Bái Thác Liễu, Tiểu Bạch – Chương 2

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

02 Chó má xuyên qua

 

Ăn no một bụng dứa xong, ta lên đường về nhà, khẽ ngâm nga một khúc hát, nhân sinh thật sự là tốt đẹp a, dứa đúng là ngon hết sẩy a~

Một trận tiếng chuông EVA ầm ỹ vang lên, đừng hiểu lầm, đây là tiếng chuông mặc định của điện thoại di động.

“MOSHIMOSHI?” (1) Gọi đến hiện 18600, di động Trung Quốc thay đổi số đường dây nóng à? Hanh hanh hanh, bình thường toàn ức hiếp dân chúng, hôm nay lại tự đưa mình lên thớt, xem ta chọc chết ngươi! Ta chuẩn bị ‘đùa giỡn’ chị gái chăm sóc khách hàng.

“Xin hỏi có phải Diêu Phong tiên sinh không?”

Ân, thanh âm rất tốt, nghe rất ngọt. “Không sai, có chuyện gì a, đại thẩm?” Giọng Đông Bắc.

Một trận im lặng… “Bà ngươi mới là đại thẩm ý!” Tiếng con gái la hét thật quen thuộc a, có cảm giác giống giống Tinh Tinh…

“Được lắm, đây là cái thái độ gì hả! Ta muốn khiếu nại ngươi!” Thái độ chăm sóc khách hàng thế đấy!

“…Này này, ngươi muốn khiếu nại? Nhưng mà Thần đại nhân bận hơi bị nhiều việc, còn lâu mới điếm xỉa đến cái loại nhân vật nhỏ xíu như ngươi nhá.”

“…” Lần này là đến lượt ta im lặng, “Giám đốc tổng đài di động Trung Quốc tự phong minh làm thần?”

Đối phương bật cười. “Chỗ chúng ta đây là đường dây nóng khống chế vạn vật của Thần, lúc xế chiều vì trong lòng ngươi thầm mắng một câu ‘Thần, ngươi đi chết đi’ trùng hợp bị chủ nhân của chúng ta nghe thấy, ngài vô cùng thưởng thức dung khí của ngươi, quyết định tặng cho ngươi một phần lễ vật!”

Não ta thoáng cái bãi công, “Ngươi làm ơn vào bệnh viện tâm thần cái đi, ta đây là điện thoại tư nhân a!” Nói xong chuẩn bị cúp điện thoại. TNND, có biết điện thoại di động có thu phí không đấy! Mạng di động Trung Quốc còn lâuuuu mới cho ngươi ăn không miễn phí!

“Cuộc gọi này vốn là không thu tiền nha… Ngươi đồ quỷ keo kiệt!” Chị gái rất tức giận tiếp tục cuộc đối thoại nhàm chán này với ta.

“Kháo, quỷ a!” Ta muốn ném di động, nghĩ lại thì điện thoại di động NOKIA hơi bị bền, ném không hỏng, cơ mà kinh tế thảm hại của ta không chấp nhận nổi cái kiểu ném này… Thế là đành thôi… Kỳ thật nguyên nhân thực là ta không có đâu ra nhiều tiền tiêu vặt để mà mua cái mới…….

“Ngươi đừng làm ta điên lên a! Muốn ném di động thì ném luôn đi, bổn cô nương ở đây coi xem ngươi thế nào!”

“Cái kia, lễ vật là cái gì…” Có phải dứa không?

“Không phải dứa, làm phiền ngươi đừng nghĩ loạn trong đầu nữa được không, ta cũng nghe thấy đấy…”

“Hảo thần kỳ nga… Chị gái này, các ngươi không phải là muốn giỡn chơi ta đó chứ?”

“Vị tiên sinh này, nếu mà là nói giỡn, sao ta lại biết tên của ngươi, biết lúc xế chiều trong lòng ngươi nói cái câu mắng chửi người kia, sao biết trong đầu ngươi vừa mới nghĩ cái gì… Nói thật cho ngươi biết, ta là nữ nhân viên phục vụ khách hàng bên cạnh Thần, nhân gian các ngươi gọi ta là Thiên sứ~” Giọng nói của đối phương có chút đắc ý.

Thiên sứ đều là cái dạng giống bà chị này…???

“Cái dạng ta làm sao!!!!!”

“…Không không… Được rồi, ta tin ngươi, thế lễ vật rốt cuộc là cái what?” Có phải là cho tiền không?

“…Sao ngươi không nghĩ ra nổi cái gì lãng mạn hơn chút đi? Thần đại nhân cảm thấy ngươi bị khiếm khuyết tế bào lãng mạn, đặc biệt ban cho ngươi một hành trình xuyên việt thời không lãng mạn miễn phí, ngươi mau tự cầu nguyện là vận số mình thật tốt đi!”

“A?! Ta không thèm, trong lòng ta cầu khẩn nhiều lần như vậy rồi hắn cũng không có nghe thấy, chỉ nghe thấy ta mắng hắn! Tặng lễ vật cho ta, còn là cái gì xuyên qua? Ta thấy rõ là hắn muốn chỉnh chết ta thì có!” Chuyện vô lợi khả đồ(2) ta không thèm! Tự nhiên nghe thấy ta mắng hắn mà lại đi tặng quà cho ta?! Không phải là có khuynh hướng SM đấy chứ!

Ta có thể cảm thấy đối phương vẻ mặt hắc tuyến nói, “Suy nghĩ của ngươi sao chẳng giống người thường tý nào thế!”

“Bất tẩu tầm thường lộ, mỹ đặc tư bang uy!(3)”

“Rồi rồi, mặc kệ ngươi muốn hay không, ngươi đều phải xuyên qua đến một thời không khác, thể nghiệm một nhân sinh khác, thân phận của ngươi tại thế giới này sẽ biến mất, tất cả mọi người sẽ không còn nhớ đến ngươi, chúng ta sẽ tìm một người thay thế ngươi, hơn nữa trong trí nhớ của mọi người nhận định người đó chính là ngươi, tất cả về sau sẽ tự động hợp lý hóa. Mà mặt khác tại một thời không khác trước đó cũng đã an bài cho ngươi một thân phận, trong trí nhớ của mọi người cũng sẽ tự động hợp lý hóa. Nếu ngươi muốn hỏi ta bất kỳ vấn đề gì, có thể gọi 18600 máy số 13, ta sẽ tận tình giải đáp giúp ngươi. Nếu ngươi muốn trở về cuộc sống ban đầu cũng có thể gọi điện nói cho ta biết, ta  sẽ giúp ngươi, ngươi có thể trở lại cuộc sống lúc ban đầu. Bất quá ngươi phải ở đó đợi hết đủ 3 năm. Hơn nữa chúng ta cam đoan ngươi không phải lo chuyện cơm áo, không nguy hiểm tính mạng. Điện thoại trên tay ngươi chính là công cụ duy nhất có thể liên lạc với chúng ta, điện thoại đó đã được ngưng đọng thời gian, cho nên vĩnh viễn không cần sạc cũng không lo hết pin. Nhưng nếu bị vỡ hoặc dính nước, chúng ta tuyệt đối không chịu trách nhiệm. Nếu ngươi có bất kỳ nghi vấn nào, hoan nghênh gọi điện.”

Nói xong chị gái chuẩn bị cúp, ta vội vàng gọi lại, “Cái kia, bây giờ ta có một vấn đề…”

“Nói! Mất thời gian quá!”

“Các ngươi mua bảo hiểm cho ta với điện thoại của ta chưa đấy?”

“Tút ──────────”

Có cần gấp thế không?! Ta bất quá chỉ hỏi một vấn đề khách quan thực tế thôi a. Ta cùng Tinh Tinh xem qua rất nhiều L tiểu thuyết, tất nhiên đối với cái loại xuyên không chó má này không xa lạ… Tinh Tinh thích nhất xem tiểu thuyết L xuyên việt thời không… Bất quá cái chuyện chết tiệt này gần đây lưu hành lắm à? Ngay cả ta mà cũng dính rồi…

Được rồi, bà chị kia hình như còn chưa nói lúc nào thì xuyên qua đây? Thế thì… ta bây giờ phải chờ ở đây hay là về nhà?

Đang lúc tự hỏi cái vấn đề mấu chốt này, xung quanh ta đột nhiên nổi lên một cơn lốc, ta tự thấy hai chân mình bị nhấc khỏi mặt đất, bay lên, oa aaa~ ta sống 18 năm đây là lần đầu tiên được bay đó nha!

Tiếp theo trước mắt tối xầm, ta biết ngay mình đã xuyên qua rồi…

————————–

Hết chương 02

->Chương sau: 03 Khởi đầu mạo hiểm

R’s: =)))) sau chương này bỗng nhiên ta rút ra đc 1 bài học thâm thúy – phải la ó Thần-sama thật nhiều để có cơ hội xuyên =))

 

Chú thích:

(1)  Moshimoshi: đây là ‘Alô’ trong tiếng Nhật đấy ạ ~ xem drama vs anime Nhật hoài nên ta thấy là bít liền hà 😀 hê hê

(2)  Vô lợi khả đồ: <ta chém> chắc là chuyện tốt từ trên giời rơi xuống tất có toan tính?

(3)  Bất tẩu tầm thường lộ, mỹ đặc tư bang uy: <tiếp tục chém gió> không đi con đường thường, mới dựng nên giang sơn riêng hùng vĩ? Đây chỉ là biện bạch cho cái sự bất-bình thường của Tiểu Phong thôi =))

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Smiley Joyce says:

    Thần sama a~~~ cái dạng “nhân viên cao cấp” của thần cũng hảo…(=0=!)
    ta nói, cả cái cung đình trên ấy thảm cỡ nào trời =))))))))))))))) đến cả đại Boss còn nhí nha nhí nhảnh như rứa (|||=3=)

    p/s: đầu năm đọc cái này cười ngất =))))))))))))))

  2. tieu y says:

    Câm nín, hoàn toàn không còn gì để nói, đúng là nơi nào có sự xuất hiện của em liền không thể có được một phút bình yên, đi đâu cũng gây sự cho được!!!

Để lại bình luận

%d bloggers like this: