỷ ta hai miệng tám lưỡi, dùng trần thuật, nghị luận, miêu tả, so sánh, ẩn dụ, liệt kê, phản vấn, cảm than, lien tưởng, tưởng tượng với N các loại thủ pháp đem ta cùng Tiêu Vân từ lúc quen biết đến thân nhau đến mến nhau cuối cùng cùng nhau ước hẹn rồi xa nhau chuyện xưa tình yêu bi thảm xào nấu một phen, đặc biệt sâu sắc phê phán sự thật tàn khốc xã hội phong kiến người ăn thịt người, khinh bỉ lễ giáo phong kiến tàn ác, giảng đạo chuyện Lâm Bảo Ngọc vùng cổ ngốc — ngọc — chuyện— ái — tình…

Kháo. Sao biến thành Hồng lâu mộng lúc nào rồi?

“Các ngươi nói đủ chưa! Ta cùng Tiêu Vân căn bản chả có chuyện gì cả!” Vốn muốn mọi người an ủi ta, không ngờ càng nghe càng thấy phiền.

Bị ta rống lên, trong phòng đột nhiên an tĩnh lại, lão ma ma cùng lão tỷ nước mắt lung tròng nhìn ta, trên mặt rõ rang viết:

“Ta biết ta hiểu ta minh bạch.”

“Ta giác ngộ ta lý giải ta biết mà.”

Hoành phán: tin ngươi mới là lạ.

Trong lòng ta thầm nghĩ Tiêu Vân a Tiêu Vân, ngươi hại ta khổ rồi. Còn không quay lại đi, ta nhất định sẽ phạt ngươi. Phat ngươi cả đời giặt quần xịp của ta, phạt ngươi cả đời ủi quần áo cho ta, phat ngươi nhất sinh nhất thế(một đời một kiếp)… trông nhà cho ta, không, vĩnh sinh vĩnh kiếp(mãi mãi, vĩnh viễn, trọn đời trọn kiếp,…).

Ngày thứ hai sau khi tan học, ta dùng những xu tiền tiêu vặt cuối cùng Tiêu Vân lưu lại cho ta mua một bó hoa tươi, sau đó ngồi taxi đi đến nhà Tiêu Vân. Vốn là ta nghĩ sẽ chen lên xe bus cho tiết kiệm, nhưng mà chỉ sợ đến được trạm rồi thì hoa tươi của ta cũng rụng rời tan tác a.

Run run ấn nút thang máy, ta phát hiện mình kích động đến độ cơ hồ đứng không yên. Vừa nghĩ đến lập tức đã có thể được nhìn thấy Tiêu Vân, ta thật muốn bay lên trời lượn vài vòng, cũng thầm mắng chính mình không có tiền đồ, vì một tý sự tình P(*) mà làm gì cao hứng đến thế không biết.

[R: (*)P: trong truyện dùng rất nhìu mấy chữ P,T,… gì đấy, toàn là tiếng lóng hay viết tắt của các bợn chẻ TQ, ta cũng chịu thôi, ai bít thì khai sáng cho ta vs >o<]

 

Đầu tiên nhìn thấy Tiêu Vân, hắn gầy.

Mặc dù mới có một tuần, cằm đã thành nhọn hơn. “Sao ngươi lại tới đây?” Hắn vừa nhìn thấy ta hiển nhiên lấy làm kinh hãi.

“Không, không có gì. Mẹ bị bệnh mà, ta vẫn chưa có tới thăm bà. Cho nên nhân tiện…”

“Thế thì cũng không cần phải mua hoa thế làm gì!”

“Ta…” Phải làm bộ chứ? Hắn vậy mà lại nghĩ xấu cho ta, quả thực là làm tổn thương sâu sắc trái tim ta rùi mà.

“Quên đi… Ý của ta là, mua hoa lãng phí như vậy, mà cũng không thực tế, tiền cũng không phải dễ kiếm như vậy, nên tiết kiệm phí mua hoa a.”

“Ta chỉ là nghĩ người bệnh sẽ thích thấy hoa, tâm tình sẽ dễ chịu, bệnh sẽ mau khỏi mà.”

“Ta cũng không có trách ngươi.”

… …

“Oa… Vân Vân, ta rất nhớ ngươi.” Thế nên, ta dũng cảm quên mình, vô cùng anh dung nha, xả thân vì nghĩa nha, thấy chết không sờn nha, một lòng trung nghĩa đổ máu vì sự nghiệp nha, oai phong lẫm liệt nha, kiên trinh bất khuất nha mà nhào toàn tập về phía Tiêu Vân, lấy cả tứ chi ôm lấy hắn, cos vai gấu koala ngay tắp lự. [R: cos=cosplay ó]

 

“Không phái ngươi nói ta làm tổn thương sâu sắc trái tim ngươi sao?”

… Cái sim? [R:trái tim, là trái tim :)) nguyên văn là chơi chữ, ta đã cải biên]

 

Sau khi xem qua tình hình nhạc mẫu. cảm thấy thần sắc bà cũng không tệ lắm, trong lòng cũng an tâm hơn nhiều.

“Ra ngoài ăn cơm đi.” Tiêu Vân nhẹ nhàng đóng cửa lại, cố không làm động phiền đến mẹ.

“Ừm.” Ta gật đầu.

Chúng ta không đi xa, ăn mì sợi trong một quán mì gần đây. Hắn dùng tốc độ ánh sáng ngấu nga ngấu nghiến ăn, hoàn toàn không còn bóng dáng ưu nhã công tử, tóc có chút rối bù, thậm chí mặt mũi quần áo cũng không buồn chỉnh trang.

“Tiêu Vân, ăn từ từ.”

“Không được, ăn xong rồi còn phải mau về nhà, bên người mẹ không thể không có ái. Ngươi cũng ăn mau lên.” Hắn cũng không buồn ngẩng đầu lên mà nói.

“Nga. Tỷ tỷ đâu? Sao không về?”

“Bên chỗ chị ấy có động đất, giao thông gián đoạn, nhất thời về không được.”

“Ra thế, khổ ngươi rồi.”

Câu cuối cùng ta nói rất nhỏ, mà hắn quả nhiên cũng không nghe thấy, im lặng cúi đầu ăn. Ta ăn không vào, chỉ ngồi bên cạnh đúng lúc giúp hắn lâu miệng. Cuối cùng lúc tính tiền, người bán hang nói “Hai mươi ba đồng”, Tiêu Vân giật mình kêu một tiếng.

“Ngươi không có tính nhầm đấy chứ?”

“Không có. Tính nhầm thế nào được.”

“Hai mươi ba đồng thật à?”

“Có một tý thế này, làm sao àm nhiều tiền thế được.”

“Ngươi mau mau tính lại cẩn thận đi.”

“…Ngươi xem đi, chính là hai mươi ba đồng mà.”

“Nhưng mà… Sao ta cảm thấy phải là ba mươi ba?” [R: =..=]

… …

Sau đó, người bán hàng trưng khuôn mặt tươi cười đưa chúng ta ra tận cửa, đi rất xa vẫn còn nghe thấy được hắn cuống quýt nói cảm ơn.

Trong lòng ta lại nghĩ, Tiêu Vân  a Tiêu Vân, ai cũng đã bảo hai mươi ba rồi, khi không ngươi lại trả them mười đồng, ai chả biết ngươi giỏi số học rồi, cũng không cần dùng như thế a!

“Tiêu Vân, tính sai là vấn đề của người ta, ngươi việc gì khi không còn trả them mười đồng?”

“Người ta cũng chỉ mở quán nhỏ làm ăn, cần gì phải để sau khi người ta nhận ra phải thấy tự hối hận?” Tiêu Vân cứ thế thản nhiên nói, trái tim ta lại hung hang đập loạn một chút. Người tốt a!

Chúng ta song vai đi trên đường, trầm mặc không nói. Đi qua dưới một thân cây, một chiếc lá vàng rơi xuống tóc hắn, ta dừng chân lại, thay hắn nhặt xuống.

“Ngươi gầy. Không có ăn cơm đầy đủ sao?”

“Đúng vậy, trong nhà không có ngươi nấu cơm tốt như vậy.”

Đi qua một công viên, ta lén lút, lén lút đến gần hắn, sau đó nắm tay hắn lén bỏ vào túi áo trước. Tiêu Vân giật mình nhìn xung quanh, sau khi xác định không có ai, mới thở dài một hơi. Trong túi, ta nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay hắn, ngón tay, móng tay, ý đồ lưu lại một ít vị đạo của hắn.

“Qua thêm mấy ngày nữa là ta có thể về rồi.”

“Ừm. Ta chờ ngươi.”

Mãi đến nghe thấy chính lời nói của mình, ta mới bắt đầu hối hận. Kỳ thật trong lòng ta cũng không phải nghĩ như thế a, sao ngoài miệng lại nói thế? Trong lòng ta liều mạng kêu ngươi về nhà muốn chết, Tiêu Vân, ngươi có nghe thấy không?

Nắm tay nhau đi đến tận nhà, vào thang máy. Trong không gian nhỏ hẹp, chúng ta lơ đãng bốn mắt nhìn nhau.

—— giờ khắc này, cái gì cũng không muốn nói, cái gì cũng không muốn làm, chỉ thầm nghĩ muốn trốn ở một góc nào không có người, lắng nghe hô hấp của nhau, cảm thụ của thế giới chỉ còn nghe tiếng tim đập, sau đó an tĩnh ngắm nhìn ngươi.

Thành thị bên ngoài, sao đã lên lấp lánh, duyên phận đã từ một đời trước quyết định, làm cho chúng ta đời này vì yêu nhau mà trầm mê.

Nhắm mắt lại, môi dán môi, ngây ngô mà va chạm, hơi thấy thẹn mà ngậm chặt, nuốt nuốt vị ngọt ướt át của nhau, tại trước một giây cửa thang máy mở ra, bối rối tách khỏi nhau, lòng thoáng đắng chát.

Nhất thủ ca phán: yêu, thế nào mà lại thế này? Ta thấy không giống, nguyên lai người ta nói yêu rất không tầm thường. Nhận lấy vết thương của hôm qua, ngẩng đầu nhìn ngày mai còn có một tia hy vọng, chuyện ngày mai, ngày mai lại nói, ngươi chung quy không thể mỗi ngày đều giả bộ kiên cường…

———————————

[R: hừm…. ta tiếp tục xin lỗi vì come back chậm trễ… và còn chậm hơn nữa vì máy(mới) nhà ta tự nhiên lại không lên mạng đc? WTF? Ta điên luôn ý >”< MK!

Ta phát hiện một chương của ĐNDNTTCT dài hơn 2300 chữ, tức là dài hơn TLBTN với SBB (có hơn 2000 chữ) ta đang edit. Ò.Ó

Chương này có lời phát biểu của một số nhân vật ta chả hiểu chui từ đâu ra? =..= sợ thật… ~

Coi bộ diễn biến của chương này… ta có thể nào xem là cái câu chuyện sến súa hài bựa ngu đần này đã tiến hóa chăng? =)))))))))))))) Phải không? Phải không?  Từ sau cái đoạn ăn mì ý???

không thể nào đâu =)) hự hự. btw, Chinh nhà ta hảo cute na <3 và hảo sến =..=]

 

 

 

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

3 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    =)))))))))))))))~

  2. Tử Hoa says:

    Giờ ta đã xác nhận em Chinh hoàn toàn có tư cách làm công =)) Nhân tiện, first kiss fải hem ta =)))

    Ps: Ahem~ com của ta ở chương trước là ngày mấy ấy nhỉ? 29 tháng 7 thì phải~ chương này ngày mấy ấy nhỉ? 20 tháng 11 thì phải *mài dao kèn kẹt*

    • Robin says:

      *bưng cổ* ta thiệt lòng húi lũi mà ~ >o< nàng hãy tha cho cái mạng già khú của ta nga ~ <3
      với lại, first kiss bữa nọ rầu, bữa nay là second kiss 😀 hê hê
      ai là công ai là thụ vẫn chưa đến hồi ngã ngũ nàng ạ, 🙂 mà cũng sắp rầu 😀 hí hí hí

Để lại bình luận

%d bloggers like this: