Bái thác liễu, tiểu bạch – Chương 3

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

 

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

03 Khởi đầu mạo hiểm

 

Ta lặng lẽ mở mắt, đảo con ngươi 360 độ xem tình huống xung quanh. Ta thật sự xuyên qua? Trong đầu ta hiện tại chỉ có cái nghi vấn to đùng này… Chị gái kia sẽ không phải là dân lừa đảo qua di động Trung Quốc đi… Sao có thể có chuyện ta tin ngay là thần thực sự tồn tại đơn giản như thế hả!

Ta phát hiện mình đang ở một mình trong một không gian nhỏ hẹp, cái này hơi bị shock, cái không gian nhỏ hẹp này nó… hình như hơi bị giống ở trong xe ngựa… dưới thân ta lót một tấm lụa màu vàng mềm mại. Trông có vẻ như để giảm xóc ha…

Bên trong xe ngựa mặc dù không lớn, nhưng cảm giác rất xa hoa, bởi vì đều phủ một ánh vàng rực rỡ… Dùng lụa màu vàng chói mắt thế này để trang trí, trên lụa còn thêu tranh họa cũng màu vàng rực, nếu mà đều là vàng thật hết thì thật tốt biết mấy nha… Lúc về phải nhớ ôm một đống mới được… Nước miếng… [tỏng…tỏng…]

“Phong nhi, ngươi tỉnh a?!” Không thấy ai, chỉ nghe thấy tiếng như từ ngoài vọng vào.

Ta tạm thời còn chưa thể nào phán đoán nổi ra cái tình huống hiện tại, cái đại thẩm thiên sứ kia hình như có nói tự động tạo ra cho ta một thân phận được hợp lý hóa ở chỗ này… là ý gì ta?

“Vẫn thấy mệt sao? Nếu không thì cứ nằm thêm một lát~” Tiếp tục nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta, cảm giác giống như đang vỗ về một con mèo nhỏ.

Ta hơi chút giật giật chân tay, tứ chi không có vấn đề. Sau đó xoay xoay cổ, ân, gối đầu độ cao vừa chuẩn, không bị sái cổ.

Người nọ cười khẽ, “Gối lên đùi ta thoải mái như vậy?”

Ta nhất thời phát hiện đầu ta quả thực đang gối lên đùi người nọ, lập tức chống người ngồi dậy. Không dậy thì thôi, dậy rồi thật đúng là hù chết con nhà người ta mà. Cái nam nhân bị ta dùng làm gối đầu kia, thật sự là trông thanh tú quá đang mà, da thịt tuyết trắng hồng nhuận, mắt đen như mực, mũi cao thẳng, môi đỏ thắm khóe miệng khẽ cong lên. Thân mặc trang phục màu thủy lam hoa lệ, ngoại y điểm xuyết một số hoa văn trượt xuống quá vai, lộ ra lý y(1) bạch sắc và cái cổ tuyết trắng. Tóc dài đen nhánh thả rơi xuống thắt lưng, một vài sợi tóc mảnh buông lơi che đi đôi mắt. Thật là hình ảnh đẹp đẽ kinh diễm biết mất a. Nếu không phải vừa rồi hắn lên tiếng trước khiến ta đành phải thừa nhận hắn là nam nhân, thì không chừng bây giờ ta đã làm ra cái hành động đáng xấu hổ gì rồi nữa. Nam nhân này chính là điển hình của vẻ đẹp trung tính.

Tinh Tinh mà ở chỗ này, nàng nhất định sẽ hét ầm ĩ lên “OA, QUÁ ĐẸP Á!!!!!!!!!!!!!!!!!”

Tinh Tinh có đây không ta?

Không có đây,

Cho nên chưa có ai hét ầm ĩ lên cả.

Trừ phi

Là ta hét…

“Ngươi… Ta…” Đương nhiên ta là ta rất chi là bình tĩnh nói ra những lời này, ngươi thật dám khinh Tiểu Bạch ta hả! Ta còn lâu mới mất thể diện như Tinh Tinh thế. Bà chị phục vụ khách hàng đáng ghét kia còn không thèm nói cho ta biết tinh hình sau khi xuyên qua nó ra làm sao nữa… Ta đối mặt với người có hành động cực kỳ thân mật với ta kia không biết phải xưng hô thế nào, thực sự là cảm thấy xấu hổ muốn chết, chỉ muốn biến luôn thành con kiến chui xuống kẽ đất(2).

“Vào đến vương thành rồi, Tiểu An đang tìm nhà trọ, tìm được nhà trọ rồi ngươi có thể tiếp tục ngủ~” vừa nói vừa chậm rãi vuốt ve mái tóc ta… Không, là đang sửa soạn lại mái tóc ta…

Chò một chút! Ta vốn là tóc ngắn cơ mà, mái tóc ngắn đến mang tai xán lạn khả ái cực kỳ của ta! Sao giờ đã dài quá cổ rồi! Đã thế còn có một đống chắn lại cả tầm mắt của ta, đây là ra làm sao đây?! Không lẽ ta giống người đẹp ngủ trong rừng ngủ 3 năm?! 3 năm tóc mới dài ra thế này?! Ta có bị thiếu cân bằng dinh dưỡng không?! Cái đia phương này có bán thức ăn không?!

Lúc ta vẫn còn đang trong trạng thái đơ ra tại chỗ kinh hoàng tự hỏi, vị có vẻ đẹp trung tính tuyệt vời kia đã giúp ta sửa soạn lại tóc tai xong bắt đầu giúp ta sửa soạn lại y phục lộn xộn, bấy giờ ta mới phát hiện trang phục ta đang mặc cùng với người này cùng một kiểu, có điều ta mặc là màu tím, hơn nữa trên trang phục của bọn ta thêu hoa văn cũng không giống nhau lắm… nói chung đều là hoa… đấy là ta thấy thế.

Hơn nữa hành động hắn với ta tương đối thân mật, có thể là họ hàng thân thuộc gì đấy của ta… vân vân… Tinh Tinh, cuối cùng ta cũng đã có một đồng bọn thứ hai sau ngươi rồi… Cuộc đời của ta đã rẽ sang một phương hướng tốt đẹp, nhân sinh của ta a~~~~~~

Xe ngựa chậm rãi dừng lại, bên ngoài vang lên thanh âm của một người có vẻ rất ngay thẳng chính trực (bị Tinh Tinh nhiễm bệnh nghe tiếng đoán người, chính là rất… nếu không rõ xin mời aidu hoặc oole hỏi sẽ rõ)

“Phụng đại nhân, đã đến quán trọ rồi.”

“Đã biết. Tiểu An, đi chuẩn bị phòng cho tốt, Phong nhi đang mệt.” Hắn không có ngừng động tác trên tay, tiếp tục sửa sang lại quần áo của ta. Bị ta ngủ làm lộn xộn rối tung lên cả…

Vị có vẻ đẹp trung tính tuyệt vời này họ Phụng? Ta tiếp tục nhìn hắn, thật sự là đẹp quá nha… nhìn mấy loài động vật xinh đẹp đúng là sướng hết cả con mắt a. Thần a, cho ta nhìn hắn nhiều nhiều chút! Tiếp tục xem a xem… Phụng, ngươi thực sự thực sự đẹp quá thể a… Bị Tinh Tinh lây. Bất quá trong cuộc sống hiện đại của ta, sống qua 18 năm ta cũng chưa từng thấy qua người nào đẹp đến vậy, không xem cho đã sau này nhất định sẽ hối tiếc. Là người ai mà chả thích nhìn sinh vật xinh đẹp.

Cuối cùng Phụng cũng giúp ta sửa sang xong quần áo, đáp lại ánh mắt gần như si mê sung bái của ta, hai mắt cong cong khẽ cười lộ ra răng nanh nho nhỏ. “Xem ngươi ngủ đến phát ngốc luôn rồi, chỉ biết đần mặt nhìn ta.”

Tiếp theo hắn không e dè dưới ánh mắt nhìn chòng chọc đầy nhiệt tình của ta mà tự sửa sang lại quần áo đầu tóc.

Tư thế ưu nhã, cũng không lộ ra vẻ nữ tính quá mức,, hơn nữa căn bản không có cái kiểu lan hoa chỉ như trong tưởng tượng của cái lũ độc giả vô sỉ mấy người đâu…

Đỡ theo ta xuống xe ngựa, ta mới phát hiện xe ngựa mình ngồi không chỉ có bên trong xa hoa mà bên ngoài nhìn cũng phi thường đẹp mắt, vừa nhìn là biết thuộc về kẻ thừa tiền, có gan dám đi thế trên đường, giống như hú mấy tên đạo tặc gọi: COME, A! Ta sẽ không phụ lòng yêu mến của các ngươi!

Quay đầu lại rồi lại ngẩng đầu, trước mắt là một tòa kiến trúc 3 tầng lầu Trung Quốc cổ điển. Tường trắng ngói đen, nhưng nóc nhà cùng cửa lớn đều có viền vàng bao quanh, trên cửa lớn treo kim bài có chữ mạ vàng: Minh Uyên Lâu. Đúng là phong cách năm sao cao cấp.

Ngươi nói xem mấy cái lá vàng kia có khoét xuống được không?

Vừa vào đến cửa liền có ngya tiểu nhị đến đón tiếp, “Khách quan, đã chuẩn bị xong hai gian phòng hảo hạng, xin mời đi bên này!”

Phụng đi phía trước ta, vị có giọng nói ngay thẳng chính trực kia thì đi phía sau ta, cùng lên tầng 3. Sau đó ta bị an bài vào một gian phòng sạch sẽ thanh nhã, Phụng trước khi quay về phòng mình còn hỏi ta có đói bụng không, có muốn ăn trước rồi mới ngủ tiếp không, té ra trong đầu hắn ta là con TRƯ à? Ăn rồi lại ngủ a?!

Vì lúc trước ở trên đường… Chính là trước khi ta xuyên qua, ta ở trong nhà Tinh Tinh ăn quá nhiều dứa, bây giờ không thấy đói tý nào, hơn nữa ta đối với tình huống hiện tại có chút khó hiểu, tốt nhất nên tính toán cho kỹ, lên kế hoạch cho bước tiếp theo, nên liền nói còn mệt muốn ngủ rồi đầy Phụng về phòng.

Đóng cửa lại, sờ lần, mò thấy điện thoại di động, ấn xuống 18600, quay số 13, hành động ngay lập tức.

 

————————–

Hết chương 03

->Chương sau: 04 Bảo điện thoại chúc

 

R’s: bất lực đoạn e Phong nhìn e Phụng như-một-loài-động-vật =)) Dạo này ta đang mải cày film nên k edit đc >D< thật tội lỗi quá ~ *né gạch* *trốn sau lão gia* XD

 

Chú thích:

(1): ngoại y: áo ngoài; lý y: áo trong

(2): đoạn này là chém gió =)) 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: